Chương 57: Lời nguyền của "Thập Nhị Trọng Xuân Vũ"

Bên ngoài, Đoàn Vân vẫn đang hét cái gì mà

"Thập Nhị Trọng Xuân Vũ"

nhưng hắn đã mặt mày đờ đẫn và tê liệt.

Điên rồi!

Thế giới này điên rồi!

Nhìn ngôi nhà đã biến thành một đống đổ nát trước mặt, Đoàn Vân đầu bốc khói trắng, thở hổn hển, ngã xuống.

Ngã xuống trong cơn mưa rả rích, như thể ngã xu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập