Chương 30: Mắt thấu lòng người**

Tuyết tan, hoa nở.

Một mùa xuân nữa lại về trên Bắc Thành.

Lục Trường Sinh ngồi trên bờ sông phía tây, nơi hắn vẫn thường ngồi mỗi khi có điều suy nghĩ.

Dòng sông mùa này nước chảy xiết hơn, mang theo những băng mảnh vỡ từ thượng nguồn đổ về, va vào nhau vỡ tan tành rồi lại cuốn đi.

A Đậu ngồi bên cạnh, im lặng không hỏi.

Thằng bé đã mười lăm tuổi, cao lớn hơn trước, mắt sáng hơn, tay chân rắn chắc vì ba năm khổ luyện võ công.

Nó không còn là đứa trẻ gầy gò ngày nào nữa.

"Sư phụ."

A Đậu lên tiếng.

"Người có chuyện gì buồn không?"

Lục Trường Sinh lắc đầu:

"Không buồn.

Chỉ là đang nghĩ.

"A Đậu hỏi:

"Nghĩ gì ạ?"

Lục Trường Sinh nhìn dòng nước cuồn cuộn:

"Nghĩ về những ngày xưa.

Về những lần ta từng sai lầm.

"A Đậu im lặng lắng nghe.

Lục Trường Sinh nói tiếp:

"Ngày trước, ta từng ngu xuẩn tìm sự tồn tại trong mắt người khác.

"Hắn nhớ lại những ngày đầu ở Bắc Thành, khi còn là sai dịch mới, luôn muốn chứng tỏ bản thân, muốn được người ta công nhận, muốn có chỗ đứng.

"Ta muốn Lý đại thúc thấy ta có ích.

Muốn sai đầu Trịnh thấy ta đáng tin.

Muốn Lão Từ thấy ta khôn ngoan.

Muốn Lý Thanh Lam thấy ta xứng đáng.

"Hắn cười nhạt:

"Nhưng rồi ta dần hiểu rằng, chẳng ai có nghĩa vụ phải quan tâm đến ta.

"A Đậu hỏi:

"Sư phụ, người từng đau khổ lắm không?"

Lục Trường Sinh gật đầu:

"Có.

Ta từng đau khổ chia sẻ mọi uất ức với người khác.

Những lúc khó khăn, những lúc tủi thân, những lúc tưởng như không thể chịu nổi, ta đều tìm người để giãi bày.

"Hắn nhìn xa xăm:

"Nhưng rồi ta nhận ra, thứ nhận lại chỉ là sự cười chê, ghét bỏ sau lưng.

Người ta có thể tỏ ra thông cảm trước mặt, nhưng sau lưng thì chẳng ai thực sự quan tâm.

"A Đậu im lặng.

Lục Trường Sinh nói tiếp:

"Ta từng bi thương ngỡ như không thể bước qua.

Những ngày Lý Tráng chết, những ngày Lý Thanh Lam ra đi, những lần đối mặt với nguy hiểm suýt mất mạng.

Ta tưởng mình sẽ gục ngã.

"Hắn ngừng lại một lát, rồi nói:

"Nhưng rồi ta nhận ra bản thân sẽ tự học cách bước qua.

Không cần ai giúp, không cần ai an ủi.

Chỉ cần thời gian và ý chí.

"A Đậu hỏi:

"Còn những lúc vui sướng được tôn sùng thì sao ạ?"

Lục Trường Sinh cười:

"Cũng có.

Khi ta trở nên có tiếng trong nha môn, khi nhiều người kính nể, khi được các bang phái nể trọng.

Những lúc ấy, ta tưởng mình đã đạt được điều gì đó.

"Hắn nhìn dòng nước:

"Nhưng rồi khi mọi thứ qua đi, mọi người cũng bỏ ta mà đi.

Mọi sự đồng hành cũng trở thành quá khứ.

Những kẻ từng ca tụng, quay lưng không một lời từ biệt.

"A Đậu im lặng hồi lâu, rồi hỏi:

"Sư phụ, vậy người có ghét họ không?"

Lục Trường Sinh lắc đầu:

"Không.

Chính quá trình đi qua đủ loại mặt tối nhân tâm, khiến ta coi nhẹ thế gian.

Không phải tuyệt vọng hay chán ghét nó, mà là ta đã nhìn thấu thế gian quy luật.

"Hắn nhìn thẳng vào mắt A Đậu:

"Con người chỉ thật sự trưởng thành khi không còn đặt cảm xúc của mình trong tay người khác.

"A Đậu suy ngẫm một lúc, rồi hỏi:

"Sư phụ, làm sao để làm được điều đó?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Phải trải qua.

Phải đau.

Phải vấp ngã.

Phải đứng dậy.

Phải nhìn thấy lòng người đủ nhiều để hiểu rằng, cuối cùng, người duy nhất không bỏ rơi mình, chính là bản thân mình.

".

Chiều hôm ấy, Lục Trường Sinh về nha môn gặp Trịnh Hùng.

Trịnh Hùng nhìn hắn, hỏi:

"Ngươi có chuyện gì?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Con muốn xin nghỉ một thời gian.

"Trịnh Hùng ngạc nhiên:

"Đi đâu?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Về thăm quê cũ.

Về Thanh Khê trấn, về thôn nhỏ năm xưa.

"Trịnh Hùng nhìn hắn một lúc:

"Ngươi muốn tìm lại gì ở đó?"

Lục Trường Sinh lắc đầu:

"Không tìm gì cả.

Chỉ là muốn nhìn lại nơi mình bắt đầu, để hiểu mình hơn.

"Trịnh Hùng gật đầu:

"Đi đi.

Một tháng.

Về đúng hạn.

"Lục Trường Sinh cúi đầu:

"Đa tạ sai đầu.

".

Trước khi đi, Lục Trường Sinh gọi A Đậu và A Sửu lại.

"Ta đi một tháng.

Hai đứa ở nhà trông nom mọi người.

"A Đậu hỏi:

"Sư phụ đi đâu ạ?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Về quê cũ.

Có vài việc.

"A Sửu lo lắng:

"Lục ca đi một mình à?

Có nguy hiểm không?"

Lục Trường Sinh cười:

"Con đường đó ta đã đi qua nhiều lần.

Không sao.

"Hắn nhìn hai đứa trẻ:

"Nhớ lời ta dạy.

Không đặt cảm xúc vào tay người khác.

Nhưng cũng đừng vì thế mà trở nên lạnh lùng.

Phải biết yêu thương, nhưng đừng để yêu thương làm mình yếu đuối.

"A Đậu và A Sửu gật đầu.

Hành trình về phương nam mất mười ngày.

Lục Trường Sinh đi một mình, trên con ngựa già mượn của Lão Từ.

Hắn đi qua những cánh đồng hoang, những ngôi làng đổ nát, những khu rừng già âm u.

Cảnh vật thay đổi nhiều sau mấy năm.

Nạn đói năm nào để lại những vết sẹo khó lành.

Nhưng cũng có những nơi đang hồi sinh, những mầm xanh nhú lên từ đất cằn.

Ngày thứ mười, hắn đến Thanh Khê trấn.

Trấn nhỏ giờ hoang tàn hơn xưa.

Nhiều nhà bỏ hoang, mái ngói đổ nát, cỏ dại mọc um tùm.

Chỉ còn vài quán nhỏ lèo tèo, vài bóng người lầm lũi qua lại.

Hắn ghé vào một quán nước ven đường, hỏi thăm về thôn cũ.

Ông chủ quán nhìn hắn:

"Thôn Thanh Khê à?

Bỏ hoang lâu rồi.

Người chết đói hết, người thì bỏ đi.

Giờ chỉ còn vài nóc nhà xiêu vẹo, chẳng ai ở.

"Lục Trường Sinh hỏi:

"Còn lão thôn trưởng không?"

Ông chủ quán lắc đầu:

"Chết rồi.

Năm ngoái.

Già cả, đói khát, không qua nổi."

"Còn lão hòa thượng trên núi?"

Ông chủ quán ngạc nhiên:

"Ngươi biết lão hòa thượng à?

Cũng mất rồi.

Cùng năm với lão thôn trưởng.

Nghe nói người ta lên núi thấy ông ấy ngồi dưới gốc tùng, nhắm mắt, tay lần tràng hạt, như đang ngủ.

Nhưng hóa ra là đã đi rồi.

"Lục Trường Sinh im lặng hồi lâu.

Hắn trả tiền nước, rồi lên ngựa đi tiếp.

Thôn Thanh Khê đúng như lời ông chủ quán.

Hoang tàn, đổ nát, vắng lặng.

Những căn nhà tranh vách đất năm xưa giờ chỉ còn là đống đổ nát, cỏ dại mọc cao quá đầu người.

Cái giếng đầu làng vẫn còn đó, nhưng nước đã cạn.

Gốc đa già vẫn đứng đó, nhưng lá đã rụng hết, chỉ còn cành khô trơ trọi.

Lục Trường Sinh đứng trước ngôi nhà cũ của mình.

Không còn gì.

Chỉ một đống đất lẫn rơm rạ mục nát, vài thanh gỗ mục, và cỏ dại.

Hắn đứng đó hồi lâu, nhìn vào khoảng không.

Rồi hắn quay người, lên núi.

Con đường mòn ngày nào giờ đã bị cỏ dại lấp gần hết.

Hắn phải vừa đi vừa lấy kiếm phát quang mới lên được.

Am nhỏ vẫn còn.

Nhưng mái tranh đã sụp, vách đất đã nứt, cửa gỗ đã mục nát.

Dưới gốc tùng già, một nấm mộ đơn sơ, không bia, không tên.

Lục Trường Sinh quỳ xuống, lạy ba lạy.

"Đại sư, con về thăm người.

"Hắn ngồi đó, bên mộ lão hòa thượng, dưới gốc tùng già, nhìn hoàng hôn dần buông xuống.

Những ký ức ùa về.

Những đêm ngồi dưới gốc cây này nghe ông giảng đạo.

Những lần ông cứu hắn thoát chết.

Những bài học về võ công, về cuộc đời, về lòng người.

"Đại sư, con đã hiểu nhiều điều rồi.

"Hắn nói, như nói với chính mình.

"Con đã từng ngu xuẩn tìm sự tồn tại trong mắt người khác.

Đã từng đau khổ chia sẻ mọi uất ức.

Đã từng bi thương ngỡ như không thể bước qua.

Đã từng vui sướng được tôn sùng rồi chứng kiến mọi thứ qua đi.

"Hắn ngừng lại, nhìn lên bầu trời chiều tím ngắt.

"Nhưng chính quá trình đi qua đủ loại mặt tối nhân tâm, khiến con coi nhẹ thế gian.

Không phải tuyệt vọng hay chán ghét nó, mà là con đã nhìn thấu thế gian quy luật.

"Hắn đứng dậy, nhìn nấm mộ lần cuối.

"Con người chỉ thật sự trưởng thành khi không còn đặt cảm xúc của mình trong tay người khác.

Con hiểu rồi.

Cảm ơn đại sư.

"Hắn quay người bước xuống núi, không ngoảnh lại.

Trên đường về, hắn ghé qua mộ lão thôn trưởng ở nghĩa địa hoang tàn cuối làng.

Cũng chỉ là một nấm mộ đơn sơ, cỏ dại mọc quanh.

Lục Trường Sinh đứng trước mộ, nhớ lại lời ông ngày nào:

"Sống lâu mới là bản lĩnh thực sự.

"Ông nói đúng.

Sống lâu, để thấy được lòng người.

Sống lâu, để hiểu được quy luật.

Sống lâu, để trưởng thành.

Hắn lạy ba lạy, rồi lên đường trở về Bắc Thành.

Mười ngày sau, hắn về đến nơi.

A Đậu và A Sửu mừng rỡ chạy ra đón.

"Sư phụ về rồi!

"Lục Trường Sinh xoa đầu chúng, rồi vào lều nghỉ ngơi.

Tối hôm ấy, hắn ngồi bên đống lửa với A Đậu.

"Sư phụ, chuyến đi thế nào ạ?"

Lục Trường Sinh nhìn vào lửa:

"Tốt.

Ta đã tìm lại được nhiều thứ.

"A Đậu hỏi:

"Tìm được gì ạ?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Tìm lại được chính mình.

"Hắn nhìn A Đậu:

"Con còn nhớ những điều ta nói trước khi đi không?"

A Đậu gật đầu:

"Nhớ ạ.

Không đặt cảm xúc vào tay người khác.

"Lục Trường Sinh gật đầu:

"Đúng.

Nhưng nhớ, không đặt cảm xúc vào tay người khác, không có nghĩa là không có cảm xúc.

Vẫn yêu, vẫn thương, vẫn đau, vẫn buồn.

Nhưng không để những cảm xúc ấy chi phối mình, không để người khác dùng nó để điều khiển mình.

"A Đậu suy ngẫm:

"Con hiểu rồi ạ.

"Lục Trường Sinh nhìn lên bầu trời đầy sao:

"Tốt.

Vậy là ta yên tâm.

".

Sáng hôm sau, Lục Trường Sinh đến nha môn gặp Trịnh Hùng.

Trịnh Hùng nhìn hắn:

"Về rồi à?

Thế nào?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Tốt ạ.

"Trịnh Hùng gật đầu:

"Mặt ngươi sáng hơn trước.

Chuyến đi có ý nghĩa đấy.

"Lục Trường Sinh hỏi:

"Sai đầu, con có thể hỏi người một việc không?"

"Hỏi đi."

"Làm sao để sống lâu trong loạn thế này?"

Trịnh Hùng cười nhạt:

"Ngươi hỏi câu đó, là đã biết câu trả lời rồi.

"Lục Trường Sinh im lặng.

Trịnh Hùng nói tiếp:

"Sống lâu, không phải vì mạnh nhất.

Cũng không phải vì khôn ngoan nhất.

Mà vì hiểu được lòng người, hiểu được quy luật, và hiểu được chính mình.

"Ông nhìn hắn:

"Ngươi đang đi đúng đường đấy.

Tiếp tục đi.

"Lục Trường Sinh cúi đầu:

"Đa tạ sai đầu.

".

Chiều hôm ấy, Lục Trường Sinh nhận được một phong thư.

Từ phủ thành.

Từ Lý Thanh Lam.

Hắn mở ra đọc.

"Trường Sinh,

Muội nghe tin huynh về thăm quê cũ.

Muội mừng vì huynh đã tìm được bình yên trong lòng.

Muội cũng đã bình yên.

Cuộc sống ở phủ thành dần ổn định.

Chàng đối xử với muội tốt.

Gia đình chàng yêu quý muội.

Muội sắp có con rồi.

Nhưng có những đêm, muội vẫn nhớ về Bắc Thành.

Nhớ về những ngày tháng bên huynh và mọi người.

Nhớ về những đêm ngồi bên đống lửa nghe huynh kể chuyện.

Muội mong huynh hạnh phúc.

Mong huynh tìm được người đồng hành xứng đáng.

Muội sẽ không viết thư nhiều nữa, vì muốn tập trung cho gia đình nhỏ.

Nhưng trong lòng, muội vẫn mãi coi huynh là người thân.

Thanh Lam.

"Lục Trường Sinh đọc đi đọc lại bức thư, rồi xếp lại cẩn thận, đặt vào trong rương, bên cạnh những bức thư cũ.

Hắn không buồn.

Cũng không vui.

Chỉ bình thản.

Như dòng sông sau cơn lũ, trở lại hiền hòa.

Đêm đó, hắn ngồi bên bờ sông phía tây, nhìn trăng lên.

A Đậu ngồi bên cạnh, im lặng.

"Sư phụ, người có ổn không?"

Lục Trường Sinh nhìn nó, cười:

"Ổn.

Lần đầu tiên trong đời, ta thực sự ổn.

"Hắn nhìn lên trăng:

"Ta đã từng ngu xuẩn, từng đau khổ, từng bi thương, từng vui sướng.

Nhưng tất cả đều qua rồi.

"Hắn đứng dậy, vươn vai:

"Và chính quá trình đi qua đủ loại mặt tối nhân tâm, khiến ta coi nhẹ thế gian.

Không phải tuyệt vọng hay chán ghét nó, mà là ta đã nhìn thấu thế gian quy luật.

"A Đậu hỏi:

"Con người chỉ thật sự trưởng thành khi không còn đặt cảm xúc của mình trong tay người khác?"

Lục Trường Sinh gật đầu:

"Đúng vậy.

Con nhớ lấy.

"Hắn vỗ vai A Đậu:

"Về nhà thôi.

Mai còn nhiều việc.

"Hai thầy trò sóng bước trên con đường đất dưới ánh trăng, về phía những ánh đèn leo lét từ khu lều trại.

**Chương 30:

Mắt thấu lòng người**

Tuyết tan, hoa nở.

Một mùa xuân nữa lại về trên Bắc Thành.

Lục Trường Sinh ngồi trên bờ sông phía tây, nơi hắn vẫn thường ngồi mỗi khi có điều suy nghĩ.

Dòng sông mùa này nước chảy xiết hơn, mang theo những băng mảnh vỡ từ thượng nguồn đổ về, va vào nhau vỡ tan tành rồi lại cuốn đi.

A Đậu ngồi bên cạnh, im lặng không hỏi.

Thằng bé đã mười lăm tuổi, cao lớn hơn trước, mắt sáng hơn, tay chân rắn chắc vì ba năm khổ luyện võ công.

Nó không còn là đứa trẻ gầy gò ngày nào nữa.

"Sư phụ."

A Đậu lên tiếng.

"Người có chuyện gì buồn không?"

Lục Trường Sinh lắc đầu:

"Không buồn.

Chỉ là đang nghĩ.

"A Đậu hỏi:

"Nghĩ gì ạ?"

Lục Trường Sinh nhìn dòng nước cuồn cuộn:

"Nghĩ về những ngày xưa.

Về những lần ta từng sai lầm.

"A Đậu im lặng lắng nghe.

Lục Trường Sinh nói tiếp:

"Ngày trước, ta từng ngu xuẩn tìm sự tồn tại trong mắt người khác.

"Hắn nhớ lại những ngày đầu ở Bắc Thành, khi còn là sai dịch mới, luôn muốn chứng tỏ bản thân, muốn được người ta công nhận, muốn có chỗ đứng.

"Ta muốn Lý đại thúc thấy ta có ích.

Muốn sai đầu Trịnh thấy ta đáng tin.

Muốn Lão Từ thấy ta khôn ngoan.

Muốn Lý Thanh Lam thấy ta xứng đáng.

"Hắn cười nhạt:

"Nhưng rồi ta dần hiểu rằng, chẳng ai có nghĩa vụ phải quan tâm đến ta.

"A Đậu hỏi:

"Sư phụ, người từng đau khổ lắm không?"

Lục Trường Sinh gật đầu:

"Có.

Ta từng đau khổ chia sẻ mọi uất ức với người khác.

Những lúc khó khăn, những lúc tủi thân, những lúc tưởng như không thể chịu nổi, ta đều tìm người để giãi bày.

"Hắn nhìn xa xăm:

"Nhưng rồi ta nhận ra, thứ nhận lại chỉ là sự cười chê, ghét bỏ sau lưng.

Người ta có thể tỏ ra thông cảm trước mặt, nhưng sau lưng thì chẳng ai thực sự quan tâm.

"A Đậu im lặng.

Lục Trường Sinh nói tiếp:

"Ta từng bi thương ngỡ như không thể bước qua.

Những ngày Lý Tráng chết, những ngày Lý Thanh Lam ra đi, những lần đối mặt với nguy hiểm suýt mất mạng.

Ta tưởng mình sẽ gục ngã.

"Hắn ngừng lại một lát, rồi nói:

"Nhưng rồi ta nhận ra bản thân sẽ tự học cách bước qua.

Không cần ai giúp, không cần ai an ủi.

Chỉ cần thời gian và ý chí.

"A Đậu hỏi:

"Còn những lúc vui sướng được tôn sùng thì sao ạ?"

Lục Trường Sinh cười:

"Cũng có.

Khi ta trở nên có tiếng trong nha môn, khi nhiều người kính nể, khi được các bang phái nể trọng.

Những lúc ấy, ta tưởng mình đã đạt được điều gì đó.

"Hắn nhìn dòng nước:

"Nhưng rồi khi mọi thứ qua đi, mọi người cũng bỏ ta mà đi.

Mọi sự đồng hành cũng trở thành quá khứ.

Những kẻ từng ca tụng, quay lưng không một lời từ biệt.

"A Đậu im lặng hồi lâu, rồi hỏi:

"Sư phụ, vậy người có ghét họ không?"

Lục Trường Sinh lắc đầu:

"Không.

Chính quá trình đi qua đủ loại mặt tối nhân tâm, khiến ta coi nhẹ thế gian.

Không phải tuyệt vọng hay chán ghét nó, mà là ta đã nhìn thấu thế gian quy luật.

"Hắn nhìn thẳng vào mắt A Đậu:

"Con người chỉ thật sự trưởng thành khi không còn đặt cảm xúc của mình trong tay người khác.

"A Đậu suy ngẫm một lúc, rồi hỏi:

"Sư phụ, làm sao để làm được điều đó?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Phải trải qua.

Phải đau.

Phải vấp ngã.

Phải đứng dậy.

Phải nhìn thấy lòng người đủ nhiều để hiểu rằng, cuối cùng, người duy nhất không bỏ rơi mình, chính là bản thân mình.

".

Chiều hôm ấy, Lục Trường Sinh về nha môn gặp Trịnh Hùng.

Trịnh Hùng nhìn hắn, hỏi:

"Ngươi có chuyện gì?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Con muốn xin nghỉ một thời gian.

"Trịnh Hùng ngạc nhiên:

"Đi đâu?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Về thăm quê cũ.

Về Thanh Khê trấn, về thôn nhỏ năm xưa.

"Trịnh Hùng nhìn hắn một lúc:

"Ngươi muốn tìm lại gì ở đó?"

Lục Trường Sinh lắc đầu:

"Không tìm gì cả.

Chỉ là muốn nhìn lại nơi mình bắt đầu, để hiểu mình hơn.

"Trịnh Hùng gật đầu:

"Đi đi.

Một tháng.

Về đúng hạn.

"Lục Trường Sinh cúi đầu:

"Đa tạ sai đầu.

".

Trước khi đi, Lục Trường Sinh gọi A Đậu và A Sửu lại.

"Ta đi một tháng.

Hai đứa ở nhà trông nom mọi người.

"A Đậu hỏi:

"Sư phụ đi đâu ạ?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Về quê cũ.

Có vài việc.

"A Sửu lo lắng:

"Lục ca đi một mình à?

Có nguy hiểm không?"

Lục Trường Sinh cười:

"Con đường đó ta đã đi qua nhiều lần.

Không sao.

"Hắn nhìn hai đứa trẻ:

"Nhớ lời ta dạy.

Không đặt cảm xúc vào tay người khác.

Nhưng cũng đừng vì thế mà trở nên lạnh lùng.

Phải biết yêu thương, nhưng đừng để yêu thương làm mình yếu đuối.

"A Đậu và A Sửu gật đầu.

Hành trình về phương nam mất mười ngày.

Lục Trường Sinh đi một mình, trên con ngựa già mượn của Lão Từ.

Hắn đi qua những cánh đồng hoang, những ngôi làng đổ nát, những khu rừng già âm u.

Cảnh vật thay đổi nhiều sau mấy năm.

Nạn đói năm nào để lại những vết sẹo khó lành.

Nhưng cũng có những nơi đang hồi sinh, những mầm xanh nhú lên từ đất cằn.

Ngày thứ mười, hắn đến Thanh Khê trấn.

Trấn nhỏ giờ hoang tàn hơn xưa.

Nhiều nhà bỏ hoang, mái ngói đổ nát, cỏ dại mọc um tùm.

Chỉ còn vài quán nhỏ lèo tèo, vài bóng người lầm lũi qua lại.

Hắn ghé vào một quán nước ven đường, hỏi thăm về thôn cũ.

Ông chủ quán nhìn hắn:

"Thôn Thanh Khê à?

Bỏ hoang lâu rồi.

Người chết đói hết, người thì bỏ đi.

Giờ chỉ còn vài nóc nhà xiêu vẹo, chẳng ai ở.

"Lục Trường Sinh hỏi:

"Còn lão thôn trưởng không?"

Ông chủ quán lắc đầu:

"Chết rồi.

Năm ngoái.

Già cả, đói khát, không qua nổi."

"Còn lão hòa thượng trên núi?"

Ông chủ quán ngạc nhiên:

"Ngươi biết lão hòa thượng à?

Cũng mất rồi.

Cùng năm với lão thôn trưởng.

Nghe nói người ta lên núi thấy ông ấy ngồi dưới gốc tùng, nhắm mắt, tay lần tràng hạt, như đang ngủ.

Nhưng hóa ra là đã đi rồi.

"Lục Trường Sinh im lặng hồi lâu.

Hắn trả tiền nước, rồi lên ngựa đi tiếp.

Thôn Thanh Khê đúng như lời ông chủ quán.

Hoang tàn, đổ nát, vắng lặng.

Những căn nhà tranh vách đất năm xưa giờ chỉ còn là đống đổ nát, cỏ dại mọc cao quá đầu người.

Cái giếng đầu làng vẫn còn đó, nhưng nước đã cạn.

Gốc đa già vẫn đứng đó, nhưng lá đã rụng hết, chỉ còn cành khô trơ trọi.

Lục Trường Sinh đứng trước ngôi nhà cũ của mình.

Không còn gì.

Chỉ một đống đất lẫn rơm rạ mục nát, vài thanh gỗ mục, và cỏ dại.

Hắn đứng đó hồi lâu, nhìn vào khoảng không.

Rồi hắn quay người, lên núi.

Con đường mòn ngày nào giờ đã bị cỏ dại lấp gần hết.

Hắn phải vừa đi vừa lấy kiếm phát quang mới lên được.

Am nhỏ vẫn còn.

Nhưng mái tranh đã sụp, vách đất đã nứt, cửa gỗ đã mục nát.

Dưới gốc tùng già, một nấm mộ đơn sơ, không bia, không tên.

Lục Trường Sinh quỳ xuống, lạy ba lạy.

"Đại sư, con về thăm người.

"Hắn ngồi đó, bên mộ lão hòa thượng, dưới gốc tùng già, nhìn hoàng hôn dần buông xuống.

Những ký ức ùa về.

Những đêm ngồi dưới gốc cây này nghe ông giảng đạo.

Những lần ông cứu hắn thoát chết.

Những bài học về võ công, về cuộc đời, về lòng người.

"Đại sư, con đã hiểu nhiều điều rồi.

"Hắn nói, như nói với chính mình.

"Con đã từng ngu xuẩn tìm sự tồn tại trong mắt người khác.

Đã từng đau khổ chia sẻ mọi uất ức.

Đã từng bi thương ngỡ như không thể bước qua.

Đã từng vui sướng được tôn sùng rồi chứng kiến mọi thứ qua đi.

"Hắn ngừng lại, nhìn lên bầu trời chiều tím ngắt.

"Nhưng chính quá trình đi qua đủ loại mặt tối nhân tâm, khiến con coi nhẹ thế gian.

Không phải tuyệt vọng hay chán ghét nó, mà là con đã nhìn thấu thế gian quy luật.

"Hắn đứng dậy, nhìn nấm mộ lần cuối.

"Con người chỉ thật sự trưởng thành khi không còn đặt cảm xúc của mình trong tay người khác.

Con hiểu rồi.

Cảm ơn đại sư.

"Hắn quay người bước xuống núi, không ngoảnh lại.

Trên đường về, hắn ghé qua mộ lão thôn trưởng ở nghĩa địa hoang tàn cuối làng.

Cũng chỉ là một nấm mộ đơn sơ, cỏ dại mọc quanh.

Lục Trường Sinh đứng trước mộ, nhớ lại lời ông ngày nào:

"Sống lâu mới là bản lĩnh thực sự.

"Ông nói đúng.

Sống lâu, để thấy được lòng người.

Sống lâu, để hiểu được quy luật.

Sống lâu, để trưởng thành.

Hắn lạy ba lạy, rồi lên đường trở về Bắc Thành.

Mười ngày sau, hắn về đến nơi.

A Đậu và A Sửu mừng rỡ chạy ra đón.

"Sư phụ về rồi!

"Lục Trường Sinh xoa đầu chúng, rồi vào lều nghỉ ngơi.

Tối hôm ấy, hắn ngồi bên đống lửa với A Đậu.

"Sư phụ, chuyến đi thế nào ạ?"

Lục Trường Sinh nhìn vào lửa:

"Tốt.

Ta đã tìm lại được nhiều thứ.

"A Đậu hỏi:

"Tìm được gì ạ?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Tìm lại được chính mình.

"Hắn nhìn A Đậu:

"Con còn nhớ những điều ta nói trước khi đi không?"

A Đậu gật đầu:

"Nhớ ạ.

Không đặt cảm xúc vào tay người khác.

"Lục Trường Sinh gật đầu:

"Đúng.

Nhưng nhớ, không đặt cảm xúc vào tay người khác, không có nghĩa là không có cảm xúc.

Vẫn yêu, vẫn thương, vẫn đau, vẫn buồn.

Nhưng không để những cảm xúc ấy chi phối mình, không để người khác dùng nó để điều khiển mình.

"A Đậu suy ngẫm:

"Con hiểu rồi ạ.

"Lục Trường Sinh nhìn lên bầu trời đầy sao:

"Tốt.

Vậy là ta yên tâm.

".

Sáng hôm sau, Lục Trường Sinh đến nha môn gặp Trịnh Hùng.

Trịnh Hùng nhìn hắn:

"Về rồi à?

Thế nào?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Tốt ạ.

"Trịnh Hùng gật đầu:

"Mặt ngươi sáng hơn trước.

Chuyến đi có ý nghĩa đấy.

"Lục Trường Sinh hỏi:

"Sai đầu, con có thể hỏi người một việc không?"

"Hỏi đi."

"Làm sao để sống lâu trong loạn thế này?"

Trịnh Hùng cười nhạt:

"Ngươi hỏi câu đó, là đã biết câu trả lời rồi.

"Lục Trường Sinh im lặng.

Trịnh Hùng nói tiếp:

"Sống lâu, không phải vì mạnh nhất.

Cũng không phải vì khôn ngoan nhất.

Mà vì hiểu được lòng người, hiểu được quy luật, và hiểu được chính mình.

"Ông nhìn hắn:

"Ngươi đang đi đúng đường đấy.

Tiếp tục đi.

"Lục Trường Sinh cúi đầu:

"Đa tạ sai đầu.

".

Chiều hôm ấy, Lục Trường Sinh nhận được một phong thư.

Từ phủ thành.

Từ Lý Thanh Lam.

Hắn mở ra đọc.

"Trường Sinh,

Muội nghe tin huynh về thăm quê cũ.

Muội mừng vì huynh đã tìm được bình yên trong lòng.

Muội cũng đã bình yên.

Cuộc sống ở phủ thành dần ổn định.

Chàng đối xử với muội tốt.

Gia đình chàng yêu quý muội.

Muội sắp có con rồi.

Nhưng có những đêm, muội vẫn nhớ về Bắc Thành.

Nhớ về những ngày tháng bên huynh và mọi người.

Nhớ về những đêm ngồi bên đống lửa nghe huynh kể chuyện.

Muội mong huynh hạnh phúc.

Mong huynh tìm được người đồng hành xứng đáng.

Muội sẽ không viết thư nhiều nữa, vì muốn tập trung cho gia đình nhỏ.

Nhưng trong lòng, muội vẫn mãi coi huynh là người thân.

Thanh Lam.

"Lục Trường Sinh đọc đi đọc lại bức thư, rồi xếp lại cẩn thận, đặt vào trong rương, bên cạnh những bức thư cũ.

Hắn không buồn.

Cũng không vui.

Chỉ bình thản.

Như dòng sông sau cơn lũ, trở lại hiền hòa.

Đêm đó, hắn ngồi bên bờ sông phía tây, nhìn trăng lên.

A Đậu ngồi bên cạnh, im lặng.

"Sư phụ, người có ổn không?"

Lục Trường Sinh nhìn nó, cười:

"Ổn.

Lần đầu tiên trong đời, ta thực sự ổn.

"Hắn nhìn lên trăng:

"Ta đã từng ngu xuẩn, từng đau khổ, từng bi thương, từng vui sướng.

Nhưng tất cả đều qua rồi.

"Hắn đứng dậy, vươn vai:

"Và chính quá trình đi qua đủ loại mặt tối nhân tâm, khiến ta coi nhẹ thế gian.

Không phải tuyệt vọng hay chán ghét nó, mà là ta đã nhìn thấu thế gian quy luật.

"A Đậu hỏi:

"Con người chỉ thật sự trưởng thành khi không còn đặt cảm xúc của mình trong tay người khác?"

Lục Trường Sinh gật đầu:

"Đúng vậy.

Con nhớ lấy.

"Hắn vỗ vai A Đậu:

"Về nhà thôi.

Mai còn nhiều việc.

"Hai thầy trò sóng bước trên con đường đất dưới ánh trăng, về phía những ánh đèn leo lét từ khu lều trại.

Phía trước, một ngày mới lại bắt đầu.

Với những bài học mới.

Và một Lục Trường Sinh đã thực sự trưởng thành.

Phía trước, một ngày mới lại bắt đầu.

Với những bài học mới.

Và một Lục Trường Sinh đã thực sự trưởng thành.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập