Chương 2: Núi sâu am nhỏ**

Đêm đông, gió rít từng cơn.

Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng trên chiếc giường gỗ ọp ẹp, hai tay đặt trên đầu gối, hơi thở đều đặn theo từng nhịp vận chuyển của *Thô Khí Quyền*.

Trong cơ thể hắn, một luồng khí nóng nhỏ bé chậm rãi di chuyển theo kinh mạch, mỗi lần đi qua vùng xương sườn bị thương lại mang đến cảm giác tê tê ngứa ngứa.

Đó là dấu hiệu của việc vết thương đang lành lại.

【 Tu luyện *Thô Khí Quyền* một canh giờ, kinh nghiệm +2.

【 Cảnh giới hiện tại:

Luyện Thể tầng một (7/100)

【 *Thô Khí Quyền* tầng một (36/100)

Lục Trường Sinh mở mắt, thở ra một hơi trọc khí.

"Chậm quá.

"Hắn lẩm bẩm, đưa tay xoa xoa chỗ sườn.

Ba ngày nay ngày đêm khổ luyện, cảnh giới mới tăng lên có 2 điểm.

Muốn đạt tới Luyện Thể tầng hai, e rằng phải mất cả tháng.

Nhưng hắn không có nhiều thời gian như vậy.

Triệu Đại Hổ hôm nay ăn phải một quyền, chắc chắn sẽ không bỏ qua.

Tuy lão thôn trưởng ra mặt, tạm thời đè được chuyện này xuống, nhưng chỉ cần hắn còn ở trong thôn, Triệu gia sẽ luôn tìm cách gây khó dễ.

Huống chi, sang xuân hắn phải dọn đi.

Mà bây giờ mới đầu đông, còn những ba tháng nữa.

Ba tháng.

Lục Trường Sinh nhìn ra ngoài cửa sổ, trời tối mịt, chỉ có tiếng gió rít qua khe vách.

Hắn nằm xuống, nhưng không ngủ, mà tiếp tục vận chuyển công pháp.

Theo lời hệ thống, tu luyện càng chăm chỉ, kinh nghiệm thu được càng nhiều.

Tuy lúc ngủ hiệu quả kém hơn, nhưng vẫn hơn không.

Nửa đêm, hắn chợt mở mắt.

Có tiếng động.

Rất nhẹ, nhưng trong đêm tĩnh lặng, lọt vào tai hắn rất rõ ràng.

Đó là tiếng bước chân, có hai ba người, đang lén lút tiếp cận căn nhà.

Lục Trường Sinh lập tức trở mình, áp sát vào vách đất, mắt nhìn chằm chằm về phía cửa.

*Cốc cốc.

Tiếng gõ cửa rất nhẹ.

"Lục Trường Sinh, mở cửa.

"Giọng Triệu Đại Hổ vọng vào, kèm theo tiếng cười khẽ đầy ác ý.

Lục Trường Sinh không nhúc nhích.

"Có người thấy hắn vào nhà từ chiều, không ra ngoài nữa."

Một giọng khác,

"Chắc đang ngủ."

"Đập cửa.

"Rầm!

Cánh cửa gỗ mục nát bị một cước đạp bay, ba bóng người xông vào.

Triệu Đại Hổ cầm đầu, hai tên còn lại là thanh niên trong thôn, thường ngày theo hắn làm càn.

"Đốt đèn lên.

"Một tên lấy bật hỏa thạch, châm ngọn đèn dầu trong góc, ánh sáng le lói soi rõ căn nhà nhỏ.

Trống không.

Trên giường không có ai.

"Không thấy?"

Triệu Đại Hổ sững người, rồi nghiến răng:

"Lục Trường Sinh, mày trốn đâu rồi?

Ra đây!

"Không có tiếng trả lời.

"Lục.

.."

"Tìm ta à?"

Giọng nói lạnh nhạt vọng từ trên mái nhà xuống.

Cả ba giật mình ngước lên, thấy Lục Trường Sinh đang ngồi xổm trên xà nhà, tay vịn vào thanh gỗ, mắt nhìn xuống không chút biểu cảm.

Từ lúc phát hiện có người, hắn đã leo lên mái.

Mấy năm sống một mình, leo trèo là bản lĩnh sinh tồn cơ bản nhất.

"Mẹ nó, xuống đây!"

Triệu Đại Hổ quát.

"Ta xuống thật đấy.

"Lục Trường Sinh nhún người, nhảy thẳng xuống, rơi đúng vào giữa ba người.

Hắn hơi khuỵu gối để giảm xung lực, rồi đứng thẳng dậy.

Ánh mắt hắn quét qua ba người, cuối cùng dừng lại trên mặt Triệu Đại Hổ.

"Giữa đêm khuya, mang người đến nhà ta, có ý gì?"

Triệu Đại Hổ cười khẩy:

"Có ý gì?

Mày đánh tao ban sáng, tưởng thoát được à?

Hôm nay tao đến lấy lại món nợ này!

"Hắn vung tay, hai tên kia xông lên.

Lục Trường Sinh lùi nhanh về phía sau, tay trái quờ được cái ghế đẩu, vung lên đỡ một quyền của tên thứ nhất.

Tay phải hắn nắm lại, vận *Thô Khí Quyền*, đấm thẳng vào bụng tên thứ hai.

"Bốp!

"Tên đó kêu lên đau đớn, ôm bụng lùi lại.

Nhưng tên thứ nhất đã giật lấy cái ghế, một cước đá vào người Lục Trường Sinh.

Hắn né không kịp, bị đá trúng đùi, ngã nhào ra đất.

Triệu Đại Hổ cười lớn, xông lên đạp tới.

Lục Trường Sinh lăn một vòng, thoát khỏi phạm vi, nhưng hai tên kia đã vây lại.

Hắn dựa lưng vào vách, thở hổn hển, vết thương trên sườn lại âm ỉ đau.

Một chọi ba, lại còn trong tình trạng chưa lành hẳn, hắn không phải đối thủ.

"Chạy à?

Sao không chạy nữa?"

Triệu Đại Hổ tiến tới, nắm đấm giơ lên,

"Hôm nay tao cho mày chết!

"Lục Trường Sinh nhìn chằm chằm vào nắm đấm đang lao tới, trong đầu tính toán đường lui.

Nhưng căn nhà chật hẹp, cửa đã bị chặn, hắn không còn đường nào.

Đúng lúc đó.

"Đủ rồi!

"Một giọng nói già nua lại vang lên.

Lần này không phải lão thôn trưởng.

Một bóng người từ ngoài cửa bước vào, nhanh đến mức không ai kịp phản ứng.

Chỉ nghe

"bốp bốp"

mấy tiếng, hai tên kêu lên ngã lăn ra đất, Triệu Đại Hổ cũng bay ngược vào vách, rớm máu mồm.

Lục Trường Sinh kinh ngạc nhìn người mới đến.

Một ông lão đầu trọc, áo nâu sồng, tay lần tràng hạt, chính là hòa thượng.

"Hòa thượng.

hòa thượng ở đâu ra?"

Triệu Đại Hổ ôm ngực, ho sặc sụa.

Lão hòa thượng không thèm nhìn hắn, chỉ quay sang Lục Trường Sinh:

"Tiểu thí chủ, lão thôn trưởng bảo ta xuống xem ngươi một chút, quả nhiên gặp chuyện.

"Lục Trường Sinh sững người, rồi vội vái chào:

"Đa tạ đại sư cứu giúp.

"Lão hòa thượng phất tay:

"Không có gì.

Mấy tên nhãi này không đáng nhắc tới.

"Hắn quay lại, nhìn Triệu Đại Hổ, giọng từ bi nhưng lạnh tanh:

"Lão nạp ở núi Thanh Khê mấy chục năm, chưa từng xen vào chuyện thế tục.

Nhưng tối nay lão thôn trưởng nhờ vả, lão nạp không thể không ra tay.

Các ngươi về đi, nhắn với Triệu Đức Tài, nếu còn dám đến gây chuyện với đứa nhỏ này, lão nạp sẽ lên tận cửa hỏi tội.

"Triệu Đại Hổ run lên, vội vàng dìu hai tên kia chạy mất.

Căn nhà lại yên tĩnh.

Lão hòa thượng nhìn Lục Trường Sinh một lúc, rồi hỏi:

"Thương thế thế nào?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Đỡ nhiều rồi ạ."

"Ừm."

Lão hòa thượng gật đầu,

"Ngươi luyện qua võ công?"

Lục Trường Sinh do dự một lát, rồi nói thật:

"Dạ, có luyện chút ít, chỉ là mấy thức quyền pháp tầm thường."

"Tầm thường mà có thể đánh lui một quyền của Triệu Đại Hổ, lại còn đỡ được hai tên kia mấy chiêu, cũng không hẳn là tầm thường."

Lão hòa thượng mỉm cười,

"Có điều ngươi căn cơ còn yếu, thương thế chưa lành, không nên động thủ mạnh.

"Lục Trường Sinh trầm mặc một lát, rồi bỗng quỳ xuống:

"Đại sư, xin người thu nhận con làm đồ đệ, dạy con võ công!

"Lão hòa thượng nhướng mày, nhìn hắn không chớp mắt.

Một lúc lâu sau, ông mới nói:

"Ngươi biết vì sao lão nạp ở núi Thanh Khê mấy chục năm, chưa từng thu đồ đệ không?"

"Con không biết."

"Vì lão nạp năm xưa lập thệ, không truyền võ cho người trong thế tục."

Lão hòa thượng thở dài,

"Chuyện cũ đã qua, không muốn nhắc lại.

Tối nay lão nạp ra tay, chỉ vì nể mặt lão thôn trưởng, chứ không phải muốn dính dáng đến chuyện đời.

"Lục Trường Sinh cúi đầu, không nói gì.

Lão hòa thượng nhìn hắn một hồi, rồi nói:

"Nhưng ngươi có chút duyên với lão nạp.

Tối mai, lên núi tìm ta.

"Dứt lời, ông quay người bước đi, nhanh chóng tan vào màn đêm.

Lục Trường Sinh sững sờ, rồi mừng rỡ dập đầu:

"Tạ đại sư!

".

Sáng hôm sau, Lục Trường Sinh dậy sớm, ra sau núi kiếm củi.

Hắn không dám ở nhà, sợ Triệu gia lại tìm đến.

Tuy có lão hòa thượng ra mặt, nhưng ai biết được bọn họ có liều lĩnh không.

Mãi đến chiều tối, hắn mới trở về, ăn vội bát cháo, rồi lên đường lên núi.

Núi Thanh Khê không cao, nhưng rừng cây rậm rạp, đường mòn quanh co.

Lục Trường Sinh đi gần nửa canh giờ, mới thấy một túp lều nhỏ nằm nép dưới vách đá.

Trước lều có một khoảng đất trống, một lão hòa thượng đang ngồi thiền dưới gốc cây tùng.

"Đại sư."

Lục Trường Sinh bước tới, vái chào.

Lão hòa thượng mở mắt, nhìn hắn, gật đầu:

"Đến rồi à.

Ngồi xuống.

"Lục Trường Sinh ngồi xuống bên cạnh.

"Đêm qua lão nạp thấy ngươi ra tay, quyền pháp có căn cơ, nhưng lộn xộn, thiếu pháp môn điều phối khí lực."

Lão hòa thượng chậm rãi nói,

"Ngươi học từ đâu?"

Lục Trường Sinh thành thật:

"Dạ, con nhặt được một quyển sách cũ, tự mày mò luyện."

"Tự mày mò?"

Lão hòa thượng hơi ngạc nhiên, rồi cười,

"Cũng được, có thể tự học đến mức này, coi như có chút thiên phú.

Nhưng tự học rốt cuộc không bằng có thầy dạy, sai một ly đi một dặm, luyện sai rất dễ tẩu hỏa nhập ma.

"Lục Trường Sinh gật đầu:

"Con biết, mong đại sư chỉ dạy.

"Lão hòa thượng nhìn hắn một lúc, rồi nói:

"Lão nạp có thể dạy ngươi, nhưng có ba điều kiện."

"Đại sư xin nói."

"Một, không được dùng võ công ta dạy để ức hiếp kẻ yếu.

Hai, không được dùng võ công ta dạy để làm chuyện thương thiên hại lý.

Ba.

.."

Lão hòa thượng ngừng lại một lát,

"Sau này nếu ngươi có thành tựu, hãy giúp lão nạp làm một việc.

Việc gì, sau này sẽ nói.

"Lục Trường Sinh trầm mặc giây lát, rồi gật đầu:

"Con xin nhận."

"Tốt."

Lão hòa thượng đứng dậy,

"Từ hôm nay, mỗi tối ngươi lên núi, lão nạp dạy ngươi một canh giờ.

Nhưng ban ngày ngươi phải tự luyện, không được lười biếng."

"Vâng!

"Lão hòa thượng bắt đầu dạy.

Ông không dạy quyền pháp ngay, mà bảo Lục Trường Sinh đứng tấn, điều chỉnh hơi thở.

"Võ công, cốt ở nội công.

Nội công không vững, quyền cước chỉ là múa may."

Lão hòa thượng vừa nói vừa chỉnh tư thế cho hắn,

"Hít vào, thở ra, phải theo đúng nhịp.

Khí từ đan điền lên, theo mạch chạy khắp người, rồi lại về đan điền.

Luyện được cái này, mới gọi là nhập môn.

"Lục Trường Sinh chăm chú làm theo.

Một canh giờ trôi qua nhanh chóng.

Khi trăng đã lên cao, lão hòa thượng mới cho hắn nghỉ.

"Hôm nay đến đây thôi.

Ngày mai nhớ đến sớm hơn."

Lão hòa thượng nhìn hắn,

"Đi đi.

"Lục Trường Sinh vái chào, rồi xuống núi.

Trên đường về, hắn mở bảng hệ thống, kinh ngạc nhận ra:

【 Tu luyện 《Phổ Độ Tâm Kinh》 một canh giờ, kinh nghiệm +10.

【 Thu thập công pháp mới:

《Phổ Độ Tâm Kinh》 (tàn quyển)

【 Phổ Độ Tâm Kinh:

Công pháp nội công trung đẳng, do cao tăng chùa Phổ Độ sáng tạo, luyện đến đại thành có thể nội lực sinh sôi không ngừng.

Hiện tại tầng một (10/200)

Lục Trường Sinh sững người, rồi mừng rỡ.

Một canh giờ đã tăng 10 điểm kinh nghiệm, lại còn là công pháp trung đẳng!

So với *Thô Khí Quyền* tăng 2 điểm mỗi giờ, quả là trời vực.

Hắn càng thêm kiên định, nhất định phải nắm lấy cơ hội này.

Nhưng hắn không ngờ rằng, khi hắn xuống núi, trong lều nhỏ trên núi, lão hòa thượng đang ngồi thiền, bỗng mở mắt, nhìn về phía xa, khẽ lẩm bẩm:

"Căn cốt tốt thật, chỉ tiếc.

hy vọng lão nạp không nhìn lầm người.

"Trong đêm tối, một bóng đen từ trong rừng hiện ra, quỳ trước mặt lão hòa thượng.

"Chủ nhân, vì sao người lại dạy võ cho một thằng nhóc nông dân?

Nó có gì đặc biệt?"

Lão hòa thượng nhắm mắt:

"Nó không có gì đặc biệt.

Nhưng nó có một thứ mà người khác không có."

"Thứ gì?"

"Tham vọng sống sót.

"Bóng đen im lặng.

Lão hòa thượng nói tiếp:

"Lão nạp sống đến bảy mươi, gặp vô số thiên tài, nhưng bọn họ đều chết cả.

Chỉ có những kẻ thực sự muốn sống, mới có thể đi xa.

Thằng nhóc này, ta nhìn ra nó muốn sống, rất muốn sống.

Đủ rồi.

"Dứt lời, ông phất tay, bóng đen biến mất.

Trên đỉnh núi, trăng sáng vằng vặc.

Dưới núi, Lục Trường Sinh về đến nhà, không nghỉ ngơi, mà tiếp tục ngồi xuống vận công.

【 Tu luyện 《Phổ Độ Tâm Kinh》, kinh nghiệm +2 (hiệu quả ban đêm giảm)

Hắn không nản, tiếp tục kiên trì.

Ngoài cửa sổ, gió đông vẫn thổi, nhưng trong lòng hắn, ngọn lửa hy vọng đã bắt đầu cháy.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập