Chương 24: Việc khéo xử thì sẽ tròn**

Mưa xuân lất phất bay trên Bắc Thành, thấm ướt những mái ngói rêu phong, những con đường lát đá xanh bóng loáng.

Lục Trường Sinh đứng dưới mái hiên một quán trà nhỏ ven đường, nhìn những hạt mưa rơi.

Tay hắn cầm chén trà nóng, nhưng lòng thì bình thản lạ thường.

Đã ba tháng từ ngày Lý Ngũ chết dưới tay Thanh Long Bang.

Bạch Hổ Bang điều tra rầm rộ, nhưng rồi cũng lắng xuống.

Chúng đổ hết tội cho Thanh Long Bang, hai bên đánh nhau thêm mấy trận nữa, chết thêm vài chục mạng, rồi lại tạm thời hòa hoãn.

Còn Lục Trường Sinh, không ai nghi ngờ gì hắn.

Một tên sai dịch nhỏ bé, làm sao có thể là thủ phạm?"

Lục đệ, vào ngồi đi, đứng ngoài đó ướt hết.

"Lão Từ vẫy tay từ trong quán.

Lục Trường Sinh bước vào, ngồi xuống bên cạnh ông ta.

Trong quán vắng, chỉ có vài người khách ngồi rải rác.

Lão Từ rót cho hắn chén trà nóng, nhìn hắn một lúc rồi nói:

"Ngươi thay đổi nhiều.

"Lục Trường Sinh hỏi:

"Thay đổi thế nào?"

Lão Từ cười nhạt:

"Trước kia, mắt ngươi luôn có một tia nóng vội, như lúc nào cũng muốn xông lên, muốn chứng tỏ.

Bây giờ, mắt ngươi bình thản hơn, như mặt hồ mùa thu.

"Lục Trường Sinh không trả lời.

Lão Từ nói tiếp:

"Ta sống ở Bắc Thành này mấy chục năm, thấy biết bao người đến rồi đi.

Kẻ nóng vội thì chết sớm, kẻ quá lạnh lùng thì cô độc.

Chỉ có những người biết điều chỉnh, biết chờ thời, mới sống lâu.

"Ông ta nhấp một ngụm trà:

"Ngươi bây giờ, đang học được điều đó.

"Lục Trường Sinh nhìn ra mưa:

"Có lẽ vậy.

"Lão Từ hỏi:

"Ngươi có biết vì sao cỏ dại sống được lâu không?"

Lục Trường Sinh lắc đầu.

"Vì nó biết chịu đựng.

Nắng to, nó héo, nhưng rễ vẫn bám đất.

Mưa xuống, nó lại xanh.

Người ta giẫm lên, nó nằm im, rồi lại đứng dậy.

Lửa đốt, tro tàn, nhưng mùa sau vẫn mọc.

"Lão Từ nhìn hắn:

"Ngươi có muốn làm hoa hồng không?

Đẹp, nhưng mong manh, cần người nâng niu, chỉ một trận mưa lớn cũng có thể gãy cành.

"Lục Trường Sinh lắc đầu:

"Không.

Ta không làm hoa hồng.

"Lão Từ cười:

"Vậy thì làm cỏ dại.

Tàn lụi rồi lại sinh sôi, bất tận theo năm tháng.

".

Chiều hôm đó, Lục Trường Sinh về khu lều trại.

Khu xóm giờ đã khác xưa.

Nhờ có hắn che chở, mọi người sống yên ổn.

Lý Thanh Lam mở lớp học, dạy con chữ cho lũ trẻ.

Tiếng đọc bài vang lên từ những căn lều tranh, nghe ấm áp lạ thường.

Hắn đứng ngoài cửa, nhìn Lý Thanh Lam đang cầm que chỉ lên bảng.

Nàng mặc bộ yếm màu xanh nhạt đã bạc màu, tóc búi cao, gương mặt thanh thoát trong ánh chiều tà.

Lũ trẻ ngồi quanh, mắt sáng lên theo từng chữ nàng viết.

Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười.

Lý Thanh Lam ngước lên, thấy hắn, khẽ gật đầu.

Hắn không vào, chỉ đứng đó, lắng nghe tiếng trẻ ê a.

Tối hôm ấy, khi mọi người đã ngủ, Lục Trường Sinh ngồi bên đống lửa với Lý Thanh Lam.

Nàng dựa vào vai hắn, nhìn lên bầu trời đầy sao.

"Trường Sinh này."

"Ừ?"

"Muội thấy huynh khác rồi.

"Lục Trường Sinh hỏi:

"Khác thế nào?"

Lý Thanh Lam suy nghĩ một lát:

"Nhẹ nhàng hơn.

Không còn căng thẳng như trước.

Như thể.

như thể huynh đã tìm được điều gì đó.

"Lục Trường Sinh im lặng một lúc, rồi nói:

"Có lẽ ta đã hiểu ra một điều."

"Điều gì?"

"Trước kia, ta luôn nghĩ phải mạnh thật nhanh, phải trả thù thật nhanh, phải bảo vệ mọi người thật nhanh.

Nhưng rồi ta nhận ra, cuộc đời không phải cuộc đua.

Mỗi độ tuổi đều có áp lực của độ tuổi đó.

"Hắn nhìn vào lửa:

"Quan trọng là mình có đương đầu được không, có sống thật tốt không.

Học cách điều chỉnh cảm xúc, từ từ mà tiến bước.

"Lý Thanh Lam nghe hắn nói, mắt long lanh.

Lục Trường Sinh nói tiếp:

"Dù không ai quan tâm, hay kỹ năng không bằng người khác, cũng đừng để phiền muộn và lo âu phá hủy nhiệt huyết và sự kiên định vốn không nhiều của mình.

"Hắn nhìn nàng:

"Ở cái tuổi này, chúng ta nhất định phải làm hoa hồng sao?

Không, chúng ta cũng có thể làm cỏ dại.

Tàn lụi rồi lại sinh sôi, bất tận theo năm tháng.

"Lý Thanh Lam im lặng hồi lâu, rồi tựa đầu sâu hơn vào vai hắn.

"Muội hiểu rồi.

Cảm ơn huynh.

".

Hai ngày sau, Trịnh Hùng gọi Lục Trường Sinh đến phòng riêng.

"Có việc cần ngươi đi.

"Lục Trường Sinh hỏi:

"Việc gì ạ?"

Trịnh Hùng đưa cho hắn một phong thư:

"Đưa cái này cho chủ tiệm thuốc ở phố tây.

Nhớ, phải đưa tận tay, không được để ai thấy.

"Lục Trường Sinh nhận lấy, không hỏi thêm.

Trịnh Hùng nhìn hắn, gật đầu:

"Ngươi bây giờ, ta yên tâm rồi.

Biết khi nào nên hỏi, khi nào nên im.

"Lục Trường Sinh cúi đầu:

"Cảm ơn sai đầu đã dạy.

"Trịnh Hùng cười nhạt:

"Ta chẳng dạy gì.

Ngươi tự học đấy.

".

Chiều hôm đó, Lục Trường Sinh đi qua khu phố tây.

Đường phố tấp nập, người xe qua lại.

Hắn len lỏi qua đám đông, đến trước một tiệm thuốc lớn.

Đang định bước vào, hắn thấy một cảnh tượng quen thuộc.

Một tên côn đồ đang chặn đầu một người bán hàng rong già yếu, đòi tiền bảo kê.

Ông lão run run, không có tiền.

Lục Trường Sinh dừng lại.

Tên côn đồ giơ tay lên, chuẩn bị đánh.

Lục Trường Sinh bước tới, đặt tay lên vai hắn.

"Làm gì thế?"

Tên côn đồ quay lại, thấy y phục sai dịch, hơi khựng lại, nhưng vẫn cố tỏ ra hung hãn:

"Chuyện riêng của bọn tôi, ông đừng xen vào.

"Lục Trường Sinh nhìn hắn, mắt bình thản:

"Đi đi.

Hôm nay tha.

"Tên côn đồ cười khẩy:

"Tha?

Ông tưởng ông là ai?"

Lục Trường Sinh không nói, chỉ nhìn hắn.

Một giây, hai giây, ba giây.

Tên côn đồ cảm thấy một áp lực vô hình từ ánh mắt ấy.

Hắn chưa từng thấy ai nhìn mình như vậy – không giận dữ, không đe dọa, chỉ bình thản, như thể hắn không đáng để quan tâm.

Tự dưng hắn thấy sợ.

Hắn lùi lại, chửi thề vài câu, rồi bỏ đi.

Ông lão run run cảm ơn.

Lục Trường Sinh đỡ ông dậy:

"Về đi.

Từ giờ cứ bán hàng yên ổn, có ai đến quấy thì bảo họ đến tìm ta.

"Ông lão hỏi:

"Quan gia tên gì?"

Lục Trường Sinh lắc đầu:

"Không cần biết tên.

"Rồi hắn quay người bước vào tiệm thuốc.

Tối đó, trên đường về, hắn đi ngang qua một bãi đất hoang.

Dưới ánh trăng, những đám cỏ dại mọc lên xanh mướt sau cơn mưa.

Có chỗ còn in hằn dấu chân người, nhưng cỏ vẫn vươn lên, bất chấp.

Hắn dừng lại, nhìn ngắm.

Những cọng cỏ nhỏ bé, mềm mại, nhưng sao mà kiên cường.

Người ta giẫm lên, nó nằm im.

Mưa xuống, nó lại đứng dậy.

Lửa đốt, tro tàn, nhưng rễ vẫn còn, mùa sau vẫn mọc.

Không rực rỡ như hoa hồng.

Không cao sang như hoa lan.

Nhưng bền bỉ, mãi mãi.

Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười.

Hắn hiểu rồi.

Làm cỏ dại cũng tốt.

Tàn lụi rồi lại sinh sôi, bất tận theo năm tháng.

Về đến khu lều trại, Lý Thanh Lam vẫn thức, ngồi đợi hắn bên đống lửa.

Thấy hắn về, nàng hỏi:

"Có chuyện gì vui à?"

Lục Trường Sinh ngồi xuống bên cạnh:

"Sao muội biết?"

Nàng chỉ vào mắt hắn:

"Mắt huynh cười.

"Lục Trường Sinh không trả lời, chỉ nhìn vào lửa.

Một lúc sau, hắn nói:

"Thanh Lam này."

"Ừ?"

"Ta nghĩ, ta đã tìm được cách sống ở Bắc Thành này rồi.

"Lý Thanh Lam hỏi:

"Cách gì?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Làm cỏ dại.

Không tranh với đời, không so với ai.

Chỉ lặng lẽ bám rễ, lặng lẽ lớn lên, lặng lẽ bảo vệ những gì mình có.

"Lý Thanh Lam nhìn hắn, mắt sáng lên:

"Đẹp quá.

"Lục Trường Sinh quay sang nhìn nàng:

"Muội có muốn làm cỏ dại cùng ta không?"

Lý Thanh Lam gật đầu, tựa vào vai hắn:

"Muội muốn.

"Hai người ngồi đó, bên đống lửa, dưới bầu trời đầy sao.

Ngoài kia, gió xuân thổi nhẹ, mang theo hương cỏ dại từ những bãi đất hoang.

Một mùa mới lại bắt đầu.

Sáng hôm sau, Lục Trường Sinh thức dậy sớm hơn thường lệ.

Hắn ra bờ sông phía tây, ngồi trên tảng đá quen thuộc, nhìn mặt trời mọc từ phía đông.

Ánh nắng đầu ngày vàng óng, trải dài trên mặt nước lấp lánh.

Hắn nhắm mắt, vận chuyển công pháp.

《Thanh Phổ tâm kinh》 trong người chảy êm đềm, không cuồn cuộn như trước, mà nhẹ nhàng như dòng suối.

Hắn cảm nhận từng luồng khí đi qua từng kinh mạch, ấm áp và bình yên.

【 Tu luyện 2 canh giờ, kinh nghiệm +20.

【 Cảnh giới:

Luyện Thể tầng chín (2345/5000)

Chậm, nhưng chắc.

Hắn không vội nữa.

Mặt trời lên cao, hắn mở mắt, đứng dậy.

Phía trước, Bắc Thành hiện ra trong nắng sớm, những mái ngói đỏ au, những con đường lát đá xanh, những dòng người tấp nập.

Hắn sẽ sống ở đây.

Sống thật tốt.

Như một cọng cỏ dại.

Tàn lụi rồi lại sinh sôi.

Bất tận theo năm tháng.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập