Chương 44: Ta đi bộ có chút chậm.

Chương 44:

Ta đi bộ có chút chậm.

7 giờ 30 phút sáng.

Nhà thi đấu trường trung học phổ thông.

Từng hạt sương sóm đọng lại, ướt hếtcả mảng sân trường, tạo ra không khí se lạnh vào buổi sáng.

Nhưng mặc dù vậy, không khí này cũng không.

thể nào xua tan đi cơn nóng bên trong hội trường.

Từng học sinh sớm đã lựa được chỗ ngồi ưng ý cho bản thân mình.

Có những học sinh đến từ rất sớm chỉ để lựa được cho bản thân mình một vị trí thật đẹp.

Việc này đã sóm kinh động đến ban giám hiệu nhà trường.

Một số giáo viên đã được đề cử ra để ổn định tình hình nhà thi đấu.

Chẳng những vậy, còn có nữ giáo viên xung phong làm MC cho trận đấu kịch tính được mong chờ trong ngày hôm nay.

Lúc này trên khán đài, khu VIP.

Ông Mã hiệu trưởng đang ngồi trên một chiếc ghế êm ái, ông chậm rãi nhâm nhĩ tách trà trong tay.

Trên đầu ông, vài sợi tóc lưa thưa duy nhất còn sống sót đang khẽ nhảy múa trước gió.

Ởvịitrí của ông, hoàn toàn có thể quan sát được toàn bộ võ đài một cách đẹp mắt nhất.

“Hôm nay thật đúng dịp a, ta không ngờ Nguyễn tiểu thư đây lại có nhã hứng quang lâm đến trường học bình dân này, ta không thể từ xa tiếp đón, thứ lỗi thứ lỗi.

Ông Mã đặt ly trà xuống bàn, gương mặt ninh nọt nói.

“Mã hiệu trưởng quá lời, ta cũng chỉ là một học sinh bình thường như bao học sinh khác.

Hôm nay ta đến đây, vốn chỉ muốn thăm thằng em trai bất tài của ta tu học như thế nào mà thôi,” cô gái bên cạnh vị hiệu trưởng lên tiếng.

Cô là Nguyễn Ngọc Nhị, Tam tiểu thư gia tộc Nguyễn.

Ánh sáng vàng từ chiếc đèn trần lúc này càng tôn lên vẻ đẹp tôn quý của cô.

Trên người cô là một bộ quần áo Louis Vuitton cực kỳ đắt đỏ, điểm trang lộng lẫy.

Thực chí danh quy là một tiểu thư của một gia tộc danh giá hàng đầu đất nước.

Nguyễn Phúc mập mạp hiện đang ngồi bên cạnh cô, ánh mắt uất ức:

“Tỷ à, ta không cần ngươi nhọc công đến đây thăm ta, ta sống rất tốt, còn tăng nhẹ vài cân đây.

Ngọc Nhi liếc mắt trừng Nguyễn Phúc khiến hắn rụt đầu:

“Hừ, ngươi không có tiền đồ a!

Nếu phụ thân không cưng chiều ngươi, dựa vào những gì ngươi đã làm, chắc chắn là phải chết.

May mắn cho ngươi, ông ta chỉ đưa ngươi vào đây học tập.

Đừng bao giờ cãi lời trưởng bối, đến khi c-hết cũng không biết c-hết thế nào.

Ta không biết mẹ ngươi sẽ đau lòng như thể nào đâu.

Nguyễn Phúc trực tiếp im lặng.

Hắn sợ bà cô này.

Mặc dù trong gia tộc, đây có thể xem là người chị duy nhất yêu thương hắn, nhưng mụ này đấm rất đau, thực lực của ả trái ngược với vẻ bề ngoài.

Mười tám tuổi, Luyện Thể ba tầng.

Xét trên cả nước, bà nương này đều có thể xưng hùng xưng bá cùng thế hệ.

“Ấy, hai tỷ đệ bớt căng thẳng.

Hôm nay Ngọc Nhi tiểu thư đại giá quang lâm, trùng hợp là cé trận so tài giữa hai học sinh xuất sắc nhất khối 11 trường ta.

Mời tiểu thư đây hảo hảo đánh giá, đưa ra lời khuyên cần cải thiện ở khâu huấn luyện nào là tốt.

Ông Mã hiệu trưởng lên tiếng phá tan bầu không khí căng thẳng giữa hai tỷ đệ.

Ngọc Nhi nhìn hội trường đang chật kín học sinh, sự cuồng nhiệt cổ vũ bên dưới cũng khiến cô dấy lên hứng thú.

“Có vẻ hai học sinh này của ông rất được các đồng học khác yêu thích?

Ngọc Nhi hỏi, ánh mắt đạm bạc.

Đối với cô, ở những trường học này thì làm gì có thiên tài nào có thể vượt qua được cô.

Cô là thủ khoa của Học viện Chiến đấu, đỗ đầu vào với tu vi Luyện Thể hai tầng.

Ngay khi nhập học chỉ được bốn tháng, cô lập tức đột phá liền hai tiểu cảnh giới.

Tại Đại học Chiến đấu, cô được mệnh danh là “năm nhất yêu nghiệt.

Nên đối với cô, thiên tài ở đây, cũng chẳng đi đến đâu.

Ông Mã cười hề hề:

“Thực sự thì hai học sinh này vẻ ngoài khá tốt, kèm theo thiên phú cũng không tổi, nên được khá nhiều nữ sinh yêu thích.

Ngọc Nhi nghe đến đây thì khẽ “ổ” một tiếng, sau đó thì không nói gì nữa.

Thì ra fan đông là do vẻ ngoài tốt, thực lực hắn là chẳng đi đến đâu.

Bên dưới nhà thi đấu lúc này không khí đã cực kỳ nóng bỏng.

Trên khán đài, cả Lê Đạo Khúc và Tố Quyên đều đang ngồi cùng nhau đợi chờ xem thi đấu.

Đêm hôm qua cô đã gần như thức trắng một đêm.

Cô cứ nhắm mắt lại là lại có nỗi sợ vô hình dâng lên trong lòng, khiến Tố Quyên không thể nào chìm vào giấc ngủ.

Lúc này, tay Tố Quyên cầm một ly cà phê:

“Lê, ngươi là bạn thân nhất của Lâm Minh.

Ngươi nói xem, giữa Lâm Minh và tên kia, ai sẽ thắng?

Tố Quyên hỏi Lê với giọng điệu lo lắng.

Đây là lần đầu tiên cô xem Lâm Minh đối đầu với một đối thủ mạnh mẽ như An Thế Anh, điều này khiến cô vô cùng căng thẳng.

Không tính lần trước Lâm Minh đối đầu với Lục Dư, vì Lục Dư cho dù có mạnh vẫnnằm trong phạm vi mạnh của học sinh thông thường.

Còn tên An Thế Anh này, dựa vào những lần thi đấu trước đó, một mình hắn đánh toàn trường không ai đỡ nổi.

Hắn thần hồ kỳ kỹ được đồn là sớm đã bước vào Luyện Thể cảnh.

“Xin chào các bạn học!

Tôi là Trần Mỹ Duyên, hôm nay tôi sẽ tạm gác chức vụ giáo viên và trở thành MC cho trận đấu hấp dẫn nhất từ trước đến nay của chúng ta.

Lúc này, giọng của vị nữ MC vang lên thông qua micro, khiến toàn bộ khán đài đều sôi trào.

Cô đứng trên sàn đấu, trông cực kỳ chuyên nghiệp.

“Đầu tiên tôi xin giới thiệu sơ qua.

Người thách đấu là đồng học An Thế Anh, với chiến tích bất bại kể từ khi vào trường ta.

Cậu ta đã thắng tổng cộng đến chín mươi chín trận chiến liên tục chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi.

Liệu hôm nay sẽ là trận thắng thứ một trăm của An Thế Anh?

Lời nói của vị nữ MC khiến fan club của An Thế Anh reo hò dữ đội.

“Đúng đúng!

Liên thắng 100!

” Một đội cổ vũ trên khán đài hô to đồng thanh.

“Và tiếp theo, người nhận lời thách đấu hôm nay, đó chính là đồng học Lâm Minh, người chỉ duy nhất thắng một lần trong trận thách đấu thủ lôi.

Nhưng trận chiến đó, không ai là đối thủ của cậu.

Một trận chiến đó đã khẳng định danh tiếng của Lâm Minh.

Cho đến nay, mới có người thách đấu được Lâm Minh.

Liệu Lâm Minh có đánh bại An Thế Anh để trở thành top 1 của trường chúng ta?

Vị MC lần lượt giới thiệu từng chiến tích của cả hai.

Cô nói rất đúng trọng tâm.

Và những lời mà vị MC này nói cũng là chủ đề gây tranh cãi trên diễn đàn trường học trong những ngày qua.

Fan club của An Thế Anh dè biu Lâm Minh rằng:

“Chiến thần chỉ thắng một trận.

Điều này trực tiếp đẩy xung đột của cả hai bên lên đến đỉnh điểm.

Vị MC lúc này đứng trên võ đài đã cười thật tươi.

Thứ cô muốn là hiệu quả như thế này.

Một trận đấu kịch tính phải có hai phe đối chọi gay gắt thì mới đủ hấp dẫn.

Ngọc Nhi ngồi trên khán đài, cô nghe qua lời giới thiệu của nữ MC thì cũng đã hiểu sơ qua tình hình của hai thí sinh.

Lâm Minh đối với cô thì chẳng có gì đặc biệt, chiến tích của hắn cơ bản là quá bình thường.

Chỉ có An Thế Anh khiến cô hơi hứng thú, 99 liên thắng.

Cô không biết có phải do thực lực tổng thể của Trần Hưng Đạo quá thấp không, nhưng việc liên thắng 99 trận cũng đủ để chứng minh đồng học này đủ xuất chúng.

“Phúc mập, ngươi nói xem, tên An ThếAnh này là người như thế nào?

Ngọc Nhi hỏi Nguyễn Phúc.

Ánh mắt cô ánh lên sự tò mò.

“Ừm, hắn cũng khá quái vật trong trường.

Ngoài ra cũng rất bí ẩn.

Ta thường thấy hắn gây ra xung đột ngoài trường học.

Nói chung, tên này rất không đơn giản và rắc rối,” Nguyễn Phúc đưa ra lời đánh giá không mấy tốt về An Thế Anh.

Nhưng không thể phủ nhận, hắn đánh giá đúng.

An Thế Anh tựa như một tên đầu gấu trong trường.

Hắn khá hung dữ khi có bất kỳ ai chạm vào hắn.

Điều này đối với các học sinh bình thường là thành phần “bất hảo”.

Nhưng đối với các nữ sinh cuồng.

hắn thì gọi là “Quá ngầu!

Tu tiên giả phải như vậy”.

Nên về An Thế Anh cũng có rất nhiều luồng ý kiến trái chiểu và ủng hộ hắn trong trường học.

“Và bây giờ, chúng ta hãy cùng chào đón sự xuất hiện của hai vị đồng học được trông chờ nhất ngày hôm nay!

“An Thế Anh và Lâm Minh!

Lúcnày An Thế Anh từ từ đứng lên từ trên ghế.

Hắn thân cao dong dỏng, hôm nay hắn mặc một bộ đồng phục thể thao trông vô cùng khỏe khoắn và năng động.

Sự xuất hiện của hắn khiến khán đài như muốn nổ tung, từng tràng hò reo vang dội khắp hộ trường.

Điều này khiến Tố Quyên vô cùng lo lắng.

Cô nhận thấy An Thế Anh này quá được học sinh trong trường chào đón.

Nhìn khán đài đông đảo hò hét, có một số nữ sinh hét đến mức đỏ bừng mặt, không kiểm soát được hành vi mà nhảy dựng lên.

Tố Quyên thầm nghĩ:

“Đây đích thực là fan cuồng chân chính.

Nếu Lâm Minh đánh bại An Thế Anh trên võ đài này một cách thảm bại, chắc chắn sẽ lọt vào tầm ngắm công kích của những đối tượng này.

Nghĩ đến đây, Tố Quyên cũng không biết tình hình sẽ diễn biến phức tạp đến đâu.

Cô chỉ cầu mong Lâm Minh thắng, không chút thương tổn nào thắng.

“Ơ, tên Lâm Minh đâu?

Lê lúc này nhìn đồng hồ trên tay, đã tám giờ.

Lê nhìn An Thế Anh.

An Thế Anh đã thượng đài, hắn đứng nơi đó, ánh mắt nhìn một lượt xung quanh.

Nhưng máy may không thấy được hình bóng của Lâm Minh.

An Thế Anh chộp lấy micro từ tay MC khiến cô giật mình.

Cô đưa tay muốn níu lại micro nhưng nhìn thấy ánh mắt hắn trừng cô, cô khẽ rụt người lại, không dám có ý kiến.

“Có vẻ như thiên tài Lâm Minh của chúng ta vì quá sợ hãi, hôm nay không dám xuất hiện rồi.

An Thế Anh nói, giọng đầy mỉa mai vào chiếc micro.

Nói xong, hắn đưa chiếc micro trả lại cho vị nữ MC.

Lời phát biểu của An Thế Anh lúc này cũng khiến mọi người có mặt tại đây thắc mắc theo.

Nếu Lâm Minh thực sự không tới, vậy chẳng khác gì đã trực tiếp chịu thua.

Vậy thì mọi thứ chẳng còn gì hấp dẫn.

Bọn hắn muốn được chiêm ngưỡng hai thiên tài cấp độ toàn khối này đối đầu với nhau.

Khán đài vốn náo nhiệt bởi sự xuất hiện của An Thế Anh, bây giờ lại vang lên những tràng âm thanh xì xào bàn tán.

Liệu Lâm Minh có đến?

Ông Mã hiệu trưởng lúc này trên hàng ghế VIP cũng khẽ nhíu mày.

Lâm Minh à, Lâm Minh.

Một buổi thách đấu với nhau vốn đã bị đẩy đến đỉnh điểm cao trào, ngươi lại không xuất hiện.

Cảnh tượng này, mỗi người phun cho ngươi một ngụm nước bọt cũng đủ để cho ngươi mang nhục đến hết thời học sinh.

Đối với ông, cả Lâm Minh và An Thế Anh ông đều thích, cả hai trong lòng ông đều là thiên tài hiếm gặp.

Việc cả hai va chạm với nhau cũng không phải là gì xấu, điểu này sẽ càng kích thích đấu chỉ của các học sinh khác trong trường học.

Đừng nói giữa học sinh với học sinh phải hòa nhã.

Không, đây là thời đại tu tiên, các ngươi phải tranh với nhau, vậy thì mới mài ra những viên ngọc sáng được.

Tốt nhất lúc này là Lâm Minh nên xuất hiện, cả hai đánh nhau một trận long trời lở đất, từ đt thể hiện sự mạnh mẽ của học sinh trường Trần Hưng Đạo.

Ông Mã rút điện thoại, bấm gọi cho Lâm Minh.

Từng hồi chuông vang lên cũng khiến ông hồi hộp, nhưng thân là hiệu trưởng, gương mặt ông vẫn rất bình tĩnh.

An Thế Anh lúc này đứng trên võ đài đã có chút mỏi chân, hắnnhìn qua vị MC bên cạnh.

“Này lão sư, ta nói ngươi.

Ta đứng đây chân có chút tê.

Hắn vẫn chưa tới.

Thứ nhất, hắn không giữ chữ tín.

Thứ hai, hắn quá coi thường các đồng học trông chờ vào trận chiến này.

Sao ngươi không tuyên bố Lâm Minh thua cuộc luôn đi chứ?

An Thế Anh nói với chất giọng lạnh như băng.

Vị nữ lão sư lúc này cũng có chút rụt rè trước khí thế của An Thế Anh:

“An đồng học, trận chiến này vốn là tự phát giữa ngươi và Lâm Minh, không phải do trường học tổ chức.

Ta chỉ xuất hiện để tăng thêm không khí, đừng làm khó ta.

Ta bây giờ cũng không biết phải giải quyết tình huống hiện tại như thế nào.

Đang khi vị nữ MC đầy bối rối, một giọng nói trung tính đầy khí phái vang lên.

“Ta tới, thông cảm, ta đi bộ có chút chậm.

Lâm Minh lúc này xuất hiện.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập