Một tháng sau khi A Lục ổn định chợ đen, Lãnh Vô Ưu cho người gọi hắn lên.
A Lục bước vào phòng, thấy Lãnh Vô Ưu đang ngồi trên ghế chủ vị, tay cầm một tấm bản đồ.
Bên cạnh là Hắc Vân và Tiền Đa.
Lãnh Vô Song không có mặt.
Lãnh Vô Ưu ngẩng lên, nhìn A Lục với ánh mắt lạnh nhạt quen thuộc:
"Ngươi biết vùng núi phía tây không?"
A Lục cúi đầu:
"Dạ, hạ quan có biết qua.
Đó là vùng núi hiểm trở, ít người lui tới."
"Ở đó có một con Hùng Yêu, thực lực Luyện Khí tầng năm.
Ta muốn săn nó."
Lãnh Vô Ưu gấp bản đồ lại, nhìn thẳng vào A Lục:
"Ngươi dẫn đường.
"A Lục im lặng một lát, rồi đáp:
"Dạ, hạ quan xin vâng.
"Lãnh Vô Ưu gật đầu, không nói thêm.
Đoàn người lên đường vào sáng hôm sau.
Lần này chỉ có bốn người:
Lãnh Vô Ưu, Hắc Vân, Tiền Đa, và A Lục làm người dẫn đường.
Lãnh Vô Song bị buộc ở lại huyện nha, mặt nàng hầm hầm nhưng không dám cãi lời huynh trưởng.
Đường lên núi phía tây hiểm trở hơn A Lục tưởng.
Những con dốc dựng đứng, những khe núi sâu hun hút, những cánh rừng già rậm rạp.
Thỉnh thoảng, tiếng yêu thú hú vọng từ xa, não nề trong màn sương.
A Lục đi đầu, rọc lá, chặt cây mở đường.
Phía sau, ba người kia đi theo, nhẹ nhàng như đi dạo trong vườn.
Hắn để ý thấy, Hắc Vân và Tiền Đa đều là Luyện Khí tầng năm, nhưng họ đi theo Lãnh Vô Ưu với thái độ cung kính.
Còn Lãnh Vô Ưu, hắn ta bước đi thong thả, nhưng mỗi bước chân đều có một luồng linh khí nhẹ nhàng tỏa ra, đủ để xua đuổi những yêu thú nhỏ ven đường.
Trúc Cơ kỳ.
A Lục nuốt nước bọt.
Hắn biết mình còn kém xa.
Ngày thứ hai, họ tìm thấy dấu vết của Hùng Yêu.
Một con yêu khổng lồ, cao hơn ba trượng, lông nâu sẫm, mắt đỏ rực.
Nó đang nằm dưới gốc cây cổ thụ, ngủ say sau bữa ăn.
Xung quanh la liệt xương của những con thú rừng, và cả vài bộ xương người.
Lãnh Vô Ưu quan sát một lúc, rồi quay sang ba người kia:
"Các ngươi đứng đây.
Đừng động.
"Hắn bước về phía con yêu, không giấu, không tránh.
Chân hắn đạp lên lá khô, phát ra tiếng động nhỏ.
Con Hùng Yêu thức dậy.
Nó đứng phắt lên, gầm một tiếng chấn động cả khu rừng.
Đôi mắt đỏ rực nhìn về phía Lãnh Vô Ưu, đầy sát khí.
Lãnh Vô Ưu vẫn bước, không dừng.
Con Hùng Yêu lao tới, móng vuốt to như cánh tay người vung lên, chém thẳng vào đầu hắn.
Lãnh Vô Ưu giơ một ngón tay.
Chỉ một ngón tay.
Móng vuốt của Hùng Yêu chạm vào ngón tay hắn, rồi.
dừng lại.
Không thể tiến thêm một phân.
Lãnh Vô Ưu nhẹ nhàng đẩy.
Con Hùng Yêu lùi lại mấy bước, loạng choạng.
Nó gầm lên giận dữ, lao lại lần nữa.
Lần này, cả hai tay cùng vung.
Lãnh Vô Ưu vẫn chỉ dùng một ngón tay.
Nhưng lần này, ngón tay hắn bỗng bắn ra một luồng linh khí trắng xóa, xuyên thẳng qua ngực con yêu.
Con Hùng Yêu dừng lại.
Nó cúi xuống nhìn lỗ thủng trên ngực, máu đen phun ra như suối.
Rồi nó từ từ ngã xuống, đất rung chuyển.
Một chiêu.
Một ngón tay.
A Lục đứng đó, nhìn cảnh tượng trước mắt, lạnh cả người.
Hắn đã từng đối đầu với yêu hồ tam vĩ, với Hải Yêu, với Hầu Yêu.
Hắn đã từng liều mạng sống để chiến đấu.
Hắn tưởng mình mạnh.
Nhưng lúc này, nhìn Lãnh Vô Ưu, hắn mới hiểu.
Mình chỉ là con kiến.
Một con kiến có thể bị giết chỉ bằng một ngón tay.
Lãnh Vô Ưu quay lại, nhìn ba người đang đứng dưới gốc cây.
Mặt hắn vẫn lạnh, không chút cảm xúc:
"Xong rồi.
Về thôi.
"Hắc Vân và Tiền Đa bước tới, nhìn xác con yêu với vẻ mặt bình thản, như thể chuyện này chẳng có gì lạ.
A Lục vẫn đứng im, chân như đóng băng dưới đất.
Trên đường về, A Lục đi cuối đoàn, im lặng suốt quãng đường.
Hắn nhìn lưng Lãnh Vô Ưu, người đang đi trước, bước chân vững vàng, không một chút mệt mỏi.
Hắn nhớ lại những lời Lưu Chính từng nói:
Luyện Khí chỉ là bước khởi đầu.
Trên còn Trúc Cơ, trên nữa là Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần.
Hắn tưởng mình hiểu.
Nhưng phải tận mắt chứng kiến, hắn mới thực sự cảm nhận được sự chênh lệch.
Không phải gấp đôi, gấp ba.
Mà là gấp mười, gấp trăm.
Một Trúc Cơ sơ kỳ có thể giết một Luyện Khí tầng năm chỉ bằng một ngón tay.
Vậy thì Kim Đan, Nguyên Anh sẽ còn khủng khiếp đến mức nào?
A Lục siết chặt bàn tay.
Trong lòng, khát khao về mảnh vỡ thứ bảy càng trở nên mãnh liệt.
Chỉ còn một mảnh.
Hắn biết, mảnh cuối cùng đó sẽ không dễ tìm.
Nhưng hắn phải tìm bằng được.
Bởi vì nếu không, hắn sẽ mãi mãi chỉ là con kiến.
Về đến huyện nha, A Lục lui về phòng, ngồi đó thẫn thờ hồi lâu.
Hắn rút tấm bia trong ngực ra, nhìn những dòng chữ vàng nhạt:
« Công đức hiện hữu:
2.
280 »
« Mảnh vỡ:
6/7 »
Sáu mảnh rồi.
Nhưng sáu mảnh vẫn chưa đủ.
Hắn nhớ lại cảnh tượng hôm nay.
Nếu hắn có đủ bảy mảnh, liệu hắn có đạt được sức mạnh như vậy không?
Hay còn hơn thế?
A Lục không biết.
Nhưng hắn biết mình sẽ tìm ra câu trả lời.
Bên ngoài, màn đêm buông xuống.
Tuyết lại rơi, phủ trắng xóa khung cửa sổ.
A Lục đứng dậy, bước ra sân.
Hắn nhìn lên bầu trời đầy sao, nơi xa xa những ánh sáng lấp lánh như vô số mảnh vỡ đang chờ đợi.
Mảnh cuối cùng.
Ngươi ở đâu?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập