Chương 7: Quỷ tệ , giờ nghỉ và công việc mới .

Tô Thanh Tuyết nhìn chuỗi hành động trôi chảy của Lâm Dạ, trong đầu dường như vừa lóe lên một tia sáng.

Nàng lờ mờ bắt lấy được điểm mấu chốt nào đó nhưng vẫn chưa thể hoàn toàn nghĩ thông suốt.

Sau một thoáng chần chừ, nàng cẩn thận bước đến bên cạnh hắn.

Những người còn lại thấy vậy cũng nín thở, vểnh tai lên chăm chú lắng nghe.

"Lâm Dạ, anh làm vậy là có ý gì?

Đám bóng mờ này.

không nguy hiểm sao?"

Lâm Dạ đặt chiếc đĩa trống không xuống bàn, ánh mắt điềm nhiên lướt qua những cái bóng đang hì hục húp cám quỷ.

"Mọi người không cần phải sợ.

Căn cứ theo những gì tôi phán đoán, toàn bộ cái bệnh viện này nguy hiểm nhất chỉ có ba con quỷ thực sự mà thôi.

Đám này chỉ là tàn ảnh, không có lực sát thương.

"Hắn hất cằm về phía những khay thức ăn kinh tởm vẫn còn bốc khói lạnh lẽo trên bàn của bọn họ.

"Hơn nữa, chúng ta đằng nào cũng không thể nuốt trôi thứ kia, nhưng lại không biết phải xử lý đồ ăn mà quỷ đầu bếp cho như thế nào mới đúng quy tắc.

Vậy nên, tốt nhất là cứ đem đổ cho đám bóng mờ này ăn hộ.

"Trần Kiến Quốc nuốt khan một cái, giọng run rẩy hỏi dò.

"Ý cậu là.

sợ tên đầu bếp bắt lỗi chúng ta?"

Lâm Dạ khẽ gật đầu, ánh mắt xẹt qua một tia sắc lạnh.

"Đúng vậy.

Nếu để nguyên trên bàn hoặc lén đổ đi chỗ khác, ngộ nhỡ hắn quay lại kiểm tra và phán rằng chúng ta lãng phí thức ăn, hoặc chê bai đồ ăn hắn làm.

thì hậu quả chắc chắn vô cùng nguy hiểm.

Mượn miệng đám tàn ảnh này là cách an toàn nhất.

"Nghe xong lời giải thích hợp tình hợp lý, lại tận mắt thấy đám bóng mờ quả thực không hề phản kháng khi bị Lâm Dạ tiếp cận, nhóm người Trần Kiến Quốc, Lưu Vĩ và Vương Giai Giai mừng như điên.

Bọn họ không chậm trễ thêm một giây nào, lập tức bắt chước làm theo.

Cả ba người run rẩy bưng khay thức ăn của mình lên, rón rén tiến đến chỗ những cái bóng đang ăn chậm nhất.

Bọn họ cẩn thận trút từng chút hỗn hợp tởm lợm kia sang, nín thở tập trung để không làm rớt một giọt nào ra ngoài mặt bàn.

Tô Thanh Tuyết cũng nhanh chóng hoàn thành phần của mình.

Sau khi giải quyết xong

"bữa ăn"

ám ảnh, cả nhóm mới thực sự trút được gánh nặng ngàn cân, vội vã quay trở lại góc bàn trống của mình ngồi xuống.

Ngay khi vừa an tọa, Lâm Dạ hơi rũ mắt, âm thầm gọi mở bảng thông báo linh dị trong đầu.

Những dòng chữ màu máu lập tức hiện ra, nhưng lần này, thông tin về quy tắc của tên đầu bếp đã có sự thay đổi rõ rệt:

[Nhiệm vụ:

Tìm ra quy luật giết người của cả 3 con quỷ trong Bệnh viện Giang Thành.

[Tiến độ hiện tại:

Quỷ Quản lý (1/3)

Kẻ không nghe theo lệnh làm việc và nghỉ ngơi – CHẾT.

Quỷ Đầu bếp (2/3)

Kẻ lãng phí đồ ăn – CHẾT.

Kẻ ăn thức ăn rồi phun ra – CHẾT.

[ ?

Viện trưởng bệnh viện (0/3)

[ ?

[ ?

[ ?

Nhìn thấy dòng quy tắc mới được mở khóa nằm chễm chệ ngay dòng đầu tiên của Quỷ Đầu bếp, khóe môi Lâm Dạ khẽ nhếch lên.

Hắn biết, lần này mình đã đánh cược đúng.

Chỉ một chốc sau, những âm thanh húp sùng sục đầy tởm lợm dần lắng xuống.

Đám bóng mờ ăn xong liền lục đục đứng dậy, thân ảnh vặn vẹo mờ nhạt dần rồi tan biến vào hư không, trả lại sự trống trải cho những dãy bàn dài.

Thế nhưng, biến cố bất ngờ nảy sinh.

Bốn năm cái bóng vừa được nhóm Lâm Dạ san sẻ thêm thức ăn không hề tan biến ngay.

Bọn chúng từ từ xoay cái cổ cứng đờ lại, sau đó đồng loạt cất bước, lạch bạch tiến thẳng về phía góc bàn nơi năm người đang ngồi.

Khung cảnh này lập tức khiến Trần Kiến Quốc, Lưu Vĩ và Vương Giai Giai sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.

Cả bọn cứng đờ người trên ghế, trong đó Lưu Vĩ và Kiến Quốc gân xanh nổi đầy cổ, ánh mắt phẫn nộ xen lẫn tuyệt vọng trừng trừng nhìn về phía Lâm Dạ, như muốn trách mắng hắn vì trò khôn lỏi vừa rồi đã rước họa vào thân.

Đám bóng mờ càng tiến đến gần, không khí xung quanh càng giảm xuống đột ngột.

Một cỗ âm hàn lạnh lẽo như băng từ dưới hầm băng bốc lên, bao trùm lấy cả nhóm khiến hơi thở của họ hóa thành sương trắng.

Ngay cả Lâm Dạ lúc này cũng không khỏi nghi ngờ.

Hắn khẽ nhíu mày, hai bàn tay giấu dưới gầm bàn đã siết chặt thành quyền.

Vì bản thân chưa hề sở hữu chút Âm khí nào, hắn âm thầm dồn nén toàn bộ Tinh thần lực và Thể lực đến mức cực hạn, sẵn sàng chịu sự cắn trả để kích hoạt Sharingan phản kích nếu đám bóng này dám lao vào tấn công.

Bọn chúng lù lù đứng sát ngay bên cạnh năm người.

Cỗ áp lực vô hình làm cho không một ai dám nhúc nhích dù chỉ là một đầu ngón tay.

Trong sự tĩnh lặng chết chóc, mấy cái bóng mờ từ từ đưa bàn tay đen ngòm thò vào sâu trong lồng ngực của chính mình.

Chúng móc ra một vật nhỏ, lẳng lặng đặt cạch xuống mặt bàn rỉ sét ngay bên cạnh mỗi người, sau đó hóa thành một làn khói đen rồi tan biến hoàn toàn không để lại dấu vết.

Tất cả diễn ra quá nhanh khiến cả đám ngơ ngác không kịp phản ứng.

Khi hơi lạnh rút đi, Vương Giai Giai mới dám thở hắt ra, chân tay bủn rủn suýt trượt khỏi ghế.

Giữa lúc mọi người còn đang thẫn thờ nhìn vật thể lạ trên bàn, đôi mắt của Tô Thanh Tuyết chợt lóe lên một tia sáng rực rỡ.

Nàng không hề sợ hãi mà cẩn thận vươn tay cầm lấy vật nhỏ lạnh ngắt kia lên xem xét tỉ mỉ.

Đó là một đồng xu xỉn màu, trên mặt khắc những hoa văn vặn vẹo như hình mặt quỷ đang khóc.

Nàng ngước lên nhìn Lâm Dạ, rồi nhìn lướt qua mọi người, giọng nói mang theo sự kinh ngạc xen lẫn khẳng định thốt ra một từ mới mẻ:

"Quỷ tệ.

"Thấy bốn cặp mắt đều đổ dồn về phía mình mang theo sự khó hiểu, Tô Thanh Tuyết hít một hơi, nghiêm túc giải thích cặn kẽ:

"Trong toàn bộ thế giới linh dị này, tiền tài hay giấy bạc của loài người hoàn toàn là rác rưởi, không có bất kỳ giá trị nào với quỷ vật.

Kể cả là vàng khối đi chăng nữa thì giá trị trao đổi cũng cực kỳ thấp, gần như không đáng kể.

"Nàng đặt đồng xu ma quái xuống giữa bàn, ánh mắt ánh lên sự phức tạp.

"Quỷ dị trong thế giới linh dị không phải tất cả đều là dã thú vô tri, chúng có linh trí.

Bọn chúng dùng một hệ thống tiền tệ riêng để giao dịch, mua bán với nhau, chính là thứ Quỷ tệ này.

Thứ này không được đúc bằng kim loại bình thường, mà được ngưng tụ trực tiếp từ Âm khí.

Mệnh giá của đồng xu càng lớn, lượng Âm khí chứa bên trong nó càng khổng lồ.

"Cầm đồng Quỷ tệ lạnh ngắt trên tay, ánh mắt Trần Kiến Quốc và Vương Giai Giai nhìn Lâm Dạ đã chuyển từ kinh hãi sang vô cùng cảm kích.

Nhờ có hắn tinh ý và quyết đoán, bọn họ không những lách qua được luật tử vong của tên đầu bếp mà còn vô tình nhặt được bảo vật quý giá.

Chỉ có Lưu Vĩ là cúi gằm mặt xuống, hai má đỏ lựng.

Cậu ta nhớ lại ánh mắt phẫn nộ hàm chứa sự oán trách ban nãy của mình dành cho Lâm Dạ, trong lòng không khỏi cảm thấy vô cùng mất mặt và xấu hổ, tay nắm chặt lấy mép áo không dám ngẩng lên nhìn ai.

Đối với những ánh mắt cảm kích hay ngượng ngùng kia, Lâm Dạ hoàn toàn không bận tâm.

Hắn lẳng lặng cất đồng xu vào túi áo.

Trong mắt hắn lúc này, toàn bộ nhóm người ở đây chỉ có Tô Thanh Tuyết là đáng để hắn nhìn nhận và coi trọng hơn bình thường.

Khối lượng kiến thức phong phú cùng sự điềm tĩnh của nàng đang là chiếc chìa khóa vô giá, giúp hắn từng bước thấu hiểu cái thế giới linh dị tàn khốc mà hắn đã luôn tìm cách trốn tránh suốt tám năm qua.

"Cô Tô, vậy chúng ta phải sử dụng thứ này.

"Trần Kiến Quốc vừa định mở miệng hỏi thêm về cách dùng Quỷ tệ thì đột nhiên, không khí xung quanh như bị rút cạn rồi đông cứng lại.

Một cỗ áp lực âm lãnh cuồn cuộn ập tới khiến câu nói của ông chú thợ mộc đứt đoạn, chết nghẹn ngay trong cổ họng.

Từ ngoài cửa nhà ăn, tiếng bước chân lạch bạch rợn người lại vang lên.

Con quỷ Quản lý với nửa khuôn mặt thối rữa lù lù bước vào.

Hốc mắt đen ngòm, sâu hoắm của nó đảo quanh một vòng rồi khóa chặt lấy khu vực bàn ăn của nhóm Lâm Dạ.

Nó kéo lê đôi chân rỉ máu, chậm rãi tiến lại gần.

Phản ứng nhanh nhất vẫn là Tô Thanh Tuyết.

Nàng cắn chặt răng, lập tức đẩy ghế đứng bật dậy.

Thấy vậy, bốn người còn lại cũng luống cuống đứng lên làm theo, vội vã xếp thành một hàng ngang chờ đợi mệnh lệnh trong sợ hãi.

Con quỷ Quản lý lạch bạch dừng lại ngay trước mặt họ.

Nó không hề có bất kỳ hành động nào, chỉ đứng im lìm ở đó.

Thế nhưng, thứ ánh mắt kinh dị tột độ từ hai hốc mắt trống rỗng kia cứ thế chằm chằm nhìn lướt qua từng khuôn mặt, tạo ra một cỗ áp lực kinh khủng đè nặng lên ngực mọi người đến mức không thở nổi.

Nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất tự dưng sản sinh, len lỏi và ăn mòn tâm trí họ như hàng vạn con kiến đang gặm nhấm đại não.

Rất may mắn, nó chỉ quan sát chứ không hề có hành động cắn xé nào.

Dưới áp lực của thực thể tâm linh, thời gian trôi qua chậm chạp và đọa đày đến cùng cực.

Mỗi người đều có cảm giác một giây trôi qua dài như một ngày, một ngày đằng đẵng như một năm.

"Keng!

Keng!

Keng!

"Hồi chuông chói tai một lần nữa xé toạc không gian nhà ăn, báo hiệu giờ ăn đã kết thúc và giờ nghỉ ngơi bắt đầu.

Âm thanh rít gào này lúc bình thường thì đinh tai nhức óc, nhưng hiện tại lại giống như thanh âm cứu rỗi kéo linh hồn cả đám từ địa ngục trở về.

Con quỷ Quản lý từ từ thu hồi thứ ánh mắt tử thần lại.

Cái miệng nứt toác của nó khẽ mấp máy, phát ra thanh âm the thé, lạnh lẽo:

"Tất cả về phòng nghỉ chung.

Khi chưa hết giờ, tuyệt đối không được tự ý ra khỏi phòng.

"Nó định quay bước đi, nhưng cái cổ cứng đơ bỗng khựng lại, xoay rắc một cái.

Hốc mắt đen ngòm rỗng tuếch đột ngột ghim chặt lấy thanh niên từ đầu đến giờ vẫn luôn nhàn rỗi – Lâm Dạ.

Cái miệng đang nhỏ những giọt máu đen ngòm của nó khẽ nhếch lên, gằn từng chữ đầy ác ý:

"Ngươi, tên nhàn rỗi kia.

Vận may của ngươi đến đây là hết.

Ngày mai, bệnh viện sẽ có công việc mới dành riêng cho ngươi.

Khôn hồn thì chuẩn bị cho tốt.

"Dứt lời, thân ảnh xiêu vẹo của nó lùi lại một bước, hòa lẫn vào màn sương xám xịt của bệnh viện rồi biến mất tăm như chưa từng tồn tại.

Lời tuyên án lạnh lẽo của con quỷ lập tức quăng một bóng ma nặng nề lên tâm trí Lâm Dạ.

Cả nhóm vừa thở phào giờ lại quay sang nhìn hắn bằng ánh mắt phức tạp, nửa lo âu nửa e ngại.

Có vẻ như, sự

"ưu ái"

của phó bản dành cho hắn cuối cùng cũng đến lúc phải trả giá.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập