Chương 25: Khi sai lầm không còn là kẻ thù**

Mưa ngâu dai dẳng suốt ba ngày liền.

Bắc Thành chìm trong màn nước xám xịt, những mái ngói đen bóng, những con đường lát đá trơn trượt, những bóng người lầm lũi dưới những tán ô dầu muốn rách.

Lục Trường Sinh ngồi trong phòng sai dịch, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mưa vẫn rơi, từng hạt, từng hạt, đều đặn như nhịp thở của tạo hóa.

Lão Từ ngồi bên cạnh, tay cầm điếu thuốc lào, rít một hơi dài rồi chậm rãi nhả khói.

Khói thuốc quyện với hơi ẩm, tạo thành những vòng xoáy kỳ lạ trước khi tan biến.

"Có chuyện gì với ngươi à?"

Lão Từ hỏi, mắt vẫn nhìn ra mưa.

Lục Trường Sinh không trả lời ngay.

Hắn nhìn vào những hạt mưa đập vào ô kính, rồi vỡ tan, chảy thành dòng.

"Hồi nhỏ, ta rất sợ sai."

Hắn nói, giọng trầm trầm.

"Mỗi lần làm sai, ta đều bị mắng.

Không phải mắng to, nhưng cái cách người lớn nhìn ta, cái cách họ thở dài, cái cách họ nói 'thôi, trẻ con mà' – tất cả đều khiến ta cảm thấy mình tệ hại.

"Lão Từ im lặng lắng nghe.

Lục Trường Sinh nói tiếp:

"Lớn lên một chút, ta bắt đầu kiểm soát bản thân.

Nghĩ trước khi nói, cân nhắc trước khi làm.

Không phải vì ta kỹ tính, mà vì ta sợ – sợ bị đánh giá, sợ bị thất vọng, sợ bị rút lại sự công nhận.

"Lão Từ gật đầu:

"Ai chẳng thế.

Ở cái thế giới này, sai là nguy hiểm."

"Đúng.

Sai là nguy hiểm."

Lục Trường Sinh nhìn vào mưa.

"Nhưng khi một người đã học rằng sai là nguy hiểm, họ không dừng lại ở việc sợ.

Bản năng sinh tồn đẩy họ đi thêm một bước nữa:

kiểm soát.

"Lão Từ nhướng mày.

Lục Trường Sinh nói:

"Không phải kiểm soát từ quyền lực.

Nó sinh ra từ bất an.

Ban đầu, người ta kiểm soát chính mình.

Nhưng thế giới không nằm trọn trong tay mình.

Khi không thể kiểm soát hoàn toàn bản thân, họ bắt đầu kiểm soát bên ngoài.

Kiểm soát người khác.

Kiểm soát tình huống.

Kiểm soát kết quả.

"Lão Từ hút thêm một hơi thuốc, nhả khói:

"Ngươi nói có lý.

Ở cái nha môn này, ta thấy không ít kẻ thích kiểm soát.

Chúng ra lệnh, chúng phán xét, chúng đòi hỏi.

Không phải vì chúng thích, mà vì chúng sợ."

"Sợ cái mơ hồ."

Lục Trường Sinh tiếp lời.

"Sợ những chỗ cái sai có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

"Lão Từ nhìn hắn:

"Ngươi cũng từng như thế?"

Lục Trường Sinh gật đầu:

"Từng.

Khi mới vào đây, ta muốn kiểm soát mọi thứ.

Công việc, mối quan hệ, cả những người trong xóm.

Ta nghĩ, nếu kiểm soát được hết, sẽ không có sai lầm, sẽ không có ai bị tổn thương."

"Và ngươi nhận ra?"

"Ta nhận ra không thể.

Càng kiểm soát, càng dễ phán xét.

Mà phán xét, thực chất chỉ là một phản xạ rất nhanh để phân loại:

đúng – sai, tốt – kém, nên – không nên.

"Lục Trường Sinh ngừng lại một lát, rồi nói tiếp:

"Khi một người phán xét, họ đang cố đứng về phía 'đúng' để không bị rơi về phía 'sai'.

Bởi sâu bên trong, cái sai vẫn đồng nghĩa với mất an toàn.

"Lão Từ cười nhạt:

"Ngươi nói như thể đã trải qua cả đời người.

"Lục Trường Sinh không đáp.

Mưa vẫn rơi.

Những hạt mưa lất phất bay vào qua khe cửa sổ hở, làm ướt một góc bàn.

Chiều hôm đó, khi Lục Trường Sinh về khu lều trại, hắn thấy một cảnh tượng khác thường.

Một đứa trẻ đang ngồi khóc nức nở trước cửa lều.

Bên cạnh là Lý Thanh Lam, đang quỳ xuống an ủi.

Lục Trường Sinh bước tới:

"Chuyện gì thế?"

Lý Thanh Lam ngước lên:

"Con bé làm đổ mực vào tập của thằng bé kia.

Nó sợ quá, không dám về nhà.

"Lục Trường Sinh nhìn đứa trẻ.

Nó chừng bảy tám tuổi, mặt mũi lem luốc, khóc đến nấc lên.

"Cháu sợ mẹ mắng."

Nó nói trong tiếng nấc.

"Mẹ bảo tập vở quý lắm, làm hỏng là không có tiền mua lại.

"Lục Trường Sinh ngồi xuống bên cạnh, nhìn vào mắt nó.

"Cháu có cố ý làm đổ không?"

Đứa trẻ lắc đầu.

"Cháu có thấy hối hận không?"

Nó gật đầu.

Lục Trường Sinh nhẹ nhàng lau nước mắt cho nó:

"Vậy thì được rồi.

Cái sai không phải là kẻ thù.

Quan trọng là cháu biết mình sai và muốn sửa.

"Đứa trẻ ngước nhìn hắn, mắt vẫn ngấn nước nhưng đã bớt sợ.

Lục Trường Sinh đứng dậy, nhìn Lý Thanh Lam:

"Đưa nó về nhà.

Nói với mẹ nó, ta sẽ mua cho nó quyển tập mới.

"Lý Thanh Lam mỉm cười, dắt tay đứa trẻ đi.

Lục Trường Sinh đứng đó nhìn theo, lòng chợt nhớ lại lời mình vừa nói với Lão Từ.

*Người hay phán xét nhất lại thường là người từng bị phán xét nhiều nhất.

Hắn nhìn đứa trẻ khuất dần sau những lều tranh.

Có lẽ, nó cũng sẽ lớn lên với nỗi sợ sai lầm.

Có lẽ, nó cũng sẽ học cách kiểm soát, rồi phán xét.

Nhưng ít nhất, hôm nay, nó đã được học một bài học khác:

sai lầm không giết chết nhân phẩm.

Tối hôm ấy, Lục Trường Sinh ngồi bên đống lửa với Lý Thanh Lam.

Nàng nhìn hắn hồi lâu, rồi hỏi:

"Hồi nhỏ, huynh có sợ sai không?"

Lục Trường Sinh gật đầu:

"Sợ lắm.

Mỗi lần sai, ta đều cảm thấy mình vô dụng.

"Lý Thanh Lam im lặng.

Lục Trường Sinh nói tiếp:

"Lớn lên, ta hiểu rằng cái sợ ấy không đến từ sai lầm.

Mà đến từ cách người khác nhìn nhận sai lầm.

Từ những ánh mắt thất vọng, những lời phán xét, những lần bị rút lại sự công nhận.

"Lý Thanh Lam hỏi:

"Giờ huynh còn sợ không?"

Lục Trường Sinh lắc đầu:

"Không còn sợ sai.

Nhưng ta sợ mình trở thành người phán xét.

"Hắn nhìn vào lửa:

"Ta từng nghĩ, kiểm soát là cách để an toàn.

Nhưng giờ ta hiểu, kiểm soát chỉ làm mình xa rời người khác.

Và phán xét, dù có lý do gì, cũng chỉ tạo thêm tổn thương.

"Lý Thanh Lam tựa đầu vào vai hắn:

"Huynh không phải người như thế.

"Lục Trường Sinh không trả lời.

Hắn chỉ nhìn lên bầu trời đầy sao, nơi những vì tinh tú lấp lánh giữa màn đêm vô tận.

Sáng hôm sau, khi đến nha môn, Lục Trường Sinh gặp một tên sai dịch trẻ mới vào nghề.

Nó tên là A Sửu, mười bảy tuổi, quê ở vùng quê xa lắc mới lên.

Nó vụng về, chậm chạp, làm gì cũng sai.

Hôm ấy, nó làm đổ cả khay giấy tờ quan trọng của tri huyện.

Mấy tên sai dịch già nhìn nó với ánh mắt khinh thường, có đứa còn cười khẩy.

"Sai cũng vừa thôi!"

"Mới vào đã gây họa!

"A Sửu mặt tái mét, run run nhặt giấy tờ, nước mắt lưng tròng.

Lục Trường Sinh bước tới, quỳ xuống cùng nó.

"Để ta giúp.

"A Sửu ngước lên, ngạc nhiên.

Lục Trường Sinh nhặt từng tờ giấy, xếp lại ngay ngắn.

Hắn không nói gì, chỉ làm.

Xong xuôi, hắn đứng dậy, nhìn A Sửu:

"Không sao.

Ai mới vào chẳng có lúc sai.

Quan trọng là rút kinh nghiệm.

"A Sửu mừng rỡ:

"Cảm.

cảm ơn Lục ca.

"Lục Trường Sinh vỗ vai nó, rồi quay đi.

Mấy tên sai dịch già nhìn nhau, không nói gì.

Chiều hôm ấy, Lão Từ gặp Lục Trường Sinh trong phòng trà.

"Nghe nói hôm nay ngươi giúp thằng nhỏ A Sửu?"

Lục Trường Sinh gật đầu.

Lão Từ nhìn hắn một lúc:

"Ngày xưa, khi mới vào, ngươi cũng bị như thế.

"Lục Trường Sinh nhớ lại.

Ngày đầu tiên, hắn cũng bị mấy tên sai dịch già bắt nạt, cũng từng làm sai, cũng từng bị cười chê.

"Ừ."

Hắn nói.

"Nhưng ta có người giúp.

"Lão Từ cười nhạt:

"Ai giúp ngươi?"

Lục Trường Sinh nhìn ông ta:

"Lão đấy.

"Lão Từ sững người, rồi bật cười lớn.

Tiếng cười vang vọng trong phòng trà nhỏ, làm mấy người khách ngạc nhiên ngoảnh lại.

"Ngươi nhớ à?"

"Suốt đời không quên.

"Lão Từ gật đầu, mắt thoáng xa xăm:

"Ngày đó, ta thấy ngươi cũng như thằng A Sửu bây giờ.

Vụng về, chậm chạp, nhưng mắt có thần.

Ta nghĩ, thằng nhỏ này rồi sẽ khá.

"Ông ta nhìn Lục Trường Sinh:

"Và ngươi đã khá hơn ta tưởng.

"Lục Trường Sinh im lặng.

Lão Từ nói tiếp:

"Nhưng cái làm ta hài lòng nhất, không phải võ công hay mưu kế của ngươi.

Mà là ngươi không trở thành kẻ phán xét.

"Lục Trường Sinh hỏi:

"Sao lão biết?"

Lão Từ cười:

"Vì ngươi vừa giúp thằng nhỏ A Sửu.

Người từng bị phán xét thường có hai hướng:

hoặc trở nên phán xét để tự vệ, hoặc thấu hiểu và giúp đỡ.

Ngươi chọn hướng thứ hai.

"Lục Trường Sinh nhìn ra ngoài trời.

Mưa đã tạnh.

Ánh nắng chiều vàng óng trải dài trên những mái ngói đỏ au.

"Có lẽ."

Hắn nói.

"Vì ta hiểu cảm giác bị phán xét nó khổ thế nào.

"Lão Từ gật đầu:

"Vậy là tốt.

Một môi trường lành mạnh không phải là nơi không có sai, mà là nơi cái sai không giết chết nhân phẩm.

".

Tối hôm đó, Lục Trường Sinh ngồi bên bờ sông phía tây, nhìn trăng lên.

Hắn nghĩ về những ngày qua, về những lần mình sai, về những lần mình phán xét, về những lần mình được tha thứ.

Hắn nhớ lời Lão Từ:

"Một môi trường lành mạnh không phải là nơi không có sai, mà là nơi cái sai không giết chết nhân phẩm.

"Hắn muốn xây dựng một nơi như thế.

Cho Lý Thanh Lam.

Cho những đứa trẻ trong xóm.

Cho A Sửu.

Cho tất cả những ai từng sợ hãi vì sai lầm.

Hắn đứng dậy, nhìn dòng sông lấp lánh ánh trăng.

Sẽ còn nhiều sai lầm.

Sẽ còn nhiều lần vấp ngã.

Nhưng không sao.

Vì sai lầm chưa từng là kẻ thù.

Thứ cần được diệt, là cách con người đối xử với nhau khi sai xuất hiện.

Và hắn, Lục Trường Sinh, sẽ bắt đầu từ chính mình.

Từ hôm nay, từ lúc này.

Không phán xét.

Không kiểm soát.

Chỉ thấu hiểu và giúp đỡ.

Bởi cuối cùng, thứ con người cần nhất, không phải là một thế giới không sai lầm.

Mà là một thế giới nơi họ được phép sai, mà vẫn còn nhân phẩm.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập