Chương 18: Lần đầu nhận hối lộ**

Thấm thoắt đã hai tháng từ ngày Lục Trường Sinh vào làm sai dịch.

Nắng đông nhạt nhòa trải dài trên những mái ngói đỏ au.

Trong khu lều trại phía tây thành, cuộc sống của hai mươi bảy người dần ổn định.

Lý Tráng xin được làm phu khuân vác ở chợ, Lý Thiết Ngưu theo một tiệm rèn học việc.

Mấy người đàn bà thì nhận đồ may vá, giặt thuê.

Trẻ con được Lý Thanh Lam dạy học mỗi buổi chiều.

Còn Lục Trường Sinh, ngày ngày mặc bộ y phục xanh, đeo thẻ bài bên hông, đi tuần khắp các nẻo đường Bắc Thành.

Hắn đã quen với công việc.

Quen với những ánh mắt dò xét, những lời thì thầm sau lưng, những lần phải làm ngơ trước cảnh bất công.

Nhưng trong lòng, hắn vẫn chưa thể nguôi ngoai.

Sáng hôm ấy, trời âm u, mây xám kéo đầy.

Lục Trường Sinh đang đi tuần ở khu chợ phía đông thì gặp Lão Từ.

Ông ta vẫy tay gọi hắn vào một quán trà nhỏ.

"Ngồi xuống uống chén đã."

Lão Từ rót trà, đẩy về phía hắn.

Lục Trường Sinh nhận lấy, uống một ngụm.

Trà đắng, nhưng ấm.

Lão Từ nhìn hắn một lúc, rồi nói:

"Ngươi vào đây cũng hai tháng rồi.

Thấy thế nào?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Cũng quen rồi ạ.

"Lão Từ gật đầu:

"Ừ, quen thì tốt.

Nhưng có một việc, ta muốn hỏi ngươi.

"Ông ta ngừng lại, nhìn quanh rồi nói nhỏ:

"Ngươi đã nhận được đồ gì của ai chưa?"

Lục Trường Sinh ngạc nhiên:

"Ý lão là?"

Lão Từ cười nhạt:

"Đừng giả vờ.

Ở cái nghề này, ai chẳng nhận.

Thương nhân muốn buôn bán yên ổn, họ biếu chút lộ phí.

Chủ quán muốn khỏi bị làm phiền, họ nhờ vả ít đồ.

Có khi là bạc, có khi là rượu thịt, có khi là hàng hóa.

"Lục Trường Sinh im lặng.

Lão Từ nói tiếp:

"Ta thấy ngươi còn non, chưa hiểu chuyện.

Ở Bắc Thành này, nếu không nhận, ngươi sẽ bị coi là kẻ lạ lùng, bị xa lánh.

Mà nhận cũng phải biết nhận thế nào.

Cái gì nên nhận, cái gì không.

Nhận của ai, không nhận của ai.

"Ông ta nhìn thẳng vào mắt Lục Trường Sinh:

"Hôm nay có một mối.

Chủ một dãy phố ở phía nam muốn gặp ngươi.

"Lục Trường Sinh hỏi:

"Chủ dãy phố?

Là ai?"

"Là một người tên Hà lão bản, buôn vải.

Dãy phố của ông ta nằm giữa hai khu vực ảnh hưởng của Bạch Hổ bang và Thanh Long hội.

Ông ta muốn nhờ chúng ta.

ờ, bảo vệ.

"Lục Trường Sinh nhíu mày:

"Bảo vệ?

Chúng ta có bảo vệ được ai đâu?"

Lão Từ cười khẩy:

"Ngươi ngây thơ quá.

Bảo vệ ở đây không phải là cầm đao đánh nhau.

Mà là báo tin.

Nếu thấy bên nào chuẩn bị động vào dãy phố của ông ta, ta báo trước cho ông ta biết để ông ta lo liệu.

"Ông ta nhìn Lục Trường Sinh:

"Hà lão bản là người tử tế, không keo kiệt.

Mỗi tháng ông ta biếu mỗi người chúng ta năm lượng.

Riêng sai đầu Trịnh, ông ta biếu hai mươi.

Ngươi thấy sao?"

Lục Trường Sinh trầm mặc.

Năm lượng.

Bằng cả tháng lương của hắn.

Chỉ cần làm ngơ, chỉ cần báo tin.

Hắn nhớ lại cảnh chủ quán bị Bạch Hổ bang đập phá.

Nhớ lại lời Trịnh Hùng:

"Chúng ta chỉ là những con kiến.

"Nếu không nhận, hắn vẫn là con kiến.

Nhận rồi, ít ra có thể lo cho Lý Thanh Lam và mọi người tốt hơn.

"Bao giờ gặp?"

Hắn hỏi.

Lão Từ cười:

"Chiều nay.

Ta dẫn ngươi đi.

".

Chiều hôm đó, trời vẫn âm u.

Lão Từ dẫn Lục Trường Sinh đến một căn nhà nhỏ trong hẻm, nằm khuất sau những dãy phố ồn ào.

Cửa gỗ sơn đen, then cài chắc chắn.

Gõ cửa ba tiếng, một người đàn ông trạc năm mươi ra mở.

Ông ta mặc áo dài màu nâu, mặt phúc hậu, râu dài, mắt hiền lành.

"Mời hai vị quan gia vào.

"Trong nhà, bày biện đơn sơ nhưng ấm cúng.

Một bộ bàn ghế gỗ, trên bày ấm trà, mấy chiếc bánh.

Bức tranh chữ treo trên tường:

"Phúc"

viết bằng mực tàu.

Hà lão bản mời họ ngồi, tự tay rót trà.

"Lão Từ, vị này là.

.."

"Đây là Lục Trường Sinh, người mới nhưng rất có năng lực."

Lão Từ giới thiệu.

Hà lão bản nhìn Lục Trường Sinh một lúc, rồi gật đầu:

"Trẻ thật.

Nhưng mắt sáng, có thần.

Tốt.

"Ông ta đặt lên bàn một túi vải nhỏ, đẩy về phía họ.

"Đây là chút lòng thành.

Mong hai vị nhận cho.

"Lão Từ cầm lên, mở ra xem.

Mấy nén bạc sáng loáng, chừng mười lượng.

Lão Từ gật đầu, nhét vào lòng:

"Hà lão bản quá khách.

Chuyện của ông, chúng tôi sẽ để ý.

"Hà lão bản mừng rỡ:

"Đa tạ, đa tạ hai vị.

Có gì cần, xin hai vị cứ nói.

"Ra khỏi nhà, Lão Từ đưa cho Lục Trường Sinh năm nén bạc:

"Của ngươi.

"Lục Trường Sinh cầm lấy, nặng trĩu trong tay.

Hắn chưa bao giờ cầm nhiều bạc như vậy.

Nhưng trong lòng, một cảm giác khó tả dâng lên.

Lão Từ thấy vẻ mặt hắn, cười nhạt:

"Đừng nghĩ nhiều.

Ở đời này, ai chẳng thế.

Quan tham, lính nhũng, dân thì chịu.

Mình không nhận, người khác cũng nhận.

Thà mình nhận còn biết đường mà giúp người.

"Lục Trường Sinh im lặng.

Tối đó, hắn về khu lều trại, đưa số bạc cho Lý Thanh Lam.

Nàng ngạc nhiên:

"Nhiều thế này?

Huynh lấy đâu ra?"

Lục Trường Sinh nói qua loa:

"Được thưởng vì làm tốt công việc.

"Lý Thanh Lam mừng rỡ:

"Tốt quá!

Có số bạc này, chúng ta có thể mua thêm lương thực, may áo ấm cho mọi người qua đông.

"Nàng nhìn hắn, mắt long lanh:

"Cảm ơn huynh.

"Lục Trường Sinh cười, nhưng trong lòng không vui.

Mấy hôm sau, hắn lại nhận thêm vài mối.

Một chủ tiệm thuốc ở phố tây, sợ bọn trộm cướp đêm, nhờ hắn đi tuần qua thường xuyên.

Một chủ lò rượu ở phố bắc, muốn hắn nhắn với đám giang hồ đừng đến quậy phá.

Một mụ chủ tửu lầu, muốn hắn làm ngơ khi mụ bán rượu lậu không đóng thuế.

Mỗi người một ít, mỗi tháng tổng cộng cũng được hai ba chục lượng.

Cuộc sống của những người trong khu lều trại dần khấm khá.

Họ mua được chăn ấm, lương thực dự trữ, thỉnh thoảng còn có thịt ăn.

Lý Thanh Lam mua vải, may cho mỗi người một bộ áo mới.

Nhưng trong lòng Lục Trường Sinh, một vết nứt đang dần hình thành.

Một buổi tối, hắn ngồi bên đống lửa, nhìn những khuôn mặt hạnh phúc của mọi người.

Lý Thanh Lam ngồi bên cạnh, tựa đầu vào vai hắn.

"Huynh này."

Nàng khẽ gọi.

"Ừ?"

"Muội thấy huynh có vẻ không vui.

Có chuyện gì sao?"

Lục Trường Sinh im lặng một lúc, rồi nói:

"Muội có biết, số bạc đó từ đâu ra không?"

Lý Thanh Lam ngước lên nhìn hắn:

"Huynh bảo được thưởng mà.

"Lục Trường Sinh lắc đầu:

"Không phải.

Là.

là hối lộ.

"Lý Thanh Lam sững người.

"Hối lộ?"

Lục Trường Sinh gật đầu.

Hắn kể cho nàng nghe về Hà lão bản, về những chủ tiệm, về những lần nhận bạc.

Lý Thanh Lam nghe xong, im lặng hồi lâu.

Rồi nàng nắm tay hắn:

"Huynh làm vậy, có phải vì chúng ta không?"

Lục Trường Sinh không trả lời.

Lý Thanh Lam nói tiếp:

"Muội không trách huynh.

Ở cái thế giới này, ai chẳng phải làm những điều mình không muốn.

Chỉ cần huynh còn là huynh, còn giữ được tấm lòng, thì muội vẫn tin huynh.

"Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn:

"Nhưng huynh hãy nhớ, đừng để những đồng bạc đó làm mờ mắt.

Đừng để mình trở thành kẻ xấu.

"Lục Trường Sinh nhìn nàng, lòng ấm áp lạ thường.

"Ta nhớ rồi.

".

Hôm sau, Lục Trường Sinh đến gặp Trịnh Hùng.

Ông ta đang ngồi đọc sách trong phòng, thấy hắn vào, ngước lên:

"Có việc?"

Lục Trường Sinh đặt lên bàn mấy nén bạc:

"Thưa sai đầu, đây là số bạc con nhận được từ Hà lão bản và mấy người khác.

Con xin nộp lại.

"Trịnh Hùng nhìn hắn một lúc, rồi cười nhạt:

"Ngươi làm gì thế?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Con không muốn giấu sai đầu.

Cũng không muốn để những đồng bạc này làm con thay đổi.

"Trịnh Hùng nhìn hắn hồi lâu, rồi gật đầu:

"Ngươi khác đấy.

Trong đám sai dịch ta gặp, ngươi là người đầu tiên làm vậy.

"Ông ta đẩy số bạc lại:

"Cầm lấy đi.

Ở đây, ai chẳng nhận.

Ta cũng nhận.

Quan trên cũng nhận.

Đó là quy luật.

Ngươi không phá được.

"Ông đứng dậy, bước tới cửa sổ:

"Nhưng nhớ, nhận thì nhận, phải biết điểm dừng.

Đừng tham.

Đừng để bị đồng tiền sai khiến.

Vẫn phải giữ cái đầu lạnh.

"Lục Trường Sinh cầm lại số bạc, cúi đầu:

"Đa tạ sai đầu chỉ bảo.

"Ra khỏi phòng, hắn thấy lòng nhẹ nhõm hơn.

Chiều hôm đó, khi đi tuần qua khu chợ, hắn thấy một cảnh tượng quen thuộc.

Một tên côn đồ đang hành hung một người bán hàng rong.

Người đó là một ông lão già yếu, chỉ biết ôm đầu chịu trận.

Lục Trường Sinh bước tới.

"Dừng tay.

"Tên côn đồ ngoảnh lại, thấy y phục sai dịch, cười khẩy:

"Lại một thằng chó săn.

Mày định làm gì?"

Lục Trường Sinh nhìn hắn:

"Ta bảo ngươi dừng tay.

"Tên côn đồ xông tới, nắm đấm giơ lên.

Lục Trường Sinh né sang bên, một quyền vào bụng hắn.

Tên côn đồ kêu lên, ngã lăn ra.

"Biết điều thì cút.

"Tên côn đồ ôm bụng, chửi rủa rồi bỏ chạy.

Lục Trường Sinh đỡ ông lão dậy:

"Ông có sao không?"

Ông lão run run cảm ơn.

Rồi ông nhìn hắn, ánh mắt vừa biết ơn vừa lo lắng:

"Cảm ơn quan gia.

Nhưng.

nhưng quan gia cẩn thận, tên đó là người của Bạch Hổ bang.

Chúng sẽ trả thù.

"Lục Trường Sinh cười nhạt:

"Tôi biết.

"Ông lão nhìn hắn một lúc, rồi lặng lẽ bỏ đi.

Lục Trường Sinh đứng đó, nhìn theo bóng ông lão khuất dần trong dòng người tấp nập.

Tay hắn vẫn còn cảm giác những nén bạc trong lòng.

Nhưng trong lòng, một tia sáng vẫn còn le lói.

Hắn nhớ lời Lý Thanh Lam:

"Đừng để mình trở thành kẻ xấu.

"Hắn sẽ không.

Dù có phải nhận hối lộ, dù có phải làm ngơ nhiều chuyện, hắn vẫn sẽ giữ lại một phần của mình.

Phần đó, là để bảo vệ những người yếu đuối.

Như ông lão bán hàng rong kia.

Như Lý Thanh Lam.

Như hai mươi bảy người trong khu lều trại.

Màn đêm buông xuống, Bắc Thành lên đèn.

Lục Trường Sinh bước chậm rãi trên con đường về nhà, lòng suy tư.

Phía trước còn dài.

Nhưng hắn đã sẵn sàng.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập