Chương 12:
Hắc ám đấu giá hội Thính Vũ Lâu, thiên hạ đệ nhất tình báo tổ chức, chỉ cần ngươi có tiền, không có gì họ không tìm được thông tin.
Vương Thanh muốn tìm một địa phương thiên địa linh khí hỗn loạn để tìm tu pháp quyết, trải qua bao ngày tu vi ma khí của hắn đã đạt tam tầng, đủ xem như nửa bước luyện khí trung kỳ, nhưng vì tu ma pháp chuyên sát phạt nên sức chiến đấu miễn cưỡng có thể so với hậu kỳ luyện khí tu sĩ.
Hắn giờ đây muốn thử tìm cách khám phá bí mật của điểm sáng trong đan điền, cũng nhân tiện tăng lên tu vi của mình, sắp tới Tiên Duyên Đại Hội ở Thăng Tiên Đài được tổ chức chỉ còn hơn hai năm mà thôi, đó là tin tức thứ hai hắn đạt được từ Thính Vũ Lâu, Tiên Duyên Đại Hội là Lục đại môn phái hiệp đồng tổ chức, để tụ tập tán tu tìm mầm móng tốt để thu nhận bồi dưỡng.
Phần thưởng chính là Ngũ Linh Tán, cực kỳ trân quý khi có thể thoát thai hoán cốt đề cao linh căn tư chất.
Vương Thanh Muốn tham gia nên sớm muốn có chút chuẩn bị thì tốt hơn.
Hắnđi trong sơn mạch gần nửa tháng, nơi này là vùng đệm giữa Long Phụng Các và Sinh Tử Môn, tương đối hoang vắng, theo địa đồ tiêu ký hắn đã tìm được khoảng rừng mà Thính Vũ Lâu đề cập.
Ma Văn đại trận!
Nơi có thượng cổ ma văn pháp trận, sớm đã tuyệt tích, chỉ I ma văn đại trận khiến thiên địa chi khí hỗn loạn vô cùng, dù là tu hành giả hai phái chính – t đều tránh né không kịp, nên nơi này vắng vẻ lâu dần trở thành cấm địa.
Đối với Vương Thanh là nơi tiềm tu không thể tốt hơn.
Vương Thanh không vội tiếp cận hạch tâm khu vực Ma văn đại trận, hắn cảm nhận linh khí hỗn tạp ma khí địa phương liền lấy ra trận bàn bày liễm khí trận rồi ngồi xuống nhập định, tâm thần yên lặng hắn bắt đầu tu luyện.
Hai ngày sau, Vương Lâm tâm cảnh đạt đến bình lặng, chỉ cần hơi động tâm pháp lập tức bốn phía linh khí cuồn bạo đổ về, điểm sáng lặng im bấy lâu sẽ cùng hưởng ứng hút lấy linh khí, tuy chưa có tiến triển nhưng trực giác cho Vương Thanh biết có thể sẽ là hậu tích bạo phát.
Đợi cho căn cơ vững vàng, Vương Thanh mang theo một tầng bình chướng do tụ giáp phù.
tạo thành, thâm nhập vào trong Ma Văn Đại Trận, nơi này là một khoảng hình tròn đường kính vài dặm hoàn hảo không cây cối chỉ có đất đá lởm chởm, thiên địa linh khí nồng đậm khiến không gian đều vặn vẹo, người thường ở đây ngồi xuống tu luyện e rằng không quá một hơi thở sẽ bạo thể mà c:
hết.
Kẻ có tu vi cao thì sẽ nhiễm một thân trọc khí mà tẩu hoả nhập ma, cho nên xem như cẩm địa cũng không sai.
Vương Thanh đi đến trung tâm trận pháp, lại bày ra Tam tài quy nguyên trận – trận đổ, lại bày thêm liễm khí trận che giấu bản thân rồi mới nhắm mắt tu luyện.
Vừa vận hành nhân tướng trận thì ầm một tiếng, linh khí cùng ma khí như lũ l-ụt tràn bờ, kinh mạch Vương.
Thanh nháy mắt căng phồng, nứt toác, đau đớn như thiên đao vạn quả ập tới bất ngờ khiến tâm thần Vương Thanh rơi vào hỗn loạn, chỉ kém hôn mê một bước, trong cơn mê mang vô số hình ảnh như thước phim lướt qua trước mắt hắn.
Có gánh củi chiều mưa, có bữa cơm ăn đứng, có đêm đen tu hành thất vọng, có bằng hữu chi cười, rồi hình ảnh năm tay đầy đất, vũng nước đục soi rõ gương mặt hắn hai chữ
"không cam"
Vương Thanh mở to mắt, con ngươi lấy lại thanh tỉnh dù đau đớn còn nhiều hơn trước, hắn cắn răng kéo dòng khí hỗn loạn vào đan điền, hắc bạch nhị khí lao vào đan điền dữ đội lại bị hạt cát đen trấn áp nháy mắt, chúng biến thành vòng xoáy hắc bạch trong đan điền như đổồ hình thái cực, hắc sắc bên ngoài bạch sắc bên trong chậm rãi xoay tròn dung nhập vào điểm sáng, đau đón lập tức lui đi, kinh mạch chậm rãi được ma khí cùng linh khí chưa trị càng trở nên bền dẻo.
Tu vi hắn cũng nhanh chóng kéo lên, ma tu luyện khí ngũ tầng!
Điểm sáng vẫn điên cuồng hấp thu linh khí, dù chưa có đột phá nhưng lại to hơn một vòng.
Vương Thanh tu vi không ngừng kéo lên chỉ qua nửa tháng, tu vi hắn đã đạt đến luyện khí bát tầng tiến vào hàng ngũ luyện khí hậu kỳ, chân chính là cao thủ.
Điểm sáng cũng to bằng đầu ngón út, hình dáng hiện lên rõ ràng như hình thoi với chóp nhọn, trên thân lấp lánh linh văn, lực hút sắp cân bằng với Tam Tài quy nguyên trận Nhân tướng.
Vương Thanh cắn răng tu luyện, ngoại trừ nuốt tích cốc đan còn lại đều là nhập định, Tam Tài Quy Nguyên trận sau 1 tháng liền phải mở nhị tầng – Địa tướng, 5 lần hấp thu linh khí cộng hưởng với ma văn đại trận lượng linh khí lần nữa làm kinh mạch xé rách, cũng may đã quên với việc này, Vương Thanh ứng phó vẫn được.
Tu vi theo đó càng tăng nhanh kinh khủng, chỉ qua nửa năm, Vương Thanh bước ra khỏi ma văn đại trận, nhằm hướng Thăng Tiên Đài đi tới, hắn giờ đây đã đạt cảnh giới luyện khí đại viên mãn, xem như trong đại môn phái cũng là thành phần hạch tâm.
Ma lực cuồn cuộn có thể đánh ra ma trảo với sức mạnh không tưởng, nếu gặp lại Nguyên Vân dù cho hắn giỏ mọi thủ đoạn e rằng vẫn m:
ất mạng trong một kích.
Hậu kỳ đại viên mãn là nửa bước trúc cơ tu sĩ trong đan điền đã trở nên bão hoà không thể dung nạp thêm ma khí hay linh khí, chỉ chờ áp súc hoá lỏng liền đạt đến trúc co.
Điểm sáng giờ đây đã biến hoàn toàn thành màu trắng lóa mắt, nổi bật trong đan điền đậm đặc ma khí, Vương Thanh đã đạt viên mãn nếu tu tập tiếp sẽ khiến ma khí bạo phát mà c-hết nên phải tạm dừng tìm cơ duyên mới, hoặc trúc cơ ma tu hoặc tiềm tu linh khí đợi điểm sáng kia dị biến.
Thăng Tiên Đài nằm ở Đông Lương Thành, dưới chân núi Long Phụng, nơi này gần dãy Vạn Xuân, sản vật phong phú, linh khí dồi dào nên rất thịnh vượng, nơi đây cứ mỗi 10 năm sẽ tổ chức Tiên Duyên Đại Hội để tán tu các nơi tham gia, từ đó tông phái lớn sẽ tuyển chọn một số người vào môn phái, đây xem như biện pháp tốt để tìm những kẻ có đạo tâm và căn cơ vững vàng thay vì truy tìm mầm móng từ tuyển chọn đệ tử tạp dịch.
Bỏ ra ba ngày đi đường cuối cùng cũng thấy Đông Lương thành phía xa.
Vương Thanh cảm khái, nếu là ở trong tông môn đạt đến tu vi như hắn sẽ được cho dùng phi hành pháp khí, đâu phải cực khổ trèo đèo lội suối như này.
Đông Lương thành hiện lên hình chữ nhật hoàn hảo, bốn cửa thành đồng tây nam bắc kéo dài, trung tâm thành giao lộ chính là quảng trường đặt Thăng Tiên Đài.
Bây giờ vẫn chưa đến thời gian nhưng thành thị đã náo nhiệt, hỏi thăm mới biết sắp tới cứ cách nửa năm sẽ tổ chức đấu giá hội, mục đích giúp tán tu tăng cường thực lực, đề cao cảnh giới trước đại hội, nhẩm tính còn ba lần đấu giá nữa nên Vương Thanh không.
gấp, hắn bây giờ tu vi cũng đạt bình cảnh, nên tìm một chỗan thân, bỏ ra 100 linh thạch mướn một động phủ làm chỗ trú chân, Vương Thanh chính thức c‹ thời gian nhàn.
rỗi khám phá Đông Lương Thành.
Vương Thanh hôm nay dậy sóm, như thường lệ đến một nơi mới hắn lại dạo phường thị, nơ này so Phù Nguyên Thành càng rộng lớn, tán tu phường thị cũng cấp, nhiều đồ vật hơn, thậm chí có cả một vị Trúc Cơ kỳ tu sĩ mở gian hàng, khí tức mạnh mẽ áp chế xung quanh.
Vương Thanh đạo quanh chọt dừng lại trước một quầy hàng, nơi này đồ vật lộn xộn đủ thứ cũng không bắt mắt, nhưng Vương Thanh thì khác, hắn nhận ra một thứ, bình đan dược nắp đỏ kiểu dáng màu sắc đều quen thuộc.
Chủ quầy là một thiếu niên mặt trắng, vẻ mặt còn chút ngây thơ, hắn viết sẵn mấy tấm biển treo trên đồ vật, ghi rõ giá bán, bình đan dược kia ghi là
"Bích huyết đan"
giá tận 200 linh thạch.
Vương Thanh hứng thú quan sát làm tên thiếu niên trẻ tuổi chú ý:
"Đạo hữu đến xem, chỗ ta toàn đồ tốt, ngươi mở hàng ta liền giảm giá ưu đãi, thấy thế nào?
"
Vương Thanh cười cười cầm lên bình
"bích huyết đan"
mở nắp khẽ ngửi rồi đặt về chỗ cũ.
"Đạo hữu, ta nghĩ ngươi còn có đổ càng tốt a, không biết tại hạ có xứng được xem?
Tên kia thấy hành động của Vương Thanh liền cứng đờ một chút, sau đó trịnh trọng móc ra một tấm lệnh bài sắt đen tuyển đưa cho Vương Thanh, giơ ra ba ngón, sau đó liền cụp mi không nói nữa.
Vương Thanh cũng đứng đậy rời đi, hoà vào dòng người biến mất.
Canh ba, một góc đường cạnh quầy hành của tên thiếu niên ban sáng, Vương Thanh chậm rãi xuất hiện, tên thiếu niên chờ đợi đã lâu liền bước tới:
"Đạo hữu, trước ta cần thẩm vấn ngươi trước, tên họ, môn phái?
"Lữ Hào, Thiên Đạo Tông"
Tên thiếu niên nhìn sâu Vương Thanh một cái nhẹ nhàng ghi chép lại, làm xong hắn đưa tay ra hiệu cả hai biến mất sau ngõ hẻm.
Nội đường một gian đình viện cũ, tất cả đều đeo mặt n‹ đen bao gồm Vương Thanh hết thảy 17 người, trên đài cao có để một bệ đá tạm thời chưa có ai, bên dưới sân có vài bàn đá nhỏ, đám người đang xì xào thương nghị:
"Ta cần Ma Tâm Thảo ra giá 1 gốc 300 linh thạch!
Một người trầm giọng nói.
"Ta cũng cần tu sĩ trái tim, thấp nhất luyện khí trung kỳ, ra giá 400 lĩnh thạch"
Một người khác lên tiếng.
"Đạo hữu.
một người nghe đến tim tu sĩ liền vỗ vai gã vừa rao, hai người liền kéo nhau ra một góc thương lượng.
"Nhân đan, 1 viên 200 lĩnh thạch không giới hạn thu mua!
Một người giọng rè rè lên tiếng.
Vương Thanh nghe tiếng liền đi ngang chỗ gã kia, người kia hiểu ý liền theo Vương Thanh ra một góc, Vương Thanh đợi gã đến liền móc ra một bình đar dược đưa tới.
Người kia mở nắp ngửi qua liền gật đầu:
"Không sai, là nhân đan, ngươi có bao nhiêu?
"Ngươi muốn bao nhiêu?
Ánh mắt tên kia lập tức co rụt lại, hắc hắc cười quái dị.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập