Mùa thu năm ấy đến chậm hơn mọi khi.
Những chiếc lá bàng già trước sân nha môn vẫn còn xanh, dù tiết trời đã sang tháng chín.
Gió thổi từ phía bắc về, mang theo hơi lạnh đầu mùa, nhưng chưa đủ để lay chuyển những tán cây già cỗi.
Lục Trường Sinh ngồi dưới gốc cây, nhìn những chiếc lá thỉnh thoảng rụng xuống, xoay tròn trong gió rồi nằm im trên mặt đất.
Hai tháng rồi.
Hai tháng kể từ ngày Lý Thanh Lam gặp người đó.
Hắn vẫn nhớ cái ngày ấy, như thể mới hôm qua.
Một buổi chiều cuối hạ, Lý Thanh Lam đi chợ mua đồ.
Trên đường về, nàng gặp một toán côn đồ chặn đường, đòi tiền bảo kê.
Nàng chống trả, nhưng yếu thế hơn.
Đúng lúc đó, một người đàn ông xuất hiện.
Hắn ta còn trẻ, chừng hai lăm, hai sáu tuổi.
Mặc trường bào màu xanh nhạt, lưng đeo trường kiếm, dáng vẻ thư sinh nhưng ánh mắt sắc lẹm.
Chỉ vài chiêu, hắn đánh tan bọn côn đồ, rồi quay lại đỡ Lý Thanh Lam dậy.
"Tiểu thư có sao không?"
Lý Thanh Lam ngước lên nhìn hắn.
Nắng chiều hắt vào khuôn mặt tuấn tú, làn da trắng, đôi mắt đen láy sâu thẳm.
Lòng nàng thoáng rung động.
Tên hắn là Giang Vũ Hàn.
Con trai của một thương nhân giàu có ở phủ thành, nhưng không thích buôn bán, chỉ mê võ học và thơ ca.
Hắn đến Bắc Thành để tìm cảm hứng sáng tác, và tình cờ gặp nàng.
Những ngày sau đó, Giang Vũ Hàn thường xuyên lui tới khu lều trại.
Lúc thì mang theo ít bánh trái cho lũ trẻ, lúc thì tặng Lý Thanh Lam mấy cuốn sách hay.
Hắn nói chuyện với nàng về thơ ca, về võ học, về những vùng đất xa xôi hắn từng đặt chân.
Lý Thanh Lam dần thay đổi.
Mắt nàng sáng lên mỗi khi nhắc đến hắn.
Miệng nàng hay cười một mình.
Nàng hay ngồi lặng người nhìn xa xăm, như đang nghĩ về ai đó.
Lục Trường Sinh nhìn thấy tất cả.
Nhưng hắn không nói gì.
Một buổi tối, khi trăng lên cao, Lý Thanh Lam ngồi bên hắn bên đống lửa, như bao lần.
Nhưng lần này, nàng im lặng lâu hơn.
"Trường Sinh này."
Cuối cùng nàng lên tiếng.
"Ừ?"
"Muội.
muội có chuyện muốn nói với huynh.
"Lục Trường Sinh nhìn nàng.
Trong ánh lửa bập bùng, gương mặt nàng ửng hồng, mắt long lanh như có nước.
"Nói đi.
"Lý Thanh Lam cúi mặt, tay vân vê vạt áo:
muội nghĩ muội đã gặp được người.
người mà muội thực sự muốn ở bên.
"Lục Trường Sinh im lặng.
Lý Thanh Lam ngước lên nhìn hắn, mắt đỏ hoe:
"Huynh có giận muội không?"
Lục Trường Sinh lắc đầu.
Hắn nhìn vào lửa, giọng bình thản:
"Không.
Ta không giận."
"Thật không?"
"Thật.
"Lý Thanh Lam nắm tay hắn:
"Nhưng muội.
muội vẫn mãi biết ơn huynh.
Nếu không có huynh, muội đã chết từ lâu rồi.
"Lục Trường Sinh nhìn nàng, khẽ cười:
"Ta biết.
Và ta cũng vậy.
Nếu không có muội, có lẽ ta đã trở thành một kẻ khác.
Một kẻ lạnh lùng hơn, cô độc hơn.
"Hắn ngừng lại một lát, rồi nói tiếp:
"Muội xứng đáng có được hạnh phúc.
Nếu hắn là người tốt, muội hãy đi theo hắn.
"Lý Thanh Lam ôm chầm lấy hắn, khóc nức nở.
Lục Trường Sinh không ôm lại.
Hắn chỉ ngồi yên, để nàng khóc trên vai mình.
Một tháng sau, đám cưới của Lý Thanh Lam và Giang Vũ Hàn diễn ra.
Đó là một đám cưới nhỏ, chỉ có người trong khu lều trại và vài người bạn của Giang Vũ Hàn.
Nhưng không khí ấm áp, hạnh phúc.
Lý Thanh Lam mặc bộ yếm đỏ, đầu đội khăn điều, mặt rạng rỡ như hoa.
Giang Vũ Hàn mặc trường bào đỏ, tay nắm tay nàng, mắt chỉ nhìn nàng.
Lục Trường Sinh đứng ở góc sân, nhìn họ lạy trời đất, lạy tổ tiên, rồi quay ra lạy nhau.
Hắn thấy Lý Thanh Lam cười.
Một nụ cười hạnh phúc thực sự.
Hắn cũng cười.
Nhưng trong lòng, có gì đó như vỡ ra.
Tiệc cưới tan, trời đã tối.
Lục Trường Sinh ngồi một mình bên bờ sông phía tây, nhìn trăng lên.
Lão Từ đến ngồi bên cạnh, không nói gì, chỉ đưa cho hắn một bầu rượu.
Lục Trường Sinh nhận lấy, uống một hơi dài.
Lão Từ nhìn hắn một lúc, rồi hỏi:
"Đau không?"
Lục Trường Sinh không trả lời.
Lão Từ nói tiếp:
"Đau là phải.
Yêu một người bao lâu, rồi nhìn người đó đi lấy người khác, ai mà chẳng đau.
"Lục Trường Sinh nhìn dòng sông lấp lánh ánh trăng:
"Ta không đau vì mất nàng.
Ta đau vì.
vì ta không thể cho nàng những gì nàng cần.
"Lão Từ hỏi:
"Ngươi nghĩ nàng cần gì?"
Lục Trường Sinh đáp:
"Một mái ấm thực sự.
Một người đàn ông có thể ở bên nàng mỗi ngày, không phải lo toan chuyện sống chết.
Một tương lai bình yên, không phải những đêm thức trắng lo sợ.
"Hắn uống thêm một ngụm rượu:
"Ta không thể cho nàng những thứ đó.
Công việc của ta, con đường ta đi, đều đầy rẫy nguy hiểm.
Nàng ở bên ta, chỉ thêm lo lắng.
"Lão Từ gật đầu:
"Ngươi hiểu đấy.
Vậy là tốt.
"Lục Trường Sinh nói:
"Ta hiểu.
Và ta chấp nhận.
Nhưng hiểu và chấp nhận, không có nghĩa là không đau.
"Lão Từ vỗ vai hắn:
"Cứ đau đi.
Rồi sẽ qua.
".
Hai hôm sau, Lý Thanh Lam đến tìm Lục Trường Sinh.
Nàng đứng trước mặt hắn, tay nắm chặt vạt áo, mắt đỏ hoe.
"Trường Sinh, muội.
"Lục Trường Sinh cắt lời:
"Không cần nói gì đâu.
Ta hiểu hết.
"Lý Thanh Lam rưng rưng:
"Muội sẽ theo chàng về phủ thành.
Có thể.
có thể lâu lâu mới về thăm mọi người được.
"Lục Trường Sinh gật đầu:
"Nhớ viết thư về.
Mọi người sẽ nhớ muội.
"Lý Thanh Lam ôm hắn một lần cuối.
Thật lâu, thật chặt.
Rồi nàng buông tay, quay đi, không ngoảnh lại.
Lục Trường Sinh đứng đó, nhìn bóng nàng khuất dần sau những lều tranh, sau những rặng cây, sau những con đường dài.
Mãi đến khi không còn thấy gì nữa, hắn mới quay người bước vào lều.
Những ngày sau đó, khu lều trại vắng hẳn tiếng cười.
Lũ trẻ buồn vì thiếu cô giáo.
Mấy người đàn bà buồn vì thiếu người trò chuyện.
Lục Trường Sinh buồn vì thiếu nàng.
Nhưng hắn không để mình chìm trong buồn đau.
Hắn dành nhiều thời gian hơn cho A Đậu và A Sửu.
Dạy chúng võ công, dạy chúng chữ nghĩa, dạy chúng cách sống.
Hắn cũng dành nhiều thời gian hơn cho công việc.
Đi tuần chăm chỉ hơn, nhận thêm nhiều việc hơn, học hỏi nhiều hơn từ Trịnh Hùng và Lão Từ.
Một buổi tối, A Đậu hỏi hắn:
"Lục ca, huynh có nhớ Thanh Lam tỷ không?"
Lục Trường Sinh nhìn vào lửa:
"Nhớ.
Nhưng nhớ không có nghĩa là phải đau mãi.
"A Đậu hỏi:
"Vậy huynh có giận tỷ ấy không?"
Lục Trường Sinh lắc đầu:
Tỷ ấy có quyền tìm hạnh phúc cho mình.
Ta chỉ buồn vì mình không thể cho tỷ ấy điều đó.
"A Sửu ngồi bên cạnh, hỏi:
"Lục ca có yêu tỷ ấy không?"
Lục Trường Sinh im lặng một lúc, rồi đáp:
"Có.
Nhưng yêu không phải là sở hữu.
Yêu là muốn người mình yêu được hạnh phúc, dù hạnh phúc đó không đến từ mình.
"Hai đứa trẻ nhìn hắn, mắt sáng lên.
A Đậu nói:
"Lục ca, sau này con cũng muốn được như huynh.
"Lục Trường Sinh hỏi:
"Như thế nào?"
A Đậu đáp:
"Mạnh mẽ, tốt bụng, và biết yêu thương đúng cách.
"Lục Trường Sinh cười, xoa đầu nó:
"Con sẽ còn hơn ta nhiều.
Một tháng sau, Lục Trường Sinh nhận được thư của Lý Thanh Lam.
Nàng viết:
"Phủ thành đẹp lắm, nhưng muội vẫn nhớ Bắc Thành.
Nhớ những đêm ngồi bên đống lửa với huynh và mọi người.
Nhớ những buổi sáng dậy sớm nghe tiếng lá rơi.
Nhớ huynh.
Chàng đối xử với muội rất tốt.
Gia đình chàng cũng quý muội.
Muội đang học làm dâu, học quản lý gia đình.
Cuộc sống mới nhiều điều phải học, nhưng muội thấy vui.
Nhưng có những đêm, muội vẫn thức giấc giữa khuya, nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy trăng sáng, lòng lại nhớ về những ngày xưa cũ.
Huynh có khỏe không?
Mọi người trong xóm có khỏe không?
A Đậu và A Sửu có ngoan không?
Muội mong có ngày được trở về thăm mọi người.
Thanh Lam.
"Lục Trường Sinh đọc đi đọc lại bức thư mấy lần, rồi xếp lại cẩn thận, đặt vào trong rương.
Hắn không viết thư trả lời.
Không phải vì hắn không muốn, mà vì hắn biết, nàng cần tập trung vào cuộc sống mới.
Những lá thư của hắn, dù vô tình, cũng có thể làm nàng phân tâm.
Hắn chỉ nhờ A Đậu viết vài dòng ngắn ngủi:
"Mọi người vẫn khỏe.
Nhớ tỷ.
Mùa đông năm ấy đến sớm.
Tuyết rơi trắng xóa Bắc Thành.
Những mái ngói đỏ au phủ đầy tuyết trắng, những con đường lát đá trơn trượt, những dòng người co ro trong những tấm áo bông dày.
Lục Trường Sinh ngồi trong phòng sai dịch, nhìn tuyết rơi qua ô cửa sổ.
Lão Từ ngồi bên cạnh, tay cầm điếu thuốc lào, chậm rãi nhả khói.
"Hết năm rồi."
Lão Từ nói.
"Ngươi tính sao?"
Lục Trường Sinh hỏi:
"Tính gì?"
Lão Từ nhìn hắn:
"Tính về tương lai.
Ở lại Bắc Thành hay đi tiếp?"
"Ở lại.
Còn nhiều việc phải làm.
"Ta biết ngươi sẽ nói thế.
"Ông ta hút một hơi thuốc, rồi nói tiếp:
"Ngươi mất nàng, nhưng ngươi còn tụi nhỏ, còn mọi người trong xóm, còn công việc.
Cuộc đời còn dài.
"Lục Trường Sinh nhìn tuyết rơi:
"Ừ.
Còn dài.
Tối hôm ấy, Lục Trường Sinh ngồi một mình bên bờ sông phía tây.
Tuyết vẫn rơi, phủ trắng vai áo hắn.
Nhưng hắn không về.
Hắn nhìn dòng sông đã đóng băng, nhìn những bông tuyết lặng lẽ rơi xuống mặt băng, nhìn bầu trời đêm xám xịt không một vì sao.
Hắn nghĩ về Lý Thanh Lam.
Về những ngày tháng bên nàng.
Về nụ cười của nàng.
Về những đêm nàng tựa đầu vào vai hắn bên đống lửa.
Rồi hắn nghĩ về hiện tại.
Về nàng đang hạnh phúc bên người chồng mới.
Về cuộc sống mới của nàng ở phủ thành xa xôi.
Hắn không khóc.
Hắn chỉ ngồi đó, để tuyết phủ trắng mình.
Mãi đến khi trời gần sáng, hắn mới đứng dậy, phủi tuyết trên áo, rồi quay về lều.
Trên đường về, hắn gặp A Đậu đang đứng đợi trước cửa, mặt mày lo lắng.
"Lục ca, huynh đi đâu mà giờ mới về?
Con lo quá.
"Lục Trường Sinh xoa đầu nó:
"Ta đi dạo một chút thôi.
Vào nhà đi, lạnh.
"A Đậu nhìn hắn một lúc, rồi hỏi:
"Lục ca, huynh có ổn không?"
Lục Trường Sinh cười:
"Ổn.
Vào nhà thôi.
Sáng hôm sau, Lục Trường Sinh dậy sớm như thường lệ.
Hắn ra sân, vận công, múa kiếm.
Từng đường kiếm vẽ lên trong không trung, cắt những bông tuyết đang rơi.
A Đậu và A Sửu cũng dậy, ngồi nhìn hắn múa kiếm.
Kết thúc bài kiếm, Lục Trường Sinh đứng giữa sân, thở đều.
A Đậu chạy lại:
"Lục ca, kiếm pháp của huynh đẹp quá!
Sau này con cũng muốn múa đẹp như huynh.
"Lục Trường Sinh nhìn nó:
"Rồi con sẽ làm được.
Chỉ cần kiên trì.
"Hắn nhìn lên bầu trời xám xịt, nơi những bông tuyết vẫn lặng lẽ rơi.
Nàng đã đi.
Nhưng cuộc đời vẫn tiếp diễn.
Và hắn, Lục Trường Sinh, sẽ tiếp tục bước tiếp.
Vì phía trước, còn nhiều người cần hắn.
Và vì hắn, vẫn còn sống.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập