Chương 15: Đường tới Bắc Thành**

Nắng sớm lọt qua những kẽ lá, chiếu xuống những nấm mộ mới đắp dưới gốc đa già.

Phong Vân nằm đó, bên cạnh là tấm bia gỗ khắc vội ba chữ

"Phong Vân chi mộ"

Lục Trường Sinh đứng lặng hồi lâu, nhìn lên nấm mộ người đã dạy hắn những bài học quý giá trong ba ngày ngắn ngủi.

Lý Thanh Lam đến bên cạnh, khẽ nói:

"Trời sắp tối rồi, huynh vào ăn chút gì đi.

"Lục Trường Sinh gật đầu, nhưng vẫn chưa rời.

Hắn nhớ lại từng lời Phong Vân dặn:

"Ngươi có căn cơ tốt, nhưng còn phải đi nhiều, thấy nhiều, mới mong thành đại khí.

Ở mãi chốn này, chỉ là ếch ngồi đáy giếng.

"Bàn tay hắn siết lại, rồi buông.

Trong căn nhà lớn nhất thung lũng, mọi người đã tề tựu đông đủ.

Lý Tráng ngồi ở chiếc ghế chính, mặt trầm tư.

Bên cạnh là Lý Thanh Lam, Lý Thiết Ngưu, Trần Đại Hà và mấy người lớn tuổi nhất trong thung lũng.

Lục Trường Sinh bước vào, mọi người đều nhìn về phía hắn.

"Ngồi xuống đi."

Lý Tráng nói.

Lục Trường Sinh ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh Lý Thanh Lam.

Lý Tráng nhìn quanh một lượt, rồi lên tiếng:

"Chuyện hôm qua, ai cũng thấy rồi.

Băng cướp Hắc Diện tuy thua, nhưng chúng còn nhiều đồng đảng.

Lần này chúng thua, lần sau sẽ mang thêm người đến.

"Trần Đại Hà gật đầu:

"Lý đại ca nói phải.

Ở lại đây, chẳng khác nào ngồi chờ chết.

"Lý Thiết Ngưu nhíu mày:

"Nhưng bỏ thung lũng này, chúng ta biết đi đâu?"

Mọi người im lặng.

Lục Trường Sinh bỗng lên tiếng:

"Phong đại ca từng nói với ta, về phía bắc có một tòa thành lớn gọi là Bắc Thành.

Nơi ấy có tường cao hào sâu, quan quân đóng giữ, dân chúng tụ họp đông đúc.

Nếu đến được đó, có lẽ sẽ an toàn.

"Lý Thanh Lam nhìn hắn:

"Huynh tính đi Bắc Thành?"

"Ta tính, nhưng không phải một mình."

Lục Trường Sinh nhìn quanh,

"Nếu mọi người đồng lòng, chúng ta cùng đi.

Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao.

"Lý Tráng trầm ngâm một lát, rồi gật đầu:

"Lời ngươi nói có lý.

Ở lại đây, sớm muộn cũng chết dưới tay bọn cướp.

Chi bằng liều một phen, tìm đường sống.

"Trần Đại Hà đứng dậy, chắp tay:

"Lý đại ca, Lục huynh đệ, tôi xin đi theo.

Dù chết ngoài đường cũng còn hơn chết trong ổ cướp.

"Mọi người lần lượt đứng dậy, đồng thanh:

"Chúng tôi xin đi theo!

"Lý Tráng nhìn Lục Trường Sinh, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười hiếm hoi.

Ba ngày sau.

Đoàn người rời thung lũng lúc trời vừa hửng sáng.

Hai mươi bảy người, năm cỗ xe ngựa chở lương thực, dụng cụ, và những người già, trẻ nhỏ.

Đàn ông trai tráng đi hai bên, tay cầm vũ khí thô sơ, mắt luôn quan sát bốn phía.

Lục Trường Sinh đi cuối đoàn, bên cạnh là Lý Thanh Lam.

Nàng ngoảnh lại nhìn thung lũng lần cuối, mắt thoáng buồn:

"Không biết bao giờ mới được quay lại.

"Lục Trường Sinh nhìn theo ánh mắt nàng:

"Sẽ có ngày.

Khi loạn thế qua đi, khi chúng ta đủ mạnh.

"Lý Thanh Lam gật đầu, rồi quay đi, bước nhanh hơn.

Con đường mòn quanh co giữa những dãy núi.

Hai bên là vách đá dựng đứng, phía dưới là vực sâu thăm thẳm.

Thỉnh thoảng, tiếng chim kêu vọng từ xa, càng làm tăng thêm vẻ hoang vu.

Đi được nửa ngày, họ gặp một dòng suối nhỏ.

Lý Tráng ra lệnh dừng lại nghỉ ngơi, lấy nước.

Lục Trường Sinh ngồi xuống tảng đá, mở bảng hệ thống:

【 Họ tên:

Lục Trường Sinh 】

【 Tuổi:

Mười sáu 】

【 Cảnh giới:

Luyện Thể tầng bảy (456/2000)

【 Công pháp:

《Thanh Phổ tâm kinh》 tầng hai (456/3000)

【 Kỹ năng:

Kiếm pháp trung đẳng (267/500)

, Khinh công sơ cấp (189/300)

, Rèn sắt trung cấp (234/500)

Gần một năm trôi qua từ ngày hắn xuyên qua thế giới này.

Từ một thiếu niên suýt chết dưới tay cường hào, giờ đây hắn đã là người có võ công, có thể bảo vệ mình và những người xung quanh.

Nhưng vẫn chưa đủ.

Hắn nhìn về phía bắc, nơi có tòa thành xa xôi.

Ở đó, chắc chắn có nhiều cao thủ hơn, nhiều cơ hội hơn, và cũng nhiều nguy hiểm hơn.

"Trường Sinh."

Lý Thanh Lam đến bên cạnh, đưa cho hắn một bầu nước.

"Uống đi.

"Lục Trường Sinh nhận lấy, uống một ngụm.

Lý Thanh Lam ngồi xuống bên cạnh, nhìn dòng suối róc rách:

"Huynh nói xem, Bắc Thành có gì?"

Lục Trường Sinh lắc đầu:

"Ta chưa từng đến, không biết.

Nhưng Phong đại ca nói, đó là nơi phồn hoa bậc nhất vùng này.

Có tường cao, có quan quân, có thương nhân tứ xứ tụ họp."

"Nghe hấp dẫn thật."

Lý Thanh Lam mỉm cười.

"Từ nhỏ đến lớn, ta chưa từng rời khỏi huyện thành.

Lần đầu tiên đi xa như vậy, trong lòng vừa mong chờ vừa lo sợ.

"Lục Trường Sinh nhìn nàng:

"Có ta ở đây, muội đừng lo.

"Lý Thanh Lam đỏ mặt, quay đi.

Đoàn người lại lên đường.

Năm ngày trôi qua.

Họ đi qua những cánh rừng già, những con suối, những ngọn đèo.

Thỉnh thoảng gặp lưu dân đói khát, họ chia cho ít lương thực.

Có lần gặp một bọn cướp nhỏ, nhưng thấy đoàn người đông, lại có vũ khí, bọn chúng không dám động.

Ngày thứ sáu, khi mặt trời lên cao, họ nhìn thấy một tòa thành từ xa.

Tường thành cao vời vợi, màu xám đen sừng sững giữa nền trời xanh.

Phía trên, cờ xí bay phần phật.

Chung quanh, những cánh đồng xanh mướt trải dài, khác hẳn cảnh hoang tàn họ đã thấy suốt dọc đường.

"Bắc Thành!"

Lý Thiết Ngưu reo lên.

Mọi người ùa ra phía trước, ai nấy mặt mày rạng rỡ.

Sau bao ngày gian khổ, cuối cùng cũng đến nơi.

Nhưng Lục Trường Sinh không vội mừng.

Hắn nhìn tòa thành xa xa, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

Đây là khởi đầu mới, hay là một thử thách khác?

Hắn không biết.

Nhưng hắn biết, dù thế nào, hắn cũng phải vượt qua.

Vì phía sau hắn, có những người hắn thề bảo vệ.

Khi đoàn người đến gần cổng thành, trời đã xế chiều.

Cổng thành rộng lớn, hai bên có lính canh mặc giáp, tay cầm thương dài.

Người ra vào tấp nập, có thương nhân với những xe hàng chất đầy, có nông dân gánh rau củ, có những người mặc y phục lạ mắt mà Lục Trường Sinh chưa từng thấy.

Một tên lính bước ra, giơ tay ra hiệu:

"Dừng lại!

Các ngươi từ đâu đến?"

Lý Tráng bước lên, chắp tay:

"Thưa quan gia, chúng tôi từ phương nam đến, chạy loạn.

Xin vào thành tìm nơi dung thân.

"Tên lính nhìn đoàn người một lượt, thấy già trẻ đủ cả, có cả người bị thương, gật gù:

"Vào đi.

Nhưng nhớ, trong thành có luật lệ, không được gây chuyện.

Muốn ở lại phải đăng ký với nha môn.

"Lý Tráng cảm tạ, rồi dẫn đoàn người vào thành.

Bắc Thành hiện ra trước mắt họ.

Đường phố rộng rãi, lát đá xanh.

Hai bên là những dãy nhà cao thấp san sát, biển hiệu treo đầy.

Hàng quán tấp nập, tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tiếng xe ngựa hòa thành một bản nhạc ồn ào nhưng sống động.

Lý Thanh Lam tròn mắt nhìn quanh, như đứa trẻ lần đầu thấy chợ phiên.

Nàng chưa từng thấy nơi nào đông đúc, nhộn nhịp đến thế.

Lục Trường Sinh cũng ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Hắn quan sát kỹ lưỡng, ghi nhớ đường đi lối lại, những ngôi nhà lớn, những con phố chính.

Đi một lúc, họ tìm đến một khu đất trống ở phía tây thành, nơi có nhiều người nghèo và lưu dân tụ họp.

Những lều lợp bằng tranh, vải dựng tạm bợ san sát nhau.

Lý Tráng bảo mọi người dừng lại, rồi cùng Lục Trường Sinh và Lý Thiết Ngưu đi tìm chỗ đặt lều.

Họ gặp một ông lão ngồi bên đống lửa, hỏi thăm.

Ông lão nhìn họ, thở dài:

"Lại một nhóm chạy loạn nữa à?

Chỗ này đất trống còn nhiều, các ngươi cứ dựng tạm.

Nhưng nhớ, ở đây không ai lo cho ai, phải tự bảo vệ mình.

Cướp bóc, trộm cắp đầy ra đấy.

"Lục Trường Sinh cảm tạ, rồi quay lại dẫn mọi người vào dựng lều.

Khi trời tối hẳn, hai mươi bảy người của họ đã có chỗ ở tạm.

Mấy chiếc lều dựng thành vòng tròn, ở giữa là đống lửa bập bùng.

Lý Thanh Lam nấu một nồi cháo lớn, chia cho mọi người.

Ai nấy ăn xong đều lăn ra ngủ, sau bao ngày mệt mỏi.

Lục Trường Sinh ngồi bên đống lửa, canh giấc ngủ cho mọi người.

Lý Tráng đến ngồi bên cạnh.

"Ngươi không ngủ à?"

"Ta canh cho mọi người.

Ngươi cũng nên nghỉ đi.

"Lý Tráng lắc đầu:

"Ta cũng không ngủ được.

Nghĩ về những ngày sắp tới, không biết thế nào.

"Hắn nhìn Lục Trường Sinh:

"Ngươi có tính toán gì chưa?"

Lục Trường Sinh suy nghĩ một lát, rồi đáp:

"Trước hết, phải tìm cách ổn định chỗ ở, kiếm kế sinh nhai.

Rồi tìm hiểu thế lực trong thành, xem ai có thể dựa, ai cần tránh.

"Lý Tráng gật đầu:

"Ngươi nói phải.

Ở đây không phải thung lũng, muốn sống được phải biết thích nghi.

"Hai người im lặng nhìn đống lửa.

Lửa bập bùng, soi rõ những khuôn mặt đang ngủ say.

"Sáng mai ta sẽ đi dạo quanh thành, xem có việc gì làm không."

Lục Trường Sinh nói.

"Để ta đi cùng."

"Không cần.

Ngươi ở lại trông nom mọi người, phòng khi có chuyện.

"Lý Tráng nhìn hắn một lúc, rồi gật đầu:

"Được.

Cẩn thận.

".

Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa lên, Lục Trường Sinh rời khỏi khu lều, bước vào lòng thành.

Hắn đi dọc những con phố, quan sát.

Thấy một tửu lầu lớn, bên ngoài có mấy tên ăn mặc như giang hồ đang ngồi uống rượu.

Thấy một tiệm rèn, tiếng búa vang lên đều đặn.

Thấy một cái chợ, người mua kẻ bán tấp nập.

Hắn ghé vào một quán nhỏ, gọi bát mì.

Vừa ăn vừa nghe ngóng.

Mấy người bên cạnh đang nói chuyện:

"Nghe nói Bạch Hổ bang lại đánh nhau với Thanh Long hội rồi."

"Chết mấy chục mạng, quan phủ cũng phải vào cuộc."

"Thành này ngày càng loạn.

Bang phái tranh giành, dân đen khổ.

"Lục Trường Sinh lắng nghe, ghi nhớ.

Ăn xong, hắn trả tiền, rồi đi tiếp.

Đến một con phố vắng, hắn thấy một tấm biển:

"Võ quán Lôi gia – Nhận dạy võ, nhận bảo tiêu, nhận làm việc.

"Hắn dừng lại, suy nghĩ một lát, rồi bước vào.

Trong sân, mấy người đang tập quyền.

Một người đàn ông trạc năm mươi, thân hình vạm vỡ, mặt chữ điền, đang đứng chỉ dạy.

Thấy Lục Trường Sinh, ông ta hỏi:

"Tiểu huynh đệ tìm ai?"

Lục Trường Sinh chắp tay:

"Thưa tiền bối, tôi là lưu dân mới đến, muốn tìm việc làm.

"Người đàn ông nhìn hắn một lượt, mắt hơi nheo lại:

"Ngươi có võ công?"

"Biết chút ít."

"Thử xem.

"Ông ta vẫy tay, một người thanh niên bước ra.

"Đấu với nó một trận, để ta xem thực lực.

"Lục Trường Sinh gật đầu, bước vào giữa sân.

Người thanh niên kia cao lớn, tay cầm một cây gậy dài.

Hắn xông tới, gậy vụt tới tấp.

Lục Trường Sinh né tránh, không đỡ.

Mấy lần như vậy, người thanh niên thở hổn hển, dừng lại.

"Sao chỉ né?"

Lục Trường Sinh nhìn ông chủ võ quán:

"Đã đủ chưa?"

Ông ta cười lớn:

"Đủ!

Đủ rồi!

Ngươi có căn cơ tốt, lại biết giữ sức.

Ở lại đây làm đi, bao ăn ở, mỗi tháng năm lượng.

"Lục Trường Sinh mừng thầm, nhưng vẫn giữ vẻ bình thản:

"Đa tạ tiền bối.

Nhưng tôi còn có hai mươi mấy người đi cùng, xin cho tôi về bàn lại.

"Ông ta gật đầu:

"Được.

Ngươi tên gì?"

"Lục Trường Sinh."

"Ta là Lôi Hổ.

Mai ngươi đến, ta sắp xếp cho.

"Lục Trường Sinh cáo từ, quay về khu lều.

Trên đường về, hắn mua ít đồ ăn, mang về cho mọi người.

Lý Thanh Lam thấy hắn về, mừng rỡ chạy ra:

"Sao rồi?"

Lục Trường Sinh cười:

"Có việc rồi.

Võ quán Lôi gia nhận ta vào làm.

"Mọi người vây lại, mừng cho hắn.

Nhưng trong lòng Lục Trường Sinh biết, đây chỉ là bắt đầu.

Bắc Thành rộng lớn, phức tạp.

Muốn sống được, còn nhiều chuyện phải lo.

Hắn nhìn về phía những dãy nhà cao tầng xa xa, nơi những thế lực ngầm đang tranh giành.

Rồi nhìn những người xung quanh, những khuôn mặt chất phác đang hy vọng vào tương lai.

Hắn thầm hứa:

sẽ không để ai hại họ.

Dù có phải đối đầu với cả Bắc Thành này.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập