Chương 7: Con Đường Mới

Sáng hôm sau, A Lục đến nha môn huyện Thanh Thạch lần đầu tiên với thân phận không phải sai dịch hạng chín.

Cánh cổng gỗ đen sừng sững trước mặt, hai bên là hai tên lính gác mặc áo giáp cũ, tay cầm thương dài.

Thấy hắn, bọn chúng nhìn với ánh mắt dò xét.

"Đứng lại!

Vào nha môn có việc gì?"

A Lục không nói, chỉ đưa ra tấm thẻ gỗ Lưu Chính đưa hôm qua.

Tên lính cầm lấy xem, mắt mở to:

"A.

A Lục?

Đại Nhân mới?"

Hắn ta nhìn A Lục từ đầu đến chân bộ quần áo vải thô đã sờn, trên người chẳng có gì ngoài một thanh đao cũ kỹ bọc trong vải.

Ánh mắt hiện lên vẻ khinh thường, nhưng không dám nói gì, chỉ gật đầu:

"Vào đi.

Chủ bạ đang đợi.

"A Lục bước qua cánh cổng.

Trong sân nha môn, mấy tên sai dịch đang đứng túm tụm, thấy hắn liền xì xào:

"Thằng đó hả?

Sai dịch hạng chín mà lên làm Đại Nhân?"

"Nghe nó giết được yêu quái.

Chắc có bản lĩnh gì chăng?"

"Bản lĩnh gì?

Nhìn mặt như con nghiện, ta đấm một phát là ngã.

"A Lục dừng lại.

Hắn quay đầu, nhìn thẳng vào tên vừa nói câu cuối một gã mặt sưng sỉa, vai u thịt bắp.

"Ngươi vừa nói gì?"

Gã kia giật mình, nhưng trước mặt bao người, không thể lùi:

"Ta nói.

mặt mày như con nghiện, ta đấm một phát là ngã.

Sao?

Muốn thử không?"

A Lục không nói, chỉ bước tới.

Từng bước, từng bước, chậm rãi nhưng khiến không gian như nén lại.

Gã kia theo phản xạ giơ nắm đấm.

Nhưng cú đấm chưa kịp ra, cổ họng đã bị một bàn tay bóp nghẹt.

A Lục nhấc bổng gã lên khỏi mặt đất, như nhấc một con gà.

"Cả đời này, ngươi chỉ đấm được gió."

Giọng hắn lạnh tanh

"Ta cho ngươi một cơ hội.

Hoặc câm miệng, hoặc chết.

"Mặt gã kia đỏ dần, tím dần, hai chân đạp loạn trong không khí.

Đám sai dịch đứng chết trân, không ai dám nhúc nhích.

A Lục buông tay.

Gã kia rơi xuống đất, ôm cổ ho sặc sụa.

Hắn nhìn quanh một vòng, không nói thêm lời nào, thẳng bước vào công đường.

Phía sau, im lặng như tờ.

Lưu Chính đang ngồi sau án thư, xem xét đống công văn.

Thấy hắn, ông ta ngẩng lên, cười:

"Đến rồi à?

Ngồi đi.

"A Lục ngồi xuống ghế.

Lưu Chính nhìn hắn hồi lâu, rồi thẳng thừng nói:

"Ta biết ngươi đang nghĩ gì.

Tại sao lại chọn ngươi?

Một tên sai dịch hạng chín, không quen biết, không thân thích?"

A Lục im lặng.

"Bởi vì ngươi không có thế lực.

Ngươi không thuộc phe nào.

Ngươi chỉ là kẻ ở dưới đáy, nếu được giúp đỡ, ngươi sẽ biết ơn.

Và quan trọng nhất.

.."

Lưu Chính nhìn thẳng vào mắt hắn

".

ngươi có bản lĩnh.

Ta điều tra rồi.

Ngươi giết yêu đói, vào vườn hoang mà thoát được yêu hồ.

Lâm Hổ tên tán tu vừa chết có liên quan đến ngươi không?"

Tim A Lục đập mạnh hơn, nhưng mặt vẫn lạnh:

"Không biết.

"Lưu Chính cười:

"Không biết cũng được.

Ta không cần biết.

Chỉ cần ngươi làm tròn nhiệm vụ."

Ông ta đẩy một xấp giấy về phía hắn:

"Đây là danh sách sai dịch trong nha môn.

Tổng cộng hai mươi ba tên.

Trong đó có mấy tên từng theo Lý Trường, có thể gây khó dễ cho ngươi.

Nhưng nếu ngươi có bản lĩnh, chúng sẽ phải phục.

"A Lục cầm xấp giấy, nhìn lướt qua.

Trong đó có những cái tên hắn biết:

Mão, Hùng tay sai thân tín của Lý Trường.

"Lương bổng thế nào?"

Hắn hỏi.

"Mỗi tháng năm lượng bạc, chưa kể tiền thưởng nếu làm tốt.

Ngoài ra, ngươi có quyền phân công công việc cho đám sai dịch, đề xuất khen thưởng hay kỷ luật.

"A Lục gật đầu.

Với số tiền này, hắn không cần lo đói nữa.

Có thể tập trung vào tu luyện và tìm kiếm mảnh vỡ.

"Khi nào bắt đầu?"

"Ngay bây giờ, nếu ngươi sẵn sàng.

"A Lục suy nghĩ một lúc, liền gật đầu.

Lưu Chính nở nụ cười hài lòng, phất tay ra hiệu:

"Đi theo ta.

"Lưu Chính đưa hắn ra sân, nơi hai mươi ba tên sai dịch đã đứng xếp hàng.

Đám đông lập tức nhìn A Lục với đủ loại ánh mắt:

tò mò, khinh thường, đố kỵ.

Vài tên vừa chứng kiến cảnh A Lục bóp cổ đồng bọn, mắt vẫn còn hoảng.

Lưu Chính đứng trước mặt chúng, lớn giọng:

"Đây là A Lục, từ nay là Đại Nhân mới của các ngươi.

Lý Trường đã bị cách chức vì tội tham ô và hại người.

Ai có ý kiến gì không?"

Im lặng.

Nhưng trong mắt thằng Mão và thằng Hùng, A Lục thấy một tia căm hận.

"Tốt.

Bây giờ A Lục sẽ phân công công việc.

"Lưu Chính quay sang vỗ vai hắn, nói nhỏ:

"Tự xử lý.

Ta đi trước.

"Ông ta bỏ đi, để lại A Lục một mình trước hai ba tên sai dịch.

A Lục nhìn quanh, rồi nói:

"Công việc vẫn như cũ.

Ai làm gì thì tiếp tục làm cái đó.

Ta không thay đổi gì hôm nay.

"Đám đông xì xào.

Một giọng the thé vang lên:

"Thế còn chuyện chia phần?

Lý Trường ngày trước thu mỗi tháng năm phần, chúng tôi chỉ được giữ ba.

Ngài định tính thế nào?"

A Lục nhìn về phía giọng nói là một tên hung hăng tướng mạo, Mão.

Nó đứng đó, mặt đầy thách thức.

"Ngươi tên gì?"

"Mão.

Từng làm việc dưới trướng Lý Trường.

"A Lục gật đầu:

"Ngươi hỏi hay lắm.

Từ nay, các ngươi giữ lại toàn bộ những gì kiếm được.

Ta không lấy phần nào.

"Đám đông ồ lên, vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ.

Thằng Mão cười khẩy:

"Nói thế mà được à?

Làm Đại Nhân mà không có lợi lộc gì, ai tin?"

A Lục bước tới một bước.

Chỉ một bước, nhưng thằng Mão lùi lại nửa bước.

"Ngươi không cần tin.

Cứ làm việc đi.

Ai lười biếng, trốn việc, ta sẽ xử lý."

A Lục nhìn thẳng vào mắt nó

"Có vấn đề gì không?"

Thằng Mão im lặng, nhưng ánh mắt vẫn đầy thách thức.

A Lục quay lưng bỏ đi.

Được ba bước, hắn dừng lại, không quay đầu:

"À quên.

Thằng Mão.

Từ nay ngươi phụ trách dọn chuồng ngựa.

Mỗi sáng phải sạch sẽ, nếu không, ta sẽ nhét đầu ngươi vào đó.

"Mão đứng hình.

Đám đông nín thở.

"Ngươi.

.."

Mão nghiến răng, nhưng không dám nói thêm.

A Lục bước tiếp, không thèm nhìn lại.

Những ngày đầu làm Đại Nhân không hề dễ dàng.

Đám sai dịch cũ của Lý Trường tìm đủ cách gây khó dễ.

Chúng làm việc cầm chừng, cố tình trễ nải, để A Lục bị Lưu Chính khiển trách.

Nhưng A Lục không động đến chúng.

Hắn chờ.

Sáng nào hắn cũng ra chuồng ngựa, kiểm tra.

Thằng Mão ngày đầu còn hùng hổ, ngày thứ hai đã lầm lũi, ngày thứ ba nhìn A Lục bằng ánh mắt khác.

Một tuần sau, cơ hội đến.

Một vụ án mạng xảy ra ở xóm dưới.

Một người đàn bà bị giết trong nhà, thi thể bị moi hết nội tạng.

Dân làng đồn rằng yêu quái đã ra tay.

Đám sai dịch sợ hãi, không ai dám đến hiện trường.

A Lục tự mình đi.

Hắn đến căn nhà nhỏ, nơi xác người đàn bà nằm trên vũng máu.

Mùi tanh nồng xông lên.

A Lục nhìn quanh, thấy dấu vết của yêu quái những vết cào sâu trên vách, lông thú rụng lại.

Hắn nhận ra đây là yêu lang một loại yêu quái hình sói, thường tấn công vào ban đêm.

Đêm đó, A Lục phục sẵn gần căn nhà.

Trăng mờ, gió rít.

Nửa đêm, một bóng đen từ trong bụi rậm lao ra, mắt xanh lè.

Yêu lang to lớn như con bê, lông xám, mõm dài đầy máu.

Nó ngửi ngửi, tiến về phía A Lục.

A Lục không rút đao.

Hắn đứng dậy, bước ra giữa ánh trăng.

Yêu lang gầm gừ, sẵn sàng lao tới.

"Mày đói không?"

A Lục hỏi.

Yêu lang ngớ người.

Con mồi chưa bao giờ hỏi nó câu đó.

"Ta cũng từng đói.

Từng như con chó ngoài chợ, nhặt từng mẩu xương vụn."

A Lục bước thêm một bước

"Nhưng tao không ăn thịt người.

Mày thì có.

"Yêu lang gầm lên, lao tới.

A Lục rút đao.

Một nhát.

Một đường sáng xé tan bóng tối.

Đầu yêu lang văng xuống đất trước khi thân nó kịp ngã.

« Diệt yêu lang.

Công đức +10 »

« Công đức hiện hữu:

30 »

A Lục lau đao, xách đầu yêu lang về nha môn.

Sáng hôm sau, khi hắn ném đầu yêu lang xuống sân, máu còn chưa khô, đám sai dịch nhìn nhau im lặng.

Thằng Mão đứng đó, mặt tái xanh, tay run run.

A Lục nhìn quanh một vòng.

Không nói câu nào.

Nhưng ánh mắt hắn nói thay tất cả.

Hắn bước qua đám đông, vào phòng.

Phía sau, thằng Hùng thì thầm với Mão:

"Hay là.

mình đừng động vào hắn nữa?"

Mão không trả lời.

Nhưng từ hôm đó, chuồng ngựa sạch bong trước khi mặt trời mọc.

Một tháng trôi qua.

A Lục dần quen với công việc mới.

Hắn dẫn đám sai dịch đi tuần tra, xử lý các vụ yêu quái nhỏ, giúp dân làng những việc lặt vặt.

Công đức tích lũy mỗi ngày một ít, lên đến 45 điểm.

Hắn cũng tìm hiểu về Trương Phú.

Kẻ đó là chủ một tiệm tạp hóa lớn ở phố chợ, nhưng thực chất buôn bán đủ thứ bất chính:

hàng lậu, vũ khí, thậm chí cả nô lệ.

Hắn ta có quan hệ rộng, từ quan lại đến giang hồ.

A Lục biết mình chưa thể động đến Trương Phú lúc này.

Cần thêm thời gian, thêm sức mạnh.

Một buổi chiều, khi hắn đang ngồi trong phòng, một tên sai dịch chạy vào:

"Đại Nhân!

Có người tìm!

Một cô gái, nói có chuyện quan trọng.

"A Lục bước ra sân.

Một cô gái trạc mười bảy, mười tám đang đứng đó, mặt mày xanh xao, quần áo rách rưới.

Thấy hắn, cô ta quỳ xuống:

"Ân nhân!

Cứu nhà con với!

"A Lục đỡ cô ta dậy:

"Có chuyện gì?"

"Nhà con.

ở xóm dưới.

mấy hôm nay có yêu quái.

nó bắt mất ba đứa trẻ rồi.

Đêm qua, nó bắt em con.

Con sợ quá, nghe nói ân nhân giết được yêu quái, nên đến cầu cứu.

"A Lục nhìn cô gái.

Mắt đẫm lệ, tay run run.

Hắn nhớ lại mình ngày trước cũng từng là kẻ yếu đuối, cầu xin sự giúp đỡ.

"Đi.

Dẫn ta đến.

"Xóm dưới cách xóm nghèo một con sông nhỏ.

Đây cũng là nơi A Lục từng đến mấy lần.

Căn nhà của cô gái là một túp lều tồi tàn, bên trong có một người đàn ông trung niên nằm bẹp trên giường cha cô, bị bệnh nặng.

Hai đứa nhỏ run rẩy trong góc.

"Cám ơn ân nhân đã đến."

Người cha thều thào

"Con gái tôi nó.

nó khờ dại, nhưng nó nói thật.

Yêu quái.

nó đến mỗi đêm.

đã bắt mất ba đứa rồi.

.."

"Kể rõ đi."

"Đêm thứ nhất, nó bắt thằng bé nhà hàng xóm.

Đêm thứ hai, nó bắt con bé bán rau.

Đêm thứ ba, nó bắt em gái con tôi.

Đêm qua, nó đến nhà tôi, nhưng con gái tôi ôm em chạy thoát.

"A Lục hỏi:

"Nó hình thù thế nào?"

"Không rõ lắm.

Chỉ thấy một bóng đen, mắt đỏ, có cánh.

bay từ trên trời xuống.

"Có cánh?

A Lục nhíu mày.

Loại yêu quái biết bay, khó đối phó hơn.

Đêm đó, hắn ở lại căn nhà, phục sẵn cùng thanh Liệt Dương đao.

Trăng lên cao.

Gió thổi từng cơn.

Bỗng nhiên, một tiếng vỗ cánh từ xa vọng lại.

Một bóng đen từ trên trời lao xuống, to như người lớn, đôi mắt đỏ rực trong bóng tối.

Yêu điểu loại yêu quái hình người có cánh dơi, chuyên bắt trẻ con về ăn thịt.

A Lục đứng dậy, bước ra giữa sân.

Không núp, không tránh.

Yêu điểu thấy hắn, kêu lên một tiếng the thé, xoay người bay lên, rồi lao thẳng xuống.

A Lục nhìn nó lao xuống.

Chờ.

Chờ.

Đến khi móng vuốt cách đầu chỉ còn một trượng, hắn mới động.

Đao vung lên, một đường cong hoàn mỹ xé tan bóng đêm.

Yêu điểu kêu thảm, một mảng cánh bị chém đứt, rơi xuống đất.

Nhưng nó vẫn kịp quạt cánh, móng vuốt cào vào vai A Lục, rách áo, rách da.

Máu chảy.

A Lục nhìn vết thương trên vai, rồi nhìn yêu điểu đang loạng choạng trên mặt đất.

"Hay lắm."

Hắn cười.

Nụ cười đầu tiên trong trận chiến.

Yêu điểu hoảng sợ.

Con mồi chưa bao giờ cười khi bị thương.

Nó vỗ cánh định bay lên, nhưng A Lục đã lao tới.

Đao chém, chém, chém.

Không kỹ thuật, chỉ có sức mạnh và sát khí.

Nhát cuối cùng, đầu yêu điểu văng xa ba trượng.

« Diệt yêu điểu.

Công đức +15 »

« Công đức hiện hữu:

60 »

A Lục đứng đó, máu chảy từ vai xuống cánh tay, nhỏ thành vũng dưới chân.

Hắn nhìn xác yêu điểu, rồi nhìn lên bầu trời.

Cô gái từ trong nhà chạy ra, nhìn hắn, nhìn xác yêu quái, run rẩy quỳ xuống:

"Cảm ơn ân nhân!

Cảm ơn ân nhân!

"A Lục đỡ cô dậy:

"Đừng cảm ơn.

Việc ta nên làm.

"Cô gái nhìn vết thương của hắn:

"Ân nhân bị thương rồi!

Để con băng bó cho.

.."

"Không cần."

A Lục nhặt đầu yêu điểu, xách lên

"Vết thương nhỏ.

Ta quen rồi.

"Hắn quay lưng bước đi.

Được vài bước, cô gái chạy theo:

"Ân nhân!

Cho con hỏi.

tên ân nhân là gì?

Để con còn thờ phụng!

"A Lục dừng lại.

Không quay đầu.

"Ta là A Lục."

Giọng hắn vọng lại trong gió đêm

"Nhưng đừng thờ phụng.

Hãy sống mạnh mẽ.

Trên đời này, chỉ có kẻ mạnh mới không bị yêu quái ăn thịt.

"Hắn bước tiếp, biến mất trong bóng tối.

Trên đường về, A Lục nghĩ về những gì vừa xảy ra.

Hắn đã giết yêu điểu, cứu được những đứa trẻ còn lại.

Nhưng hắn biết, yêu ma trong vùng còn nhiều.

Chỉ riêng huyện Thanh Thạch này, đã có bao nhiêu yêu quái đang rình rập?

Và còn Trương Phú kẻ vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Hắn cần mạnh hơn.

Cần tìm thêm mảnh vỡ.

Về đến nhà, hắn ngồi xuống, nhìn vào tấm bia:

« Công đức hiện hữu:

60 »

« Mảnh vỡ:

3/7 »

Sáu mươi công đức.

Đủ để mua thêm vũ khí, bùa chú, hoặc công pháp cao hơn.

Hắn nhìn vào Công Đức Thương Thành.

Lần này, những dòng chữ mới hiện ra:

« Tụ Linh quyết (tầng 2)

50 công đức »

« Hỏa Diễm phù (sát thương diện rộng)

30 công đức »

« Bích Thủy giáp (phòng ngự)

40 công đức »

« Linh khí đan (tăng cường linh khí tạm thời)

20 công đức »

A Lục suy nghĩ.

Tụ Linh quyết tầng hai sẽ giúp hắn hấp thu linh khí nhanh hơn, mạnh hơn.

Đó là đầu tư lâu dài.

Hắn quyết định:

« Mua Tụ Linh quyết (tầng 2)

50 công đức »

Tấm bia sáng lên.

Một luồng khí ấm chảy vào cơ thể, lan tỏa khắp kinh mạch.

Cảm giác như có thứ gì đó đang mở ra trong người hắn.

« Công đức hiện hữu:

10 »

Hắn nhắm mắt, vận chuyển công pháp mới.

Linh khí xung quanh như cuồn cuộn chảy vào cơ thể, nhanh gấp mấy lần trước.

Đan điền nóng lên, linh khí tích tụ ngày càng nhiều.

Mười công đức còn lại, hắn để dành.

Ba ngày sau, A Lục nhận được tin:

có một mảnh vỡ khác xuất hiện ở chợ đen.

Một tên lái buôn đang rao bán một món đồ kỳ lạ một mảnh đá đen có khắc những đường nét cổ xưa.

Hắn ta không biết đó là gì, chỉ bán như một món đồ trang trí.

A Lục lập tức đến chợ đen.

Đó là một khu chợ nằm ở phía tây thành, nơi tụ tập đủ loại người:

trộm cướp, giang hồ, tán tu, lái buôn bất chính.

Ban ngày vắng tanh, ban đêm mới nhộn nhịp.

A Lục cải trang, len lỏi qua các gian hàng.

Đến một góc tối, hắn thấy một lão già đang ngồi bán đủ thứ linh tinh:

bùa chú giả, đao kiếm rỉ sét, và.

một mảnh đá đen.

Tim A Lục đập mạnh.

Đúng nó.

"Bao nhiêu?"

Hắn hỏi.

Lão già nhìn hắn, nheo mắt:

"Món này quý lắm.

Năm lượng bạc.

"A Lục không mặc cả.

Hắn lấy năm lượng từ túi số tiền tiết kiệm từ lương mấy tháng đưa cho lão.

Lão già cười hì hì, đưa mảnh đá.

A Lục cầm lấy, định bỏ đi.

Nhưng đúng lúc đó, một bàn tay chụp lấy cổ tay hắn.

"Đợi đã.

"A Lục quay lại.

Một người đàn ông trung niên, mặc áo đen, mắt sắc như diều hâu, đang nhìn hắn chằm chằm.

"Ngươi biết thứ này là gì, đúng không?"

A Lục lạnh lùng:

"Không biết.

Ta thấy đẹp nên mua.

"Người đàn ông cười khẩy:

"Đẹp?

Mảnh đá xấu xí này mà đẹp?"

Hắn ta siết tay:

"Đưa đây.

Ta trả mười lượng."

"Không bán.

"Mắt người đàn ông nheo lại:

"Ngươi biết ta là ai không?

Ta là Hắc Long chủ chợ đen này.

Ở đây, không ai dám cãi lời ta.

"A Lục nhìn hắn.

Rồi hắn nhìn quanh mấy tên tay sai đang tiến lại gần.

"Đưa đây, ta tha cho."

Hắc Long nói.

A Lục im lặng một lát.

Hắn có thể rút đao, đánh nhau.

Nhưng ở đây, giữa hang ổ của địch, khó mà thắng.

Hắn từ từ đưa mảnh đá ra.

Hắc Long cười to, giật lấy:

"Tốt.

Biết điều thì còn sống.

Cút đi.

"A Lục quay lưng bỏ đi.

Nhưng trong lòng, hắn đã ghi nhớ mặt Hắc Long

Mảnh vỡ thứ tư.

Hắn sẽ không để mất nó.

Mười ngày sau

Một đêm không trăng, A Lục trở lại chợ đen.

Lần này, hắn không cải trang, không lén lút.

Hắn đứng giữa chợ, tay cầm Liệt Dương đao, lớn tiếng:

"Hắc Long!

Ra đây!

"Đám đông xôn xao.

Mấy tên tay sai chạy ra, vây quanh hắn.

"Thằng điên!

Dám đến đây gây chuyện?"

A Lục không nói, chỉ đứng đó, chờ.

Một lúc sau, Hắc Long từ trong lều bước ra, mặt cau có:

"Thằng khốn, mày muốn chết à?"

"Trả lại mảnh đá.

"Hắc Long cười lớn:

"Mày nghĩ mày là ai?

Ở đây, tao nói, tao làm.

Mày.

"Hắn chưa dứt lời, A Lục đã rút đao.

Lưỡi đao nóng đỏ, sáng rực trong bóng tối, soi rõ khuôn mặt lạnh như băng của hắn.

"Trả lại.

Ta không nói lần thứ ba.

"Hắc Long nhìn thanh đao, mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc.

Hắn ta là người từng trải, nhận ra đó không phải thứ tầm thường.

"Mày.

mày là tu sĩ?"

"Không liên quan.

Trả lại.

"Hắc Long im lặng một lát.

Rồi hắn cười gằn:

"Được.

Mày có bản lĩnh.

Nhưng ở đây, không phải chỉ có mỗi tao."

Hắn vỗ tay.

Từ trong bóng tối, mười mấy tên cầm đao kiếm lao ra, vây kín A Lục.

"Giết nó.

"A Lục nhìn quanh.

Mười bảy tên.

Đao kiếm sáng loáng trong đêm.

Hắn cười.

"Đông thật.

"Rồi hắn động.

Đao của hắn không phải đao.

Là lửa.

Là sét.

Là tử thần.

Ba tên đầu tiên ngã xuống trước khi kịp hiểu chuyện gì xảy ra.

Năm tên tiếp theo lao vào, năm tên tiếp theo nằm dưới đất.

Bốn tên còn lại quay đầu bỏ chạy.

Mười bảy tên, chưa đầy mười hơi thở.

Hắc Long đứng đó, mặt tái xanh như tàu lá.

Tay hắn run run rút kiếm, tự mình xông vào.

Ba chiêu.

Chiêu thứ nhất, kiếm của Hắc Long gãy làm đôi.

Chiêu thứ hai, đầu gối hắn quỵ xuống.

Chiêu thứ ba, lưỡi đao kề vào cổ.

A Lục cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Hắc Long:

"Lần trước, ta đi vì chưa muốn giết người.

Ngươi tưởng ta sợ?"

Hắc Long run rẩy:

"Đ.

đừng giết ta!

Mảnh đá!

Mảnh đá ta trả!

"Hắn móc từ túi áo ra mảnh đá đen, run run đưa lên.

A Lục cầm lấy, nhét vào túi.

Hắn nhìn Hắc Long hồi lâu.

"Ngươi biết tại sao ta không giết ngươi không?"

Hắc Long lắc đầu, mắt đầy hoảng sợ.

"Bởi vì ngươi không đáng."

A Lục đứng thẳng dậy, bỏ đao vào vỏ

"Ngươi chỉ là con kiến.

Kiến có cắn người, người có giết kiến không?"

Hắn quay lưng bước đi.

Được vài bước, hắn dừng lại, không quay đầu:

"À quên.

Từ nay chợ đen này do ta bảo kê.

Mỗi tháng, ngươi gửi một nửa lợi nhuận lên nha môn, nộp cho Đại Nhân A Lục.

Có vấn đề gì không?"

Hắc Long mở miệng định nói, nhưng nhìn đống xác nằm la liệt, hắn nuốt nước bọt:

"Dạ.

không ạ.

"A Lục bước tiếp, biến mất trong bóng tối.

Phía sau, cả chợ đen im lặng như tờ.

Không ai dám thở mạnh.

Ra khỏi chợ, A Lục dừng lại, rút tấm bia ra, áp mảnh vỡ vào.

« Hấp thu mảnh vỡ thứ tư.

Công đức +20 »

« Công đức hiện hữu:

30 »

« Mảnh vỡ:

4/7 »

Bốn mảnh.

Còn ba mảnh nữa.

A Lục nhìn lên bầu trời.

Đêm đã khuya, sao lấp lánh.

Phía trước còn dài.

Trương Phú vẫn còn đó.

Yêu hồ vẫn còn đó.

Những kẻ thù mới sẽ xuất hiện.

Nhưng hắn không sợ.

Hắn siết chặt thanh đao, nhìn về phía thành phố đang chìm trong giấc ngủ.

"Trương Phú."

Hắn thì thầm

"Chờ ta.

Không lâu nữa đâu.

"Hắn bước vào màn đêm, bóng dáng hòa vào bóng tối.

Phía xa, một con chó hoang sủa lên vài tiếng rồi im bặt.

Đêm còn dài.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập