Chương 18: Hung Hiểm Mới

Một tháng sau ngày đồng hành với Lãnh Vô Ưu, A Lục trở lại nhịp sống thường nhật.

Tuần tra, xử lý công văn, quản lý chợ đen, thỉnh thoảng lại xuống các thôn làng kiểm tra tình hình.

Công việc bộn bề nhưng có quy củ.

Dân chúng trong huyện dần quen với sự hiện diện của vị Sai Đầu trẻ tuổi, ít nói nhưng luôn xuất hiện đúng lúc.

Hôm ấy, hắn nhận lệnh tuần tra vùng ven biển.

Trời âm u, gió từ biển thổi vào mang theo hơi nước mặn mà.

A Lục đi dọc bờ cát, thỉnh thoảng dừng lại quan sát những chiếc thuyền đánh cá đang trở về sau chuyến ra khơi.

Đã ba tháng kể từ khi hắn dẹp yên Hải Yêu.

Dân làng chài giờ đã có thể ra khơi trở lại, cuộc sống dần ổn định.

Họ nhìn hắn không còn thù địch như trước, thậm chí có người còn cúi đầu chào khi thấy hắn đi qua.

A Lục đi đến cuối làng, nơi mỏm đá nhô ra biển – chỗ cũ của ngôi miếu Thủy Thần năm xưa.

Ngôi miếu đã bị phá bỏ, chỉ còn lại nền đá trơ trọi giữa sóng gió.

Hắn đứng đó, nhìn ra biển cả mênh mông.

Rồi hắn cảm nhận được nó.

Yêu khí.

Rất nhẹ, rất mơ hồ, nhưng chắc chắn là có.

Một luồng yêu khí lạnh lẽo từ dưới đáy biển phát ra, hòa lẫn với hơi nước, tan vào trong gió.

A Lục nheo mắt, vận linh khí lên tai, lên mũi.

Hắn cố gắng xác định phương hướng, nhưng yêu khí quá mỏng manh, lúc có lúc không, như thể đang cố tình ẩn nấp.

Hắn đứng đó suốt một khắc, tập trung cao độ.

Nhưng rồi yêu khí biến mất hoàn toàn, không để lại dấu vết.

A Lục nhíu mày.

Không phải Hải Yêu cũ.

Con hắn giết sớm đã tan thành nước biển, không thể sống lại.

Đây là một con khác – và có vẻ còn mạnh hơn, còn tinh ranh hơn.

Hắn lục soát khu vực suốt buổi chiều.

Lặn xuống mấy rạn đá ngầm, soi xét từng hang động nhỏ dưới nước.

Nhưng không tìm thấy gì.

Khi mặt trời lặn, hắn đành quay về làng, lòng nặng trĩu một dự cảm chẳng lành.

Đêm đó, A Lục không ngủ được.

Hắn nằm trong căn lều tạm dựng ở ven làng, mắt nhìn lên mái tranh, tai vẫn vểnh lên nghe ngóng tiếng động từ biển.

Yêu khí lúc chiều không phải ảo giác.

Hắn chắc chắn.

Nhưng nó ở đâu?

Tại sao lại ẩn nấp?

Và tại sao lại xuất hiện ngay lúc này?

Hắn nhớ lại những lời dân làng kể:

trước khi Hải Yêu xuất hiện, biển động liên miên, cá tôm bỏ đi, những ngư dân già cảm thấy một nỗi sợ mơ hồ mỗi khi ra khơi.

Lần này, biển vẫn yên.

Gió vẫn thổi bình thường.

Cá vẫn đầy thuyền.

Nhưng yêu khí thì có.

Một con yêu biết ẩn nấp, biết chờ thời, biết không gây rối khi chưa đủ sức – đó mới là loại nguy hiểm nhất.

Sáng hôm sau, A Lục hớt hải trở về huyện nha, gõ cửa phòng Lưu Chính.

Lưu Chính đang uống trà, thấy hắn mặt mày căng thẳng, ông ta đặt chén xuống:

"Có chuyện?"

A Lục cúi đầu:

"Thưa Chủ bạ, hạ quan có việc cần bẩm."

"Nói."

"Hạ quan vừa phát hiện yêu khí ở vùng biển làng chài.

Rất nhẹ, rất mơ hồ, nhưng chắc chắn là có.

Hạ quan đã tìm kiếm nhưng không thấy tung tích.

Con yêu này.

có vẻ tinh ranh hơn Hải Yêu cũ.

"Lưu Chính nhíu mày:

"Ý ngươi là sao?"

A Lục ngẩng lên:

"Thưa Chủ bạ, hạ quan xin được đóng giữ ở làng chài một thời gian.

Nếu con yêu đó xuất hiện, hạ quan sẽ xử lý ngay.

Nếu không, ít nhất cũng có mặt để bảo vệ dân làng.

"Lưu Chính nhìn hắn hồi lâu.

Rồi ông ta hỏi:

"Ngươi định ở đó bao lâu?"

"Thưa Chủ bạ, hạ quan không biết.

Có thể một tháng, có thể lâu hơn.

Nhưng hạ quan xin hứa, nếu phát hiện yêu thú đáng sợ, hạ quan sẽ lập tức bắn pháo tín hiệu, báo về huyện nha.

"Lưu Chính đứng dậy, bước tới bên cửa sổ:

"Ngươi biết không, yêu ma luôn như giết mãi không hết, bản thân ngươi cũng là con người, mà là con người rồi sẽ có giới hạn"Lưu Chính nhìn trên người hắn chằng chịt vết thương, sớm tạo thành sẹo, nhưng chắc hẳn mỗi khi trời trở gió, đều đau đớn đến điên dại.

“ Ngươi nghĩ mình có thể phát huy tốt”

A Lục cúi đầu:

"Hạ quan biết.

Nhưng hạ quan không có lý do để lưỡng lự.

Thế gian luôn vận hành, con người cũng vậy, hạ quan không phải đại anh hùng, nhưng cũng không phải kẻ sẽ chối bỏ trách nhiệm lúc khó khắn, có những việc bản thân làm được thì nên làm, cho dù điều đó có quá sức chịu đựng"“Còn nếu điều không may xảy ra, hạ quan tin rằng vẫn còn đại nhân lo liệu hậu sự”

Lưu Chính quay lại, nhìn hắn.

Ánh mắt ông ta vẫn lạnh, nhưng có một tia gì đó khác – có thể là tán thành, có thể là chờ đợi:

"Thôi, bớt nịnh bợ, ngươi đi đi.

Nhưng nhớ, mạng sống của bản thân mới là quan trọng nhất.

"A Lục cúi đầu:

"Đa tạ Chủ bạ dạy bảo"Hắn quay người bước ra, nhưng Lưu Chính gọi với theo:

"A Lục.

"Hắn dừng lại.

"Đừng chết.

"A Lục quay lại, nhìn Lưu Chính.

Ông ta đã trở lại bàn, cầm chén trà lên, mặt không cảm xúc.

Hắn cúi đầu cảm tạ lần nữa, rồi bước đi.

Chiều hôm đó, A Lục trở lại làng chài.

Hắn mang theo một túi lớn đựng bùa chú, đan dược, và ba quả pháo tín hiệu màu đỏ – thứ sẽ bắn lên trời, nổ thành một đóa hoa lửa giữa mây, báo hiệu nguy cấp cho toàn huyện.

Dân làng thấy hắn quay lại, ai nấy đều ngạc nhiên.

Ông lão bán nước chạy ra hỏi:

"Sai Đầu?

Sao ngài lại quay lại?"

A Lục nhìn ông ta:

"Có việc.

Ta sẽ ở đây một thời gian.

"Ông lão nhìn hắn, mắt đầy thắc mắc, nhưng không dám hỏi thêm.

A Lục dựng lại căn lều cũ, trải chiếu, sắp xếp đồ đạc.

Xong xuôi, hắn ra bờ biển, đứng trên mỏm đá, nhìn ra khơi xa.

Biển vẫn xanh, sóng vẫn vỗ, chim hải âu vẫn bay lượn.

Nhưng trong lòng hắn, dự cảm chẳng lành vẫn còn đó.

Con yêu kia sẽ xuất hiện.

Hắn chỉ không biết khi nào.

Đêm đó, A Lục ngồi thiền trước cửa lều, linh khí vận chuyển khắp cơ thể.

Tai hắn vểnh lên, mũi hít nhẹ, cảm nhận từng luồng gió từ biển thổi vào.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập