Chương 10: Kim Sí Điểu

Chương 10:

Kim Sí Điểu Vương Thanh ngủ một mạch một ngày một đêm, đến khi tỉnh thần khôi phục mới ngồi dậy rửa mặt.

Lại gọi chút điểm tâm lót dạ, xong xuôi mới xem xét tình hình tu vi bản thân:

u linh quỷ trảo thu phát tuỳ tâm là khoảng cách gần tương đối sát chiêu, u linh quỷ lục vừa thành tầng 1 đã có một quỷ vật từ âm khí và tàn hồn 2 tên tu sĩ hợp thành, Vương Thanh kiểm tra thấy ma khí trong thiên địa chậm rãi nuôi dưỡng quỷ vật, còn bản thân Khống Quỷ Kỳ nếu muốn sẽ tách một phần ma khí chuyển cho Vương Thanh tu luyện, đều này giống như tu luyện thụ động, mọi lúc mọi nơi cực kỳ tà môn.

Ngoài ra, thanh kiếm tâm mà hắn được từ xác nữ kia cũng kỳ lạ vô cùng, tâm thần hắn gần như không cảm nhận được nó tồn tại, chỉ có thể nhìn, sờ nhưng thần thức tìm không đến, đều này là may mắn bất ngờ tránh bị kẻ khác thăm dò bảo vật trên thân.

Chờ tu vi tỉnh tiến hắn sẽ thử xem có thể điều khiển được tiểu kiếm này không.

Vương Thanh thu xếp đồ đạc, bước xuống lầu hỏi thăm tiểu nhị liền nhắm hướng phường thị đi tới.

Phường thị nơi này náo nhiệt không.

bằng Phù Nguyên Thành nhưng hơn xa Trung Thiên Trấn, tán tu cũng có nhiều hàng hoá lạ mắthon những nơi Vương Thanh từng qua, nhiều nhất là phù lục, tiếp theo là linh thảo, kế tiếp là linh thú, Sinh Tử Môn và Long Phụng Các cùng chia sẻ Vạn Xuân sơn mạch cho nên nơi này dồi dào nhất là linh thảo và linh thú, c:

hai đều có thể dùng luyện đan, linh thú cũng có thể bồi dưỡng để chiến đấu, tầm bảo.

Vương Thanh đi một ngày có chút loá mắt, hắn dừng trước một cửa hàng nhỏ trên biển ghi là Sinh Tử điểm.

Hoá ra là một điểm trao đổi của sinh tử môn lập ra ở đây, trông coi là một ngoại môn đệ tử trẻ tuổi, người này cắm đầu vào sách cho đến khi bị gọi mấy lần mới ngóc dậy tiếp khách:

"À khách quan mới đến.

Hoan nghênh, ngài cần gì cứ chọn lựa.

"

Nói xong lại cầm sách lên đọc.

Vương Thanh lắc đầu, đành tự mình đi quanh tiệm xem xét, bốn phía cửa hàng đều có quầy trưng bày, phía trên cũng có tủ treo ghi rõ các thứ bên trong.

Vương Thanh xem một vòng, chủ yếu đều là phù chú, đủ loại thập vật, pháp thuật phù thì phongấn sẵn pháp thuật, đưa linh khí vào lập tức phóng xuất, bất quá nơi này chỉ có vài pháp thuật cấp thấp, phụ trợ phù chú thì có phong hành phù giúp tăng tốc độ, trọng giáp phù giúp tạo linh khí bình chướng, tụ linh phù thì có thể thu hút linh khí bốn phía trong nháy mắt.

Ngoài ra quý giá nhất chính là truyền tống phù, thứ này hiếm thấy, bên trên để mục ghi là có thể nháy mắt truyền tống vạn dặm, do phù này là phế phẩm nên điểm đến là ngẫu nhiên, vốn chú định sinh tử môn truyền tống phù đều sẽ truyền về môn phái truyền tống trận.

Ngoài phù chú, họ còn bán chút đan dược, pháp bảo cùng công pháp, Vương Thanh xem qua lập tức bị hấp dẫn bởi một bản trận pháp, Tam Tài quy nguyên trận.

Mô tả đơn giản là môn này trận pháp chỉ có ba tầng, là Sinh Tử Môn Cù trưởng lão sáng tạo ra cho luyện khí k:

tu sĩ sử dụng, Tam tài quy nguyên trận cơ chế là đem bản thân xung quanh thành thiên địa nhân tam tướng tương ứng ba tầng, tốc độ tu luyện so với bình thường dẫn khí lần lượt là gấp đôi gấp năm và gấp mười lần.

Chuyên dùng cho đệ tử thời gian ngắn tu tập để kéo cao cảnh giới cho nội môn khảo thí, điểm yếu là Tam tài quy nguyên trận hấp thu có chút cuồng bạo sau khi tu hành phải dùng đang dược thanh trừ trọc khí nếu không dễ tẩu hoả nhập ma, mà đan dược kia là Thanh Nguyên đan tam phẩm đan dược cực kỳ đắt đỏ.

Đọc qua một lượt Vương Thanh lập tức kích động, trọc khí họ nói chính là né tránh hai chữ

"ma khí"

mà Vương Thanh không có ảnh hưởng bởi điểm yếu kia, trận pháp này gần như sinh ra cho hắn.

Nghĩ vậy nhưng Vương Thanh không vội, mà tiếp tục đi qua các gian hàng khác, cuối cùng cầm lấy truyền tống phù và Tam tài quy nguyên trận đến chỗ tên mọt sách đặt lên bàn, tên kia sách cũng không hạ báo giá:

"Công pháp 30 linh thạch, truyền tống phù 80 linh thạch.

Tổng cộng 110 lĩnh thạch"

Vương Thanh không trả lời đặt lên bàn đủ số liền đi.

Tên mọt sách phất tay, linh thạch trên bàn liền biến mất, ánh mắtlại sáng lên vài phần.

Vương Thanh rời khỏi phường thị, chuẩn bị tìm một chỗ luyện công, thì sau lưng vang lên giọng nói:

"Bằng hữu, bằng hữu xin dừng bước"

Vừa nghe câu này Vương Thanh sững người, vô số ký ức mới mẻ lướt qua sau đầu, hắn chậm rãi xoay người, gương mặt liền trở về vẻ chất phát, người gọi hắn là một gã dáng ngưò thấp lùn nhưng có cơ bắp, mặt chữ điền nhìn qua có chút trung hậu, hắn thấy Vương Thanh quay lại thì vui mừng chạy đến bắt chuyện:

"Gặp qua đạo hữu, tại hạ Nguyên Vân là đệ tử Tử Lâm Môn gần đây.

Thấy đạo hữu dáng vẻ Phi phàm không biết có thể mời một chén?

Tại hạ có cơ duyên muốn chia sẻ.

"

"Lữ Hào ra mắt đạo hữu, hổ thẹn tại hạ tu vi thấp không nhìn ra Tử Lâm Môn cao đồ.

"

Hai người tay bắt mặt mừng vui vẻ đi vào quán rượu.

Nâng ly chúc mừng sau đó, Nguyên Vân không kiểm được liền đi vào chính đề:

"Vương huynh đệ, tại hạ vừa qua du lịch trong sơn mạch tình cờ phát hiện một đầu Kim Sí Điểu, thứ này toàn thân là bảo, nếu săn giết được thì bán hết tài liệu ít nhất cũng được 500 lĩnh thạch!

"

Nói tới chỗ này Nguyên Vân phấn khích nốc thêm một cốc rượu mới nói tiếp:

"Mà mẹ nó, thứ này bay quá nhanh khó lòng bắt được, bản lĩnh cũng không thấp, nó bẩm sinh biết dùng kim mang thuật sắc bén vô cùng, sơ hở là có thể lật thuyền trong mương.

Cũng may, Tử Lâm Môn chúng ta am hiểu trận pháp, sư tôn vừa cho ta mượn

"Tiểu Triền Nhiễu trận"

thứ này kết hợp mộc khí sẽ sinh ra đây leo trói chặt thứ kia, một khi đó liền dễ dàng làm thịt, chỉ tiếc là Kim Sí Điểu là kim hệ lĩnh thú khắc chế mộc pháp rất mạnh, nếu ta duy trì trận pháp liền không dư lực đánh griết nó, nên là.

Nguyên Vân muốn cùng Vương huynh đệ tổ đội đi săn, huynh đệ thấy thế nào?

"

Vương Thanh cầm bình rượu rót cho Nguyên Vân một chén, nói:

"Thật là hạnh ngộ, tiểu đệ gần đây sầu lo vì túi mình rỗng tuếch, nếu có cơ duyên như vậy đương nhiên không thể từ chối.

Chỉ là.

Nguyên Vân đại ca vì sao lại muốn cùng tiểu đệ đồng hành?

"

Nguyên Vân hơi sững người, vỗ trán liền nói:

"Thứ lỗi tại hạ quá đường đột, cơ duyên trước mắt nên có đôi phần vội vã làm huynh đệ chê cười.

Đúng là vậy, nơi này đông đảo tán tu, ta cũng có thể mời đồng môn tương trợ, nhưng thật chất Tu chân quy tắc ngầm muốn nhờ người khác tương trợ phải ứng trước một nửa, tại hạ xấu hổ vì trong túi không tiền, tất cả vốn liến đều đổ vào Tiểu triền nhiễu trận nên thực không có cách nào.

nếu Vương huynh đệ thấy không ổn liền xem như ta chưa nói gì là được.

"

Nguyên Vân nói xong có chút iu xìu uống rượu.

Vương Thanh thấy Vậy vờ cười nói sảng khoái:

"Ra là vậy, lần này là do tiểu đệ kiến thức nông cạn, lại không hiểu quy tắc tu chân nên mới khiến Nguyên đại ca lo lắng.

Tiểu đệ đã đáp ứng tất nhiên sẽ hoàn thành, không biết bao giò thì chúng ta có thể xuất phát?

"

Nguyên Vân lập tức hớn hở nói:

"Được, được, bây giờ chúng ta đi ngay, nơi đó cách Vô Niệm Cốc gần hai ngày đường, không nên chậm trễ"

Hai người hẹn nhau ở cốc khẩu liền phân biệt trở về thu xếp lên đường.

Hai ngày sau, Vạn Xuân Sơn Mạch là nơi linh khí dồi dào, rừng rậm bạt ngàn, cây to như trụ trời, phi cầm tẩu thú vô số, linh thú càng là nhiều hơn nơi khác rất nhiều.

Bọn Vương Thanh đã ở sâu trong sơn mạch, một khu vực rừng cây xen đá tảng kỳ lạ, một mỏm đá cao có một cây tùng lớn mọc lẻ loi nhô ra, bên trên có một cái tổ chim to lớn, hai người đã đợi ở đây hai canh giờ nhưng chưa thấy bóng dáng Kim Sí Điểu, Nguyên Vân đang định tiến lên xem xét thì một tiếng chim hót cao v-út vang lên, một bóng hình to lớn lướt qua trên đầu họ, chỉ thấy một con chim khổng 1ồ sải cánh hơn ba trượng lướt ngang, toàn thân kim sắc óng ánh dưới ánh mặt trời, đầu như ưng, đuôi dài như chim trĩ, hai chân món vuốt sắt bén lại có cựa như gà.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập