Nắng sớm len lỏi qua kẽ lá, chiếu xuống khoảng sân nhỏ trước lều của Lục Trường Sinh.
A Đậu đã thức dậy từ lâu, đang ngồi xếp bằng trên tấm phên, mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đặn theo từng nhịp dẫn dắt của Lục Trường Sinh.
【 Tu luyện 《Thô Khí Quyền》 2 canh giờ, kinh nghiệm +4.
【 Cảnh giới hiện tại:
Luyện Thể tầng một (4/100)
Lục Trường Sinh nhìn con số trên bảng hệ thống của A Đậu – thứ mà chỉ mình hắn thấy được – khẽ mỉm cười.
Chậm, rất chậm, nhưng đó là cách mọi thứ bắt đầu.
"Được rồi, nghỉ một lát."
Hắn vỗ vai A Đậu.
A Đậu mở mắt, thở hắt ra một hơi:
"Lục ca, sao con thấy mệt quá?
Tay chân rã rời hết cả.
"Lục Trường Sinh ngồi xuống bên cạnh:
"Đó là vì cơ thể con chưa quen.
Mấy hôm nữa sẽ đỡ.
"Hắn nhìn A Đậu một lúc, rồi hỏi:
"Con có biết vì sao con phải dậy sớm tập luyện không?"
A Đậu suy nghĩ:
"Dạ, để có võ công, để mạnh hơn ạ.
"Lục Trường Sinh lắc đầu:
"Chưa đủ.
Võ công chỉ là phương tiện.
Cái chính là con học được cách kiên trì, cách vượt qua mệt mỏi, cách không bỏ cuộc khi mọi thứ khó khăn.
"Hắn nhìn xa xăm:
"Có một câu ta từng nghe:
Tư tưởng quyết định thái độ, thái độ quyết định hành động, hành động quyết định kết quả.
"A Đậu chăm chú lắng nghe.
Lục Trường Sinh nói tiếp:
"Nếu con nghĩ mình không thể, con sẽ có thái độ chán nản, hành động lười biếng, và kết quả tất nhiên là thất bại.
Nếu con nghĩ mình có thể, con sẽ có thái độ tích cực, hành động kiên trì, và dù kết quả có thế nào, con cũng không hối hận.
"A Đậu gật đầu:
"Con hiểu rồi ạ.
"Lục Trường Sinh đứng dậy:
"Nhớ lấy.
Cuộc đời này, không có công việc nào là không vất vả.
Quan trọng là con có điều chỉnh tâm thái cho tốt, và dốc hết sức mình hay không.
".
Sáng hôm đó, khi đến nha môn, Lục Trường Sinh thấy A Sửu đang ngồi thẫn thờ ở góc sân.
"Có chuyện gì?"
A Sửu ngước lên, mặt buồn thiu:
"Lục ca, con làm hỏng việc rồi."
"Chuyện gì?"
A Sửu kể:
"Hôm qua thư lại giao cho con một chồng công văn, bảo con phân loại rồi đưa đến các phòng.
Con làm xong hết, nhưng sáng nay người ta bảo con giao nhầm chỗ, làm hỏng cả một việc quan trọng.
"Nó cúi đầu:
"Con vụng về quá, làm gì cũng sai.
Hay là con xin nghỉ việc cho xong?"
Lục Trường Sinh ngồi xuống bên cạnh, không nói gì một lúc.
Rồi hắn hỏi:
"Con có nghĩ mình có thể làm tốt hơn không?"
A Sửu lắc đầu:
"Con không biết.
"Lục Trường Sinh nhìn nó:
"Con vừa mới vào nghề, sai là chuyện bình thường.
Không ai sinh ra đã biết làm mọi thứ cả.
"Hắn nhặt một hòn sỏi dưới đất lên, đặt vào tay A Sửu:
"Con thấy hòn sỏi này không?
Nó từng là một tảng đá lớn, trải qua bao nhiêu năm mưa nắng, bao nhiêu lần va đập, mới trở nên nhẵn nhụi thế này.
"A Sửu nhìn hòn sỏi.
"Con cũng vậy.
Sai lầm là những lần va đập.
Quan trọng là sau mỗi lần va đập, con có đứng dậy được không, có học được gì không.
"A Sửu im lặng một lúc, rồi gật đầu:
"Con hiểu rồi.
Con sẽ cố gắng thêm.
"Lục Trường Sinh vỗ vai nó:
"Điều chỉnh tâm thái cho tốt.
Rồi làm lại từ đầu.
Chiều hôm ấy, Lục Trường Sinh gặp Lão Từ trong phòng trà.
Lão Từ nhìn hắn, cười nhạt:
"Nghe nói hôm nay ngươi lại đi dạy đời ai đó?"
Lục Trường Sinh cười:
"Chỉ là nhắc nhở tụi nhỏ thôi.
"Lão Từ gật đầu:
"Ngươi nói đúng đấy.
Ở cái tuổi chúng nó, dễ nản lắm.
Có người động viên kịp thời là tốt.
"Ông ta rót trà, rồi nói:
"Nhưng ta thấy ngươi cũng đang tự nhắc mình thì phải.
"Lục Trường Sinh ngạc nhiên:
"Sao lão biết?"
Lão Từ chỉ vào mắt hắn:
"Mắt ngươi.
Mỗi lần ngươi nói với người khác những lời đó, mắt ngươi cũng đang nhìn lại chính mình.
"Lục Trường Sinh im lặng một lúc, rồi gật đầu:
"Ừ.
Ta cũng đang nhắc mình.
"Hắn nhìn ra ngoài trời:
"Có những lúc ta cũng mệt mỏi, cũng chán nản, cũng muốn buông xuôi.
Nhưng rồi ta nhớ lại những gì mình đã trải qua, những người đã giúp mình, và tự nhủ:
phải điều chỉnh tâm thái, phải tiếp tục.
"Đúng vậy.
Không có công việc nào là không vất vả.
Làm nghề gì cũng thế, có cái khổ riêng.
Quan trọng là mình có giữ được cái đầu lạnh, cái tâm sáng hay không.
Tối hôm ấy, trong khu lều trại, Lục Trường Sinh ngồi bên đống lửa với Lý Thanh Lam và A Đậu.
Lý Thanh Lam hỏi A Đậu:
"Hôm nay học được gì?"
A Đậu hào hứng:
"Dạ, Lục ca dạy con về tư tưởng, thái độ, hành động và kết quả.
Còn dạy con rằng không có việc gì là không vất vả, phải điều chỉnh tâm thái cho tốt và dốc hết sức mình.
"Lý Thanh Lam nhìn Lục Trường Sinh, mỉm cười:
"Huynh dạy nó những điều đó à?"
Lục Trường Sinh gật đầu:
Những điều này, ta ước gì ngày xưa có ai đó dạy ta từ sớm.
"Lý Thanh Lam hỏi:
"Huynh học được từ khi nào?"
Lục Trường Sinh suy nghĩ:
"Từ từ thôi.
Có những bài học đến từ lão hòa thượng, từ Phong đại ca, từ sai đầu Trịnh, từ Lão Từ, và từ chính những sai lầm của mình.
"Hắn nhìn A Đậu:
"Con còn trẻ, còn nhiều thời gian để học, để sai, để sửa, để lớn lên.
Đừng vội nản.
"Con nhớ rồi ạ.
Đêm khuya, khi mọi người đã ngủ, Lục Trường Sinh ngồi một mình bên bờ sông.
Hắn nhìn dòng nước lấp lánh ánh trăng, lòng bình thản lạ thường.
Hắn nhớ lại những ngày đầu xuyên qua thế giới này, khi còn là một thằng nhỏ suýt chết vì mấy quyền của Triệu Đại Hổ.
Khi đó, hắn chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
sống sót.
Rồi đến những ngày học võ với lão hòa thượng, những đêm săn thú, những lần đối đầu với cường địch.
Dần dần, suy nghĩ của hắn thay đổi:
không chỉ sống sót, mà còn phải mạnh mẽ, phải bảo vệ những người thân yêu.
Thái độ của hắn cũng thay đổi theo.
Từ sợ hãi, lo lắng, đến bình tĩnh, kiên định.
Từ nóng vội, muốn đạt kết quả ngay, đến kiên nhẫn, chấp nhận từng bước nhỏ.
Hành động của hắn cũng vậy.
Không còn những quyết định bốc đồng, mà là những kế hoạch tính toán kỹ lưỡng.
Không còn lao vào nguy hiểm, mà biết chờ thời cơ, mượn tay người khác.
Và kết quả?
Hắn vẫn còn sống.
Hắn có võ công.
Hắn có chỗ đứng ở Bắc Thành.
Hắn có những người hắn yêu thương bên cạnh.
Hắn có thể bảo vệ họ.
"Tư tưởng quyết định thái độ, thái độ quyết định hành động, hành động quyết định kết quả.
"Hắn lẩm bẩm, rồi khẽ cười.
Đó không chỉ là lời dạy cho A Đậu, cho A Sửu.
Đó cũng là lời nhắc nhở cho chính hắn.
Con đường phía trước còn dài.
Sẽ còn nhiều khó khăn, nhiều thử thách.
Nhưng chỉ cần giữ đúng tư tưởng, điều chỉnh tốt thái độ, kiên trì hành động, thì kết quả nhất định sẽ đến.
Nhưng vất vả rồi sẽ có ngày hái quả ngọt.
Hắn đứng dậy, nhìn trăng, nhìn sông, nhìn bầu trời đêm bao la.
Rồi hắn quay về lều, lòng nhẹ nhõm.
Ngày mai, lại một ngày mới.
Và hắn sẽ dốc hết sức mình.
Như đã từng.
Và như sẽ mãi mãi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập