Chương 16: Cân Bằng Thế Lực

A Lục đứng trước cửa sổ, nhìn ra khoảng sân vắng.

Đã một ngày từ khi hắn dẹp loạn chợ đen.

Hắc Hổ Bang và Thiết Ưng Bang tạm thời im hơi, nhưng hắn biết, đó chỉ là bề nổi.

Dưới mặt nước, những mầm mống xung đột vẫn âm ỉ.

Một tên sai nha gõ cửa:

"Sai Đầu, Chủ bạ cho gọi.

"A Lục gật đầu, hắn bước sang phòng Lưu Chính.

Lúc này, Lưu Chính vẫn ngồi sau án thư, trước mặt là một xấp sổ sách dày cộp.

Thấy hắn, ông ta chỉ tay vào ghế:

"Ngồi.

"A Lục ngồi xuống.

Lưu Chính đẩy xấp sổ về phía hắn:

"Đây là báo cáo từ chợ đen trong ba tháng qua.

Ngươi xem đi.

"A Lục cầm lên, lật từng trang.

Số liệu tăng dần qua các tháng, nhưng gần đây có dấu hiệu chững lại.

Lưu Chính nói, giọng lạnh:

"Chợ đen hiện tại đóng góp hơn một nửa ngân sách cho nha môn.

Tiền từ đó nuôi sống cả huyện.

Nếu chợ đen hỗn loạn, cả huyện sẽ hỗn loạn.

"A Lục gật đầu:

"Hạ quan hiểu.

"Lưu Chính nhìn hắn, mắt sâu thẳm mang ý cười:

"Ta Biết?

Ngươi đã không xuống tay với chúng"Lưu Chính im lặng một lát, rồi nói tiếp:

“Lần này, ngươi xử lý rất tốt, đôi lúc một thế giới tươi đẹp sẽ được xây dựng từ những góc khuất, có ánh sáng thì phải có bóng tối làm nền”

A Lục cúi đầu cảm tạ:

“Chủ bạ quá khen, hạ quan cũng là làm tròn bổn phận, tất cả là công đại nhân dạy dỗ”

Lưu Chính nhướng mày:

"Ồ?

Ngươi nghĩ thế nào?"

“Ta là không ăn kẻ khác nịnh đểu bản thân đâu”

“Hạ quan nào dám”

A Lục đứng dậy, bước tới bên cửa sổ, nhìn ra ngoài.

Hắn nói, giọng trầm:

"Thưa Chủ bạ, chợ đen giống như một cái ao.

Cá lớn cá bé tranh nhau, nhưng nếu cứ thay cá liên tục, ao sẽ động.

Cá nhỏ chết, cá lớn cũng không yên.

"Hắn quay lại nhìn Lưu Chính:

"Hạ quan không cần giết chúng.

Hạ quan chỉ cần chúng biết ai là chủ ao.

"Lưu Chính nhìn hắn hồi lâu, rồi gật đầu:

"Nói tiếp."

"Hắc Hổ Bang và Thiết Ưng Bang, mỗi bang có thế mạnh riêng.

Hắc Hổ mạnh về vũ lực, kiểm soát đường dây vận chuyển.

Thiết Ưng mạnh về buôn bán, có quan hệ với nhiều thương nhân lớn.

Nếu giết một trong hai, bên kia sẽ lớn mạnh quá, khó kiểm soát."

"Nếu giết cả hai, sẽ có bang thứ ba, thứ tư nổi lên, lại phải bắt đầu lại từ đầu.

"Lưu Chính gật đầu:

"Ý ngươi là giữ nguyên hiện trạng?"

"Vâng.

Nhưng phải để chúng hiểu, chúng chỉ được tồn tại khi còn hữu dụng với nha môn.

"Lưu Chính cười, lần này là nụ cười thật sự:

"Ngươi học nhanh đấy.

Không uổng công ta chỉ dạy"“Đạ tạ chủ bạ nâng đỡ”

Ông ta đứng dậy, bước tới bên A Lục:

"Làm đi.

Ta muốn xem ngươi cân bằng thế nào.

"Tối hôm đó, A Lục cho mời Hắc Hổ và Thiết Ưng đến gặp riêng.

Không phải cùng lúc.

Mỗi người một giờ, một phòng.

Hắn gặp Hắc Hổ trước.

Tên mặt sẹo bước vào phòng, mặt đầy cảnh giác.

Chân hắn vẫn còn hơi tập tễnh sau nhát chém hôm trước.

A Lục chỉ tay vào ghế:

"Ngồi.

"Hắc Hổ không ngồi xuống tay nắm chặt chuôi đao.

A Lục nhìn hắn, mắt lạnh xuống:

“Sao còn cần ta đẩy ghế ra cho ngươi”

Hắc Hổ vốn còn muốn cứng rắn, nhưng sống lưng đã lạnh toát.

“Ta ngồi”

Hắn ngồi xuống, vẻ ngoài cứng rắn, nhưng đối mặt thật sự với A Lục vẫn khiến hắn toát mồ hồi hột.

Lúc trước khi nghe danh về A Lục một đêm có thể đối đầu năm mươi nhân mạng trong đó cao thủ không ít, hắn vốn còn không tin, nhưng khi thực sự đối mặt, chỉ với vài ba chiêu hắn đã vô lực phản kháng, hắn mới biết lời đồn có thể là sự thật.

Bởi A Lục mang một loại sát khí được rèn luyện qua giế.

t chóc máu tươi, chứ không phải chỉ có uy không võ.

"Ngươi có biết tại sao ta không giết ngươi không?"

A Lục vừa vào liền hỏi ra điều hắn nghi ngờ nhất

Hắc Hổ lắc đầu.

"Vì ngươi còn có ích, còn có giá trị, Hắc Hổ Bang của ngươi kiểm soát đường dây vận chuyển từ bắc xuống nam.

Nếu ngươi chết, lũ đàn em của ngươi sẽ đánh nhau giành chỗ, hàng hóa tắc nghẽn, chợ đen hỗn loạn.

Nha môn không muốn thế.

"Lời nói A Lục quá thẳng thắn

Nhưng Hắc Hổ nghe vào lại khiến mặt hơi giãn ra, hắn biết khi một người còn có lợi ích mối quan hệ đó còn có cơ hội hàn gắn.

A Lục nói tiếp, giọng nói chắc nịch:

"Từ nay, ngươi cứ làm ăn như cũ.

Nhưng phải nhớ, chợ đen này do nha môn quản lý.

Ngươi muốn vận chuyển hàng, ta cho phép.

Muốn mở rộng địa bàn, ta cho phép.

Nhưng mỗi tháng, phải nộp đủ thuế cho nha môn.

"“Nghe rõ chưa”

Hắc Hổ gật đầu, hắn mừng còn không kịp:

"Dạ, tiểu nhân nhớ."

Thái độ khúm núm hơn trước nhiều.

A Lục gật đầu hài lòng

Hắn tiến tới nắm lấy vai Hắc Hổ.

“Con người a, phải hiểu rõ bổn phận của mình nếu không muốn đặt mình sai vi trí”

Hắc Hổ nghe ra ẩn ý trong lời nói, giọng nói có chút run:

"Dạ.

dạ, tiểu nhân sẽ nhớ rõ đại nhân căn dặn.

"A Lục nắm lấy hắn hai vai :

Vỗ bốp bốp"Nào, Hắc Hổ huynh, từ giờ ngươi chính là huynh đệ của A Lục ta”

Hắc Hổ gật đầu lia lịa

“Muộn rồi, Hắc Hổ huynh chắc nên về nghỉ ngơi đi nhỉ”

“Đạ tạ đại nhân, tiểu nhân xin cáo lui”

“Ha ha, Hắc Hổ Huynh câu nệ rồi, cứ gọi ta A Lục liền tốt”

“Vậy… A Lục ta xin phép cáo lui”

“Hắc Hổ Huynh thong thả” A Lục nhìn theo bóng lưng hắn, nở nụ cười tươi trên môi, mỗi lần Hắc Hổ quay đầu đều thấy A Lục vẫy tay chào về phía mình một cách tà mị.

Đợi đến khi Hắc Hổ khuất bóng, A Lục mới lạnh lùng thu lại nụ cười

Đúng lúc đó, một tên sai nha chạy tới

“Sai Đầu đại nhân, Thiết Ưng Bang đã tới”

Nghe vậy, A Lục mỉm cười khẽ

“Thật đúng lúc”

“Đi thôi”

Trong phòng

Người phụ nữ mặt lạnh không biết đã ngồi từ bao giờ, A Lục bước vào ánh mắt của nàng đã dán chặt lên người hắn.

A Lục nhìn nàng, chắp tay hữu lễ:

Thiết Ưng Bang Chủ, quá là nữ quái hiệp, bản lĩnh hơn người , tại hạ hôm nay được diện kiến, bái phục, bái phục"

Thiết Ưng nheo mắt.

“Có gì nói thẳng chớ lòng vòng?

A Lục nhún vai, niềm nở nói

Từ nay, ngươi cứ làm ăn như cũ.

Muốn cạnh tranh, muốn mở rộng ta không ngăn cản, nhưng phải nhớ, ai là người nắm gáy mình”

“Chợ đen này nha môn muốn quản ngươi không thể cản, không có ngươi sẽ có người khác.

“Sẵn sàng giúp sức cho Nha Môn”

Thiết Ưng tức giận:

“Ngươi đe doạ ta”

A Lục xua tay, nhìn sâu vào mắt nàng:

“Chớ xúc động, hãy bình tĩnh nào, bình tĩnh nào”

“Không….

ngươi sẽ chết đấy”

A Lục nhấn mạnh lời cuối, sát khí bùng phát, lập tức khiến gian phòng lạnh xuống.

“Sai Đầu…” Tên sai dịch sau lưng run lên sợ hãi.

Thiết Ưng nghiến răng nghiến lợi, mắt trừng trừng nhưng sâu trong đó ánh lên một tia kiêng dè, cuối cùng phẩy áo bực tức quay người rời đi.

Rầm

Nàng đạp cánh cửa phát ra ầm vang âm thanh.

A Lục đứng đó, lạnh lùng nhìn nàng rời đi.

Bóng lưng đó vẫn thẳng, nhưng thứ gì đó đã gập xuống.

“Đại nhân, cứ để ả đi như vậy sao, liệu ả có phản kháng”

Tên sai nha dò hỏi

A Lục nghi hoặc quay đầu:

“Phản Kháng?

Ha….

ha ha, ngươi nhìn người vẫn chưa đủ tinh mắt rồi”

Nghe vậy, tên sai nha như bừng tỉnh

Dạ, tiểu nhân rõ.

A Lục cười vang, rời đi

Bên kia

Thiết Ưng ngồi trong Thiết Ưng Bang đại sảnh.

Nàng quét mắt một lượt đám thuộc hạ, lạnh giọng nói:

“Từ nay không được đối đầu Nha Môn, kẻ dám làm loạn đánh gãy tứ chi ném cho yêu thú ăn”

Lời nàng vừa ra, đám thuộc hạ không kẻ dám hó hé.

“Rõ, đại vương”

Tất cả cùng cúi đầu, chấp hành rời đi.

Nàng trước nay lời đã nói là vương lệnh, không kẻ dám trái nếu không sẽ bị trừng phạt không tha.

Từ đó rèn ra thiết luật, thét ra lửa nữ vương

Nàng bước đi, khuất trong bóng tối.

Giọng nói nàng đầy hữu lực, nhưng mang chút kiêng dè:

“A Lục mối nhục này ta nhớ rõ”

“.

Ba tuần sau.

Chợ đen trở lại hoạt động ổn định chưa từng thấy.

Hắc Hổ Bang và Thiết Ưng Bang vẫn tồn tại, vẫn cạnh tranh, nhưng trong khuôn khổ.

Thỉnh thoảng có xích mích nhỏ, nhưng chưa bao giờ đến mức phải gọi A Lục ra tay.

Hoặc bọn chúng đều sợ A Lục ra mặt

Hàng hóa lưu thông, thuế má đầy đủ.

Tiền từ chợ đen đổ về nha môn đều đặn, nuôi sống cả huyện.

Một buổi chiều, Lưu Chính gọi A Lục lên.

Ông ta đẩy xấp sổ về phía hắn:

Xem đi.

A Lục mở ra.

Số thu từ chợ đen trong ba tháng qua tăng hai thành.

Lưu Chính nhìn hắn:

Ngươi làm tốt.

A Lục cúi đầu:

Đa tạ Chủ bạ khen thưởng.

Lưu Chính đứng dậy, bước tới bên cửa sổ:

Ngươi biết không, có những việc, không phải cứ dùng vũ lực là giải quyết được.

Có những kẻ thù, không phải cứ giết là xong.

Ông ta quay lại nhìn A Lục:

Ngươi còn trẻ đã hiểu được điều đó, quả là hiếm có"

A Lục nhẹ cong khoé miệng.

Lưu Chính phất tay:

Về đi.

Còn nhiều việc phía trước."

A Lục cúi đầu lui ra.

Ngoài sân, tuyết lại bắt đầu rơi.

Hắn đứng đó, nhìn những bông tuyết trắng xóa phủ lên mái nhà, phủ lên con đường.

Trong ngực, tấm bia sáng lên:

« Công đức hiện hữu:

2.

280 »

« Mảnh vỡ:

6/7 »

Chỉ còn một mảnh cuối cùng.

Hắn nhìn về phía chợ đen xa xa, nơi ánh đèn vẫn sáng, nơi những con người vẫn đang mưu sinh, nơi hắn vừa tạo ra một sự cân bằng mong manh.

Hắn biết, cân bằng này không bền.

Sẽ có lúc nó đổ vỡ.

Nhưng ít nhất, bây giờ nó đang hoạt động.

Hết chương 16.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập