Chương 41:
Manh mối
Dưới bóng sân trường.
Lâm Minh lúc này tim đập thình thịch, tựa như muốn nhảy lên tới cổ họng của hắn.
@iktdntfitidhe.
Hắn không ngờ Tố Quyên lại nhắm mắt vào lúc này, đây là một tín hiệu.
Lâm Minh tiến đến, môi chạm môi.
Ngay lúc cả hai vừa hôn nhau, đầu óc Lâm Minh lúc này tựa như bị kích thích đến tột đỉnh.
Hắn đã bao giờ hôn ai qua đâu a.
Nụ hôn diễn ra nhanh chóng, không sâu, cả hai đều nhanh chóng dứt ra ngay khi vừa chạm vào.
Tố Quyên gương mặt đỏ bừng, thẹn thùng.
Ánh mắt gắt gao nhìn xuống nền xi măng như thể ở đó có một tác phẩm nghệ thuật cần nàng chiêm ngưỡng kỹ càng.
Lâm Minh cũng ngại không kém, nhưng thân là nam nhĩ, hắn sao lại có thể thẹn thùng được a.
“Haha, trời thật đẹp a.
”
Lâm Minh không.
biếtnói gì hơn ngoài cười thật giòn tan và gãi đầu.
Tố Quyên nghe Lâm Minh cười nói thì cũng không nhịn được mà bật cười theo.
“Tên ngốc,” Tố Quyên lẩm bẩm.
Nào có nam nhân nào hôn gái xong lại khen trời đẹp, ta không đẹp sao?
Lâm Minh thấy Tố Quyên cười, trong lòng.
hắn lúc này cũng nhẹ nhõm, không khí hòa hoãn không ít sau khoảnh khắc vừa rồi.
“Vậy, ta và ngươi chính thức hẹn hò a?
Lâm Minh nói.
Tố Quyên ánh mắt nhìn Lâm Minh, khẽ nheo nheo:
“Đây là lời tỏ tình?
Lâm Minh giật mình.
Không a, ta đây chỉ hỏi một vấn để thôi mà.
Chính ngươi mới là người công khai với thiên hạ chuyện này.
Lâm Minh thầm nghĩ, nhưng linh cảm cho hắn biết hắn không thể nói như vậy.
Hắn gật đầu, như thể xác nhận:
“Ừm, đó là lời tỏ tình.
Tố Quyên cấu vào hông Lâm Minh một phát khiến hắn nhảy dựng.
“Ngươi làm gì a?
Sao lại cấu ta?
Lâm Minh xoa bụng, mặc dù với thể chất của hắn hiện tại cũng chẳng đau chút nào, nhưng hắn vẫn phải diễn ra vẻ đau đón.
“Ai đời có con trai nào tỏ tình lại như thế này, Tố Quyên nói bằng giọng hậm hực.
Lâm Minh gãi đầu:
“Ngươi có thể nói thẳng cho ta biết ta sai chỗ nào sao a?
Không trách được, Lâm Minh không biết nam nhân khác như thế nào, còn đối với hắn, hắn không giỏi đoán ý cho lắm.
Có việc gì, ngươi có thể nói thẳng Ta, chẳng phải dễ hiểu sao?
Ta trực tiếp làm theo ý ngươi là được.
Tố Quyên tức đến dậm chân:
“Tên ngố a, tự về mà suy nghĩ, còn ta với lời tỏ tình như thế này, ta không thể đồng ý được!
Tố Quyên nói với vẻ kiêu kỳ.
Trong lòng nàng thầm mắng Lâm Minh vạn lần.
Môi ta ngươi đã hôn qua, ngươi còn ôm ta nữa, lời tỏ tình lúc này có quan trọng sao?
Nếu ngươi thấy cần một lời tỏ tình thì ít ra cũng phải có hoa và có quà cơ chứ.
Nghĩ vậy, nhưng với tâm tư của một thiếu nữ thì nàng không thể nói trực bạch ra được.
Lâm Minh trong năm phút vừa qua, số lần hắn gãi đầu còn nhiều hon số lần hắn nắm tay gái trong đời.
Đối với hắn, câu nói vừa rồi ít nhiều hắn cũng đoán được ý của Tố Quyên.
Nàng muốn hắn có một lời tỏ tình tử tế hon.
Lâm Minh gật đầu với Tố Quyên:
“Ta sẽ chuẩn bị, chờ đó mà xem, tới đó cũng đừng bất ngờ.
Câu nói của Lâm Minh khiến Tố Quyên mim cười hài lòng.
Tên này ít ra cũng đoán được ý của nàng.
“Từ giờ cho đến về sau, ngươi tuyệt đối không được cắt liên lạc với ta, không được để ta lo lắng, không được giấu ta bất kỳ chuyện gì, biết chưa,” Tố Quyên nói, giọng như ra lệnh.
Lâm Minh toan gật đầu, nhưng trong đầu hắn khẽ phân vân.
Mọi thứ hắn đều đáp ứng được.
Giữ liên lạc là chuyện nhỏ, nhưng trong lúc hắn làm nhiệm vụ, hắn chiến đấu thì có lẽ sẽ khó.
Rồi khi hắn nhận những nhiệm vụ khó, hắn không biết sẽ biến mất trong bao lâu, bao nhiêu ngày.
Còn nữa là về tính chất và thân phận công việc của hắn là tuyệt mật.
Hắn không thể để lộ ch‹ bất kỳ ai biết, kể cả tu vi chân thật của hắn cũng vậy.
Hắn không biết việc để lộ ra tu vi và thân phận trinh sát đặc nhiệm của hắn sẽ có hậu quả gì, nhưng ông.
Quốc từng nói qua:
“Đây là tuyệt mật, cho dù chết cũng không được phép bại lộ thân phận.
Điều này khiến Lâm Minh thấy được tầm quan trọng và nghĩa vụ của hắn.
Nhưng, Lâm Minh nhìn vào ánh mắt trông đợi của Tố Quyên lúc này, hắn nhẹ nhàng gật đầu đồng ý.
Lúcnày Tố Quyên mới nở một nụ cười hài lòng.
Cả hai sau đó tâm sự rất nhiều.
Tố Quyên kể về những chuyện đã xảy ra với nàng trong suốt thời gian qua.
Lâm Minh ngồi cạnh im lặng lắng nghe và nhìn nàng với ánh mắt đầy yêu thương.
Cả hai càng nói chuyện, càng hiểu về nhau nhiều hơn.
Những câu chuyện của Lâm Minh cũng làm cho Tố Quyên bất ngò.
Cô không nghĩ gia cảnh của Lâm Minh lại nghèo khổ đến thế.
Trước giờ, cô chỉ biết hắn nghèo, nhưng đến cả nhà ở còn phải ở nhà tình thương được cung cấp thì đúng là, Lâm Minh chẳng có tài sản gì cả.
Điều này cũng khiến Tố Quyên đản sinh một nỗi lo trong lòng.
Đó là ông Tố Chiến, cha cô.
Ông ta rất quan trọng vấn đề môn đăng hộ đối.
Tố Quyên nhìn Lâm Minh, “Nếu anh muốn em và anh sau này không phải khổ, anh phải nỗ lực hơn người bình thường gấp trăm, nghìn lần, anh sẽ phải rất cố gắng, anh biết không?
Câu hỏi của Tố Quyên khiến Lâm Minh hiểu.
Cái Tố Quyên cần là hắn phải có chỗ đứng trong xã hội và phải có địa vị.
Một chàng trai nghèo như hắn, đi lên từ con số không, thì chuyện đó gần như là không thể.
Nhưng Lâm Minh là ai?
Hắn tự tin vào tiềm năng của bản thân hiện tại.
Hắn có được những thứ mà chưa chắc những thiên tài hàng đầu ở Tu Tiên Giới có được.
Lâm Minh nói:
“Anh hiểu, anh sẽ không làm em thất vọng.
Chỉ một câu nói đơn giản của Lâm Minh, nhưng khiến cho trong lòng Tố Quyên lúc này yên tâm rất nhiều.
Chẳng hiểu sao, ở Lâm Minh cô cảm thấy được sự vững chãi trong con người hắn, một cảm giác mà cô có thể dựa dẫm và giao phó.
Cô cười hạnh phúc, ánh mắt hơi ngấn lệ nhìn hắn.
Bỗng lúc này, một giọng nói vang lên phá võ bầu không khí vốn lãng mạn của họ.
“Hừ, thiên tài Lâm Minh, biến mất cả tháng trời, ta còn tưởng ngươi thấy thực lực của ta xong, ngươi sợ đến mức bỏ học rồi cơ chứ.
An Thế Anh trong bộ đồng phục, thân cao dong dỏng, tay đút túi quần, từ từ bưóc lại, giọng nói đầy khiêu khích.
Ánh mắt của hắn nhìn Lâm Minh đầy vẻ ghen ghét.
Sau lưng hắn còn đi theo một đám tiểu đệ tầm khoảng chục người.
Tên nào tên nấy khí huyết tỏa ra đều hùng hồn.
Lâm Minh liếc mắt liền nhận ra đây là một trong những thiên tài lớp 11A01.
Nhưng chẳng hiểu sao những thiên tài này tu luyện không lo tu luyện, lại trộn lẫn cùng tên.
An ThếAnh này.
Lúc này, trông chúng chẳng khác gì một đám đầu đường xó chợ, chuyên phá làng phá xóm.
Đối với Lâm Minh lúc này, tên An Thế Anh này chẳng có gì phải để cho hắn bận tâm cả.
Tính gộp cả học sinh trong trường lại cho hắn đánh cũng chẳng đã ghiền.
“Thì sao, ngươi muốn làm top 1 gì gì đó, ta cũng chẳng thèm tranh giành với ngươi.
Muốn lấy cứ lấy, nhưng Tố Quyên, ngươi không đủ tư cách, và cả nhân cách.
Lâm Minh nói, ánh mắt thanh lãnh, chẳng để An Thế Anh trong lòng.
An ThếAnh nghe Lâm Minh nói thì nghiến răng, hắn cảm nhận được sự xem thường của têr Lâm Minh này.
“Ngươi nói nhường là nhường sao?
Ngươi có tư cách gì để nhường?
Mọi người chỉ đồn ngươi và ta là top 1, chẳng có gì chứng minh được ta và ngươi ai mạnh hơn cả.
Việc này.
nếu được giải quyết trên võ đài, chẳng phải là tốt hơn sao?
An Thế Anh nói với giọng điệu khiêu khích.
Hắn muốn khích tướng Lâm Minh phải thượng đài.
Hắn muốn toàn trường phải chứng kiến cảnh nam thần trong lòng bọn họ bị hắn đạp dưới chân là như thế nào.
“Ta không rảnh.
Lâm Minh đáp gọn lỏn.
An Thế Anh bật cười, ánh mắt đầy xem thường nhìn Lâm Minh:
“Ngươi không rảnh, hay do ngươi sọ?
Ngươi sợ ta đạp ngươi dưới chân, phun vào mặt ngươi ngụm nước bọt?
Nói đến đây, hắn nhìn qua Tố Quyên, khẽ liếm môi, ánh mắt đầy dâm dục nói:
“Và làm chuyện gì đó với Tố Quyên ở đây?
Lâm Minh nghe đến đây, cùng với nhìn thấy ánh mắt của An Thế Anh.
Trong lòng hắn một cỗ giận dữ trào lên.
“Ngươi, dám làm gì?
Lâm Minh nói, ánh mắt nhìn thẳng An Thế Anh trước mặt.
Chỉ một câu nói, kèm theo ánh mắt hắn nhìn An Thế Anh, An ThếAnh ngay lập tức bị định trụ.
Hắn bất tri bất giác lùi lại một bước.
Tên này.
An Thế Anh cảm nhận được từ cơ thể Lâm Minh tỏa ra một luồng sát khí lạnh lẽo.
Tựa như là một hung thần ma quỷ leo ra từ Quỷ Môn Quan, tay cầm lưỡi hái kể thẳng vào c hắn.
Một cảm giác, nếu hắn động thủ, tên trước mặt này thực sự có thể gọt đi cái đầu của hắn.
An Thế Anh hít một ngụm khí lạnh.
Hắn cũng không phải người nhát gan hay s-ợ c:
hết.
Chẳng qua là khí tức của Lâm Minh quá khủng bố.
Nó không phải khí tức về sức mạnh, mà là của một người dám g-iết người thực sự.
Loại khí tức này nếu không giết qua người, làm sao lại có được?
Ánh mắt An Thế Anh nhìn Lâm Minh đầy nghi hoặc.
Nhưng thực lực của hắn không yếu, điều này khiến hắn vô cùng tự tin.
Tố Quyên thấy tình hình lúc này không ổn, cô đưa tay khẽ nắm nhẹ bàn tay Lâm Minh như để nhắc nhở hắn đừng manh động, đánh nhau trong trường là cực kỳ không tốt, có thể bị đuổi học.
“Vậy ngươi có dám một trận chiến phân thắng bại?
An Thế Anh nói.
Lâm Minh từ từ đứng dậy rời khỏi ghế đá.
Ánh mắt nhìn An Thế Anh như thể nhìn một n-gười chết.
“Ngươi thành công khích tướng ta.
Ta nhận lời khiêu.
chiến.
Ngày mai, tám giờ sáng tại võ đài trường học.
Lâm Minh nói với nụ cười mỉa mai trên môi.
“Được, hẹn ngươi sáng mai.
Đến lúc đó đừng có nhục quá mà chuyển trường luôn nhé.
An Thế Anh nói, xong quay lưng ra hiệu đám đàn em đi theo.
Cả đám bỏ đi trước ánh mắt khinh bỉ của Lâm Minh, một đám không ra gì.
Lâm Minh liếc mắt nhìn bóng lưng An Thế Anh, hắn âm thầm vận dụng Vạn Linh Giám, công năng mới của hệ thống.
[Tên]
:
An ThếAnh
[Tu vị]
Trúc cơ chín tầng
[Chúng Tộc]
Nhân loại
[Trạng thái]
Bị Ma Khí Xâm Thực (nặng)
Cái gì?
Một bảng công năng của hệ thống lúc này đang hiển thị trước mặt Lâm Minh, và chỉ có mỗi mình hắn nhìn thấy.
Điều này làm Lâm Minh cực kỳ bất ngò.
Thứ nhất, An Thế Anh này tu vi lại khủng khiếp đến như vậy, Trúc cơ chín tầng, một học sinh trung học 16 tuổi không thể nào có được tu vi như vậy?
Thứ hai, tên này thân lại mang ma khí trong người, điều này minh chứng điểu gì?
An Thế Anh không phải nhân loại Địa Cầu, hắn là nhân loại trà trộn từ Tu Tiên Giới vào Trái Đất.
Lâm Minh bắt đầu xâu chuỗi hai thông tin này cùng các sự việc đã xảy ra kèm theo thái độ của An Thế Anh từ trước đến nay.
Một loại nghi ngờ âm thầm tăng cao trong lòng hắn.
Thật sự có quá nhiều thứ trùng hợp ở đây, liệu có phải là sự trùng hợp?
Mọi thứ đều chia về tên Ma Ảnh mà Lâm Minh đã truy đuổi một tháng trước.
An Thế Anh này, và Ma Ảnh, có phải là cùng một người?
Hay chúng chỉ là đồng bọn của nhau?
Ánh mắt Lâm Minh híp lại, nhìn theo bóng lưng của An Thế Anh đầy nghi ngờ.
Lúc này, một bàn tay nhẹ nắm lấy tay Lâm Minh khiến hắn theo phản xạ mà giật mình quay đầu nhìn sang.
Đập vào mắt hắn là gương mặt sợ hãi của Tố Quyên.
Cảm giác của cô khi đối mặt với tên An Thế Anh này chỉ có hai từ để hình dung nội tâm của cô đó là “biến thái”.
Điều này khiến cô vô cùng sợ khi tiếp xúc với An Thế Anh.
Lâm Minh nhìn thấy cô, đôi mắt lạnh lẽo của hắn bỗng chốc trở nên nhu hòa.
Hắn đưa tay vuốt ve gương mặt Tố Quyên như thể an ủi cô, “Đừng lo lắng, tên này không quấy lên được sóng to gió lớn gì đâu.
Có ta ở đây, đừng hòng ai làm gì được ngươi.
Câu nói của Lâm Minh khiến Tố Quyên bình tĩnh trở lại, tâm cô trở nên ấm áp không ít.
Cô nhìn hắn mỉm cười:
“Ân.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập