A Lục đứng đó, run rẩy, nhìn vũng máu đen đang ngấm dần vào lòng đất.
Máu yêu quái tanh nồng, nóng hổi vừa phút trước giờ đã nguội lạnh, bốc lên mùi hôi thối như có thứ gì đó đang thối rữa từ bên trong.
Đứa bé trong lòng người phụ nữ vẫn khóc, nhưng tiếng khóc đã yếu dần.
Nó đói.
Chúng đều đói.
Cả cái xóm nghèo này, ai cũng đói.
Người phụ nữ ngước lên nhìn A Lục.
Mặt bà ta lấm lem máu từ vết thương trên đầu, nhưng đôi mắt lại sáng lên một thứ ánh sáng lạ thường ánh sáng của lòng biết ơn, của sự tôn thờ.
"Ân nhân.
.."
bà ta quỳ rạp xuống đất, trán úp vào vũng máu yêu quái
"Ân nhân cứu con ta.
Con ta là giọt máu duy nhất của phu quân, hắn không may chết vì đói tháng trước, nếu mất đứa trẻ, ta cũng không sống nổi nữa.
"A Lục nghe vậy, lúng túng đỡ bà ta dậy.
Tay hắn chạm vào vai bà, xương gồ lên dưới lớp áo mỏng.
Da thịt lạnh ngắt.
"Bà.
bà đứng lên đi.
Không có gì đâu.
"Không có gì ư?
Hắn vừa giết một con yêu quái.
Một con yêu đói chuyên bắt trẻ con.
Hắn kẻ sai dịch hạng chín suýt chết đói tối qua vừa chém đầu nó bằng một khúc gỗ mục.
Tay hắn vẫn còn run.
Người phụ nữ ôm con đứng dậy, lùi về phía căn lều tồi tàn của mình.
Trước khi vào, bà ngoái lại:
ngươi ở đâu?
Ngày mai ta sẽ mang ơn đến tạ.
Ta không có gì, nhưng có mấy củ khoai lang để dành.
"A Lục lắc đầu.
"Không cần đâu.
Lo cho nhi tử của bà đi.
"Bà ta biến mất sau cánh cửa nát.
Đứa bé nín khóc từ lúc nào, chỉ còn tiếng gió rít qua những mái nhà tranh.
A Lục nhìn xuống tay mình.
Khúc gỗ vẫn cầm chặt, đầu nó đã nát vụn vì va vào cổ yêu quái.
Hắn vứt nó đi, nhặt viên đen nhỏ dưới đất thứ duy nhất còn sót lại của con yêu.
Nó tròn trịa, to bằng đầu ngón tay cái, đen bóng như hòn bi, cầm lên thấy mát lạnh, trong lòng bàn tay như có thứ gì đó đang cựa quậy bên trong.
Yêu đan?
Hắn chợt nghĩ, dù chẳng biết từ đâu ra khái niệm ấy.
Nhét viên đan vào túi áo, hắn lê bước về phía căn lều của mình một góc nhỏ trong cái miếu hoang, nơi hắn vừa nhặt được tấm bia.
Đi qua đống xác chết, qua những con người thoi thóp, qua bầy chuột cống đang gặm nhấm thứ gì đó trong bóng tối.
Căn lều thực chất chỉ là mấy tấm lá cây che tạm ở góc miếu, đủ để che mưa che gió phần nào.
Một manh chiếu rách, một cái bát sứt, một bầu nước cạn khô.
Đó là tất cả gia tài của A Lục sau mười tám năm sống lay lắt.
Hắn ngồi xuống, rút tấm bia trong ngực áo ra.
Nó vẫn còn ấm, những đường nét trên mặt bia lờ mờ sáng dưới ánh trăng lọt qua khe vách.
"Công đức.
+20.
hắn lẩm bẩm
"Công Đức Thương Thành.
là cái quái gì thế?"
Vừa dứt lời, tấm bia lại sáng lên.
Lần này, một dòng chữ hiện ra chi tiết hơn, hiện lên trước mắt hắn như được viết bằng ánh sáng:
« Công Đức Thương Thành.
Công đức hiện hữu:
20.
Có thể đổi lấy:
« 1.
Lương khô (3 ngày)
5 công đức »
« 2.
Bách Độc Bất Xâm (phù, 3 ngày)
10 công đức »
« 3.
Tụ Linh quyết (nhập môn)
15 công đức »
« 4.
Liệt Dương đao (phàm binh thượng phẩm)
20 công đức »
A Lục nhìn một lượt, nuốt nước bọt.
Cổ họng hắn khô khốc, nhưng trong lòng lại dấy lên một niềm hy vọng cháy bỏng.
Lương khô ba ngày.
Chỉ với năm công đức, hắn có thể có đồ ăn.
Không phải xin xỏ, không phải moi từ xác chết, không phải nhặt nhạnh rác rưởi.
Nhưng rồi hắn nhìn xuống mấy món còn lại.
Bách Độc Bất Xâm
Nghe tên đã biết là thứ bùa chú tránh độc, tránh bệnh.
Trong cái xóm nghèo đầy dịch bệnh này, nó còn quý hơn vàng.
Tụ Linh quyết chắc là công pháp tu luyện.
Thứ mà những người tu chân, những môn phái lớn cất giấu như báu vật, không cho kẻ ngoại lai dòm ngó.
Và Liệt Dương đao, một thanh đao thượng phẩm trong loại binh khí phàm tục, đủ để chém yêu quái mà không cần dùng khúc gỗ mục.
Hắn ngồi đó, nhìn những dòng chữ hiện ra rồi tắt đi, hiện ra rồi tắt đi.
Bụng lại sôi lên, nhắc nhở hắn về cái đói đang giày vò.
"Chọn cái nào?
Chọn cái nào bây giờ?"
Làm người kiếp trước, hắn chưa bao giờ phải đối mặt với những lựa chọn sinh tử thế này.
Lương thực trước mắt, hay sức mạnh lâu dài?
Đang phân vân thì bên ngoài vọng lại tiếng bước chân.
Nhiều người.
Và cả tiếng nói:
"Đây rồi!
tiểu tử A Lục ở trong này!
Ta thấy hắn chạy về hướng này!
"Tim A Lục nhảy thót.
Hắn cuống cuồng nhét tấm bia vào ngực áo, quờ tay tìm thứ gì đó để phòng thân.
Nhưng trong góc lều chỉ có mấy thứ vô dụng cái bát sứt, manh chiếu rách, và khúc gỗ mục đã nát đầu.
Cửa miếu bị đẩy tung.
Mấy bóng người ùa vào, tay cầm đuốc, tay cầm gậy gộc.
Đi đầu là một người đàn ông trạc bốn mươi, mặt đầy râu, mắt híp lại nhìn A Lục từ trên xuống dưới.
"Ngươi trốn ở đây à?
tiểu tử sai dịch hạng chín?"
A Lục lùi lại, lưng chạm vào vách đất lạnh.
"Các.
các người muốn gì?"
Người đàn ông cười khẩy, bước tới, giơ đuốc lên soi mặt A Lục.
Ánh sáng vàng vọt hắt lên khuôn mặt hốc hác, hốc mắt sâu hoắm vì đói của hắn.
"Ta là ai?
Lão tử là Lý Trường, đội trưởng đội sai dịch nha môn huyện Thanh Thạch.
Ta là cấp trên của ngươi đấy, cẩu vật.
"A Lục nghe vậy chợt nhớ.
Trong ký ức của thân xác này, Lý Trường là kẻ độc ác, chuyên bóc lột bọn sai dịch hạng dưới.
Hắn ta giữ lương thực, chỉ phát cháo loãng cho bọn họ, còn phần tốt thì đem bán chợ đen.
Ai dám nói gì sẽ bị đánh đập, hoặc đuổi ra ngoài cho chết đói.
"Ta…ta có làm gì đâu?"
A Lục cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
Lý Trường nhìn quanh căn lều tồi tàn, rồi cười khẩy:
"Lão tử nghe nói tối qua ngươi giết một con yêu đói ở cuối xóm.
Chém đầu nó bằng khúc gỗ mục, phải không?"
A Lục đứng hình.
Mồ hôi lạnh toát ra sau lưng.
Hắn nhớ lại đêm qua ngoài người phụ nữ và đứa bé, không còn ai khác chứng kiến.
Vậy mà Lý Trường biết.
Không chỉ biết, hắn ta còn biết cả việc dùng khúc gỗ.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn, lạnh buốt như có ai đổ nước đá vào sống lưng.
Người phụ nữ ấy.
bà ta đã đi báo tin.
Hắn nhắm mắt, hình ảnh đêm qua hiện về.
Người phụ nữ quỳ lạy, mắt sáng lên biết ơn, miệng nói
"ân nhân, ân nhân"
Thì ra cái sáng ấy không phải vì lòng tốt, mà vì bà ta nhìn thấy cơ hội.
Một tiểu tử sai dịch hạng chín tự dưng giết được yêu quái hẳn phải có bảo bối gì đó.
Mà Lý Trường kẻ nắm quyền sinh sát trong tay sẽ trả giá cho tin tức này.
Giá của một mạng người trong loạn thế này rốt cuộc là bao nhiêu?
Một bát cháo?
Hai bát?
Hay có khi chỉ là một nắm lá rau rừng?
A Lục mở mắt, nhìn thẳng vào Lý Trường.
Hắn không còn sợ nữa, chỉ thấy lạnh.
Một cái lạnh thấu xương từ trong lòng.
"Có chuyện đó không?"
Lý Trường gằn giọng.
"Không."
A Lục đáp, giọng khản đặc.
Lý Trường nheo mắt, bước tới một bước, mặt sát mặt A Lục.
Hơi thở hôi rình bốc vào mặt hắn:
"Mày dùng cái gì để giết nó?
Mày chỉ là tiểu tử sai dịch hạng chín, yếu hơn con kiến, sao có thể giết yêu quái?"
A Lục im lặng.
Trong đầu hắn xoay chuyển hàng ngàn ý nghĩ, nhưng chẳng tìm ra câu trả lời nào hợp lý.
Lý Trường giơ tay, một tên sai dịch phía sau bước lên, ném một vật xuống đất.
Đó là khúc gỗ mục A Lục dùng để giết yêu đầu nó đã nát vụn, dính đầy máu đen khô.
"Cái này phải không?
Mày dùng khúc gỗ này chém đầu yêu quái?"
Lý Trường cười khẩy
"Mày nghĩ tao là tiểu tử ngốc à?
Cả đội sai dịch chúng tao, mười mấy tên đàn ông, cầm đao kiếm còn không dám động vào yêu quái.
Một mình mày, với khúc gỗ mục, chém đầu nó?"
Hắn ta dừng lại, mắt nheo lại như kẻ đang săn mồi:
"Mày có bảo bối gì đúng không?
Đưa đây!
"A Lục lùi thêm một bước.
Lưng đã ép sát vào vách đất, không còn đường lui.
"Ta không có gì cả."
"Không có gì?"
Lý Trường gật đầu ra hiệu.
Hai tên sai dịch lao tới, lục soát người A Lục.
Chúng lôi từ trong túi áo hắn ra viên yêu đan đen bóng.
"Ô hô!"
Lý Trường mắt sáng rực, giật lấy viên đan
"Yêu đan!
Của con yêu đói ngươi giết!
ngươi giết được nó thật!
"Hắn ta ngửi ngửi viên đan, rồi cười to:
"Yêu đan này bán được ít nhất năm lượng bạc đấy.
Đám lái buôn giàu có sẵn sàng trả giá cao để mua về làm thuốc.
Ngươi tiểu tử khốn vậy mà lại thật sự có thứ này?"
Hắn ta nhét viên yêu đan vào túi, rồi lại ra hiệu.
Hai tên sai dịch lục soát tiếp, nhưng tìm mãi không thấy gì.
Tấm bia công đức nằm trong ngực áo A Lục, nhưng kỳ lạ thay, tay chúng lướt qua chỗ đó mà không hề chạm vào nó, như thể nó vô hình trước bọn chúng.
"Không có gì khác?"
Lý Trường nhíu mày
"Lục kỹ hơn!
"Chúng lục lại, vẫn không thấy.
Một tên thậm chí còn lột áo A Lục ra, nhưng tấm bia vẫn ở đó, áp sát vào da thịt hắn, mà không ai thấy.
Lý Trường tức tối nhìn A Lục trần trụi, thân hình gầy nhom, xương sườn lồ lộ, da bọc xương.
"Ngươi đúng là tiểu tử khốn nạn.
Có yêu đan mà không biết giữ, để ta lấy là phải.
Còn cái gì nữa không?"
A Lục lắc đầu, tay ôm ngực, nơi tấm bia vẫn dán chặt vào da.
Lý Trường nhổ toẹt xuống đất, quay lưng bỏ đi.
Trước khi ra khỏi cửa, hắn ngoái lại:
"Từ nay nhớ, có thứ gì kiếm được phải nộp cho ta.
Ngươi chỉ là tên sai dịch hạng chín, sống nhờ vào lòng hảo tâm của ta.
Nhớ chưa?"
Bọn chúng đi khuất.
A Lục đứng đó, run rẩy, không phải vì lạnh.
Hắn nhìn xuống ngực mình, nơi tấm bia vẫn còn đó, tỏa ra hơi ấm nhè nhẹ.
Bảo vật này bảo vệ hắn, tấm bia này vô hình trước mắt kẻ khác.
Nhưng điều đó không thể bảo vệ hắn khỏi sự phản bội.
Hắn bước ra khỏi lều, nhìn về phía cuối xóm nơi căn lều tồi tàn của người phụ nữ ấy.
Dưới ánh bình minh le lói, hắn thấy bà ta đang ngồi trước cửa, ôm đứa con, bên cạnh là một bát cháo còn bốc khói.
Bát cháo ấy đến từ đâu?
Từ Lý Trường?
Từ cái giá của sự phản bội?
Đứa bé đang ăn, miệng chóp chép ngon lành.
Người phụ nữ nhìn về phía A Lục, ánh mắt chạm nhau.
Bà ta cúi mặt xuống, không dám nhìn lâu.
A Lục đứng đó, nhìn họ, lòng không giận, không hận, chỉ có một nỗi buồn mênh mang.
Thì ra trong loạn thế này, lòng người còn đáng sợ hơn yêu quái.
Yêu quái ăn thịt người, nhưng ít ra nó đường đường chính chính là kẻ thù.
Còn con người, họ bán đứng ân nhân vì một bát cháo.
Hắn quay vào lều, ngồi xuống, tay run run cầm tấm bia.
"Tụ Linh quyết.
"Mình cần sức mạnh.
Cần thứ gì đó để tự vệ.
Không chỉ khỏi yêu quái, mà còn khỏi.
nhân tộc.
"Không chần chừ, hắn tập trung ý nghĩ vào dòng chữ thứ ba trong Công Đức Thương Thành:
« Tụ Linh quyết (nhập môn)
15 công đức.
Xác nhận giao dịch?
« Xác nhận.
Tấm bia sáng lên.
Một luồng khí ấm chảy từ nó vào cơ thể hắn, lan tỏa khắp kinh mạch.
Cùng lúc đó, một dòng chữ hiện ra trong đầu, không phải bằng ngôn ngữ nào hắn biết, nhưng hắn hiểu từng chữ một:
« Tụ Linh quyết:
Dẫn khí nhập thể, tụ linh đan điền.
Linh khí trong thiên địa, có thể hấp thu mà luyện hóa, tăng cường thể phách, kéo dài tuổi thọ.
Tầng thứ nhất:
Dẫn khí nhập môn.
A Lục ngồi xuống, nhắm mắt, cảm nhận luồng khí lạ trong người.
Hắn thấy nó di chuyển, thấy nó tụ lại ở vùng bụng dưới đan điền như lời dạy bảo.
Khi mở mắt ra, trời đã sáng hẳn.
Ánh nắng chiếu qua khe vách, hong khô những giọt mồ hôi lạnh trên trán hắn.
Trong người hắn, một sức sống mới đang trỗi dậy, nhưng trong lòng, cái lạnh của sự phản bội vẫn chưa tan.
Bụng lại sôi.
Hắn nhìn vào tấm bia:
« Công đức hiện hữu:
5 »
Chỉ còn năm công đức vừa đủ để đổi lương khô ba ngày.
Hắn không chần chừ:
« Lương khô (3 ngày)
5 công đức.
Một gói nhỏ hiện ra trong lòng bàn tay hắn, bọc trong lá chuối khô.
Mở ra, bên trong là mấy thanh lương khô màu nâu, thơm mùi ngũ cốc.
A Lục bóc một thanh, bỏ vào miệng.
Nó cứng, hơi ngọt, tan dần trong miệng.
Hắn nhai chậm rãi, cảm nhận từng hạt lương thực thấm vào cổ họng khô khốc, xuống dạ dày trống rỗng.
Mắt hắn cay xè.
Đã bao lâu rồi, từ kiếp trước đến kiếp này, hắn mới được ăn một bữa tử tế?
Ăn xong một thanh, hắn gói kỹ số còn lại, giấu vào góc lều.
Rồi hắn ngồi đó, nhìn tấm bia trong tay, nhìn căn lều tồi tàn, nhìn cuộc đời mới đầy rẫy yêu ma và lòng người hiểm ác.
"Chỉ còn năm công đức.
"Nhưng ít nhất cũng có cái ăn, có công pháp tu luyện.
Còn hơn chết đói.
"Bên ngoài, tiếng người lao xao.
Hắn thò đầu ra nhìn dân xóm nghèo đang tụ tập quanh một cái xác.
Một đứa trẻ khác vừa chết vì đói đêm qua.
Người mẹ ôm xác con, khóc lặng đi, không ra tiếng.
A Lục nhìn cảnh đó, lòng quặn thắt.
Hắn nhìn về phía cuối xóm nơi người phụ nữ kia vẫn đang ngồi, đứa con bà ta đã no bụng, đang ngủ ngon lành trong lòng mẹ.
Một đứa được cứu, một đứa chết.
Một người mẹ phản bội ân nhân để cứu con, một người mẹ khóc trên xác con vì không có gì để bán.
Hắn không biết mình nên cảm thấy thế nào.
hắn chợt hiểu ra điều gì đó
"Công đức không phải từ việc giết yêu quái.
Mà từ việc cứu người.
Nhưng cứu người rồi, họ có thể quay lại cắn mình.
"Hắn nhìn vào tấm bia.
Những dòng chữ vàng nhạt hiện ra:
« Cứu một mạng người:
+10 công đức.
« Diệt một yêu quái hại dân:
« Tích công lũy đức, hóa giải tai ương.
Hóa giải tai ương.
Tai ương từ đâu?
Từ yêu quái?
Hay từ chính lòng người?
A Lục ngồi đó, nhìn xóm nghèo tang thương trước mắt.
Hàng trăm con người đang chết dần vì đói, vì bệnh, vì yêu quái.
Và hắn kẻ sai dịch hạng chín đang nắm chìa khoá có thể cứu họ.
Có thể kiếm công đức.
Có thể trở nên mạnh mẽ.
Nhưng liệu họ có đáng để cứu?"
Được rồi"
hắn nói, như nói với chính mình, như nói với tấm bia trong ngực
"Vậy thì bắt đầu thôi.
Nhưng lần này, ta sẽ không ngu ngốc nữa."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập