Chương 10: Loạn thế**

Mười ngày sau.

Nạn đói không những không thuyên giảm, mà còn trở nên tồi tệ hơn.

Lục Trường Sinh đứng trên nóc nhà tiêu cục, nhìn về phía chợ huyện.

Những cột khói đen bốc lên từ nhiều nơi.

Đêm qua, đã có hai vụ cướp tiệm gạo.

Quan phủ phái lính đi dẹp, nhưng lính cũng đói, cũng chẳng còn sức mà đánh đuổi ai.

Trong lòng hắn, một cảm giác bất an đang lớn dần.

"Dậy sớm thế?"

Lý Thanh Lam leo lên nóc nhà, ngồi xuống bên cạnh.

Mặt nàng hốc hác hơn trước, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.

Mấy ngày nay, nàng thức khuya dậy sớm lo việc nấu cháo cứu đói.

"Cô cũng thế."

Lục Trường Sinh đáp.

Lý Thanh Lam nhìn về phía chợ, nơi những cột khói đang bốc lên:

"Tối qua lại có cháy.

Nghe nói bọn cướp đốt tiệm của Vương chưởng quỹ."

"Vương chưởng quỹ?

Ổng có sao không?"

"Không sao.

Nhưng mất hết số gạo còn lại."

Nàng thở dài,

"Giá gạo bây giờ năm lượng một đấu, có tiền cũng không mua được.

Người giàu trong thành bắt đầu bỏ trốn sang phủ khác.

"Lục Trường Sinh im lặng.

Từ trên cao nhìn xuống, con phố dưới kia vắng tanh.

Thỉnh thoảng có bóng người lặng lẽ đi qua, ôm chặt vật gì trong lòng, mắt dáo dác nhìn quanh.

Một đứa trẻ ngồi bên đường, khóc gọi mẹ, nhưng không ai thèm ngoảnh lại.

"Trường Sinh."

Lý Thanh Lam bỗng gọi.

"Dạ?"

"Nếu.

nếu có chuyện gì xảy ra, cậu hãy tự lo cho mình.

Đừng nghĩ đến tiêu cục, đừng nghĩ đến ai cả.

"Lục Trường Sinh nhìn nàng, ngạc nhiên:

"Sao cô lại nói thế?"

Lý Thanh Lam cười buồn:

"Ta đã thấy cảnh này rồi.

Hồi ta còn nhỏ, cũng có một nạn đói như thế này.

Khi đó, cha ta dẫn cả nhà chạy về vùng núi phía bắc, mới thoát được.

Lần này, ta không biết mình có thoát không.

"Nàng đứng dậy, nhìn xuống Lục Trường Sinh:

"Cậu còn trẻ, có võ công, có tương lai.

Đừng chết ở cái nơi này.

"Nói xong, nàng nhảy xuống, để lại Lục Trường Sinh với những suy nghĩ ngổn ngang.

Trưa hôm đó.

Đám đông tụ tập trước tiêu cục đông hơn mọi khi.

Không chỉ những người đói khát, mà còn có cả những kẻ mặt mày hung tợn, lảng vảng trong đám đông, mắt nhìn vào kho lương của tiêu cục.

Lý Thanh Phong đứng trước cửa, mặt trầm trọng.

Ông biết, sắp có chuyện.

"Cha."

Lý Tráng bước tới, thì thầm,

"Bọn chúng đang nhòm ngó kho lương của mình.

Con thấy mấy tên trong đám đông, có cả người của Thanh Xà Bang.

"Lý Thanh Phong gật đầu:

"Ta biết.

Chúng đợi cơ hội.

"Ông quay vào trong, gọi mọi người lại:

"Từ tối nay, chia phiên canh gác.

Vũ khí để sẵn bên người.

Nếu có động, đừng nương tay.

"Mọi người gật đầu, mặt ai cũng căng thẳng.

Tối đó, Lục Trường Sinh được phân công canh gác cùng Lý Thiết Ngưu, người từng thử tay nghề với hắn ngày đầu.

Hai người ngồi trên nóc nhà kho, nhìn xuống con phố vắng lặng.

Trăng lưỡi liềm mờ nhạt, chỉ đủ soi những bóng cây lay động trong gió.

"Ê, nhóc."

Lý Thiết Ngưu lên tiếng,

"Mày có sợ không?"

"Sợ gì?"

"Sợ chết.

"Lục Trường Sinh im lặng một lát, rồi đáp:

"Sợ.

"Lý Thiết Ngưu cười nhạt:

"Mày nói thật đấy.

Tao hỏi mấy thằng nhỏ bằng tuổi mày, đứa nào cũng bảo không sợ.

Nhưng khi thấy đao kề cổ, đứa nào cũng run.

"Hắn ngừng một lát, rồi nói tiếp:

"Tao cũng sợ.

Nhưng sợ có ích gì?

Đời mình, có khi chọn được đâu.

"Lục Trường Sinh nhìn hắn:

"Anh vào tiêu cục lâu chưa?"

"Năm năm rồi."

Lý Thiết Ngưu đáp,

"Từ hồi mười sáu tuổi.

Lý chủ tiêu cứu tao từ một bãi tha ma, cho ăn cho mặc, dạy võ công.

Nợ ơn ấy, cả đời trả không hết.

"Đang nói, hắn bỗng khựng lại, mắt nheo về phía cuối phố.

"Có động.

"Lục Trường Sinh cũng nhìn thấy.

Những bóng đen đang lặng lẽ di chuyển dọc theo bóng tối, chừng hai ba chục người.

"Báo động!"

Lý Thiết Ngưu hét to.

Tiếng kẻng vang lên khắp tiêu cục.

Mọi người từ trong nhà xông ra, tay cầm vũ khí.

Nhưng đám đông đã đến quá nhanh.

Chúng xông vào sân tiêu cục, hò hét:

"Lấy gạo!

Lấy gạo!

"Không phải côn đồ, không phải Thanh Xà Bang.

Là dân đói.

Họ xông vào, tay không hoặc cầm gậy gộc, cuốc xẻng, mặt mày hung tợn vì đói khát.

Phía sau họ, những kẻ cầm đao thật sự mới lộ diện.

Thanh Xà Bang.

Lục Trường Sinh nhận ra Lưu Bát mặt rỗ trong đám đông, và cả Xà Vương với vết sẹo dài trên trán.

Bọn chúng lợi dụng dân đói để đánh phá tiêu cục.

"Giữ cửa kho!"

Lý Thanh Phong hét to, xông vào đám đông.

Ông tung quyền, mấy tên dân đói ngã lăn ra, nhưng chúng quá đông.

Người từ ngoài vẫn ùa vào.

Lục Trường Sinh rút kiếm, lao xuống.

Một tên dân đói xông tới, hắn chỉ đẩy ngã, không đâm.

Nhưng tên thứ hai cầm cuốc bổ thẳng vào đầu hắn, hắn phải đỡ bằng kiếm, rồi đạp ngã.

Xung quanh, cảnh hỗn loạn.

Tiếng la hét, tiếng chửi rủa, tiếng khóc, tiếng đao kiếm va chạm.

Lý Thanh Lam bị ba tên vây quanh, nàng múa kiếm, nhưng không dám hạ sát vì họ là dân đói, không phải côn đồ.

Một tên từ sau ôm lấy nàng.

"Thanh Lam!"

Lý Tráng hét to, xông tới.

Nhưng Lưu Bát mặt rỗ chặn hắn lại, đao chém tới tấp.

Lục Trường Sinh thấy Lý Thanh Lam ngã xuống, đám đông bu lại.

Hắn không kịp nghĩ, xông thẳng vào, kiếm vung loạn xạ.

Một đường kiếm cứa vào vai tên ôm nàng, hắn kêu lên buông tay.

Lục Trường Sinh đỡ Lý Thanh Lam dậy, đưa nàng về phía cửa kho.

"Cẩn thận!"

Nàng hét.

Lục Trường Sinh quay lại, thấy một lưỡi đao đang chém tới.

Hắn giơ kiếm đỡ, nhưng lực quá mạnh, hắn ngã nhào ra đất.

Xà Vương đứng trên, cười nhạt:

"Thằng nhỏ, hôm nay không có sư phụ mày cứu đâu.

"Đao lại chém xuống.

Lục Trường Sinh lăn đi, kiếm của hắn bị văng mất.

Hắn vớ được một cây gậy, đỡ lấy nhát đao thứ hai.

"Rầm!

"Gậy gãy làm đôi, nhưng Lục Trường Sinh đã kịp lùi ra sau, tay phải nắm lại, tung một quyền *Thô Khí Quyền* vào bụng Xà Vương.

Xà Vương hơi khựng lại, nhưng rồi cười:

"Yếu quá!

"Hắn đá một cước, Lục Trường Sinh bay đi, đập vào tường kho.

Đúng lúc đó.

"Xà Vương!

"Lý Thanh Phong xông tới, đao trong tay vụt ra một đường sáng.

Xà Vương phải lùi, đỡ lấy.

Hai người đánh nhau dữ dội.

Lục Trường Sinh ôm ngực, đau nhói.

Hắn nhìn quanh, thấy Lý Tráng đang chống trả Lưu Bát, thấy Lý Thanh Lam bị thương đang dựa vào cửa kho, thấy mấy tiêu sư khác đang vật lộn với đám dân đói.

Trong đầu hắn, màn chữ xanh lam hiện lên:

【 Tình huống nguy cấp.

Kích hoạt nhiệm vụ:

Bảo vệ tiêu cục.

Phần thưởng:

Công pháp bí truyền.

Lục Trường Sinh nghiến răng, đứng dậy.

Hắn nhìn thấy Lý Thanh Lam đang bị một tên từ phía sau áp sát.

Hắn chạy, nhưng cách xa quá.

Bỗng, một bóng người từ trong kho xông ra, tay cầm một cây thương dài, đâm thẳng vào tên đó.

Lý Thiết Ngưu.

Hắn kéo Lý Thanh Lam vào trong kho, rồi quay lại, thương múa tán loạn, đẩy lùi mấy tên dân đói.

Lục Trường Sinh thở phào, nhưng ngay sau đó, hắn thấy Xà Vương đã áp đảo Lý Thanh Phong.

Một nhát đao chém trúng vai ông, máu bắn ra.

Lý Thanh Phong ngã xuống.

"Cha!"

Lý Tráng hét lên, bỏ mặc Lưu Bát, chạy tới.

Nhưng đã muộn.

Xà Vương giơ đao lên, chém xuống đầu Lý Thanh Phong.

Lục Trường Sinh không kịp nghĩ, hắn vớ một thanh đao dưới đất, phóng thẳng vào Xà Vương.

Đao cắm vào lưng hắn.

Xà Vương kêu thảm, đao trên tay rơi xuống.

Hắn quay lại, mắt đỏ ngầu nhìn Lục Trường Sinh.

"Thằng.

thằng nhỏ.

"Hắn loạng choạng bước tới, nhưng chỉ được vài bước thì ngã gục.

Lưu Bát thấy bang chủ ngã, hoảng hồn hét lên:

"Rút!

Rút!

"Đám côn đồ tháo chạy.

Dân đói thấy mất đầu, cũng lũ lượt bỏ chạy.

Sân tiêu cục lặng đi, chỉ còn tiếng rên rỉ của người bị thương.

Lục Trường Sinh chạy tới chỗ Lý Thanh Phong.

Ông nằm đó, vai chảy máu, mặt trắng bệch, nhưng còn thở.

"Lý đại thúc!

"Lý Thanh Phong mở mắt, nhìn hắn, khẽ cười:

"Giỏi.

giỏi lắm.

"Rồi ông ngất đi.

Đêm đó, tiêu cục như một bệnh xá.

Người bị thương nằm la liệt.

Lý Thanh Lam bị thương ở tay, Lý Tráng bị mấy vết cứa, Lý Thiết Ngưu cũng bị đánh trúng đầu.

Nhưng nặng nhất là Lý Thanh Phong.

Lục Trường Sinh ngồi bên cạnh ông, nhìn sắc mặt ông ngày một tái đi.

"Trường Sinh."

Lý Thanh Lam gọi hắn ra ngoài.

Ngoài sân, trăng đã lên cao.

Ánh trăng soi rõ những vết máu còn loang lổ trên nền gạch.

"Cha ta.

không qua khỏi đâu."

Nàng nói, giọng run run.

Lục Trường Sinh sững người:

"Sao cô biết?"

"Vết thương quá nặng, mất máu nhiều.

Thuốc trong thành đã hết từ mấy hôm trước."

Nàng nhìn hắn, mắt đỏ hoe,

"Cậu cứu cha ta bằng một nhát đao đó.

Cảm ơn cậu.

"Lục Trường Sinh im lặng.

Hắn nhớ lại cảnh Xà Vương ngã xuống.

Lần đầu tiên hắn giết người.

Không phải côn đồ, không phải dân đói.

Là một tên bang chủ đang định giết ân nhân của hắn.

Hắn không hối hận.

Nhưng trong lòng, một cảm giác nặng nề đang dâng lên.

Sáng hôm sau, Lý Thanh Phong tỉnh lại.

Ông yếu ớt, nhưng vẫn gọi mọi người lại.

"Các con.

.."

Ông nhìn quanh,

"Cha không qua khỏi được nữa.

Nghe cha nói đây.

"Lý Thanh Lam và Lý Tráng quỳ xuống, nước mắt lưng tròng.

Lý Thanh Phong nhìn Lục Trường Sinh:

"Trường Sinh, lại đây.

"Lục Trường Sinh bước tới, quỳ xuống bên cạnh.

"Con là người tốt."

Ông nói,

"Cha nhìn ra.

Nhờ con.

nhờ con giúp hai đứa nó.

Đưa chúng nó ra khỏi đây.

Đến phủ thành, tìm.

tìm người quen của cha.

"Ông cố nói tên, nhưng không kịp.

Tay ông buông thõng, mắt nhắm lại.

Lý Thanh Lam òa khóc.

Lý Tráng cắn chặt răng, nước mắt chảy dài.

Lục Trường Sinh cúi đầu, lặng người.

Ngoài kia, trời vừa hửng sáng.

Một ngày mới bắt đầu, nhưng với họ, thế giới đã hoàn toàn thay đổi.

【 Hoàn thành nhiệm vụ:

Bảo vệ tiêu cục.

Nhận phần thưởng:

《Thanh Phong quyết》 (công pháp nội công trung đẳng)

【 Cảnh giới tăng lên:

Luyện Thể tầng sáu (45/1500)

Lục Trường Sinh nhìn màn chữ xanh lam, nhưng lòng không vui.

Hắn nhìn hai chị em Lý Thanh Lam đang ôm nhau khóc, nhìn những người bị thương nằm la liệt, nhìn bầu trời xám xịt đầy mây đen.

Loạn thế đã thực sự bắt đầu.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập