A Lục tỉnh dậy khi mặt trời đã lên cao.
Ánh nắng xuyên qua khe vách miếu hoang, chiếu lên người hắn những vệt sáng vàng nhạt.
Cơ thể đau nhức, từng thớ thịt như bị ai đó xé ra rồi khâu lại không đúng chỗ.
Hắn ngồi dậy, nhìn xuống cánh tay phải, ở đó vết cào của yêu hồ đã se lại, đóng vảy đen, nhưng xung quanh vẫn sưng đỏ.
Lạ thật.
Hắn vốn nghĩ vết thương nặng thế nay ít phải vài thàng nhiều vài năm, mà chỉ sau một đêm đã khép miệng.
Chắc chắn là nhờ Tụ Linh quyết.
Công pháp không chỉ giúp hắn cảm nhận linh khí mà còn tăng cường khả năng hồi phục.
Hắn rút tấm bia ra, nhìn vào Công Đức Thương Thành:
« Công đức hiện hữu:
10 »
Mười công đức từ mảnh vỡ.
Có thể mua lương khô sáu ngày, hoặc Bách Độc Bất Xâm kéo dài ba ngày.
Nhưng hắn chần chừ.
Nếu mua lương khô, mình sống thêm sáu ngày.
Nhưng sáu ngày sau thì sao?
Lại đói, lại phải đi tìm công đức.
Còn nếu mua bùa, mình tránh được bệnh dịch thứ đang giết người hàng loạt ở xóm nghèo này.
Hắn nhìn ra ngoài.
Tiếng ho của ai đó vọng từ xa, khàn đặc, kéo dài rồi im bặt.
Lại một người nữa vừa tắt thở.
Đã có công pháp tu luyện, cơ thể đang dần khỏe lên.
Có lẽ nên ưu tiên phòng bệnh hơn.
Hắn quyết định:
« Mua Bách Độc Bất Xâm (3 ngày)
10 công đức.
« Xác nhận giao dịch.
“Xác nhận”
Trong chớp mắt
Một lá bùa màu vàng nhạt hiện ra trong lòng bàn tay, trên mặt có vẽ những đường nét đỏ tươi như máu.
Hắn cầm nó lên, cảm nhận một luồng khí ấm từ lá bùa tỏa ra, bao bọc lấy cơ thể.
Rồi lá bùa tự nhiên tan biến, hòa vào da thịt, để lại một cảm giác mát lạnh dễ chịu.
« Bách Độc Bất Xâm có hiệu lực:
72 giờ.
Trong thời gian này, độc tố, bệnh khí, ô uế chi khí không thể xâm nhập.
A Lục thở phào.
Ít nhất trong ba ngày tới, hắn không phải lo chết vì dịch bệnh.
Bụng lại sôi.
Hắn nhìn vào góc lều nơi đã hết lương khô từ hôm qua.
Phải tìm cái gì đó để ăn.
A Lục bước ra khỏi miếu, lần theo những con hẻm nhỏ của xóm nghèo.
Hắn biết ở đây có một cái chợ nhỏ nơi những người còn sống đổi chác những thứ còn giá trị:
củi khô, rau rừng, có khi là một con chuột cống mới bẫy được.
Chợ chỉ là một khoảng đất trống giữa mấy căn lều, vài người ngồi bán với những món đồ ít ỏi.
A Lục nhìn quanh, thấy một bà lão bán mấy củ khoai lang héo, nhưng giá lại đắt năm văn tiền một củ.
Hắn không có tiền.
Đang định quay về, hắn chợt nghe thấy tiếng ồn ào phía cuối chợ.
Mấy người đang xúm lại xem gì đó.
A Lục tò mò bước tới.
Giữa vòng người, một ông lão đang nằm trên đất, mặt tái nhợt, môi thâm tím.
Người xung quanh xì xào:
"Chết rồi!
Chết rồi!
Lại thêm một người chết dịch!"
"Tránh xa ra!
Coi chừng lây!
"A Lục nhìn ông lão.
Lồng ngực vẫn còn phập phồng chưa chết, chỉ là ngất đi.
Hắn bước tới, định đỡ ông lão dậy.
"Ngươi điên à?"
Một người đàn ông kéo hắn lại
"Lão chết dịch đấy!
Đụng vào là chết!
"A Lục dừng lại, chợt nhớ mình có Bách Độc Bất Xâm.
Hắn vẫn an toàn.
"Ta không sao."
Hắn nói
"Để ta xem.
"Hắn nhẹ nhàng đỡ ông lão ngồi dậy, để ông lão ngồi nghỉ một bên, phải mất một lúc sau.
Ông lão lúc này mới từ từ mở mắt, ho sù sụ.
Một tiếng ho dài, khạc ra máu đen.
"Lão.
lão già này.
không xong rồi.
.."
Ông lão thều thào.
A Lục nhìn quanh, không thấy ai dám lại gần.
Hắn hỏi:
"Nhà lão ở đâu?
Ta đưa lão về.
"Ông lão khó khăn chỉ tay về phía cuối xóm.
A Lục liền đỡ ông lão đứng dậy, từ từ dìu đi.
Mặc kệ phía sau, đám đông vẫn nhìn theo, vẫn xì xào bàn tán.
Một chằng đường ngắn.
A Lục rốt cuộc đưa ông lão tới một căn nhà.
Căn nhà của ông lão là một túp lều rách nát, còn tồi tàn hơn cả miếu hoang A Lục ở.
Trong nhà chẳng có gì ngoài một manh chiếu rách, một bát nước, và mấy cuốn sách cũ mốc meo.
A Lục đặt ông lão nằm xuống, lấy nước cho uống.
Ông lão uống xong, hơi thở dần ổn định.
Mắt ông từ từ mở ra, nhìn A Lục hồi lâu.
"Tiểu tử.
sao ngươi dám đụng vào ta?
Không sợ chết dịch sao?"
A Lục lắc đầu:
"Hậu bối từ nhỏ không sợ dịch bệnh, lão nhân gia không cần nghĩ nhiều.
"Ông lão nhìn hắn, mắt nheo lại.
Một lúc sau, ông mới nói:
"Cậu là tu sĩ”
Tu sĩ?
Chẳng lẽ là cách gọi những người sở hữu linh khí công pháp
A Lục trong lòng bất ngờ, nhưng mặt ngoài vẫn giữ sự bình thản, hắn chỉ khẽ mỉm cười để ông lão tự suy diễn.
“ Ta thấy được.
"A Lục giật mình.
Ông lão này nhìn ra được?"
Đừng lo."
Ông lão ho khan
"Ta già rồi, mắt vẫn còn tinh.
Hồi trẻ ta từng là võ quan triều đình, coi sóc một đội quân ở biên ải phía bắc.
Linh khí, yêu ma, pháp thuật ta thấy nhiều rồi.
"Linh Khí?
Yêu Ma?
Lại còn Pháp Thuật?
A Lục im lặng tiếp thu thông tin.
Ông lão tiếp tục:
"tiểu tử ngươi vừa mới nhập môn, linh khí còn yếu, nhưng chưa có căn cơ.
Ai dạy cậu?"
"Hậu bối chính là.
tự học được"Ông lão nhìn hắn, không hỏi thêm.
Ông chỉ gật gù:
"Tự học mà được vậy, cũng khá, cũng là đầy đủ cơ duyên.
Nhưng nếu không có người chỉ dạy, sẽ khó tiến xa."
Ông dừng lại, ho vài tiếng, rồi nói:
"Nếu cậu muốn, ta có thể dạy cậu võ công.
Không phải cao siêu gì, nhưng đủ để phối hợp với yêu ma.
Một người xa lạ, vừa gặp lần đầu, đã ngỏ ý dạy võ?"
Hậu bối không có tiền trả ơn."
Hắn nói thật.
Ông lão cười lớn, rồi lại ho sù sụ:
"Tiền?
Ta sắp chết rồi, cần tiền làm gì?
Có chén rượu, có người nghe ta kể chuyện ngày xưa là đủ.
"A Lục nhìn quanh căn nhà tồi tàn, nhìn ông lão già yếu trước mặt.
Một người từng là võ quan, từng có quyền thế, giờ chỉ còn nằm đây chờ chết.
Lòng dâng lên một nỗi chua xót khó tả.
"Hậu Bối sẽ đến."
A Lục nói.
Ông lão gật đầu:
"Tối nay.
Giờ thì về đi, lão cần nghỉ ngơi.
"“.
Đêm đó, A Lục trở lại căn nhà cuối xóm.
Ông lão đã khỏe hơn, ngồi dậy được, đang pha một ấm trà lá.
Thấy hắn, ông vẫy tay:
"Vào đi.
Uống chén trà.
"Trà là thứ nước vàng nhạt, hơi đắng, nhưng ấm bụng.
A Lục uống cạn, cảm nhận vị ấm lan tỏa.
"Tên ta là Trần Cương, năm nay sáu mươi tám."
Ông lão bắt đầu kể, giọng trầm ấm
"Ngày trước ở biên ải, yêu ma cũng nhiều, nhưng không như bây giờ.
Quân đội có tu sĩ, có trận pháp, chúng không dám lại gần.
Nhưng từ khi triều đình suy yếu, bọn chúng bắt đầu lộng hành.
"Ông dừng lại, uống một ngụm trà.
"Ta về hưu đây đã mười năm.
Chứng kiến cảnh xóm nghèo này từ ngày còn no đủ đến bây giờ.
Đói khát, dịch bệnh, yêu ma ba thứ ấy đã giết chết biết bao người.
"Ông nhìn A Lục, mắt sáng lên:
"Cậu có linh khí, đó là lợi thế.
Nhưng linh khí mà không có võ công phối hợp, cũng như đao tốt mà không biết dùng, là biết nhưng không tinh.
"Ông lão đứng dậy, lần mò trong góc nhà, lấy ra một thanh đao cũ kỹ.
Lưỡi đao đã hoen gỉ theo năm tháng, chuôi đao mòn vẹt, nhưng vẫn còn nguyên hình dáng.
"Đây là đao của ta hồi đi lính.
Cũ rồi, nhưng vẫn chém được."
Ông đưa thanh đao cho A Lục
"Cầm lấy.
Ta sẽ dạy cậu mấy đường cơ bản.
"A Lục cầm thanh đao.
Nó nặng hơn hắn tưởng, nhưng với cơ thể đã được linh khí tôi luyện, hắn vẫn xoay xở được.
Đêm đó, dưới ánh trăng lờ mờ, ông lão chỉ cho hắn những động tác cơ bản:
cách cầm đao, cách vung đao, cách giữ thăng bằng.
A Lục tập trung cao độ, từng động tác lặp đi lặp lại đến khi mồ hôi ướt đẫm lưng.
Khi trời đã quá nửa đêm, ông lão mới cho hắn nghỉ.
"Đủ rồi.
Về nghỉ ngơi đi.
Mai lại đến.
"A Lục cúi đầu cảm ơn, định trả lại thanh đao.
"Cứ giữ lấy."
Ông lão xua tay
"Ta già rồi, không dùng nữa.
Với ngươi, nó còn có ích.
"A Lục nhìn thanh đao cũ, lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
Đây là món quà đầu tiên hắn nhận được từ khi xuyên qua thế giới này.
“.
Những ngày tiếp theo trôi qua trong nhịp điệu đều đặn.
Sáng, A Lục ra khỏi lều, tìm quanh xóm nghèo xem có việc gì giúp được không.
Hắn không còn ngu ngốc tin người nữa, nhưng vẫn muốn kiếm công đức.
Có những việc nhỏ giúp khiêng xác người chết vì dịch, đào hố chôn tập thể, che lại mái lều dột cho một bà lão neo đơn.
Những việc ấy không ai trả công, nhưng tấm bia lại sáng lên:
« Giúp đỡ người gặp nạn:
Công đức +1 »
« Chôn cất người chết không nơi nương tựa:
Công đức +2 »
« Che lại mái lều cho lão nhân:
Công đức tích lũy chậm chạp.
Mỗi ngày chỉ được vài điểm, nhưng còn hơn không.
Hắn dùng số công đức ấy để đổi lương khô, nuôi sống hắn và ông lão sống qua ngày.
Chiều tối, hắn đến nhà ông lão học võ.
Mỗi ngày một ít, từ động tác cơ bản đến những đường quyền đơn giản.
Ông lão dạy không cầu kỳ, chỉ những thứ thực dụng nhất cách đánh nhanh, cách né tránh, cách tận dụng sức mạnh của đối phương.
"Cậu có linh khí, nhưng chưa biết cách dùng nó vào võ công.
Hãy thử vận chuyển linh khí xuống cánh tay khi vung đao.
"A Lục làm theo.
Quả nhiên, linh khí từ đan điền chảy xuống cánh tay, thanh đao trong tay như nhẹ đi, đường vung nhanh hơn, mạnh hơn.
"Tốt.
Giữ cảm giác ấy.
Luyện tập mỗi ngày.
"Một tuần trôi qua.
Công đức của A Lục dần dần tích lũy được 15 điểm.
Hắn vẫn chưa dùng, để dành phòng khi cần.
Lý Trường không thấy xuất hiện.
Có lẽ hắn ta đang bận việc gì đó, hoặc đang chờ thời cơ.
A Lục không chủ quan.
Hắn biết con sói không bao giờ bỏ qua con mồi dễ dàng.
Người phụ nữ kia thỉnh thoảng hắn vẫn thấy.
Bà ta sống ở cuối xóm, với đứa con đã no bụng hơn nhờ bát cháo bán đứng ân nhân.
Mỗi lần thấy A Lục, bà ta đều cúi mặt, tránh ánh mắt hắn.
A Lục không hận, không giận.
Hắn chỉ lặng lẽ đi qua, như chưa từng quen biết.
Nhưng số phận không để hắn yên.
Một buổi chiều, khi hắn đang giúp một nhà dựng lại mái lều sau cơn bão, một đứa trẻ chạy đến:"
A Lục Ca!
Có người tìm Ca!
Ở đầu xóm kìa!
"A Lục cảnh giác, hỏi:
"Ai?"
"Không biết ạ.
Một người đàn ông lạ mặt, mặc áo đen, nhìn dữ tợn lắm.
"A Lục nhíu mày.
Người lạ?
Trong xóm nghèo này hiếm khi có người lạ.
Hắn cảm ơn đứa trẻ, rồi thận trọng tiến về đầu xóm.
Đúng như đứa trẻ nói, một người đàn ông mặc áo đen đang đứng đợi.
Hắn ta cao lớn, mặt vuông chữ điền, mắt sáng quắc, trên lưng đeo một thanh kiếm dài.
Nhìn khí chất, không phải dân thường.
Thấy A Lục, người đàn ông bước tới, đánh giá hắn từ đầu đến chân:
"Ngươi là A Lục?"
"Vâng.
"Người đàn ông gật đầu, đưa ra một vật.
Đó là một mảnh đá màu đen, trên mặt có những đường nét kỳ lạ hao hao giống mảnh vỡ hắn nhặt được trong vườn hoang.
"Ngươi có thấy thứ này bao giờ chưa?"
Tim A Lục đập mạnh.
Mảnh vỡ thứ hai?
Hay là một mảnh khác?
Hắn cố giữ mặt lạnh, lắc đầu:
"Chưa thấy.
Đó là gì vậy?"
Người đàn ông nhìn hắn chằm chằm, như muốn xuyên thủng da mặt hắn.
Một lúc sau, hắn ta mới nói:
"Ta là Lâm Hổ, tán tu, chuyên săn yêu kiếm sống.
Mấy hôm trước, ta nghe tin ở xóm này có người vào vườn hoang và thoát được yêu hồ.
Ngươi có gì đặc biệt không?"
"Ta chỉ may mắn.
Ta lăn xuống vực, Yêu hồ không tìm thấy.
"Lâm Hổ cười khẩy:
"May mắn?
Ngươi nghĩ ta tin à?"
Hắn ta bước tới một bước, vươn tay chụp lấy cổ tay A Lục.
A Lục theo phản xạ vận chuyển linh khí, rụt tay lại.
Động tác nhanh hơn người thường, nhưng với Lâm Hổ, nó đủ để hắn ta nhận ra.
"Linh khí!"
Mắt Lâm Hổ sáng lên
"Ngươi cũng có linh khí trong người!
Ai dạy ngươi?"
A Lục lùi lại, tay nắm chặt thanh đao cũ giấu trong người:
"Ta tự học."
"Tự học?"
Lâm Hổ cười lớn
"Tự học mà có linh khí?
Ngươi nghĩ lão tử là trẻ con à?"
Hắn ta nhìn A Lục, ánh mắt đầy toan tính:
"Đưa đây công pháp ngươi tu luyện.
Ta sẽ tha mạng cho ngươi.
"A Lục nghe vậy, lâm vào thế khó, hắn không rõ Lâm Hổ liệu có mạnh đến mức hắn không chống lại được hay không, nhưng nhìn vào mắt y, hắn biết chỉ cần dám nói “không” Lâm Hổ sẽ không ngần ngại ra tay
Lâm Hổ nheo mắt:
"Không trả lời?
Hay không muốn đưa?"
Tay hắn ta chạm vào chuôi kiếm:
"Đừng ép ta dùng vũ lực.
Ngươi không phải đối thủ của ta.
"A Lục đứng im, đầu óc xoay chuyển.
Hắn biết mình không thể đánh lại.
Nhưng trong lòng lưỡng lự vừa sợ vừa không muốn đưa ra Tụ Linh quyết
Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên từ phía sau:
"Lâm Hổ, bao năm không gặp, ngươi vẫn chứng nào tật ấy.
"A Lục quay lại.
Ông lão Trần Cương đang chống gậy bước tới, mắt nhìn thẳng vào Lâm Hổ.
Lâm Hổ biến sắc:
"Trần.
Trần đại nhân?
Ngài vẫn còn sống?"
Ông lão cười nhạt:
"Sống.
Và vẫn còn đủ sức để dạy dỗ kẻ hống hách."
Ông bước tới, đứng cạnh A Lục:
"Thằng bé này là đồ đệ ta.
Ngươi có ý kiến gì không?"
Lâm Hổ lùi lại một bước, mặt lộ vẻ kiêng dè.
Hắn ta cúi đầu:
"Không dám.
Ta không biết hắn ta là đồ đệ của ngài, nếu không cho ta một trăm lá gan cũng sẽ không dám đắc tội với hắn"Ông lão cười khẩy:
"Biết rồi thì cút.
"Lâm Hổ không dám nói thêm, quay người bỏ đi nhanh chóng.
Trong lúc vội vã, một vật từ trong túi áo hắn rơi xuống đất.
Hắn không hay biết, tiếp tục bước đi.
A Lục nhìn theo, rồi nhìn xuống đất.
Đó là một mảnh đá màu đen chính là thứ Lâm Hổ vừa đưa ra hỏi hắn.
Hắn nhặt lên.
Nó lạnh, nặng, và khi chạm vào tay, tấm bia trong ngực hắn nóng lên.
"Cái này.
A Lục ngẩng lên nhìn ông lão.
Trần Cương nhìn mảnh đá trong tay hắn, mắt nheo lại:
"Thứ đó.
nguy hiểm đấy.
Giấu đi."
"Lão biết nó là gì ạ?"
A Lục tò mò hỏi
Ông lão lắc đầu:
"Ta không biết rõ.
Nhưng biết rằng nó khiến lũ tán tu như Lâm Hổ phát cuồng.
Giữ lấy, nhưng đừng để ai thấy.
"A Lục gật đầu, nhét mảnh vỡ vào túi áo.
Hắn quay sang ông lão:
"Cảm ơn lão.
"Ông lão xua tay:
"Về đi.
Lâm Hổ sẽ còn quay lại khi hắn nhận ra mất đồ.
Cẩn thận.
"Nói rồi ông lão chống gậy bước đi, để lại A Lục đứng đó với mảnh vỡ trong tay.
Đêm đó, A Lục ngồi trong lều, tay cầm tấm bia, nhìn những dòng chữ vàng nhạt:
15 »
« Mảnh vỡ:
1/7 »
Hắn rút mảnh vỡ mới nhặt được ra, áp vào tấm bia.
Nó lập tức tan ra, hòa vào tấm bia rồi một luồng sáng vàng bừng lên, rồi tắt.
« Hấp thu mảnh vỡ thứ hai.
Công đức +15 »
30 »
2/7 »
Ba mươi công đức.
Đủ mua Liệt Dương đao, và còn dư mười.
A Lục không chần chừ
« Mua Liệt Dương đao 20 công đức »
Một thanh đao hiện ra trong tay hắn.
Nó dài chừng ba thước, lưỡi đen bóng, sống đao có khắc những đường vân đỏ như lửa.
Cầm lên thấy nóng ran, như có thứ gì đó đang chảy bên trong.
« Liệt Dương đao:
Phàm binh thượng phẩm.
Khi vận linh khí vào đao, lưỡi đao sẽ nóng lên, tăng uy lực chém yêu ma.
A Lục cầm đao, vận linh khí từ đan điền xuống cánh tay.
Lưỡi đao ấm dần, tỏa ra một hơi nóng dễ chịu.
Lần đầu tiên, hắn có vũ khí thực sự.
A Lục trở vào lều, ngồi xuống, đặt thanh đao bên cạnh.
Trong bóng tối, lưỡi đao ánh lên những tia sáng đỏ nhạt, như nhắc nhở hắn về sức mạnh mới có.
Bên ngoài, gió vẫn rít, tiếng ho vẫn vọng từ xa.
Xóm nghèo vẫn chìm trong tang thương và đói khát.
Nhưng A Lục không còn là kẻ sai dịch yếu ớt ngày nào.
Hắn nhắm mắt, vận chuyển Tụ Linh quyết, cảm nhận linh khí từ từ chảy vào cơ thể, hòa cùng hơi ấm từ thanh Liệt Dương đao bên cạnh.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập