Chương 35: Uống trà ven đường**

Nắng trưa vàng óng trải dài trên con đường đất đỏ.

Lục Trường Sinh dừng chân trước một quán trà nhỏ ven đường.

Ba mái tranh xiêu vẹo, mấy chiếc bàn gỗ mộc, vài chiếc ghế tre cũ kỹ.

Một tấm biển vẽ vời treo lơ lửng trên cây sào, chỉ vỏn vẹn hai chữ

"Trà quán"

viết bằng mực tàu đã bạc màu.

Hai ngày rồi từ khi rời làng ma quái.

Hai ngày đi qua những con đường mòn, những cánh rừng già, những con suối nhỏ.

Người và ngựa đều mỏi.

Hắn buộc ngựa vào gốc cây bên đường, bước vào quán ngồi xuống chiếc ghế tre kêu cót két.

"Chủ quán, cho một ấm trà nóng."

"Vâng ạ.

"Một cô gái trẻ chừng mười tám, đôi mươi bưng ấm trà ra.

Mặt mộc, môi thắm, mắt sáng, nhưng thoáng chút u buồn.

Nàng đặt ấm trà và chén xuống bàn, khẽ cúi đầu rồi lui vào trong.

Lục Trường Sinh tự rót trà, nhấp một ngụm.

Trà không ngon.

Chỉ là trà mạn rẻ tiền, pha loãng, hơi chát.

Nhưng giữa trưa nắng, có chén trà mát là quý rồi.

Hắn ngồi đó, nhìn ra con đường vắng.

Thỉnh thoảng có vài người đi qua:

một lão nông gánh củi, một người đàn bà bồng con, một gã thương nhân cưỡi lừa.

Ai cũng vội vã, ai cũng có việc riêng.

Chỉ có hắn ngồi đây, thong thả uống trà, không vội đi đâu.

Cảm giác lạ.

Ba mươi ba năm cuộc đời, hắn chưa bao giờ có cảm giác này.

Ngày xưa, lúc nào cũng lo sống, lo mạnh, lo bảo vệ người khác.

Lúc nào cũng chạy, chạy mãi, không dám dừng.

Giờ đây, lần đầu tiên, hắn dừng lại.

Dừng lại thật sự.

"Có ai ngồi đây không ạ?"

Một giọng nói non nớt cất lên.

Lục Trường Sinh quay lại, thấy một cậu bé chừng bảy tám tuổi đang đứng bên cạnh bàn, tay ôm một bọc lá.

"Không.

Cháu ngồi đi.

"Cậu bé leo lên ghế, ngồi đối diện hắn.

Nó mặc bộ áo vải vá, mặt mũi lem nhem, nhưng mắt sáng, nhìn hắn không chút e ngại.

"Cháu tên gì?"

"Dạ, cháu tên Cuội.

Cháu ở làng bên, đi hái lá về cho mẹ nấu nước gội đầu.

"Lục Trường Sinh cười:

"Giỏi quá.

Đi xa không?"

Cậu bé lắc đầu:

"Không xa ạ.

Cháu đi quen rồi.

"Nó nhìn ấm trà trên bàn, nuốt nước bọt.

Lục Trường Sinh rót một chén, đẩy về phía nó:

"Uống đi.

"Cậu bé ngần ngừ một lát, rồi cầm lên uống ực một hơi.

Xong, nó đặt chén xuống, cười tươi:

"Ngọt quá ạ!

"Lục Trường Sinh ngạc nhiên:

"Trà này đắng mà, sao lại ngọt?"

Cậu bé đáp:

"Vì cháu khát ạ.

Khát thì uống gì cũng thấy ngọt.

"Lục Trường Sinh sững người.

Câu nói của đứa trẻ như một tia sáng lóe lên trong đầu hắn.

Khát thì uống gì cũng thấy ngọt.

Hắn nhìn chén trà đắng của mình, chợt hiểu ra một điều.

Bao năm qua, hắn sống trong lo âu, trong trách nhiệm, trong những mất mát.

Hắn khát khao một điều gì đó, nhưng không biết đó là gì.

Hắn uống vào toàn những thứ đắng, nhưng vẫn thấy ngọt, vì hắn khát.

Giờ đây, khi đã dừng lại, khi không còn phải chạy nữa, hắn mới thấy vị đắng thực sự.

Và cũng thấy, có những thứ ngọt ngào mà hắn chưa từng nếm.

Cậu bé Cuội rời đi sau khi nghỉ chân một lát.

Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, uống hết ấm trà, rồi gọi thêm ấm khác.

Cô gái trẻ bưng trà ra, lần này nàng đứng lại, hơi ngập ngừng.

"Khách quan đi đường xa ạ?"

Lục Trường Sinh gật đầu.

"Người đi một mình?"

Lục Trường Sinh lại gật đầu.

Cô gái im lặng một lát, rồi nói:

"Trông người có vẻ mệt mỏi.

Hay là nghỉ lại đây một đêm?

Quán có mấy gian buồng nhỏ cho khách trọ.

"Lục Trường Sinh nhìn nàng, thấy mắt nàng thoáng chút mong chờ.

Có lẽ quán vắng khách, nàng muốn kiếm thêm.

"Được.

Cho ta một gian.

".

Chiều tối, Lục Trường Sinh ngồi ở hiên sau quán, nhìn hoàng hôn buông dần sau rặng núi xa.

Cô gái bưng ra một đĩa cơm đơn sơ:

cơm trắng, rau luộc, và một bát canh bí đao.

"Quán không có thịt, xin khách quan thông cảm.

"Lục Trường Sinh cười:

"Thế là tốt rồi.

"Hắn ăn chậm rãi, cảm nhận từng hạt cơm, từng miếng rau.

Lâu rồi hắn mới ăn một bữa cơm thanh đạm như vậy.

Ở Bắc Thành, bữa nào cũng thịt cá, rượu chè, nhưng sao không ngon bằng bữa cơm này.

Ăn xong, cô gái mang ra một ấm trà mới.

"Đây là trà nhà cháu tự ướp, mời khách quan nếm thử.

"Lục Trường Sinh nhấp một ngụm.

Trà thơm, dịu, có vị hoa cỏ đồng nội.

"Trà ngon."

Hắn khen.

Cô gái cười, ngồi xuống bên cạnh, nhìn ra hoàng hôn.

"Khách quan đi đâu thế ạ?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Đi tìm.

một cái gì đó.

Ta cũng chưa biết là gì.

"Cô gái ngạc nhiên:

"Đi mà không biết đi đâu ạ?"

Lục Trường Sinh gật đầu:

"Ừ.

Có những lúc, phải đi mới biết mình muốn gì.

"Cô gái im lặng một lúc, rồi nói:

"Cháu hiểu.

Cháu cũng vậy.

Ngày mẹ mất, cháu cũng không biết phải đi đâu, làm gì.

Chỉ ở lại quán này, ngày ngày pha trà cho khách qua đường.

"Lục Trường Sinh nhìn nàng:

"Cháu sống một mình à?"

"Dạ.

Bố cháu mất sớm, mẹ cháu mất năm ngoái.

Giờ chỉ còn mình cháu với quán trà này.

"Lục Trường Sinh hỏi:

"Cháu không sợ à?

Một mình giữa đường vắng thế này?"

Cô gái lắc đầu:

"Không sợ ạ.

Quen rồi.

Hơn nữa, khách qua đường thường là người tốt.

Có người độc ác, nhưng hiếm lắm.

"Nàng nhìn xa xăm:

"Cháu chỉ sợ.

sợ một ngày không còn ai ghé qua quán nữa.

"Lục Trường Sinh im lặng.

Hắn hiểu nỗi sợ đó.

Nỗi sợ bị lãng quên, bị bỏ lại phía sau.

Đêm xuống.

Lục Trường Sinh nằm trong gian buồng nhỏ, nghe tiếng gió thổi qua khe vách, tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn.

Hắn nghĩ về quán trà, về cô gái trẻ, về cậu bé Cuội.

Nghĩ về những con người nhỏ bé ven đường này, những mảnh đời bình dị, lặng lẽ sống, lặng lẽ chờ đợi.

Họ không có võ công, không có danh vọng, không có tiền bạc.

Họ chỉ có quán trà, có bát cơm, có những ước mơ nhỏ nhoi.

Nhưng họ vẫn sống.

Sống bền bỉ, như cỏ dại.

Hắn chợt nhớ lời Lão Từ:

"Làm cỏ dại.

Tàn lụi rồi lại sinh sôi, bất tận theo năm tháng.

"Có lẽ, hắn đã hiểu thêm một tầng nghĩa nữa của câu nói đó.

Không chỉ là sức sống mãnh liệt, mà còn là sự khiêm nhường, là chấp nhận vị trí của mình, là sống trọn vẹn với những gì mình có.

Hắn nhắm mắt, ngủ một giấc ngon lành.

Sáng hôm sau, Lục Trường Sinh dậy sớm, thắp một nén nhang cho mẹ cô gái trên bàn thờ nhỏ trong góc quán.

Cô gái ngạc nhiên:

"Khách quan.

"Lục Trường Sinh cười:

"Người đã khuất xứng đáng được tưởng nhớ.

"Hắn trả tiền phòng, tiền trà, rồi lên ngựa.

Trước khi đi, hắn ngoảnh lại nói:

"Đừng sợ không có khách.

Quán trà của cháu tốt, sẽ có người tìm đến.

"Cô gái mỉm cười, vẫy tay chào.

Lục Trường Sinh phóng ngựa đi, bụi đỏ cuốn theo sau.

Phía trước, con đường lại dài thêm.

Nhưng trong lòng hắn, một sự bình yên lạ thường đang lan tỏa.

Hắn đã học được cách dừng lại.

Và học được cách thưởng thức một chén trà ven đường.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập