Chương 15: Chợ Đen

Năm ngày sau khi đám người Lãnh Vô Ưu ở lại, A Lục nhận được tin từ chợ đen.

Một tên sai nha chạy vào phòng, mặt mày hớt hải:

"Sai Đầu!

Chợ đen có chuyện!

"A Lục ngẩng lên:

"Nói."

"Hắc Hổ Bang và Thiết Ưng Bang.

chúng đánh nhau.

Không chỉ đánh nhau, chúng còn động đến gian hàng của chúng ta.

Mấy huynh đệ của ta bị thương, hàng hóa bị cướp mất một phần.

"A Lục đặt bút xuống, mắt lạnh đi:

"Chúng dám động vào người của nha môn?"

Sai nha bức xúc nói:

"Dạ.

nghe nói là do tranh giành địa bàn.

Hai bang này mới nổi, không coi ai ra gì.

Bọn chúng bảo.

Hắc Long Bang đã chết, chợ đen không còn chủ, ai mạnh thì người đó làm.

"A Lục nghe vậy đứng phắt dậy, tay nắm chặt Liệt Dương đao, sát khí tràn ra ngoài:

"Đi.

"Tuy nhiên

Thật không mau, khi hắn vừa ra tới cổng nha môn thì gặp Lãnh Vô Song.

Nàng đang dạo chơi quanh huyện nha, thấy hắn liền chạy tới, mắt sáng long lanh:

"A Lục!

Ngươi đi đâu thế?"

A Lục dừng lại, hắn cúi đầu:

"Thưa tiểu thư, hạ quan có việc cần xử lý ở chợ đen."

"Chợ đen?"

Mắt nàng sáng hơn:

"Ta nghe nói chợ đen lắm trò hay lắm.

Cho ta đi với!

"A Lục ngẩng lên, mặt hơi biến sắc, suốt mấy ngày qua việc gì nàng cũng tò mò không chỉ gây phiền phức cho hắn mà huynh đệ trong huyện nha đều ẩn ý cảm thấy khó xử, điều khó chịu là bọn hắn không dám lớn tiếng:

"Thưa tiểu thư, chợ đen không phải nơi vui chơi.

Nơi đó hỗn loạn, nguy hiểm lại hôi thối và bẩn thỉu"Lãnh Vô Song phẩy tay:

"Nguy hiểm gì?

Ta là Luyện Khí tầng năm đỉnh, sợ ai?

Hơn nữa, có ngươi đi cùng, sợ gì?"

A Lục muốn khóc, hắn lắc đầu khuyên giải:

"Thưa tiểu thư, hạ quan không nghi ngờ thực lực của ngài, nhưng nơi đó bệnh tật rải trên đất, nếu tiểu thư có mệnh hệ gì, hạ quan không dám đối diện với Lãnh công tử.

"Lãnh Vô Song nhăn mặt:

"Trời ơi, ngươi nhát như cáy thế?

Huynh trưởng ta có ở đây đâu.

Đi một lát rồi về, hắn không biết đâu mà sợ.

"A Lục vẫn lắc đầu:

"Thưa tiểu thư, hạ quan không thể.

"Lãnh Vô Song giậm chân:

"Ngươi.

đồ cứng đầu!

Thôi được, không đi thì thôi.

Ta tự đi một mình!

"Nói rồi nàng quay người bước đi về phía cổng.

A Lục vội chạy theo, chặn trước mặt nàng, mặt hơi khúm núm:

"Tiểu thư!

"Lãnh Vô Song nhìn hắn, mắt đầy thách thức:

"Sao?

Ngươi cản ta?"

A Lục im lặng một lát.

Rồi hắn cúi đầu:

"Thưa tiểu thư, hạ quan xin phép đi báo với Lãnh công tử.

"Lãnh Vô Song trợn mắt:

"Ngươi dám!

"A Lục không nói, quay người chạy thẳng về phía phòng Lãnh Vô Ưu.

Lãnh Vô Song chạy theo, níu tay hắn lại:

"A Lục!

Ngươi đứng lại!

Ta không cho phép ngươi đi!

"Nhưng A Lục vẫn bước, hắn không dừng.

Sau một hồi giằng co, hắn gõ cửa phòng Lãnh Vô Ưu.

Cánh cửa mở ra.

Lãnh Vô Ưu đứng đó, mặt lạnh tanh:

"Chuyện gì?"

A Lục cúi đầu:

"Thưa Lãnh công tử, tiểu thư muốn đi chợ đen cùng hạ quan.

Hạ quan không dám tự tiện đưa tiểu thư đi, xin công tử quyết định.

"Lãnh Vô Ưu nhìn sang em gái đang đứng sau A Lục, mặt hầm hầm.

Rồi hắn nhìn A Lục, mắt hơi nheo lại:

"Ngươi làm đúng.

Cút đi.

"A Lục cúi đầu, lui ra.

Phía sau, tiếng Lãnh Vô Song vọng theo, đầy tức giận:

"A Lục!

Đồ lừa đảo!

Đồ khốn!

Ta ghét ngươi!

"A Lục không ngoái đầu.

Hắn bước thẳng ra cổng, hướng về chợ đen.

Chợ đen vốn nhộn nhịp, nhưng hôm nay càng hỗn loạn hơn.

Những gian hàng đổ nát, hàng hóa vương vãi khắp nơi.

Mấy tên lính canh của nha môn đang nằm la liệt bên vệ đường, người đầy máu.

Dân buôn bán co rúm trong góc, không dám thò mặt ra.

Giữa chợ, hai nhóm người đang đối đầu.

Một bên là Hắc Hổ Bang, áo đen, trên ngực thêu hình hổ dữ.

Đứng đầu là một người đàn ông cao lớn, mặt đầy sẹo, tay cầm đại đao.

Một bên là Thiết Ưng Bang, áo xám, trên vai thêu hình ưng bay.

Đứng đầu là một người phụ nữ trạc ba mươi, mặt lạnh như băng, tay cầm song kiếm.

Giữa hai bên, mấy tên đang ẩu đả, đao kiếm loảng xoảng, máu me văng tung tóe.

A Lục bước vào.

Hắn không nói, không hét.

Hắn chỉ bước thẳng vào giữa đám đông.

Một tên của Hắc Hổ Bang thấy hắn, vung đao chém tới.

A Lục không né, đao vung lên, một nhát chém ngang.

Tên đó ngã xuống, máu bắn ra.

Một tên khác của Thiết Ưng Bang từ phía sau lao tới.

A Lục xoay người, đá văng hắn.

Va vào bức tường đất, phát ra ầm vang âm thành

Ầm

Tiếng ồn ào lập tức lắng xuống.

Mọi người dừng lại, nhìn về phía hắn.

Người đàn ông mặt sẹo của Hắc Hổ Bang nhìn A Lục, mắt nheo lại:

"Ngươi là ai?"

Người phụ nữ của Thiết Ưng Bang cũng nhìn hắn, tay vẫn cầm chặt song kiếm:

"A Lục?

Là ngươi.

"A Lục không trả lời, hắn đứng giữa hai bên, tay cầm Liệt Dương đao, mặt không biểu cảm:

"Nghe nói các ngươi động vào người của ta.

"Người đàn ông mặt sẹo cười khẩy:

"Người của ngươi?

Mấy tên Ưng Khuyển đó à?

Bọn chúng cản đường bọn ta, đáng đánh.

"A Lục nhìn hắn mắt lạnh xuống:

"Chợ đen này vốn do nha môn quản lý.

Các ngươi muốn làm ăn, phải theo quy định.

Đánh người của nha môn, cướp hàng của nha môn, là muốn chết?

Hay chê bản thân sống quá lâu"Người phụ nữ cười nhạt:

"Quy định?

Quy định của Hắc Long Bang đã chết cùng hắn rồi.

Bây giờ chợ đen này, ai mạnh thì người đó làm.

"A Lục nhìn nàng:

"Vậy ngươi nghĩ ngươi mạnh?"

Người phụ nữ giơ kiếm lên:

"Muốn thử?"

A Lục không nói.

Hắn vung đao, lao thẳng vào nàng.

Ba chiêu.

Chiêu thứ nhất, nàng đỡ được.

Chiêu thứ hai, nàng lùi.

Chiêu thứ ba, đao của hắn kề vào cổ nàng.

Im lặng bao trùm.

Người đàn ông mặt sẹo biến sắc, vội vung đại đao xông tới.

A Lục xoay người, đỡ đòn, rồi chém một nhát vào chân hắn.

Hắn ta kêu lên, quỵ xuống.

A Lục đứng đó, nhìn hai kẻ cầm đầu đang nằm dưới đất:

"Còn ai muốn thử nữa không?"

Im lặng.

Hắn nhìn quanh một vòng, rồi nói, giọng lạnh tanh:

"Hắc Long Bang đã chết vì dám động vào ta.

Các ngươi muốn nối gót bọn chúng?"

Không ai trả lời.

A Lục bước tới chỗ người đàn ông mặt sẹo, cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn:

"Ngươi tên gì?"

"Hắc.

Hắc Hổ."

"Từ nay, Hắc Hổ Bang của ngươi trực thuộc nha môn.

Mỗi tháng nộp một nửa lợi nhuận.

Có vấn đề gì không?"

Hắc Hổ run run lắc đầu.

A Lục quay sang người phụ nữ:

"Còn ngươi?"

"Thiết Ưng."

"Thiết Ưng Bang cũng vậy.

Có vấn đề?"

Nàng cắn môi, nhưng rồi cũng lắc đầu.

A Lục đứng dậy, nhìn quanh một lần nữa:

"Nhớ lấy.

Chợ đen này, ta nói là luật.

Ai không theo, hãy chờ mà đi gặp Hắc Long.

"Hắn quay lưng bước đi, không ngoái đầu.

Phía sau, im lặng bao trùm cả khu chợ.

Trở về nha môn, A Lục chưa kịp bước vào cổng thì thấy Lãnh Vô Song đang đứng đó.

Mặt nàng vẫn hầm hầm, tay chống nạnh, mắt nhìn hắn đầy tức giận:

"A Lục!

Ngươi về rồi đấy à?"

A Lục cúi đầu:

"Thưa tiểu thư, hạ quan có việc phải xử lý."

"Có việc?

Có việc thì mách lẻo với huynh trưởng ta?"

Nàng bước tới, chỉ tay vào mặt hắn:

"Đồ lừa đảo!

Đồ hèn!

Ngươi sợ huynh trưởng ta như sợ cọp, có đúng không?"

A Lục im lặng.

"Ta chỉ muốn đi xem một chút thôi, ngươi cũng không cho?

Ngươi tưởng ta là trẻ con chắc?

Ta là Luyện Khí tầng năm đỉnh, mạnh hơn ngươi nhiều!

"A Lục vẫn im lặng.

Lãnh Vô Song tức đến đỏ mặt:

"Ngươi.

ngươi không nói gì à?

Im như hến thế?

Có giỏi thì nói đi!

"A Lục ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng bình thản:

"Thưa tiểu thư, hạ quan chỉ làm phận sự.

Nếu tiểu thư có mệnh hệ gì, hạ quan không thể gánh trách nhiệm.

Hạ quan thà để tiểu thư ghét, còn hơn để mạng mình thế vào.

"Lãnh Vô Song sững người.

Nàng nhìn hắn hồi lâu, rồi bỗng nhiên mặt đỏ lên.

Nàng quay người bỏ chạy, không nói thêm lời nào.

A Lục đứng đó, nhìn theo, không hiểu chuyện gì.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập