Chương 12: Đường về phương Bắc**

Hành trình về phương Bắc không dễ dàng.

Đoàn người của Thanh Phong tiêu cục kéo dài lê thê trên con đường mòn giữa những triền núi trùng điệp.

Mười bảy người, ba cỗ xe ngựa, những người bị thương vẫn còn yếu ớt sau nửa tháng tĩnh dưỡng trong am nhỏ của lão hòa thượng.

Lục Trường Sinh đi cuối đoàn, mắt luôn quan sát xung quanh.

Bàn tay hắn không rời chuôi kiếm, dù đã ra khỏi vùng nguy hiểm, nhưng trong loạn thế, chẳng ai biết điều gì sẽ xảy ra.

《Thanh Phổ tâm kinh》 trong người hắn vận chuyển không ngừng.

Công pháp thượng đẳng này quả thực hơn xa hai môn trước.

Mỗi hơi thở, mỗi bước đi, luồng khí trong cơ thể đều tự động lưu chuyển, như suối chảy êm đềm, không cần hắn phải cố gắng vận công như trước.

【 Tu luyện 《Thanh Phổ tâm kinh》 trong hành trình, kinh nghiệm +15 mỗi ngày.

【 Cảnh giới hiện tại:

Luyện Thể tầng sáu (89/1500)

】"Trường Sinh.

"Lý Thanh Lam từ phía trước quay lại, tay nàng vẫn còn băng trắng, nhưng sắc mặt đã hồng hào hơn nhiều.

"Sao thế?"

"Nghỉ một lát đi.

Ngựa mệt rồi.

"Lục Trường Sinh gật đầu.

Đoàn người dừng lại bên một con suối nhỏ.

Nước trong veo, mát lạnh, là thứ xa xỉ giữa mùa hè oi bức.

Lý Tráng ngồi dựa vào gốc cây, mặt còn hơi tái, vết thương trên vai vẫn chưa lành hẳn.

Hắn nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt phức tạp.

"Cậu có biết, tôi từng không tin cậu không?"

Hắn bỗng lên tiếng.

Lục Trường Sinh ngồi xuống bên cạnh, không trả lời.

"Lúc mới gặp, tôi nghĩ cậu chỉ là thằng nhóc may mắn, có chút võ công rồi tưởng mình là gì."

Lý Tráng nói tiếp,

"Nhưng rồi tôi thấy cậu đánh nhau với Thanh Xà Bang, thấy cậu cứu cha tôi, thấy cậu bảo vệ Thanh Lam.

Tôi.

"Hắn ngừng lại, nuốt nước bọt:

"Cảm ơn cậu.

"Lục Trường Sinh nhìn hắn, khẽ cười:

"Anh không cần cảm ơn.

Lý đại thúc nhận tôi vào tiêu cục, cho tôi chỗ ở, cho tôi cơ hội.

Tôi chỉ làm những gì đáng làm thôi.

"Lý Thanh Lam ngồi xuống bên kia, đưa cho hắn một bầu nước:

"Uống đi.

"Lục Trường Sinh nhận lấy, uống một ngụm.

"Cậu tính sau này thế nào?"

Lý Thanh Lam hỏi.

Lục Trường Sinh suy nghĩ một lát, rồi đáp:

"Đưa mọi người đến nơi an toàn trước.

Rồi tính tiếp."

"Còn ở lại với chúng tôi không?"

Hắn nhìn nàng, thấy ánh mắt mong chờ.

Rồi nhìn Lý Tráng, thấy sự chân thành.

"Nếu mọi người không chê, tôi xin ở lại.

"Lý Tráng vỗ vai hắn, cười:

"Được!

".

Buổi trưa hôm đó, khi đoàn người vừa qua khỏi một con đèo, họ gặp một cảnh tượng kinh hoàng.

Một ngôi làng nhỏ nằm dưới thung lũng.

Không một bóng người.

Cổng làng đổ nát, tường vách xiêu vẹo.

Trong sân, những bộ xương người nằm la liệt, có bộ còn nguyên quần áo, có bộ đã trắng hếu.

Mùi tử khí xông lên nồng nặc.

Lý Thiết Ngưu bịt mũi, mặt tái mét:

"Trời ơi.

cả làng chết hết rồi sao?"

Lý Thanh Lam quay mặt đi, không dám nhìn.

Lục Trường Sinh bước vào làng, nhìn quanh.

Hắn thấy những vết đen trên vách, dấu vết của lửa.

Thấy những mảnh vải rách, những mảnh gốm vỡ.

Một cái chày giã gạo nằm lăn lóc, cối đá vỡ làm đôi.

Trong một góc nhà, hắn thấy một bộ xương nhỏ, rất nhỏ.

Trẻ con.

Hắn đứng im một lúc, rồi quay ra.

"Đi thôi."

Hắn nói, giọng trầm.

Đoàn người lặng lẽ đi qua làng, không ai nói câu nào.

Ba ngày sau, họ gặp một nhóm lưu dân.

Khoảng hai ba chục người, đàn ông, đàn bà, trẻ em, lê lết trên con đường đất.

Họ gầy trơ xương, áo quần rách rưới, mắt đờ đẫn vì đói.

Thấy đoàn xe, họ dừng lại.

Những ánh mắt đói khát nhìn vào những bao hàng trên xe.

Lý Tráng rút đao, ra hiệu mọi người chuẩn bị.

Lục Trường Sinh cũng rút kiếm, nhưng hắn thấy trong đám lưu dân, có những đứa trẻ ôm chặt mẹ, run rẩy.

Có những người già yếu ớt, tựa vào nhau.

"Đừng.

đừng động thủ vội."

Hắn nói.

Hắn bước lên phía trước, đối diện với đám lưu dân.

"Các người từ đâu đến?"

Hắn hỏi.

Một người đàn ông trạc bốn mươi, có lẽ là người dẫn đầu, bước ra.

Ông ta gầy đét, nhưng mắt còn tinh anh.

"Từ phía nam.

Làng chúng tôi bị cướp đốt, lương thực hết sạch.

Chúng tôi đi tìm nơi có cái ăn.

"Lục Trường Sinh nhìn ông ta, rồi nhìn về phía đoàn xe.

Hắn biết, lương thực họ mang theo không nhiều, chỉ đủ cho mười bảy người trong vài tuần.

Nhưng nhìn những đứa trẻ.

Hắn quay lại, nhìn Lý Tráng và Lý Thanh Lam.

"Cho họ một ít đi."

Hắn nói.

Lý Tráng do dự:

"Nhưng chúng ta cũng không có nhiều."

"Thì cho ít thôi.

Đủ để họ sống vài ngày.

"Lý Thanh Lam gật đầu:

"Làm theo lời cậu ấy.

"Họ lấy ra một bao gạo nhỏ, chừng hai đấu, đưa cho người đàn ông.

Ông ta nhận lấy, mắt rưng rưng, quỳ xuống:

"Ơn cứu mạng của các vị, chúng tôi suốt đời không quên!

"Đám lưu dân quỳ xuống, lạy tạ.

Lục Trường Sinh đỡ họ dậy:

"Đừng thế.

Đi đi, về phía bắc, nghe nói có vùng đất màu mỡ chưa bị nạn đói.

"Người đàn ông gật đầu, rồi quay sang nói với đám lưu dân.

Họ lũ lượt kéo nhau đi, nhưng trước khi đi, ông ta quay lại nói với Lục Trường Sinh:

"Các vị đi về phía bắc, phải cẩn thận.

Phía trước, qua hai ngọn núi nữa, có một vùng đất rộng, nhưng giữa đường có một băng cướp, chúng chặn đường cướp bóc.

Chúng tôi suýt chết dưới tay chúng.

"Lục Trường Sinh hỏi:

"Băng cướp đó đông không?"

"Chừng năm chục tên, có võ công.

Chúng chiếm một cái ải nhỏ, hễ ai qua đó là bị chặn lại, lấy hết lương thực, có khi còn giết người.

"Lý Tráng lo lắng nhìn Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh hỏi tiếp:

"Có đường vòng không?"

"Có một đường mòn trong núi, nhưng phải đi thêm ba ngày, đường hiểm trở, xe ngựa không qua được.

"Lục Trường Sinh cảm ơn ông ta, rồi quay lại bàn với mọi người.

"Làm sao bây giờ?"

Lý Thiết Ngưu hỏi.

Lục Trường Sinh suy nghĩ một lát, rồi nói:

"Chúng ta không thể bỏ xe, trong xe có người bị thương và lương thực.

Phải qua ải."

"Đánh nhau với năm chục tên?"

Lý Tráng cau mày,

"Chúng ta chỉ còn mười mấy người, nửa số bị thương."

"Thì không đánh trực diện."

Lục Trường Sinh nhìn về phía những dãy núi xa xa,

"Tôi có cách.

".

Hai ngày sau, đoàn người đến gần cái ải của băng cướp.

Đó là một con đèo nhỏ, hai bên là vách núi dựng đứng, chỉ có một con đường độc đạo đi qua.

Trên đỉnh đèo, một trại nhỏ dựng lên, có canh gác.

Lục Trường Sinh quan sát từ xa, ghi nhớ vị trí, số lượng lính canh, đường đi lối lại.

Tối hôm đó, khi trăng chưa lên, hắn một mình lẻn lên núi.

《Thanh Phổ tâm kinh》 vận chuyển, thân hình hắn nhẹ nhàng như gió, lướt qua những bụi cây, những tảng đá.

Nửa tháng nay, hắn không chỉ tu luyện nội công, mà còn luyện cả khinh công từ những gì lão hòa thượng dạy.

Đến gần trại cướp, hắn nấp sau một tảng đá lớn, quan sát.

Trong trại, lửa trại bập bùng, bọn cướp đang uống rượu, cười nói ầm ĩ.

Chúng không ngờ có người dám đến gần.

Lục Trường Sinh kiên nhẫn chờ.

Khi lửa trại tàn, bọn cướp lần lượt vào lều ngủ, chỉ còn hai tên canh gác.

Hắn động.

Thân hình lao ra như tên bắn.

Hai tên canh gác chưa kịp kêu lên đã ngã gục, bị điểm huyệt.

Lục Trường Sinh lẻn vào trại, tìm đến lều chính, nơi tên đầu đang ngủ.

Hắn rút kiếm, kề vào cổ tên đó.

Tỉnh dậy.

"Mở mắt ra."

Lục Trường Sinh nói nhỏ.

Tên đầu đòng đưa mắt, thấy lưỡi kiếm sáng loáng, mặt tái mét:

"Ngươi.

ngươi là ai?"

"Ngươi không cần biết.

Ngươi chỉ cần biết, sáng mai, dẫn đàn em của ngươi rời khỏi đây, không được cướp bóc nữa.

"Tên đầu cười nhạt:

"Một mình ngươi mà dám.

"Lục Trường Sinh ấn mạnh kiếm, một vết máu rỉ ra trên cổ hắn.

"Ta có thể giết ngươi ngay bây giờ.

Nhưng ta không muốn.

Ta chỉ muốn các ngươi đi.

"Tên đầu run lên:

"Đi.

đi đâu?"

"Đi đâu thì tùy.

Nhưng đừng ở lại đây.

"Lục Trường Sinh rút kiếm, biến mất vào bóng tối.

Sáng hôm sau, khi đoàn người của Lý Tráng đến chân đèo, họ thấy trại cướp bỏ không.

Bọn cướp đã rời đi từ sáng sớm.

Lý Tráng nhìn Lục Trường Sinh, kinh ngạc:

"Cậu làm thế nào?"

Lục Trường Sinh chỉ cười:

"Nói chuyện với chúng một lát thôi.

"Lý Thanh Lam nhìn hắn, mắt lấp lánh.

Nàng biết, không chỉ là nói chuyện.

Đoàn người qua ải an toàn.

Năm ngày sau, họ đến một thung lũng nhỏ nằm giữa những dãy núi.

Suối chảy róc rách, đất đai màu mỡ, cây cối xanh tươi.

Một vài nếp nhà hoang nằm rải rác, có lẽ từng có người ở nhưng đã bỏ đi.

"Đây rồi!"

Lý Thiết Ngưu reo lên,

"Vùng đất màu mỡ!

Không bị nạn đói!

"Mọi người ùa xuống xe, nhìn quanh, mắt rạng rỡ.

Lý Thanh Lam đứng bên Lục Trường Sinh, nhìn khung cảnh trước mắt.

"Chúng ta sẽ ở lại đây?"

Nàng hỏi.

Lục Trường Sinh gật đầu:

"Ở lại.

Dựng lại nhà cửa, trồng trọt, sống tiếp.

"Nàng nhìn hắn, mắt có gì đó lấp lánh:

"Cậu sẽ ở lại với chúng tôi chứ?"

Lục Trường Sinh nhìn nàng, rồi nhìn những người đang hân hoan giữa thung lũng.

Họ đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu gian khó, chết chóc.

"Ở lại."

Hắn nói.

Lý Thanh Lam cười, nụ cười đầu tiên từ sau ngày cha nàng mất.

Trong đầu Lục Trường Sinh, màn chữ xanh lam hiện lên:

【 Hoàn thành nhiệm vụ:

Bảo vệ những người còn lại của Thanh Phong tiêu cục.

【 Nhận phần thưởng:

Công pháp dung hợp hoàn thiện.

【 《Thanh Phổ tâm kinh》 thăng cấp:

Tầng hai (1/3000)

Lục Trường Sinh nhìn màn chữ, rồi nhìn khung cảnh trước mắt.

Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình mới.

Loạn thế còn dài.

Nhưng ít ra, giờ đây hắn có một nơi để gọi là nhà.

Và những người hắn có thể bảo vệ.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập