Một tháng sau khi A Lục trở về từ làng chài, tuyết đã ngừng rơi.
Mặt trời hiếm hoi ló dạng, soi sáng những mái ngói đóng băng của huyện nha.
A Lục đang ngồi trong phòng, vận chuyển linh khí, thì có tiếng gõ cửa gấp gáp:
"Sai Đầu!
Chủ bạ cho gọi!
Có việc gấp!
"Hắn mở mắt, đứng dậy.
Tiếng gõ cửa dồn dập báo hiệu điều không bình thường.
Ra tới công đường, A Lục thấy Lưu Chính đang đứng bên cửa sổ, tay cầm một phong thư đỏ – loại công văn khẩn cấp từ trên cấp gửi xuống.
Sắc mặt ông ta vẫn lạnh như thường, nhưng trong mắt thoáng qua một tia gì đó – có thể là phiền phức, có thể là chờ đợi.
"Chủ bạ.
"Lưu Chính quay lại, nhìn hắn:
"Triều đình cử người xuống.
Ba ngày nữa sẽ đến.
"A Lục im lặng chờ đợi.
"Là đám tinh anh từ các môn phái lớn ở kinh thành.
Được phái đi diệt trừ một con yêu hầu Luyện Khí tầng năm ở vùng núi phía bắc huyện ta."
Lưu Chính dừng lại, cười nhạt:
"Nghe nói toàn là những thiên tài trẻ tuổi, xuất thân danh giá, sư phụ đều là đại nhân vật.
"A Lục hiểu ý.
Đám người này, nói là đi diệt yêu, nhưng thực chất là đi
"rèn luyện"
– có kinh nghiệm thực chiến để sau này về kinh còn tiến thân.
Còn cái huyện nhỏ này, chỉ là nơi họ ghé qua, giống như một trạm dừng chân trên hành trình.
"Ý Chủ bạ thế nào?"
Lưu Chính nhìn hắn:
"Tiếp đón.
Làm sao cho họ vui lòng, làm sao cho họ không gây chuyện, làm sao cho họ đi nhanh.
Đó là việc của ngươi.
"A Lục gật đầu:
"Hạ quan rõ.
"Ba ngày sau, A Lục đứng trước cổng huyện nha từ sáng sớm.
Tuyết đã tan, mặt đất còn ẩm ướt.
Gió thổi từ phương bắc về, mang theo hơi lạnh còn sót lại của mùa đông.
Đến trưa, một đoàn người xuất hiện ở cuối con đường.
Mười hai người, tất cả đều cưỡi ngựa – loại ngựa cao lớn, khác hẳn với mấy con ngựa gầy còm trong huyện.
Y phục của họ đủ màu sắc, nhưng chất liệu đều là gấm vóc cao cấp, trên người đeo những binh khí tinh xảo, lấp lánh dưới nắng.
A Lục đứng đó, quan sát.
Người đi đầu là một thanh niên chừng hai mươi lăm tuổi, mặt mũi anh tuấn, mặc áo bào xanh, lưng đeo trường kiếm.
Hắn ta ngồi trên ngựa, mắt nhìn thẳng về phía trước, không thèm liếc sang hai bên.
Toát ra một khí chất:
kẻ đứng đầu, kẻ dẫn dắt.
Bên cạnh hắn, một thiếu nữ áo hồng, mặt trái xoan, mắt sáng long lanh, đang nhìn ngắm cảnh vật xung quanh với vẻ thích thú.
Thỉnh thoảng nàng quay sang nói gì đó với người bên cạnh, cười khúc khích.
Phía sau, một thanh niên mặc áo đen, mặt lạnh như tiền, mắt lúc nào cũng nhìn về phía trước với vẻ cảnh giác.
Hắn ta không nói, không cười, chỉ im lặng quan sát mọi thứ xung quanh.
Rồi một thanh niên mập mạp, mặt lúc nào cũng tươi cười, miệng nói liên tục với người bên cạnh, tay chỉ chỉ trỏ trỏ vào những ngôi nhà ven đường.
Đoàn người dừng lại trước cổng.
Người thanh niên áo xanh nhảy xuống ngựa, bước tới trước mặt A Lục, nhìn hắn từ đầu đến chân.
Ánh mắt có chút đánh giá – kiểu đánh giá của kẻ ở trên cao nhìn xuống.
"Ngươi là ai?
Sai đầu của huyện này?"
A Lục cúi đầu, giọng cung kính :
"Dạ, hạ quan là A Lục, Sai Đầu nha môn huyện Thanh Thạch.
Kính chào các vị công tử, tiểu thư.
"Thanh niên áo xanh nhẹ gật đầu, không nói thêm, bước thẳng vào trong.
Đám người phía sau cũng lần lượt xuống ngựa, đi theo.
A Lục đứng đó, vẫn giữ tư thế cúi đầu, cho đến khi người cuối cùng đi qua.
Thiếu nữ áo hồng dừng lại, nhìn hắn cười:
"Sai đầu?
Ngươi trẻ thật đấy.
Bao nhiêu tuổi rồi?"
A Lục ngẩng lên, đáp:
"Dạ, hạ quan mười tám."
"Mười tám đã làm sai đầu?
Giỏi nhỉ."
Nàng cười, rồi chạy theo đoàn người.
A Lục nhìn theo, không nói gì.
Trong công đường, Lưu Chính đã chuẩn bị sẵn trà bánh.
Ông ta ngồi ở vị trí chủ tọa, mặt vẫn lạnh như thường, nhưng thái độ có phần cung kính hơn mọi khi.
Đoàn người bước vào, người áo xanh đi đầu, không chờ mời đã ngồi xuống ghế trên cùng.
Những người khác cũng lần lượt ngồi xuống, tạo thành một vòng tròn quanh bàn trà.
Lưu Chính đứng dậy, cúi đầu:
"Hoan nghênh chư vị công tử, tiểu thư từ kinh thành đến.
Huyện Thanh Thạch nhỏ hẹp, có gì không phải, xin chư vị lượng thứ.
"Người áo xanh phẩy tay:
"Không cần khách sáo.
Chúng ta đến đây có việc, xong việc sẽ đi.
Ngươi chỉ cần cung cấp chỗ ở, lương thực, và thông tin về con yêu hầu là được.
"Lưu Chính gật đầu:
"Dạ, xin công tử yên tâm.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong.
"Người áo xanh gật đầu, không nói thêm.
Thiếu nữ áo hồng ngồi bên cạnh, nhìn quanh công đường, rồi quay sang A Lục đang đứng ở góc phòng:
"Này, sai đầu, ngươi có biết về con yêu hầu đó không?"
A Lục bước tới, cúi đầu:
"Dạ thưa tiểu thư, hạ quan có nghe qua.
Con yêu hầu đó sống ở vùng núi phía bắc, đã quấy nhiễu dân làng mấy tháng nay.
Nó cao khoảng hai trượng, lông đen, mắt đỏ, rất hung dữ.
Đã có mấy người đi săn bỏ mạng trong tay nó.
"Thiếu nữ áo hồng tròn mắt:
"Hai trượng?
Lớn thế cơ à?"
Thanh niên mập mạp chen vào:
"Lớn mới đáng chơi chứ.
Nhỏ quá chán.
"Hắn ta cười ha hả, nhưng không ai cười theo.
Người thanh niên áo đen ngồi im từ nãy đến giờ bỗng lên tiếng, giọng trầm:
"Nó ở Luyện Khí tầng mấy?"
A Lục đáp:
"Dạ, nghe nói là tầng năm.
"Áo đen gật đầu, không nói thêm.
Người áo xanh nhìn A Lục, mắt hơi nheo lại:
"Ngươi biết rõ thế?
Đã từng giao thủ với nó chưa?"
A Lục lắc đầu:
"Dạ chưa.
Hạ quan chỉ mới Luyện Khí tầng ba, không dám cả gan một mình đối đầu.
"A Lục đã sớm được Lưu Chủ Bạ căn dặn, không nên đắc tội đám công tử, tiểu thử, tốt nhất giấu bớt thực lựu tránh khơi dậy bọn họ hứng thú.
Người áo xanh cười nhạt:
"Ngươi không phải quan quân sao?
Sao lại không dám?
Hay là nhát gan?"
A Lục cúi đầu, không đáp.
Thiếu nữ áo hồng thấy vậy, vội nói:
"Huynh trưởng!
Đừng làm khó người ta.
Ở cái huyện nhỏ này, tu luyện đến tầng ba đã là giỏi lắm rồi.
"Người áo xanh không nói gì thêm, chỉ phẩy tay ra hiệu cho A Lục lui ra.
A Lục cúi đầu, lui về góc phòng.
Trong lòng, hắn ghi nhớ từng người, từng thái độ.
Buổi tối, A Lục đến phòng Lưu Chính.
Lưu Chính đang ngồi uống trà, thấy hắn, ông ta chỉ tay vào ghế:
"Ngồi.
"A Lục ngồi xuống, Lưu Chủ bạ nhẹ giọng lên tiếng:
"Thấy thế nào?"
A Lục suy nghĩ một lát, rồi đáp:
"Thưa Chủ bạ, mười mấy người, có thể chia làm mấy loại.
"Lưu Chính nhướng mày:
"Nói tiếp."
"Người áo xanh tên là Lãnh Vô Ưu – hạ quan vừa hỏi thăm được – là đại công tử của Lãnh gia ở kinh thành.
Gia tộc hắn có thế lực lớn, bản thân hắn là Trúc Cơ, đi săn một yêu thú Luyện Khí Tầng năm chính là để rèn luyện.
Hắn là người dẫn đầu, cũng là người khó tính nhất.
"Lưu Chính gật đầu.
"Thiếu nữ áo hồng là Lãnh Vô Song, em gái hắn.
Tính tình vui vẻ, dễ gần, nhưng cũng là Luyện Khí tầng năm đỉnh phong.
Nàng ta có thể là cầu nối tốt."
"Người áo đen tên Hắc Vân, xuất thân từ một môn phái nhỏ, nhưng được mời về kinh từ nhỏ.
Tính tình lạnh lùng, ít nói, nhưng rất cẩn thận.
Hắn là người đáng chú ý nhất trong đám."
"Người mập tên Tiền Đa, nhà giàu, tính tình hào phóng, thích kết giao.
Hắn ta có thể giúp ích nếu biết cách lợi dụng."
"Còn những người khác, có kẻ kiêu ngạo, có kẻ khiêm tốn, có kẻ chỉ im lặng quan sát.
Nhưng tất cả đều là Luyện Khí từ tầng bốn đến tầng năm.
"Lưu Chính nghe xong, cười nhạt:
"Ngươi quan sát kỹ đấy.
"A Lục lắc đầu:
"Hạ quan chỉ muốn biết rõ người mình tiếp đón, để tránh gây chuyện.
"Làm tốt.
Tiếp tục quan sát.
Khi nào họ đi, chúng ta mới yên.
"A Lục đứng dậy, cúi chào:
"Hạ quan sẽ không phụ mệnh, hạ quan xin cáo lui.
"“Đi đi”
Ba ngày sau, đoàn người lên đường đi diệt yêu hầu.
A Lục không được đi cùng.
Nhiệm vụ của hắn là ở lại huyện nha, lo hậu cần và chờ đợi.
Hắn đứng trước cổng, nhìn đoàn người khuất dần về phía bắc.
Lãnh Vô Song quay lại vẫy tay chào hắn, miệng cười tươi.
A Lục cúi chào đáp lại, rồi quay vào trong.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập