Ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đèn nê-ông ngoài hành lang hắt qua khe cửa nứt nẻ, báo hiệu một chu kỳ mới lại bắt đầu trong cái bệnh viện tử khí này.
Khi những người khác vẫn còn đang chật vật thoát khỏi những cơn ác mộng chập chờn, Tô Thanh Tuyết đã mở mắt, hơi thở của nàng đã trở lại trạng thái bình ổn, sắc mặt không còn vẻ nhợt nhạt như đêm qua.
Thấy mọi người đã tỉnh táo hơn, nàng vẫy tay ra hiệu cho cả nhóm tụ tập lại giữa phòng.
Ánh mắt nàng dừng lại trên đồng Quỷ tệ mà mỗi người đang nắm giữ, rồi hạ thấp giọng bắt đầu giải thích nốt phần kiến thức còn dang dở.
"Mọi người cầm lấy Quỷ tệ của mình.
Đây là lúc tôi chỉ cho các bạn cách sử dụng nó để tăng khả năng sống sót.
"Lưu Vĩ cầm đồng xu lạnh ngắt, rụt rè hỏi:
"Dùng nó như thế nào?
Chẳng lẽ chúng ta cứ thế nuốt vào sao?"
Tô Thanh Tuyết khẽ lắc đầu:
"Không, đừng bao giờ nuốt thứ này.
Hãy nắm chặt nó trong lòng bàn tay, nhắm mắt lại và cảm nhận luồng khí lạnh bên trong nó.
Sau đó, hãy chủ động dẫn dắt dòng khí đó len lỏi vào cơ thể mình.
"Nàng dừng lại một chút để quan sát biểu cảm của mọi người trước khi cảnh báo thêm:
"Phải thật cẩn thận.
Nếu dòng khí âm hàn này quá mạnh, nó sẽ ăn mòn kinh mạch và nội tạng của người sống, khiến chúng ta chết vì kiệt quệ sinh cơ.
Nhưng may mắn là mỗi người hiện tại chỉ có một đồng xu mệnh giá nhỏ nhất.
Lượng Âm khí bên trong nó chỉ đủ để làm cơ thể các bạn thấy lạnh hơn một chút, nhưng bù lại, nó sẽ mang đến một tác dụng vô cùng quan trọng.
"Lâm Dạ lẳng lặng làm theo lời nàng.
Hắn nhắm mắt, tập trung tinh thần lực vừa được cường hóa vào lòng bàn tay.
Ngay lập tức, một luồng khí lạnh buốt như kim châm từ đồng xu chui tọt vào da thịt hắn, chạy dọc theo cánh tay rồi lan tỏa ra khắp toàn thân.
Một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng, nhưng ngay sau đó, Lâm Dạ bỗng thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm hẳn đi.
Hắn mở mắt ra, nhìn thấy những người khác cũng đang trải qua cảm giác tương tự.
Vương Giai Giai khẽ thốt lên:
"Lạ thật.
tôi cảm thấy lạnh hơn, nhưng cái cảm giác khó thở, nặng nề như có đá đè lên ngực lúc nãy lại biến mất rồi.
"Tô Thanh Tuyết gật đầu xác nhận:
"Đúng vậy.
Khi trong người bạn có một chút Âm khí, trạng thái của bạn sẽ đạt đến mức 'cân bằng' tương đối với môi trường bên ngoài.
Bệnh viện này tràn ngập tử khí, nếu cơ thể chúng ta quá thuần Dương, chúng ta sẽ bị áp lực của nơi này bài xích và bào mòn.
Việc nạp vào một ít Âm khí giống như việc chúng ta đang khoác lên mình một lớp ngụy trang mỏng, giúp giảm bớt gánh nặng cho tinh thần.
"Lâm Dạ cảm nhận rõ rệt sự thay đổi.
Sự tỉnh táo của hắn dường như được đẩy lên một tầm cao mới.
Hắn thầm nghĩ, đây chính là bước đệm đầu tiên để hắn có thể thực sự sử dụng Sharingan bằng Âm khí thay vì vắt kiệt thể lực của mình.
"Keng!
Keng!
"Tiếng chuông báo hiệu giờ làm việc lại vang lên, xé toạc bầu không khí vừa mới chớm bình yên trong phòng nghỉ.
Âm thanh ấy như một lời nhắc nhở lạnh lùng rằng tử thần vẫn đang đứng đợi ở ngoài kia.
Cả nhóm năm người không ai nói với ai lời nào, lẳng lặng rời khỏi phòng nghỉ, men theo hành lang để đi xuống quầy lễ tân tầng một.
Nơi đó, con quỷ Quản lý với nửa khuôn mặt thối rữa và hốc mắt đen ngòm đã đứng đợi sẵn tự bao giờ.
Sự im lặng bao trùm lấy không gian, chỉ có tiếng nhịp tim đập thình thịch của những người chơi mới.
Con quỷ Quản lý đứng im lìm như một pho tượng cũ nát, tỏa ra cỗ áp lực khiến không khí xung quanh như đông cứng lại.
Sau một lúc lâu quan sát bằng ánh mắt kinh dị, nó bắt đầu cất giọng the thé để phân công công việc.
"Trần Kiến Quốc, tiếp tục dọn dẹp hành lang tầng ba.
Lưu Vĩ, Vương Giai Giai, phụ trách kho thuốc.
"Nó dừng lại, quay cái cổ cứng đơ sang phía Tô Thanh Tuyết:
"Ngươi, tiếp tục trực quầy lễ tân và xử lý hồ sơ.
"Cuối cùng, đôi hốc mắt rỗng tuếch của nó khóa chặt vào Lâm Dạ.
Một nụ cười vặn vẹo, đầy ác ý hiện lên trên khuôn mặt thối rữa của nó.
"Còn ngươi.
tên nhàn rỗi.
Kể từ bây giờ, ngươi sẽ đến phòng bếp để phụ giúp và dọn dẹp cho Đầu bếp.
Hắn đang rất thiếu người.
và cũng đang rất đói.
"Nghe đến hai chữ
"phòng bếp"
, sắc mặt của nhóm người Tô Thanh Tuyết đồng loạt biến đổi.
Ai cũng biết con quỷ Đầu bếp đáng sợ đến mức nào qua bữa ăn đêm qua.
Việc bị đẩy vào không gian kín với một con quỷ như vậy chẳng khác nào bị tuyên án tử hình.
Tô Thanh Tuyết định mở lời nói gì đó, nhưng nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của con quỷ Quản lý, nàng đành im lặng.
Nàng chỉ kịp nhìn Lâm Dạ bằng một ánh mắt đầy lo lắng và ám muội như muốn dặn dò hắn hãy cẩn thận hết mức có thể.
Mọi người nhanh chóng tản ra để thực hiện nhiệm vụ của mình.
Lâm Dạ không hề tỏ ra hoảng loạn.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh của Quỷ tệ đang luân chuyển trong người, rồi lẳng lặng quay lưng, đi thẳng về hướng nhà ăn phía Tây, nơi dẫn vào phòng bếp của bệnh viện.
Hắn biết, đây chính là nơi hắn sẽ phải đối mặt với
"tử kiếp"
thực sự, nhưng cũng là cơ hội duy nhất để hắn hoàn thành nhiệm vụ ẩn và tìm ra quy tắc cuối cùng của gã quỷ khổng lồ kia.
Lâm Dạ dừng lại trước cánh cửa gỗ rỉ sét của phòng bếp.
Mùi hôi thối nồng nặc và tiếng băm chặt đều đặn từ bên trong vọng ra.
Hắn đưa tay đẩy cửa, thầm nhủ:
"Nguyên liệu, trù nghệ, thái độ.
Để xem quy tắc cuối cùng của ngươi là gì
Cánh cửa phòng bếp vừa mở ra, một luồng khí nóng ẩm mang theo mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào đại não Lâm Dạ.
Bên trong, gã quỷ Đầu bếp đang quay cuồng trong một sự bận rộn điên cuồng.
Tiếng băm chặt"
chát, chát"
vang dội trên mặt thớt đá, những mảng thịt không rõ nguồn gốc văng tung tóe lên bức tường đầy dầu mỡ.
Nghe thấy tiếng bước chân, gã quỷ dừng lại, cái cổ đính đầy tai lợn xoay rắc một cái nhìn về phía cửa.
Lần đầu tiên, gã cất tiếng nói.
Đó là một thứ âm thanh kỳ quái, khàn đặc như tiếng người bị nghẹt thở xen lẫn tiếng khịt mũi sùng sục của loài lợn:
Lại đây.
Đồ.
dụng cụ.
Mau!
Gã bắt đầu chỉ trỏ, sai bảo Lâm Dạ một cách dồn dập.
Lâm Dạ phải gồng mình chạy khắp gian bếp rộng lớn để gom đủ mọi thứ nồi niêu xoong chảo hoen rỉ.
Nhưng điều khiến hắn lạnh sống lưng là những thứ"
dụng cụ"
đi kèm:
một chiếc búa tạ dính tóc người, những chiếc cưa máy cáu bẩn, và đặc biệt là những con dao bầu dài hơn cả cánh tay hắn.
Mỗi khi cầm vào chúng, đôi tay Lâm Dạ lại trĩu xuống, cơ bắp căng ra vì sức nặng kinh người.
Sau khi đống dụng cụ quái đản đã được xếp đầy lên bàn, gã quỷ Đầu bếp bất ngờ dừng mọi động tác.
Gã không chạm tay vào bếp lò, cũng chẳng đụng đến dao thớt.
Thay vào đó, gã từ từ tháo chiếc tạp dề bằng da lợn đầy vết máu ra, ném thẳng vào người Lâm Dạ.
Ngươi.
nấu đi.
Lâm Dạ sững người.
Hắn nhìn chiếc tạp dề nặng trịch trong tay, rồi nhìn sang đống"
nguyên liệu"
đang ngọ nguậy trong chậu:
những đoạn chi thể xám ngoét, những nội tạng thối rữa đang bốc lên làn khói xanh lè.
Không khí trong phòng bếp dường như đặc quánh lại.
Tên quỷ Đầu bếp đứng sừng sững như một ngọn núi thịt, đôi mắt đục ngầu trừng trừng nhìn hắn, chờ đợi một sự phục tùng.
Lâm Dạ hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh từ đồng Quỷ tệ đang chạy dọc sống lưng để giữ cho tâm trí tỉnh táo.
Hắn không cúi đầu, cũng không bắt tay vào làm.
Hắn ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào hốc mắt ghê rợn của gã Đầu bếp, toàn thân căng cứng như một mũi tên trên dây cung, chuẩn bị cho một đòn phản công chí tử.
Hắn nhếch môi, giọng nói lạnh lùng vang lên:
Ta từ chối.
Con quỷ đầu bếp từ từ nghiêng cái đầu khổng lồ chứa đầy những mảng da lợn chắp vá.
Đôi mắt đục ngầu của nó không hề rời khỏi Lâm Dạ, tạo ra một áp lực hữu hình khiến nhiệt độ trong căn bếp vốn đang nóng hầm hập bỗng chốc tụt xuống điểm đóng băng.
Nó nhìn hắn, im lặng đến đáng sợ, như thể đang cân nhắc xem nên băm vằn tên nhân viên gan lì này ra hay quẳng hắn vào nồi nước sôi xanh lè kia.
Sau một lúc lâu, cái miệng nứt toác của nó khẽ mở, phát ra âm thanh khàn đặc, sũng nước:
Tại sao?"
Ngữ khí của nó không mang theo sự thịnh nộ ngay lập tức, mà lại pha chút khó hiểu, ngây ngô một cách quỷ dị.
Lâm Dạ nén lại sự căng thẳng đang chực chờ bùng nổ trong từng thớ cơ.
Hắn đứng thẳng người, đối diện trực tiếp với ánh mắt tử thần của con quỷ, giọng nói bình thản nhưng đanh thép:
Ta được Quản lý bảo đến đây để làm trợ thủ dọn dẹp, chứ không phải làm đầu bếp.
Nấu ăn là thiên chức của ngươi, và ở trong gian bếp này, chỉ có người mang danh đầu bếp mới được phép chạm vào bếp lò.
Nghe xong câu trả lời, con quỷ đầu bếp bỗng khựng lại.
Đôi mắt đục ngầu của nó đột ngột mất đi sự hung quang, trở nên xa xăm và mơ hồ, như thể câu nói của Lâm Dạ vừa chạm vào một ký ức mục nát nào đó từ thuở nó còn là con người.
Nó đứng lặng người giữa đống dụng cụ đồ tể rỉ sét, rồi khẽ gật cái đầu lớn một cái—một cái gật nhẹ đến mức nếu Lâm Dạ không tập trung cao độ thì khó lòng nhận ra.
Không nói thêm một lời nào, con quỷ lẳng lặng nhặt chiếc tạp dề da lợn dưới đất lên, cẩn thận mặc lại vào người.
Nó quay lưng về phía Lâm Dạ, cầm lấy con dao dài hơn cánh tay và bắt đầu băm chặt một cách chuyên chú, hoàn toàn coi sự hiện diện của hắn như không khí.
Lâm Dạ thở phào một hơi dài trong lòng.
Hắn biết mình vừa đi qua ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Sự thanh nhàn bất ngờ này cho phép hắn lùi lại một góc, âm thầm gọi ra bảng thông báo linh dị.
Dòng chữ màu đỏ máu hiện lên rực rỡ, thông báo tiến độ nhiệm vụ ẩn đã có bước tiến lớn:
[Nhiệm vụ:
Tìm ra quy luật giết người của cả 3 con quỷ]
Quỷ Đầu bếp (3/3)
– HOÀN THÀNH:
Kẻ lãng phí đồ ăn – CHẾT.
Kẻ ăn thức ăn rồi phun ra – CHẾT.
Kẻ không phải đầu bếp mà tự ý nấu ăn – CHẾT.
Nhìn thấy dòng quy tắc thứ ba vừa được mở khóa, Lâm Dạ không khỏi nở một nụ cười đắc ý.
Hắn đã đánh cược chính xác vào"
lòng tự trọng nghề nghiệp"
của con quỷ này.
Trong thế giới linh dị, đôi khi sự cứng nhắc của các quy tắc lại chính là tấm bùa hộ mệnh tốt nhất.
Bây giờ, trong gian bếp đẫm máu, một người một quỷ đứng cách nhau không xa, tạo nên một khung cảnh hài hòa đến mức quái đản.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập