Chương 2: Thê Tử?

Chương 2:

Thê Tử?

Chương 2 Bận rộn đến tối mới vào phòng ăn, cũng may còn kịp, Vương Thanh bưng một tô cơm trắng ra một góc phòng nhìn mọi người cười đùa vừa lặng lẽ ăn cơm.

Cửa phòng ăn lật mở, tiếng cọt kẹt tuy nhỏ nhưng đủ khó chịu, Lưu chấp sự râu cá trê tuổi ngoài 40 bước vào phòng, tay áo còn dính chút dầu mỡ hẳn vừa dùng cơm xong, hoặc có việt vội phải bỏ ngang bữa nên hắn có vẻ cáu gắt, trùng hợp Vương Thanh đứng gần cửa, Lưu chấp sự thấy hắn đầu tiên liền trợn mắt:

“CútY Vương Thanh ôm tô com cười làm lành lui lại một bên, Lưu chấp sự lật đật đi đến giữa Phòng móc ra một cuộn giấy nhỏ, cũng không dài dòng giới thiệu trực tiếp đọc luôn:

“Thiên đạo có số, Thiên Giác Phái thừa thiên mà đi, nay mỗi năm một lần, phàm là tạp dịch đệ tử 17 tuổi còn chưa thể thành công trở thành luyện khí kỳ tu sĩ sẽ được cho về lịch luyện t tìm cơ duyên tu hành về sau, chưởng môn có lệnh sau 15 ngày phải trao trả nơi ở và lệnh bài tạp dịch.

Hữu Thiên chưởng giáo tùy bút.

” Đọc xong, Lưu chấp sự liền lấy ra bản sổ sách đã đánh dấu sẵn đọc một hơi dài:

“Trần Liên, Tể Ngung, Hà Tạp, Tiêu Ôn,.

VƯƠNG THANH:

!

Trần Khúc.

mấy người các ngươi tổng cộng 38 người, ngày mai trao trả lệnh bài cho ta, tùy ý xuống núi, quá 15 ngày liền đánh gãy chân chó các ngươi!

” Nói rồi không chờ phản ứng lão lại phất tay bỏ đi, ngang cửa thấy Vương Thanh com ngậm trong miệng nhưng vẻ mặt ngốc trệ thì càng tỏ ra bực mình, lão rống lên:

“Cúttttt 1“ rồi giơ chân đá ngã Vương Thanh, cơm văng đầy đất, chỉ có Vương Thanh như chết lặng nằm trên đất mặt cho đám người ồn ào thật lâu.

Thiên Giác Phái là phân đà của Thiên Đạo Tông, ngự ở Thanh Linh Sơn, nơi này là phân đà chính sản xuất Thanh Tâm Thảo, một loại thảo dược bào chế Thanh Tâm Đan dùng cho tu sĩ tu hành bảo trì tâm cảnh, hằng năm họ đều mở cửa thu nạp đệ tử, chủ yếu là cưỡng ép thu đệ tử có linh căn vào phái làm tạp dịch.

Trẻ con đủ 12 tuổi sẽ được Thiên Giác Phái cử người nghiệm trắc linh căn, hầu như mỗi nhà đều có danh ngạch, nếu phát hiện tư chất tốt có thể trực tiếp tuyển vào ngoại môn tu hành, còn không thì đều trở thành tạp dịch như Vương Thanh.

Năm đó, Từ gia thiếu gia chính là ngụy linh căn, Từ lão gia thấy vậy mới đưa ra đút lót năn nỉ mãi lão chấp sự Thiên Giác Phái mới chịu nghiệm trắc trong Từ phủ tìm kẻ thế thân, Vương Thanh vừa vặn được chọn trúng, hắn chỉ nhớ lão chấp sự đưa cho hắn một tảng đá lạnh băng để cầm, lát sau tảng đá tỏa sáng chói mắt liền bị lão thu hồi, Vương Thanh nghe loáng thoáng hắn chính là Phàm lĩnh căn, nên cứ vậy ù ù cạc cạc đi theo lão chấp sự về phái.

Phàm nhân linh căn chính là căn cơ quyết định tu hành về sau này, linh căn được chỉ theo ngũ hành, biến dị và đạo căn.

Ngũ hành linh căn bao gồm:

Kim – Mộc – Thủy – Hỏa – Thổ lin!

căn, còn biến dị linh căn chính là ngũ hành linh căn kết hợp mà ra, thường thấy chính là:

Băng – Phong – Lôi – Độc.

còn đạo căn, chính là cực giai tồn tại, chỉ trong truyền thuyết nhắt đến, đó là Hư – Thần – Sát – Tiên – Ma lĩnh căn.

Mà linh căn còn phân ra phẩm cấp, hỗn hợp 5 loại linh căn chính là vô duyên tiên đồ chỉ có thể làm phàm nhân, 4 loại linh căn thì lại là ngụy linh căn, Từ gia thiếu gia chính là loại này, tu hành có thể nhưng thành tựu không phải rất cao, đạt được luyện khí xem như tận cùng, 3 loại linh căn tương đối là hiếm có, chính là Vương Thanh được đánh giá, nếu có kỳ ngộ, Trúc Cơ không phải không thể, chính là vì thế mà Vương Thanh cảm thấy bản thân đúng là phế vật khi 5 năm ròng không tu ra chân khí trở thành tu sĩ.

Lại nói, còn lại 2 cấp chính là Địa linh căn và Thiên linh căn, tương ứng với người sở hữu chỉ 2 loại linh căn và chỉ có duy nhất một loại linh căn.

Địa linh căn chính là thiên tài, tu hành cực nhanh, Kim Đan trong tầm tay, còn về Thiên linh căn mỗi lần xuất hiện đều là chấn động một phương thiên kiêu, có thể đễ đàng trúc cơ trước 20 tuổi thì Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần thậm chí phi thăng đều không phải không thể tu thành.

Tuy nhiên, phân cấp linh căn chủ yếu là dành cho Ngũ hành linh căn, biến dị cùng đạo căn đều là Thiên Linh căn mặc định, bởi vì chúng vốn tồn tại nghịch thiên, nên tách biệt cùng Ngũ Hành linh căn, phải có chuyên môn phương pháp từ cao cấp tu sĩ mới phát hiện được nên đã ít càng thêm ít.

Tất cả những thứ trên là Vương Thanh từ Lưu chấp sự nghe được khi lão khoác lác với đám tạp dịch, Vương Thanh tự nhận bản thân mở khí cảm còn nhanh hơn Triệu Hằng rất nhiều, nhưng tu hành không suôn sẻ làm hắn không dám nói bừa, sợ bị người khác cho rằng hắn bz hoa, nên cứ thế cam chịu số phận phế vật mà thôi.

Sáng hôm sau, Vương Thanh cùng đám người bị đuổi khỏi tạp dịch khu lặng lẽ trả lại lệnh bài, có người rời đi, có người ở lại nấn ná, Vương Thanh mang theo tay nải nhắm hướng hậu sơn mà đi, hắn chỉ đi vô định vì lòng không yên.

và cũng không có nhà để về.

Trong núi không khí trong lành, Vương Thanh thường hay gánh củi nên quen thuộc nơi này hơn ai hết, suốt năm năm qua hắn vào ra nơi này không biết bao nhiêu lần, mỗi lần đều cảm thấy bình yên kỳ lạ.

Lần này tốt rồi, không phải gánh củi nữa, mình hắn lang bạt trong rừng, càng đi càng sâu, càng đi càng thấy mới lạ, hắn nhớ nơi sâu nhất hắn từng đến trong rừng là nơi toàn cổ thụ chọc trời, lại xa xa nghe được tiếng thác đổ.

Lần này quả nhiên cũng vậy, xa xa có tiếng nước đổ xuống ẩm ầm, Vương Thanh tò mò theo tiếng tìm tới, trước mắt mở rộng, một khoảng đầm nước hiện ra, mặt đầm hoa sen dại mọc rải rác, bên bờ trăm hoa đua nở, phía trên là thác nước cao mấy chục trượng tung bọt trắng xóa, khung cảnh như trong mộng.

Vương Thanh vóc một hơi nước uống vào cảm thấy mát ngọt, tâm trạng cũng cải thiện phần nào, dạo một vòng đầm nước định tìm chỗ nghỉ chân hắnlại phát hiện phía sau thác nước vậy mà có một hang động, vì vách đá nhô ra che khuất nên nếu nhìn không kỹ lại khó phát Vương Thanh tò mò tiến vào trong, vì thác nước che khuất bên trong vừa tối vừa ẩm, bốn phía đều là tường đá thi thoảng phản chiếu chút ánh sáng lờ mò.

Phía góc trong cùng của hang động, Vương Thanh nhìn thấy một bóng trắng bất động, khi đến càng gần càng rõ ràng là một người đang ngồi xếp bằng, lưng quay ra cửa động.

Vương Thanh vừa đi lại gần vừa khẽ giọng lên tiếng chào hỏi:

“Tiền.

tiền bối.

” Không có đáp lại, Vương Thanh lại gần hơn nữa:

“Tiền bối, ngài.

?

?

Người kia vẫn yên như tượng, Vương Thanh đánh bạo bước tới sau lưng chạm vào vai ngườ kia, lúc này hắn mới phát hiện chỗ sâu vậy mà xú khí trùng thiên, nhìn xuống lại thấy cái kia bóng người là một trhi t-hể!

Trên mặt đều bị thối rửa không còn hình dáng, tóc dài rơi xuống từng mảnh, dưới quần áo là chi chít dòi bọ, Vương Thanh không kìm được vừa chạy vừa bò ra khỏi hang, ôm đầu nôn thốc nôn tháo.

“Xúi quẩy, xúi quẩy, nơi nào lại có kẻ ngốc chạy vào hậu sơn mà c:

hết chứ.

” Vương Thanh hít sâu lấy hơi, lui sang một góc tránh đi cửa động phía sau, bên trong động người kia thật cổ quái, ăn mặc đó không giống kẻ nghèo hèn, nhìn quần áo hẳn là một cái đáng thương nữ nhân, chỉ tiếc người này chết đã lâu, thi thể biến dạng không nhìn ra hình dáng.

Đợi thật lâu mới bình tĩnh lại, Vương Thanh hít sâu suy nghĩ, người chết quả thật đáng sợ, nhưng biết đâu lại là cơ duyên, trong động tìm được đồ đều là truyền thuyết cố sự về cơ duyên thành tiên.

Nghĩ vậy, Vương Thanh đánh liều, lấy vải bịt chặt mũi miệng, đốt thêm một ngọn đuốc quay lại hang động, quả nhiên thấy lợi mờ mắt, nhặt đồ nrgười chết liền không sợ người c-hết nữa.

Vương Thanh lật ngửa xác c-hết, vì đã nhiều ngày, xác phân hủy gần hết, dù bị lật ngửa vẫn giữ tư thế xếp bằng.

Trên người đối Phương ngoài trường bào màu trắng, chỉ có một túi nhỏ như túi thơm màu.

vàng không mở được, bên cạnh có hai thanh kiếm, thanh lớn bị gãy đôi, thanh nhỏ thì như một con dao gọt trái cây nhưng hình dáng thì rõ ràng là trường kiếm.

Nghĩ qua nghĩ lại dù sau cũng được chỗ tốt, n-gười c:

hết nhập thổ vi an nên Vương Thanh bỏ công đào một cái hổ ven đầm, đem t-hi t-hể chôn tốt, lại tìm một mảnh gỗ đến làm bia mộ.

Lúc này mới nhớ ra không biết danh tự nữ nhân kia, ngẫm nghĩ một hồi lại viết bừa “Vương Thanh thê tử chi mộ”.

Làm xong tất thảy, hắn lại lấy ra 2 miếng lương khô, dùng lá cây làm đĩa xem như cống phẩm quỳ bái:

“Đại tỷ người chết là hết, đồ ngươi không dùng được liền xem như bố thí cho tiểu đệ, nếu có kiếp sau ta liền lấy thân báo đáp, vạn vạn lần đừng nửa đêm trở về hù c-hết ta a.

” Nói rồi hắn quỳ sụp xuống vái dài, ngước lên đã thấy sắc trời mờ tối, trong rừng một mảnh điều hiu, sương trắng quấn lấy gốc cây làm khung cảnh trở nên huyền ảo, Vương Thanh nuốt ngụm nước bọt, đứng dậy chắp tay vừa đi vừa ngoái lại rời xa đầm nước.

Cứ như vậy, rời xa đầm nước một đoạn, Vương Thanh chọn một chỗ vừa ý, Phủ lên một lớp lá cây làm giường tạm, đốt một đống lửa liền ngồi xuống xuất thần sững sờ, mọi thứ trải qua như một giấc mộng.

Sáng hôm sau, tờ mờ sáng Vương Thanh đã dậy xuống núi, bên dưới núi là Trung Thiên Trấn, nơi phụ thuộc Thiên Giác phái, trong trấn có phường thị của tán tu nên tương đối nhột nhịp, đệ tử Thiên Giác Phái cũng hay xuống núi trao đổi cơ duyên.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập