Chương 31: Đột phá**

Nửa đêm.

Trăng khuyết treo lơ lửng trên bầu trời Bắc Thành, ánh sáng mờ nhạt xuyên qua những tầng mây mỏng, trải dài trên mặt sông phía tây lấp lánh như vảy cá.

Lục Trường Sinh ngồi trên tảng đá quen thuộc, mắt nhắm nghiền.

Hơi thở hắn đều đặn, nhẹ nhàng, nhưng bên trong cơ thể, một cơn bão đang cuộn trào.

Ba năm rồi.

Ba năm kể từ ngày hắn đạt đến Luyện Thể tầng chín.

Ba năm tích lũy, ba năm chờ đợi, ba năm chuẩn bị.

Và đêm nay, cơ hội đã đến.

《Thanh Phổ tâm kinh》 trong người hắn vận chuyển với tốc độ chưa từng có.

Luồng khí ấm nóng chảy dọc theo kinh mạch, mỗi lần đi qua một huyệt đạo lại như có một dòng điện chạy dọc sống lưng.

Đau.

Nhưng hắn chịu được.

Hắn đã chịu đau từ nhỏ.

Đau vì đói, đau vì bị đánh, đau vì mất người thân, đau vì những lần suýt chết.

So với những nỗi đau ấy, cơn đau thể xác này chẳng thấm vào đâu.

Luồng khí tiếp tục di chuyển, từ đan điền lên ngực, qua vai, xuống cánh tay, rồi lại trở về đan điền.

Mỗi vòng tuần hoàn, nó lại mạnh hơn một chút, nóng hơn một chút, cuồn cuộn hơn một chút.

【 Cảnh báo!

Nội lực đạt đến đỉnh điểm!

【 Sắp đột phá Khai Mạch!

【 Nguy hiểm!

Cần tập trung cao độ!

Lục Trường Sinh không để ý đến màn chữ xanh lam.

Hắn chỉ tập trung vào hơi thở, vào từng đường đi của nội lực, vào từng huyệt đạo đang rung lên dữ dội.

Nhớ lại những lời Trịnh Hùng dạy:

"Khai Mạch là mở rộng kinh mạch, là để nội lực chảy thông suốt hơn.

Không phải cố gắng đẩy mạnh, mà là để nó tự nhiên.

Càng cố, càng dễ tẩu hỏa nhập ma.

"Hắn thả lỏng.

Không chống cự, không đẩy mạnh, chỉ để luồng khí tự do chảy theo dòng.

Và rồi, như một con đập vỡ, như một cánh cửa bật tung, như một bức tường sụp đổ.

RẦM!

Một tiếng nổ vang trong đầu, nhưng thực chất không có âm thanh nào.

Chỉ là cảm giác.

Cảm giác như toàn bộ cơ thể được mở ra, như từng lỗ chân lông đều hít thở, như mỗi tấc da thịt đều sống động.

Luồng khí nóng từ đan điền ào ạt tràn ra, chảy dọc theo những kinh mạch vừa được khai thông, mạnh mẽ gấp mười lần trước.

Nó đi qua từng huyệt đạo, từng ngóc ngách trong cơ thể, không còn bị ngăn trở, không còn tắc nghẽn.

【 Đột phá thành công!

【 Cảnh giới hiện tại:

Khai Mạch tầng một (1/10000)

【 Nội công:

《Thanh Phổ tâm kinh》 tầng bốn (1/10000)

【 Kỹ năng:

Kiếm pháp thượng đẳng (512/1000)

, Thân pháp trung đẳng (489/800)

Lục Trường Sinh mở mắt.

Hai tia sáng lóe lên trong đêm, rồi tắt.

Hắn đứng dậy, cảm nhận cơ thể.

Nhẹ nhàng, linh hoạt, tràn trề sinh lực.

Hắn đưa tay lên, chỉ một ngón tay, một luồng khí vô hình phóng ra, làm rung động những chiếc lá trên cành cách đó hơn năm trượng.

Khai Mạch.

Cảnh giới mà bao người mơ ước, mà hắn đã đạt được sau ba năm khổ luyện.

Hắn không cười, không reo hò.

Hắn chỉ đứng đó, nhìn dòng sông lấp lánh ánh trăng, lòng bình thản lạ thường.

Bình minh.

Lục Trường Sinh trở về khu lều trại.

A Đậu đã thức dậy từ lâu, đang ngồi tập quyền ngoài sân.

Thấy hắn, nó ngừng lại, chạy tới.

"Sư phụ!

Tối qua người đi đâu thế?

Con lo quá!

"Lục Trường Sinh xoa đầu nó:

"Ta đi tu luyện.

Có chút đột phá.

"A Đậu ngạc nhiên:

"Đột phá?

Sư phụ mạnh hơn rồi ạ?"

Lục Trường Sinh gật đầu:

"Ừ.

Mạnh hơn.

"A Đậu mừng rỡ:

"Hay quá!

Chúc mừng sư phụ!

"Lục Trường Sinh nhìn nó:

"Con cũng phải cố gắng.

Đường còn dài.

"A Đậu gật đầu:

"Dạ, con nhớ.

".

Sáng hôm đó, Lục Trường Sinh đến nha môn.

Trịnh Hùng đang ngồi trong phòng, thấy hắn bước vào, ngước lên nhìn một lúc.

Rồi ông ta cười nhạt.

"Đột phá rồi à?"

Lục Trường Sinh ngạc nhiên:

"Sai đầu biết?"

Trịnh Hùng chỉ vào mắt hắn:

"Mắt ngươi sáng hơn.

Khí chất khác hẳn.

Ngươi tưởng giấu được ai?"

Lục Trường Sinh cúi đầu:

"Không giấu sai đầu.

"Trịnh Hùng gật đầu:

"Khai Mạch.

Ở cái tuổi này, là giỏi đấy.

Nhưng đừng tự mãn.

Khai Mạch mới chỉ là bắt đầu.

Phía trên còn Tụ Khí, Hóa Kình, Tông Sư, Vương Cảnh.

Mỗi tầng còn chia nhiều bậc.

Ngươi còn xa lắm.

"Lục Trường Sinh đáp:

"Con biết.

"Trịnh Hùng nhìn hắn một lúc:

"Ngươi biết, nhưng không nản.

Đó là điểm tốt của ngươi.

"Ông đứng dậy, bước tới cửa sổ:

"Bắc Thành này, cao thủ Khai Mạch không nhiều.

Mỗi bang phái chỉ có vài người.

Ngươi bây giờ, đã có thể đứng ngang hàng với các đường chủ của bọn chúng.

"Lục Trường Sinh hỏi:

"Vậy con nên làm gì?"

Trịnh Hùng quay lại:

"Vẫn như cũ.

Tiếp tục tích lũy.

Đừng phô trương.

Càng ít người biết thực lực của ngươi, càng tốt.

"Lục Trường Sinh gật đầu.

Chiều hôm ấy, Lục Trường Sinh gặp Lão Từ ở quán trà quen thuộc.

Lão Từ nhìn hắn, cũng nhận ra ngay:

"Đột phá rồi hả?

Mừng cho ngươi.

"Lục Trường Sinh ngồi xuống:

"Nhờ các vị chỉ dạy.

"Lão Từ rót trà:

"Ta chẳng dạy gì.

Tự ngươi tu luyện mà nên.

"Ông ta nhấp một ngụm trà, rồi hỏi:

"Cảm giác thế nào?"

Lục Trường Sinh suy nghĩ một lát, rồi đáp:

"Nhẹ nhàng hơn.

Như thể trước kia ta mang một gánh nặng trên vai, giờ đã trút bỏ được.

"Lão Từ gật đầu:

"Đúng.

Khai Mạch là mở rộng kinh mạch, nội lực lưu thông dễ dàng hơn.

Cơ thể tự nhiên nhẹ nhõm.

"Ông ta nhìn xa xăm:

"Ngày xưa ta cũng từng trải qua cảm giác đó.

Lâu rồi.

"Lục Trường Sinh hỏi:

"Lão từng ở Khai Mạch?"

Lão Từ cười nhạt:

"Từng.

Nhưng lâu rồi.

Già rồi, nội lực suy giảm, bây giờ chỉ còn Luyện Thể tầng bảy, tám gì đó.

"Lục Trường Sinh im lặng.

Lão Từ nói tiếp:

"Nhưng đừng nghĩ già là yếu.

Kinh nghiệm mới là thứ quý giá.

Có những thằng trẻ Khai Mạch vẫn chết dưới tay lão già Luyện Thể, vì chúng khinh địch, vì chúng không hiểu đời.

"Lục Trường Sinh gật đầu:

"Con nhớ.

".

Tối hôm ấy, Lục Trường Sinh gọi A Đậu và A Sửu lại.

Hai đứa ngồi trước mặt hắn, mắt sáng lên chờ đợi.

"Ta vừa đột phá Khai Mạch."

Hắn nói.

A Đậu và A Sửu reo lên mừng rỡ.

Lục Trường Sinh giơ tay, chúng im lặng.

"Nhưng ta gọi các con lại, không phải để khoe.

Mà để nói cho các con biết một điều.

"Hai đứa chăm chú lắng nghe.

Lục Trường Sinh nói:

"Con đường võ học rất dài.

Ta mất ba năm từ Luyện Thể tầng chín lên Khai Mạch.

Có người mất mười năm, có người cả đời không qua nổi.

Có người lên nhanh rồi chết sớm vì chủ quan, có người lên chậm nhưng sống lâu vì cẩn thận.

"Hắn nhìn hai đứa trẻ:

"Các con còn trẻ.

Còn nhiều thời gian.

Đừng vội.

Cứ từ từ, chắc chắn, mỗi ngày một chút.

Quan trọng nhất là kiên trì.

"A Đậu hỏi:

"Sư phụ, sau này con có thể đạt đến Khai Mạch không?"

Lục Trường Sinh nhìn nó:

"Có thể.

Nếu con đủ kiên trì, đủ nghị lực, và đủ may mắn.

"A Đậu gật đầu:

"Con sẽ cố gắng.

".

Đêm khuya, Lục Trường Sinh lại ra bờ sông phía tây.

Hắn ngồi trên tảng đá quen thuộc, nhìn trăng, nhìn sông, nhìn bầu trời đầy sao.

Cảnh giới mới, sức mạnh mới, nhưng lòng hắn vẫn vậy.

Vẫn bình thản, vẫn kiên định, vẫn biết mình là ai, vẫn biết mình cần gì.

Hắn nhớ lại lời Trịnh Hùng:

"Khai Mạch mới chỉ là bắt đầu.

"Đúng.

Còn dài lắm.

Nhưng hắn không sợ.

Hắn đã đi qua quá nhiều gian nan, đã vượt qua quá nhiều thử thách, đã mất đi quá nhiều người thân.

Giờ đây, không gì có thể làm hắn lung lay.

Hắn đứng dậy, vươn vai.

Luồng khí trong người cuồn cuộn, sẵn sàng cho những hành trình mới.

Phía trước, còn cả một thế giới rộng lớn đang chờ.

Và hắn, Lục Trường Sinh, sẽ tiếp tục bước tiếp.

Vì trường sinh không chỉ là sống lâu.

Mà là sống có ý nghĩa, qua mọi thăng trầm, qua mọi mất mát, qua mọi đau thương.

Và vẫn đứng vững.

Như ngọn cỏ dại bên đường.

Tàn lụi rồi lại sinh sôi.

Bất tận theo năm tháng.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập