Ba ngày sau cái chết của Lý Thanh Phong.
Tiêu cục chìm trong không khí tang tóc.
Trong sân, một linh đường đơn sơ được dựng lên, quan tài gỗ tạm đặt giữa nhà, trước bát hương khói nghi ngút.
Lý Thanh Lam ngồi bên quan tài cha, mặt xanh xao, mắt thâm quầng.
Nàng không khóc nữa, chỉ lặng lẽ nhìn ngọn lửa leo lét trên những nén hương.
Lý Tráng thì khác.
Hắn đi đi lại lại trong sân, tay nắm chặt chuôi đao, mắt đỏ ngầu.
Hắn muốn xông ra ngoài tìm Lưu Bát, tìm đám tàn dư Thanh Xà Bang mà chém giết, nhưng bị mọi người can ngăn.
"Bình tĩnh lại!"
Lý Thiết Ngưu nắm vai hắn,
"Đại ca, bây giờ xông ra chỉ có chết!
Bang chủ của chúng chết rồi, nhưng đám còn lại vẫn còn đó.
Chúng đang chờ chúng ta làm liều đấy!
"Lý Tráng gạt tay hắn ra:
"Thế mày bảo tao làm gì?
Ngồi đây chờ chúng nó đến giết tiếp à?"
Lục Trường Sinh đứng ở góc sân, im lặng quan sát.
Hắn hiểu nỗi lòng của Lý Tráng.
Mất cha, nhà tan, kẻ thù còn ngoài kia.
Nhưng hắn cũng hiểu, lúc này mà manh động, chỉ có chết.
Trong đầu hắn, màn chữ xanh lam hiện lên:
【 Ký chủ đã trải qua sinh tử chiến, tâm cảnh biến hóa.
Nhận thức mới:
Ở loạn thế, cường giả vi tôn.
【 Nhiệm vụ mới:
Bảo vệ những người còn lại của Thanh Phong tiêu cục, đưa họ rời khỏi huyện thành an toàn.
Phần thưởng:
Công pháp dung hợp.
Lục Trường Sinh thở dài.
Hệ thống cũng biết đường đi.
Hắn bước tới chỗ Lý Tráng:
"Lý đại ca, nói chuyện một lát.
"Lý Tráng nhìn hắn, gật đầu.
Hai người ra góc sân vắng.
"Anh định làm gì?"
Lục Trường Sinh hỏi thẳng.
"Giết chúng nó."
"Giết xong rồi sao?"
Lý Tráng sững người.
"Anh giết được Lưu Bát, nhưng còn đám khác?
Còn những kẻ đang rình mò ngoài kia?
Tiêu cục bây giờ chỉ còn mười mấy người, người bị thương nằm la liệt.
Đánh nhau nữa, ai sống?"
Lý Tráng im lặng.
Lục Trường Sinh nói tiếp:
"Theo tôi, bây giờ nên lo chôn cất Lý đại thúc cho tử tế, rồi tìm cách rời khỏi đây.
Số gạo chúng ta giấu trong núi vẫn còn, đủ nuôi mọi người ít lâu.
Ra khỏi huyện thành, tìm nơi khác mà sống.
"Lý Tráng nhìn hắn một lúc, rồi thở dài:
"Mày nói đúng.
Nhưng tao.
tao không cam tâm."
"Không cam tâm thì sau này quay lại.
Khi đã đủ mạnh.
"Câu nói ấy khiến Lý Tráng nhìn hắn với ánh mắt khác.
Chiều hôm đó, họ bắt đầu chuẩn bị.
Những người có thể đi được thì thu xếp đồ đạc.
Những người bị thương nặng được khiêng lên xe.
Tài sản quý giá được gói ghém, giấu vào những bao hàng.
Lý Thanh Lam cuối cùng cũng rời khỏi linh đường.
Nàng nhìn quanh tiêu cục, nơi nàng sinh ra và lớn lên, mắt đỏ hoe.
"Cha từng nói, dù thế nào cũng phải giữ lấy tiêu cục."
Nàng nói, giọng run run,
"Nhưng bây giờ.
"Lục Trường Sinh đứng bên cạnh, không nói gì.
Hắn biết, có những mất mát không thể dùng lời an ủi.
Trời chập choạng tối, họ bắt đầu lên đường.
Mười bảy người, ba chiếc xe ngựa, lặng lẽ rời khỏi tiêu cục.
Lý Thiết Ngưu đi đầu dò đường, Lý Tráng đi cuối bảo vệ phía sau.
Lục Trường Sinh ở giữa, cạnh xe chở người bị thương và Lý Thanh Lam.
Ra khỏi cổng thành, con đường tối om.
Trăng chưa lên, chỉ có ánh sao lờ mờ.
"Đi nhanh lên."
Lý Thiết Ngưu thì thầm,
"Qua khỏi cánh đồng này là đến chân núi.
Vào rừng là an toàn.
"Nhưng khi vừa ra khỏi cánh đồng, trước mặt họ hiện ra một đám người.
Chừng ba bốn chục tên, cầm đao kiếm, gậy gộc, đứng chắn ngang đường.
Đứng đầu là Lưu Bát mặt rỗ.
"A.
.."
Hắn cười khẩy,
"Tưởng các người trốn đi đâu.
Tao đợi ở đây từ chiều rồi.
"Lý Tráng rút đao, định xông lên nhưng Lục Trường Sinh giữ lại.
"Không phải lúc."
Hắn nói nhỏ.
Lưu Bát bước tới, tay cầm đao chỉ vào đoàn người:
"Các người giết bang chủ của tao, tưởng thoát được à?
Hôm nay, tao lấy mạng các người đền cho bang chủ!
"Lý Tráng nghiến răng:
"Lý bang chủ của chúng mày định giết cha tao, nó chết là đáng!"
"Im mồm!"
Lưu Bát quát,
"Bang chủ có chết, Thanh Xà Bang vẫn còn.
Hôm nay, tao sẽ lấy đầu các người về tế bang chủ!
"Hắn vung tay, đám côn đồ xông lên.
Lục Trường Sinh rút kiếm, đứng trước xe.
Bên cạnh hắn, Lý Thanh Lam cũng rút kiếm, mặt tái nhợt nhưng mắt kiên quyết.
"Đợi chúng nó đến gần."
Lục Trường Sinh nói,
"Nhớ, đừng ham đánh, chỉ cần giữ xe.
"Trận chiến bắt đầu.
Lý Tráng xông lên đầu, đao múa tán loạn, chặn mấy tên xông tới.
Lý Thiết Ngưu cầm thương đâm lia lịa.
Những tiêu sư còn lại cũng xông ra, đánh trả quyết liệt.
Lục Trường Sinh đứng trước xe, kiếm trong tay vung lên mỗi khi có tên lại gần.
Hắn không xông xa, chỉ bảo vệ khu vực quanh xe.
Nhưng địch đông quá.
Một tên lẻn qua hàng phòng thủ, xông tới chỗ xe.
Lục Trường Sinh đỡ lấy, kiếm chém vào vai hắn.
Tên đó kêu lên ngã xuống, nhưng hai tên khác lại xông tới.
Bên cạnh, Lý Thanh Lam bị một tên áp sát, nàng đỡ được một đao nhưng bị tên thứ hai đâm vào cánh tay.
Kiếm nàng rơi xuống.
"Thanh Lam!"
Lục Trường Sinh hét lên, xông tới.
Hắn đâm một nhát vào tên vừa đâm nàng, rồi quay lại đỡ đòn của tên kia.
Cả hai đánh nhau dữ dội.
Lý Thanh Lam ôm tay, máu chảy đầm đìa, nhưng nàng cúi xuống nhặt kiếm, đứng dậy.
"Tôi không sao!"
Nàng hét.
Lục Trường Sinh thấy nàng vẫn đứng vững, yên tâm phần nào.
Hắn tập trung vào đối thủ trước mặt.
Tên côn đồ kia cũng có võ công, đao pháp lộn xộn nhưng mạnh.
Lục Trường Sinh phải tập trung cao độ.
Bỗng, một tiếng hét vang lên từ phía sau.
Lý Tráng ngã xuống.
Mấy tên côn đồ bu lại, đao chém tới tấp.
Lý Thiết Ngưu thấy vậy, hét to xông tới cứu, thương dài đâm chết hai tên, nhưng cũng bị một nhát đao vào chân.
"Lý đại ca!"
Lục Trường Sinh nhìn thấy, lòng nóng như lửa đốt.
Hắn muốn xông tới, nhưng trước mặt còn tên côn đồ đang chặn.
Bên cạnh, Lý Thanh Lam đã bị thương, không thể để nàng một mình.
Đúng lúc đó.
Một bóng người từ trong rừng lao ra.
Nhanh như cắt.
Chỉ trong chớp mắt, ba tên côn đồ gần Lý Tráng ngã lăn ra đất.
Bóng người đó đứng giữa vòng vây, tay cầm một cây trường kiếm sáng loáng.
Lục Trường Sinh sững sờ.
Lão hòa thượng.
Nhưng không phải lão hòa thượng hiền lành trong am nhỏ.
Một lão hòa thượng với ánh mắt sắc như dao, thân hình nhanh nhẹn như mèo rừng.
"Đại sư!"
Lục Trường Sinh kêu lên.
Lão hòa thượng không ngoảnh lại, chỉ nói:
"Lo chỗ của ngươi đi.
"Ông xông vào đám côn đồ, kiếm múa như rồng bay.
Mỗi nhát kiếm đều có một mạng người ngã xuống.
Không ai có thể đỡ nổi một kiếm của ông.
Lưu Bát thấy vậy, mặt trắng bệch, quay đầu bỏ chạy.
Nhưng lão hòa thượng không tha.
Ông lao theo, chỉ một nhát kiếm từ sau lưng, Lưu Bát ngã gục.
Chỉ trong vài phút, ba bốn chục tên côn đồ chết gần hết.
Số còn lại bỏ chạy tán loạn.
Lão hòa thượng đứng giữa xác người, kiếm trong tay vẫn còn nhỏ máu.
Ông nhìn Lục Trường Sinh, mắt hiền từ trở lại:
"Con không sao chứ?"
Lục Trường Sinh lắc đầu, rồi chạy tới chỗ Lý Tráng.
Lý Tráng nằm đó, người đầy máu, nhưng còn thở.
Mấy nhát đao chém vào vai và lưng, sâu hoắm, nhưng chưa chết.
Lý Thiết Ngưu bị thương ở chân, nhưng vẫn cố bò lại.
Lý Thanh Lam ôm anh trai, nước mắt chảy dài:
"Anh!
Anh ơi!
"Lý Tráng mở mắt, nhìn em gái, khẽ cười:
"Đừng.
đừng khóc.
anh không sao.
"Nhưng ai cũng thấy, thương thế rất nặng.
Lão hòa thượng bước tới, xem xét vết thương, rồi lắc đầu:
"Nặng quá.
Phải đưa về chỗ ta, có thuốc.
"Ông nhấc bổng Lý Tráng lên, như không hề nặng nhọc:
"Đi theo ta.
"Đoàn người lê lết vào rừng, theo chân lão hòa thượng.
Am nhỏ trên núi.
Lý Tráng được đặt trên giường, lão hòa thượng lấy thuốc từ trong hòm ra, đắp lên vết thương.
Lục Trường Sinh phụ giúp rửa vết thương, băng bó.
Lý Thanh Lam ngồi bên cạnh, tay vẫn run run.
Nàng nhìn lão hòa thượng với ánh mắt vừa kính vừa sợ.
Một lúc sau, lão hòa thượng đứng dậy:
"Tạm ổn rồi.
Nhưng phải nằm ít nhất nửa tháng mới cử động được.
"Lý Tráng, dù yếu, vẫn cố nói:
"Đa tạ.
đa tạ đại sư.
"Lão hòa thượng phất tay:
"Đừng nói nhiều, nghỉ đi.
"Ông ra ngoài am, Lục Trường Sinh đi theo.
Ngoài trời, trăng đã lên cao.
Ánh trăng bạc soi rõ khuôn mặt già nua của lão hòa thượng.
"Đại sư, sao người biết chúng con gặp nạn?"
Lão hòa thượng nhìn xa xăm:
"Ta biết hết.
Từ lúc các con rời khỏi huyện thành, ta đã theo dõi.
"Ông ngừng một lát, rồi nói tiếp:
"Loạn thế đến rồi.
Nạn đói còn kéo dài, quan phủ bất lực, cường đạo nổi lên khắp nơi.
Ở lại huyện thành, không có đường sống.
"Lục Trường Sinh gật đầu:
"Vậy chúng con phải làm sao?"
"Các con ở lại đây ít lâu, đợi người bị thương lành hẳn.
Rồi tính tiếp."
Lão hòa thượng nhìn hắn,
"Nhưng con, ta có chuyện muốn nói.
"Lục Trường Sinh chăm chú lắng nghe.
"Con đã giết người rồi."
Lão hòa thượng nói,
"Cảm giác thế nào?"
Lục Trường Sinh trầm mặc một lát, rồi đáp:
"Không có cảm giác gì đặc biệt.
Lúc đó, con chỉ nghĩ phải cứu người.
"Lão hòa thượng gật đầu:
"Tốt.
Nếu con thấy hối hận hay sợ hãi, thì không nên luyện võ.
Võ công là để bảo vệ, nhưng đôi khi phải giết để bảo vệ.
Con hiểu được điều đó, mới có thể đi xa.
"Ông đưa tay vào lòng, lấy ra một cuốn sách cũ, đưa cho Lục Trường Sinh.
"Đây là 《Thanh Phong quyết》 hoàn chỉnh.
Không phải thứ con nhận từ hệ thống, mà là bản gốc, do tổ sư Thanh Phong kiếm phái truyền lại.
"Lục Trường Sinh ngạc nhiên:
"Đại sư, sao người có?"
Lão hòa thượng cười nhạt:
"Vì ta là tổ sư của Thanh Phong kiếm phái.
"Lục Trường Sinh sững sờ.
Lão hòa thượng nhìn về phía am nhỏ, nơi Lý Thanh Lam và Lý Tráng đang ở:
"Cha của hai đứa nó, Lý Thanh Phong, là đệ tử của ta.
Nhưng hắn không muốn người ta biết, sợ ảnh hưởng đến tiêu cục.
Ta cũng không muốn nhắc lại chuyện cũ.
"Ông thở dài:
"Lý Thanh Phong là đệ tử giỏi nhất của ta, nhưng hắn không thích giang hồ, chỉ muốn làm ăn lương thiện.
Ta tôn trọng ý hắn.
Nhưng rồi.
cuối cùng vẫn chết vì giang hồ.
"Lục Trường Sinh nhìn cuốn sách trong tay, lòng dậy sóng.
"Con cầm lấy, tu luyện cho tốt.
Rồi đưa hai đứa nó rời khỏi đây, càng xa càng tốt."
"Loạn thế này, chỉ có mạnh mới sống được.
"Lục Trường Sinh cúi đầu vái chào:
"Đa tạ đại sư.
".
Nửa tháng sau.
Lý Tráng đã có thể xuống giường đi lại.
Vết thương của Lý Thanh Lam cũng lành.
Những người khác dần hồi phục.
Một buổi sáng, lão hòa thượng gọi tất cả lại.
"Đã đến lúc các con phải đi."
Ông nói,
"Phía bắc, qua hai con sông, có một vùng đất màu mỡ, chưa bị nạn đói lan đến.
Đến đó mà sinh sống.
"Lý Thanh Lam quỳ xuống:
"Đại sư, đi theo chúng con đi.
"Lão hòa thượng lắc đầu:
"Ta già rồi, không đi nổi nữa.
Núi này là nhà ta, ta sống ở đây, chết cũng ở đây.
"Ông nhìn Lục Trường Sinh:
"Nhớ lời ta dặn.
Đi đi.
"Đoàn người từ biệt lão hòa thượng, lên đường về phía bắc.
Lục Trường Sinh ngoảnh lại nhìn am nhỏ lần cuối.
Lão hòa thượng vẫn đứng đó, dưới gốc tùng già, tay lần tràng hạt.
Hắn biết, có thể sẽ không bao giờ gặp lại.
Nhưng trong lòng hắn, hình bóng ấy sẽ không bao giờ phai.
Trên đường đi, hắn mở bảng hệ thống:
【 Thu thập công pháp:
《Thanh Phong quyết》 (hoàn chỉnh, trung đẳng)
Có thể dung hợp với 《Phổ Độ Tâm Kinh》.
【 Dung hợp?
(Cảnh báo:
Dung hợp công pháp sẽ mất đi công pháp cũ, nhưng uy lực tăng mạnh.
Lục Trường Sinh nhìn hai dòng chữ, không do dự, chọn dung hợp.
【 Đang dung hợp.
【 Thành công!
Thu được công pháp mới:
《Thanh Phổ tâm kinh》 (thượng đẳng)
Cảnh giới hiện tại:
Tầng một (1/2000)
【 《Thanh Phổ tâm kinh》:
Công pháp nội công thượng đẳng, dung hợp tinh hoa của Phổ Độ Tự và Thanh Phong kiếm phái.
Luyện đến đại thành, nội lực sinh sôi không ngừng, thân pháp nhẹ nhàng như gió.
Lục Trường Sinh cảm nhận luồng khí mới trong cơ thể, mạnh mẽ hơn, dồi dào hơn gấp bội.
Hắn nhìn về phía trước, nơi những dãy núi xa xa, lòng đầy quyết tâm.
Loạn thế mới chỉ bắt đầu.
Và hắn, sẽ sống sót.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập