Chương 6: Họa thị**

Một tháng sau.

Lò rèn dưới chân trấn Thanh Khê, tiếng búa vẫn vang lên đều đặn từ sáng sớm.

Lục Trường Sinh cởi trần, mồ hôi chảy ròng ròng trên lưng, tay vung búa nặng hai mươi cân đập xuống thanh sắt đỏ rực.

Mỗi nhát búa đều có lực, nhịp nhàng, không giống một thợ rèn học việc, mà như đã làm việc này nhiều năm.

【 Tu luyện kết hợp rèn sắt, thể lực +2, kỹ năng rèn sắt sơ cấp (45/100)

Lục Trường Sinh liếc nhìn màn chữ, khẽ cười.

Một tháng nay, hắn phát hiện ra việc rèn sắt không chỉ kiếm sống, mà còn giúp hắn rèn luyện thể lực, sự chính xác và kiên nhẫn.

Mỗi nhát búa là một lần điều chỉnh lực đạo, mỗi thanh sắt là một bài học về kiểm soát.

"Trường Sinh, nghỉ một lát đi."

Ông chủ Lý Què từ trong nhà bước ra, bưng hai bát nước chè xanh.

Lục Trường Sinh dừng tay, nhận bát nước, uống ừng ực.

Ông chủ nhìn hắn, gật gù:

"Mới có tháng mà tay nghề của cháu đã khá hơn nhiều.

Có khi vài năm nữa, cháu còn giỏi hơn ta.

"Lục Trường Sinh khiêm tốn:

"Vẫn nhờ chủ quán chỉ bảo.

"Lý Què cười, rồi nhìn ra ngoài phố, sắc mặt trầm xuống:

"Hôm nay có động tĩnh gì không?"

"Dạ không."

"Lạ thật."

Lý Què nói,

"Bọn Thanh Xà Bang bình thường đầu tháng đến thu tiền, sao tháng này đã quá năm ngày rồi chưa thấy?"

Lục Trường Sinh cũng để ý điều đó.

Mấy hôm nay trên phố yên tĩnh khác thường, bọn côn đồ không thấy lảng vảng, ngay cả Lưu Bát mặt rỗ cũng biến mất.

"Chắc có chuyện gì."

Lý Què lẩm bẩm,

"Hy vọng không liên quan đến mình.

"Chiều hôm đó, Lục Trường Sinh đang dọn dẹp lò thì có người vào.

Là thiếu nữ mặc y phục lam hôm trước.

Nàng vẫn đeo thanh kiếm ngắn bên hông, nhưng lần này đi cùng một người đàn ông trạc ba mươi, mặt chữ điền, thân hình vạm vỡ, trên tay cầm một cây đao dài.

"Lão chủ."

Thiếu nữ lên tiếng.

Lý Què từ trong đi ra, thấy nàng, hơi ngạc nhiên:

"Cô nương lại hỏng kiếm à?"

"Không."

Thiếu nữ chỉ vào người đàn ông,

"Đây là sư huynh tôi, muốn nhờ ông rèn lại cây đao này.

"Người đàn ông đặt cây đao lên quầy, nói:

"Lưỡi đao bị mẻ mấy chỗ, lưỡi dao cũng hơi cong.

Có sửa được không?"

Lý Què xem xét, gật đầu:

"Được, nhưng phải mất vài ngày."

"Không vội."

Người đàn ông nhìn Lục Trường Sinh đang đứng bên lò, mắt hơi nheo lại,

"Thằng nhỏ này là ai?"

"Tiểu nhị của tôi."

Lý Què đáp.

Người đàn ông gật đầu, không hỏi thêm, nhưng ánh mắt vẫn dừng trên người Lục Trường Sinh hơi lâu.

Hai người trả tiền đặt cọc rồi ra về.

Lục Trường Sinh nhìn theo bóng họ, trong lòng dấy lên nghi hoặc.

Hắn thấy người đàn ông đó không giống người thường, bước chân vững chãi, hơi thở dài và đều, rõ ràng là có võ công thâm hậu.

"Chủ quán, họ là ai vậy?"

Lý Què lắc đầu:

"Không rõ, nhưng chắc là người trong giang hồ.

Thấy cây đao của hắn không?

Loại đao đó thường dùng trong quân đội, không phải hàng chợ.

"Lục Trường Sinh gật đầu, ghi nhớ trong lòng.

Tối đó, hắn lên núi gặp lão hòa thượng.

Kể lại chuyện xong, lão hòa thượng nhíu mày:

"Đao trong quân đội?

Có thể là người của quan phủ, hoặc là lính tráng thất tán.

Nhưng nếu đi cùng con nhỏ Thanh Phong kiếm phái kia, thì chắc không phải quan quân chính quy."

"Đại sư, con thấy họ để ý đến con."

"Ừ, có thể vì chuyện con giết hổ."

Lão hòa thượng nói,

"Một thiếu niên mười lăm tuổi giết được hổ, dù là nhờ may mắn, cũng khiến người ta tò mò.

Coi chừng, nhưng cũng đừng quá lo.

Có khi họ chỉ muốn dò xét.

"Lục Trường Sinh gật đầu, rồi hỏi:

"Đại sư, con học võ cũng được nửa năm rồi, cảnh giới Luyện Thể tầng năm, ở trong giang hồ tính là thế nào?"

Lão hòa thượng cười nhạt:

"Tầng năm?

Ở trong thôn này, ngươi có thể xưng vương xưng bá.

Ở trấn nhỏ, cũng có thể đấu một hai với bọn côn đồ.

Nhưng ra khỏi huyện, ra khỏi phủ, ngươi chỉ là hạng tiểu bối mới vào nghề.

"Ông ngừng một lát, nói tiếp:

"Võ đạo có chín tầng thang, Luyện Thể là nền móng.

Trên Luyện Thể là Khai Mạch, trên Khai Mạch là Tụ Khí, rồi Hóa Kình, rồi Tông Sư, rồi Vương Cảnh.

Mỗi tầng lại chia nhiều bậc.

Ngươi bây giờ mới ở bậc thấp nhất, còn xa lắm.

"Lục Trường Sinh trầm mặc.

Hắn biết con đường còn dài, nhưng nghe lão hòa thượng nói mới thấy rõ sự mênh mông.

"Vậy đại sư năm xưa ở tầng nào?"

Lão hòa thượng nhìn hắn, mắt thoáng u ám:

"Chuyện cũ, không nhắc nữa.

"Lục Trường Sinh không hỏi thêm.

Ba ngày sau.

Lục Trường Sinh đang đập sắt thì bên ngoài có tiếng ồn ào.

Hắn ngẩng lên, thấy Lưu Bát mặt rỗ dẫn theo mấy tên côn đồ xông vào.

"Lão Què, tiền bảo kê đâu?"

Lý Què sững người:

"Tưởng các người không đến nữa, đang định mang sang.

"Hắn vào trong lấy bạc, nhưng Lưu Bát không nhận, chỉ nhìn Lục Trường Sinh, cười khẩy:

"Thằng nhỏ này là tiểu nhị mới à?

Trông khỏe mạnh đấy.

"Lý Què vội nói:

"Nó chỉ làm công thôi, không liên quan."

"Liên quan hay không, để ta hỏi đã."

Lưu Bát bước tới trước mặt Lục Trường Sinh, đưa tay vỗ vào má hắn:

"Mày tên gì?"

Lục Trường Sinh không lùi, mắt nhìn thẳng vào Lưu Bát:

"Lục Trường Sinh."

"Ồ, mày biết tao là ai không?"

"Biết."

"Biết mà không sợ?"

Lưu Bát cười lớn, quay lại nhìn đám đông,

"Thằng nhỏ này có gan đấy!

"Đám côn đồ cười ồ.

Lưu Bát quay lại, mặt đột nhiên lạnh tanh:

"Nhưng ở chỗ này, có gan không phải lúc nào cũng tốt.

Tao nghe nói mày giết hổ, giỏi lắm.

Nhưng hổ với người, không giống nhau.

"Hắn rút đao ra, dí mũi đao vào ngực Lục Trường Sinh:

"Tao cho mày biết, ở trấn này, hổ có thể giết, nhưng người của Thanh Xà Bang, không được động.

Hiểu chưa?"

Lục Trường Sinh vẫn không nhúc nhích, chỉ nhìn mũi đao trước ngực:

"Hiểu."

"Hiểu thì tốt."

Lưu Bát thu đao, cười khẩy,

"Từ tháng sau, tiền bảo kê của tiệm này tăng lên năm lượng.

Nếu không nộp, thì đừng trách.

"Hắn dẫn đám đông bỏ đi, để lại Lý Què mặt trắng bệch.

"Trời ơi, năm lượng!

Sao sống nổi!"

Lý Què kêu lên.

Lục Trường Sinh vẫn đứng im, nhìn theo bóng bọn côn đồ.

Một lúc lâu sau, hắn mới nói:

"Chủ quán, chuyện này không phải vì tiền.

"Lý Què ngẩn ra:

"Ý cháu là?"

"Họ muốn thử cháu.

"Lý Què không hiểu, nhưng Lục Trường Sinh không giải thích thêm.

Hắn chỉ nói:

"Chủ quán yên tâm, cháu sẽ lo.

"Tối đó, Lục Trường Sinh không lên núi.

Hắn ngồi trong góc lò, vận công suốt đêm.

Sáng hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, hắn đứng dậy, ra ngoài.

Hắn đi thẳng về phía nam trấn, nơi có một khu nhà ổ chuột, cũng là sào huyệt của Thanh Xà Bang.

Trước một căn nhà gỗ lớn, hắn dừng lại.

Trong nhà, tiếng cười nói vọng ra.

Lưu Bát và đám côn đồ đang uống rượu, đánh bạc.

Lục Trường Sinh đẩy cửa bước vào.

Tất cả quay lại nhìn.

Lưu Bát sững người, rồi cười lớn:

"A, thằng nhỏ lò rèn đến nộp tiền à?"

Lục Trường Sinh lắc đầu:

"Tôi đến để nói với các người một câu."

"Câu gì?"

"Từ nay, tiệm rèn đó tôi bảo kê.

Ai động vào, tôi sẽ tìm.

"Im lặng.

Rồi cả đám cười ầm lên.

"Nghe gì chưa?

Thằng nhỏ này bảo nó bảo kê tiệm rèn!"

Lưu Bát cười đến chảy nước mắt,

"Mày biết mày đang nói gì không?"

Lục Trường Sinh vẫn bình thản:

"Biết.

"Lưu Bát đứng dậy, rút đao:

"Được, để tao xem mày có bản lĩnh gì.

"Hắn vung đao chém tới.

Lục Trường Sinh động.

Thân hình hắn lướt sang một bên, né được nhát đao, đồng thời tay phải nắm lại, tung một quyền vào giữa mặt Lưu Bát.

Lưu Bát kêu lên, bay ngược ra sau, đập vào bàn, rượu và bạc văng tung tóe.

Cả đám sững sờ.

Lục Trường Sinh không dừng, xông vào giữa đám côn đồ.

Một tháng rèn sắt và tu luyện khiến tay chân hắn cứng như sắt, mỗi quyền mỗi cước đều có lực.

Chỉ trong vài phút, năm tên côn đồ nằm la liệt.

Lục Trường Sinh đứng giữa căn nhà, thở nhẹ.

Hắn nhìn Lưu Bát đang ôm mặt rên rỉ:

"Nhớ lấy, tiệm rèn đó, đừng động vào.

"Hắn quay người bỏ đi, để lại đám côn đồ nhìn nhau.

Tin tức lan nhanh như gió.

Chiều hôm đó, cả trấn Thanh Khê đều biết:

thằng nhỏ lò rèn một mình đánh bại năm tên Thanh Xà Bang.

Lý Què nghe tin, mặt tái mét:

"Trường Sinh, cháu điên rồi!

Bọn chúng sẽ trả thù!

"Lục Trường Sinh vẫn thản nhiên đập sắt:

"Cháu biết."

"Biết mà còn làm?"

"Cháu làm vì chủ quán, cũng vì cháu."

Hắn ngừng búa, nhìn Lý Què,

"Nếu không làm, chúng sẽ đè mãi.

Làm rồi, chúng biết cháu không dễ bắt nạt, mới dừng.

"Lý Què thở dài:

"Cháu còn trẻ, không hiểu.

Bọn chúng có cả một bang, không phải năm tên côn đồ."

"Thì để chúng đến cả bang."

Lục Trường Sinh cười nhạt,

"Cháu đợi chúng.

"Tối đó, khi hắn về nhà, có người đợi sẵn.

Thiếu nữ áo lam và người đàn ông mặt chữ điền.

"Các người?"

Lục Trường Sinh cảnh giác.

Thiếu nữ cười:

"Đừng lo, chúng tôi không phải người của Thanh Xà Bang."

"Vậy các người là ai?"

Người đàn ông bước tới, chắp tay:

"Tôi là Lý Tráng, thuộc Thanh Phong tiêu cục ở huyện thành.

Nghe nói cậu bé một mình đánh bại năm tên côn đồ, muốn đến gặp mặt.

"Lục Trường Sinh nhìn họ, không nói.

Thiếu nữ tiếp lời:

"Tôi là Lý Thanh Lam, em gái hắn.

Cậu có hứng thú gia nhập tiêu cục của chúng tôi không?"

Lục Trường Sinh sững người.

"Gia nhập?"

"Đúng."

Lý Tráng nói,

"Chúng tôi thấy cậu có căn cốt, có dũng khí.

Ở cái trấn nhỏ này, làm thợ rèn cả đời cũng chỉ vậy.

Vào tiêu cục, có thể đi khắp nơi, gặp nhiều người, học thêm võ công.

Không muốn sao?"

Lục Trường Sinh trầm mặc.

Hắn nghĩ đến lời lão hòa thượng, nghĩ đến con đường phía trước.

Ở trấn này, hắn có thể an toàn, nhưng không thể mạnh lên nhanh.

Mà hắn cần mạnh, rất cần.

"Để tôi nghĩ vài ngày.

"Lý Thanh Lam gật đầu:

"Được.

Bảy ngày nữa chúng tôi quay lại.

"Hai người quay người đi, khuất vào bóng tối.

Lục Trường Sinh đứng trước cửa nhà, nhìn trăng sáng trên cao.

Trong đầu, hắn nhớ lại lời lão thôn trưởng:

"Sống lâu mới là bản lĩnh thực sự.

"Nhưng sống lâu, không phải bằng cách trốn tránh.

Mà bằng cách dám đối mặt, dám đi tiếp.

Hắn cười, bước vào nhà.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập