Đêm thứ bảy.
A Lục ngồi thiền trước cửa lều, linh khí vận chuyển chậm rãi trong cơ thể.
Đã một tuần hắn ở lại làng chài, mỗi đêm đều thức canh, mỗi ngày đều lùng sục ven biển.
Nhưng con yêu kia vẫn không xuất hiện, như thể nó chỉ là ảo ảnh.
Dân làng bắt đầu quen với sự hiện diện của hắn.
Có người còn mang cơm, mang cá đến cho hắn, dù hắn không nhận.
Ông lão bán nước thỉnh thoảng lại ra ngồi cạnh hắn, kể chuyện biển cả, chuyện những ngư dân già đã khuất.
Đêm ấy, trời không trăng.
Mây đen dày đặc che kín bầu trời, biển đen ngòm như mực.
Sóng vỗ mạnh hơn mọi khi, từng đợt ào ạt lao vào vách đá, bọt nước trắng xóa.
A Lục bỗng mở mắt.
Yêu khí.
Lần này không còn mơ hồ.
Nó mạnh mẽ, đậm đặc, tràn lên từ đáy biển như một cơn sóng ngầm.
Hắn đứng dậy, tay nắm chặt Liệt Dương đao, mắt nhìn thẳng ra biển.
Rồi hắn thấy nó.
Một vệt đỏ sẫm từ dưới nước trào lên, lan rộng ra xung quanh.
Ban đầu chỉ là một mảng nhỏ, nhưng rồi nó nhanh chóng bành trướng, nhuốm đỏ cả một vùng biển rộng lớn.
Máu.
Huyết dịch đỏ sẫm.
A Lục trợn mắt.
Dưới ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đuốc trong làng, hắn nhìn thấy dòng huyết dịch ấy chảy dọc theo dòng nước, tràn vào cửa sông, nhuốm đỏ cả một khúc sông gần bờ.
Mùi tanh nồng xông lên, nồng nặc đến mức khiến người ta buồn nôn.
Phía sau hắn, tiếng la hét bắt đầu vang lên.
Dân làng đã thức giấc.
Họ chạy ra bờ biển, nhìn cảnh tượng kinh hoàng trước mắt.
Đàn bà ôm mặt khóc, trẻ con sợ hãi núp sau lưng cha mẹ, đàn ông cầm dao cầm giáo run run nhìn ra biển.
"Có chuyện gì vậy?"
"Trời ơi, biển chảy máu!"
"Yêu quái!
Yêu quái nổi lên rồi!
"A Lục không ngoái đầu.
Hắn vận hết linh khí lên mắt, nhìn xuyên qua màn đêm, xuyên qua lớp huyết dịch đang lan rộng.
Và hắn thấy nó.
Một thân hình khổng lồ đang trồi lên từ đáy biển.
Dài hơn mười trượng, thân phủ đầy vảy xanh đen, đầu có sừng, mắt to như chiếc đèn lồng, đỏ rực trong bóng tối.
Nó uốn mình, quẫy đuôi, mỗi cử động đều làm biển động dữ dội.
Giao long.
Trúc Cơ kỳ.
A Lục lạnh toát sống lưng.
Hắn đã từng chứng kiến thực lực của Lãnh Vô Ưu.
Một ngón tay, một con Luyện Khí tầng năm chết tươi.
Giờ đây, trước mặt hắn là một con Giao Yêu Trúc Cơ – một sinh vật có thực lực ngang ngửa Lãnh Vô Ưu, thậm chí còn mạnh hơn vì nó sống dưới nước, môi trường chiến đấu của nó.
Hắn không phải đối thủ.
Cả làng này, không ai là đối thủ.
A Lục quay lại, hét lớn:
"CHẠY!
TẤT CẢ LÊN NÚI!
NHANH!
"Dân làng ngơ ngác nhìn hắn, chưa hiểu chuyện gì.
A Lục rút từ trong túi ra một quả pháo tín hiệu, bắn thẳng lên trời.
Một đóa hoa lửa đỏ rực nổ tung trên bầu trời đêm, sáng rực cả một vùng.
Rồi hắn chạy vào làng, hét liên tục:
"LÊN NÚI!
MANG THEO TRẺ CON VÀ NGƯỜI GIÀ!
KHÔNG ĐƯỢC Ở LẠI!
ĐI NGAY!
"Lần này, dân làng hiểu.
Họ hốt hoảng chạy về nhà, ôm con, dắt già, nháo nhào chạy về phía núi.
Tiếng khóc, tiếng la, tiếng gọi nhau vang lên khắp làng.
A Lục đứng giữa làng, nhìn dân chúng chạy tán loạn.
Hắn cắn răng, rút thêm hai quả pháo tín hiệu còn lại, bắn liên tiếp lên trời.
Hai đóa hoa lửa nữa nổ tung, báo hiệu nguy cấp cho toàn huyện.
Trong lòng hắn, một ý nghĩ lóe lên:
hy vọng Lưu Chính nhìn thấy.
Hy vọng người có thể đến kịp.
Nhất là Lãnh Vô Ưu, đó là hy vọng duy nhất.
Phía sau, tiếng gầm của Giao Long vang lên, chấn động cả đất trời.
A Lục quay lại, nhìn ra biển.
Con Giao Long đã trồi lên khỏi mặt nước, thân hình khổng lồ hiện rõ dưới ánh sáng lờ mờ.
Nó nhìn về phía làng, đôi mắt đỏ rực đầy sát khí.
Hắn biết, nó sắp lao vào.
Nhưng hắn cũng biết, dân làng cần thời gian.
A Lục siết chặt Liệt Dương đao, bước ra bờ biển.
Hắn không thể thắng.
Hắn biết điều đó.
Nhưng hắn có thể câu giờ.
Dù chỉ một khắc, dù chỉ vài phút.
Mỗi giây hắn đứng đây, là mỗi giây dân làng chạy xa hơn, lên cao hơn, an toàn hơn.
Con Giao Long gầm lên lần nữa, lao vào bờ.
A Lục đứng đó, giữa bãi cát trống trải, đối diện với tử thần.
Sự quyết ý trong mắt muốn tràn ra ngoài.
Trong ngực, tấm bia sáng lên, nhưng hắn không còn thời gian để nhìn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập