Lần theo tấm bản đồ cũ nát, Lâm Dạ và Tô Thanh Tuyết cẩn thận rảo bước qua những dãy hành lang tối tăm.
Khi cả hai vừa rẽ vào góc khuất trước cửa nhà ăn tầng một, những tiếng bước chân lảo đảo từ hướng khác cũng đồng thời vang lên.
Từ trong bóng tối, ba bóng người dìu dắt nhau bước ra.
Đó chính là Trần Kiến Quốc, Lưu Vĩ và Vương Giai Giai.
Cả ba người trông vô cùng thê thảm.
Tóc tai Lưu Vĩ bết dính mồ hôi, mặt mũi trắng bệch như tờ giấy.
Vương Giai Giai thì hai mắt sưng húp, ống tay áo dính những vệt đen ngòm không rõ là thứ gì, cả người không ngừng run rẩy.
Trần Kiến Quốc tuy cứng cỏi hơn nhưng hơi thở cũng đứt quãng, ánh mắt hằn lên sự kinh sợ tột độ.
Nhìn thấy Lâm Dạ và Tô Thanh Tuyết vẫn bình yên vô sự, bước chân của ba người họ khẽ khựng lại, trong mắt lóe lên tia hy vọng.
Gặp lại nhau ở cái chốn quỷ môn quan này khiến bọn họ cảm thấy vui mừng, nhưng đó là một niềm vui vô cùng nặng nề và nghẹn đắng, bởi ai cũng hiểu cái mạng nhỏ của mình vẫn đang treo lơ lửng trên đầu sợi tóc.
Không ai bảo ai, cả năm người cùng nhau đẩy cánh cửa gỗ mục nát bước vào phòng ăn.
Không gian bên trong vô cùng rộng lớn nhưng lại ngột ngạt đến khó thở.
Ánh đèn nê-ông leo lét, chớp giật liên hồi chiếu xuống những dãy bàn ăn rỉ sét, tróc sơn.
Điểm khiến người ta lạnh gáy nhất là trên mặt bàn, bát đĩa sứt mẻ lại bất ngờ được xếp đặt vô cùng ngay ngắn, nhưng lại hoàn toàn không theo một quy luật nào cả:
chỗ thì xếp chồng cao ngất ngưởng như một ngọn tháp, chỗ lại xếp thành những vòng tròn méo mó rợn người.
Cả nhóm quét mắt một vòng, đồng loạt khựng lại khi nhìn thấy một chiếc bàn duy nhất nằm ở góc phòng hoàn toàn trống trơn, không có bất kỳ cái bát hay cái đĩa nào trên đó.
Như tìm được phao cứu sinh, cả năm người vội vã tiến đến và ngồi sụp xuống ghế.
Giây phút lưng tựa vào thành ghế, bọn họ thở hắt ra, cảm giác như trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân khỏi lồng ngực.
Bọn họ chìm trong sự im lặng chết chóc mất một lúc lâu, chỉ có tiếng thở dốc thi nhau vang lên.
Cuối cùng, Trần Kiến Quốc vuốt lấy khuôn mặt già nua đầy mồ hôi, khàn giọng phá vỡ sự im lặng:
"Mọi người.
đều ổn cả chứ?
Công việc vừa rồi thế nào?
Có ai bị thương không?"
Như chiếc lò xo bị nén đến cực hạn nay được bung ra, Lưu Vĩ và Vương Giai Giai lập tức mồm năm miệng mười nức nở kể lại.
"Ông chú không biết đâu.
cái hành lang tầng ba đó, máu cứ lau sạch rồi lại rỉ ra từ kẽ gạch!
Tôi phải vừa khóc vừa quỳ xuống dùng áo mà lau.
chậm một chút là cái bóng đen ngoài cửa sổ lại gõ kính.
.."
Lưu Vĩ vò đầu bứt tai, giọng run bần bật.
Vương Giai Giai cũng mếu máo chen vào:
"Bệnh nhân phòng 404.
ông ta không có nửa đầu trên!
Khi tôi đưa thuốc, ông ta còn hỏi tôi có thấy mắt ông ta rơi ở đâu không.
Tôi sợ đến mức suýt thì hét lên.
"Đợi bọn họ xả bớt sự hoảng loạn, Tô Thanh Tuyết mới khẽ gõ ngón tay xuống bàn để thu hút sự chú ý.
Bằng chất giọng trong trẻo nhưng nghiêm nghị, cô nhắc lại những quy tắc cơ bản của phó bản linh dị:
về việc lũ quỷ bị trói buộc bởi 'Quy tắc giết người' ra sao, và tầm quan trọng của việc không được tò mò kích hoạt những quy tắc đó.
Nhìn Lưu Vĩ và Giai Giai đã dần bình tĩnh lại và gật đầu ghi nhớ, Tô Thanh Tuyết mới hạ giọng xuống mức thấp nhất.
Cô đảo mắt quan sát xung quanh không gian tranh tối tranh sáng của nhà ăn, chắc chắn không có con quỷ nào đang rình rập, rồi mới nói tiếp.
Đây cũng chính là phần mà Lâm Dạ ở bên cạnh đang tập trung lắng nghe nhất.
"Như tôi đã nói, súng đạn không thể giết quỷ, chỉ có sức mạnh của quỷ mới chống lại được chúng.
Và nguồn gốc của sức mạnh đó, chính là 'Âm khí'."
Ánh mắt Tô Thanh Tuyết vô cùng trịnh trọng.
"Âm khí ở thế giới này vô cùng khan hiếm.
Đối với một Ngự Quỷ Sư, Âm khí không chỉ là mạng sống, là thực lực, mà còn là địa vị tuyệt đối của họ trong xã hội.
"Lâm Dạ nheo mắt, ngón tay dưới gầm bàn khẽ miết vào nhau.
Hắn cần Âm khí để duy trì và thăng cấp Sharingan.
"Vậy làm thế nào để chúng ta có thể thu được thứ đó?"
Tô Thanh Tuyết nhìn hắn, chậm rãi giải thích:
"Theo những gì tôi biết, được phổ biến rộng rãi trên các diễn đàn, có 3 cách để thu được Âm khí từ phó bản:
Thứ nhất, là cách cơ bản nhất.
Hoàn thành nhiệm vụ sinh tồn, sống sót chờ thời gian kết thúc và rời khỏi phó bản.
Hệ thống Luân Hồi sẽ dựa vào mức độ nguy hiểm của phó bản đó để thưởng cho anh một lượng Âm khí cố định.
Thứ hai, là đánh chết quỷ quái.
Nếu anh đủ mạnh để tiêu diệt một con quỷ, anh sẽ cướp đoạt được một phần Âm khí của nó.
Con quỷ càng mạnh, lượng Âm khí anh thu được càng dồi dào.
"Cô ngừng lại một chút, nuốt khan một cái, ánh mắt lộ ra vẻ kính sợ xen lẫn hoang đường:
"Và cách thứ ba.
là hoàn toàn đánh vỡ cốt truyện của phó bản, tìm ra ngọn nguồn quy tắc và thu phục toàn bộ cái phó bản đó làm của riêng.
Nhưng đó chỉ là truyền thuyết thôi, nghe nói từ trước đến nay, chưa từng có ai làm được điều đó cả.
"Nghe đến đây, trái tim Lâm Dạ khẽ đập chệch một nhịp, trong hốc mắt đen láy dường như có một luồng nhiệt nóng rực vừa lướt qua.
Cướp đoạt Âm khí?
Đánh vỡ phó bản?
Có vẻ như cái thế giới vặn vẹo này, cuối cùng cũng thú vị hơn hắn tưởng tượng rất nhiều.
"À, khoan đã, vẫn còn một cách nữa, "
Tô Thanh Tuyết khẽ nhíu mày, sực nhớ ra điều gì đó, giọng nói lại hạ xuống thêm vài phần.
"Đó là tìm kiếm và hoàn thành các nhiệm vụ phụ ẩn giấu bên trong phó bản.
Trên diễn đàn từng có cao thủ suy đoán rằng, việc hoàn thành những nhiệm vụ phụ này chính là quá trình giải mã cốt truyện, là bước đệm bắt buộc để dần dần tước đoạt quyền khống chế và đi đến thu phục phó bản.
"Cô ấy vừa định giải thích thêm về độ nguy hiểm của những nhiệm vụ phụ này thì một giọng nói run rẩy, nghẹn ngào bỗng vang lên cắt ngang nhịp điệu.
"Đủ rồi.
Tôi xin cô đấy.
"Lưu Vĩ nãy giờ vẫn ôm đầu cắn răng chịu đựng, bỗng ngẩng phắt mặt lên.
Đôi mắt cậu sinh viên vằn lên những tia máu đỏ ngầu vì sợ hãi, giọng điệu gần như mất khống chế xen vào:
"Bây giờ không phải là lúc để bàn bạc về mấy thứ cao siêu như đánh vỡ hay thu phục phó bản gì đó đâu!
Mạng chúng ta còn chưa biết sống được qua đêm nay không cơ mà!
"Cậu ta nuốt một ngụm nước bọt khó nhọc, cánh tay run lẩy bẩy chỉ về phía cánh cửa nhà bếp hoen rỉ ở cuối phòng ăn:
"Vấn đề nguy cấp nhất bây giờ là.
mọi người có nghĩ đến việc, cái thứ thức ăn mà bọn quỷ quái ở đây ăn.
rốt cuộc là thứ gì không?
Bệnh viện này làm gì có thực phẩm bình thường!
Nếu chút nữa chúng dọn đồ ăn lên, chúng ta.
chúng ta có ăn được không?"
Lời nói của Lưu Vĩ tuy thô ráp và hoảng loạn, nhưng lại đâm trúng ngay vào tử huyệt mà nãy giờ mọi người vì mải bàn chuyện sống còn mà vô tình bỏ quên.
Một sự im lặng chết chóc lập tức bao trùm lấy cái bàn ăn trống trơn.
Lời vừa dứt, cả đám liền sởn gai ốc, một cơn ớn lạnh buốt giá chạy dọc từ gáy xuống tận gót chân.
Phải rồi, đây là bệnh viện của quỷ.
Bọn quỷ vật thì ăn cái gì?
Nội tạng tươi sống?
Tay chân người chết?
Hay những thứ tàn dư bẩn thỉu rỉ máu mà bọn họ vừa phải dọn dẹp ban nãy?
Vương Giai Giai bị dọa cho kinh hãi đến mức hai mắt trợn ngược, dạ dày cuộn lên từng đợt, vội vàng lấy tay bưng kín miệng để không nôn thốc nôn tháo ra bàn.
Khuôn mặt sạm sương gió của Trần Kiến Quốc cũng nháy mắt xám xịt lại như tro tàn, trán vã ra lớp mồ hôi hột to bằng hạt đậu.
Thậm chí đến cả Tô Thanh Tuyết cũng khẽ cứng đờ người, đôi mày thanh tú nhíu chặt lại thành một đường.
Nếu con quỷ Quản lý ép buộc họ phải ăn để tuân thủ
"Quy tắc giờ nghỉ"
, mà thứ dọn lên bàn là những món đồ tởm lợm đó.
thì bọn họ phải làm sao đây?
Nuốt xuống thì không khác gì tự biến mình thành quái vật, có khi còn trúng độc nôn mửa đến chết.
Nhưng nếu từ chối không ăn.
thì chính là ngang nhiên vi phạm quy tắc của phó bản.
Cái giá phải trả khi chọc giận lũ quỷ, bất cứ ai ở đây cũng không dám tưởng tượng.
Trong bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở ấy, ánh mắt Lâm Dạ khẽ lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.
Hắn lẳng lặng đưa tay chạm vào trong túi áo, đầu óc bắt đầu tính toán các phương án dự phòng.
Quả thật, ở chốn linh dị này, tử kiếp không chỉ đến từ những màn chém giết, mà nó có thể chực chờ ngay ở những nhu cầu sinh lý cơ bản nhất của con người
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập