Chương 4: Đạo Tâm?

Chương 4:

Đạo Tâm?

Vương Thanh chán nản, nhìn đám trẻ con đùa nghịch, người già nấu nước châm trà, người trẻ quải gánh ra đồng, bỗng hắn muốn buông xuống tâm nguyện tu tiên làm một thường nhân sống vô âu vô lo.

Đêm, Vương Thanh nằm trằn trọc, hắn vốn muốn rời trấn về Từ Gia, mấy năm tạp dịch hắn cũng đã có sức khỏe hơn, lại thay Từ gia thiếu gia lên núi làm tạp dịch năm năm, không có công cũng có cán, hẳn họ sẽ không đối xử tệ với hắn, làm tốt còn có thể cưới nương tử rồi có một mảnh ruộng riêng mà sống.

Nhưng nghĩ đến Lữ Hào, Vương Thanh không yên, 2 viên Bích Huyết Đan đã nằm trong bụng hắn, nghĩ cũng lạ, uống đan dược đã một ngày một đêm những sắc mặt hắn ửng hồng không giảm ngày lại càng tăng, linh khí như cũ vẫn tiêu tán không thấy.

Đang miên man suy nghĩ, Truyền âm phù trong ngực bỗng nóng lên, Vương Thanh vội vã lấy ra xem xét, quả nhiên trên đó truyền ra ba động, lát sao một dọc chữ hiện lên trên lá phù.

“Vương huynh đệ, tại hạ có việc nhờ, mong được gặp mặt.

Giờ Ty gặp ở cổng tây phường thị nhé” Vương Thanh thu lá phù lại thì nó b·ốc c·háy thành tro, hắn thở dài ngồi dậy, nghĩ nghĩ lại nhét thanh tiểu kiếm vào ngực rồi mới xuất hành.

Cổng tây phường thị ban đêm vắng tanh, tán tu cấp thấp vẫn giữ sinh hoạt thói quen của phàm nhân, trời tối liền về nhà.

Vương Thanh tựa vào cột gỗ đợi một lúc lâu, Lữ Hào mình đầy bụi đất mới chạy tới, vừa thấy Vương Thanh liền vui vẻ chào hỏi:

‘Vương huynh đệ, thế nào?

mọi việc thuận lợi?

Vương Thanh nghe thế càng phát ra sầu lo, hắn nhẹ lắc đầu, bộ dạng chán chường:

“Không thành, tiểu đệ tư chất quá thấp, dù được tiên đan vẫn vô vọng luyện khí.

” Lữ Hào nghe vậy ánh mắt lóe lên cười lớn:

“Không ngại không ngại, 2 viên không thành lại cho thêm 2 viên, không giấu gì Vương huynh đệ, Lữ mỗ vừa khai lò luyện thêm 1 lô Bích Huyết Đan, chỉ thiếu một đan đồng và một nguyên liệu cuối, thật may chạy cả buổi sáng cuối cùng tìm được!

Bây giờ chỉ thiếu đan đồng nên mạo muội mời Vương huynh đệ chịu thiệt giúp đỡ.

Xong việc như thỏa thuận Vương huynh đệ được 2 viên Bích Huyết Đan xem như thù lao.

Thấy sao?

Vương Thanh gãi đầu:

“Không phải không được, việc này là ta nợ huynh, chỉ là…tiểu đệ đối với đan đạo dốt đặc cán mai, lại thêm Lữ huynh nói không cần dùng Bích Huyết Đan nữa mới cho ta, sao giờ lại khai lò luyện tiếp?

Lữ Hào điềm đạm vỗ vai Vương Thanh:

“Không phải lo, thật chất việc này không khó, chỉ cần Vương huynh đệ ngồi trong pháp trận cạnh lò đan quạt gió bằng pháp khí một đêm liền thành.

Còn về vấn đề kia… huynh đệ sơ nhập tu chân giới tất nhiên không hiểu, đan dược không dùng có thể đem bán, phàm là tu tiên giả đều phải tận dụng tài nguyên, Lữ mỗ tự phụ có chút thiên phú luyện đan liền dựa vào nó mà sống, lần này nguyên liệu Bích Huyết Đan xem như đầy đủ nên muốn khai lò luyện một lô cho Phù Nguyên Thành dược các.

” Vương Thanh nghe đến đây cũng không còn gì thắc mắc liền nhu thuận đi theo Lữ Hào về chỗ ở của hắn.

Trên đường đi, hai người cũng trao đổi rất nhiều, Vương Thanh nhân cơ hội biết được Lữ Hào vậy mà là một cao thủ luyện khí trung kỳ, đạt đến tầng 5 luyện khí đều không dễ so với một tán tu.

Thấy Vương Thanh hâm mộ Lữ Hào liền một hồi ba hoa kể chuyện, hắn tự nhận bản thân học theo một vị tiền nhân gọi là Đan Tôn, lấy đan đạo nhập tu hành, thuật luyện đan xuất thần nhập hóa cuối cùng chứng đạo phi thăng.

Lữ Hào khoe khoang hắn xuất đạo tu hành 10 năm lại từng khai lò luyện qua hơn trăm lần, từ thất bại đến thành công đi qua bao gian truân mà kể, rồi lại nói về tu hành đạo tâm, Lữ Hào hỏi Vương Thanh:

“Vương huynh đệ, ngươi tu luyện vì cái gì?

Vương Thanh ngẩn ra, quả thật là vậy, hắn tu hành vì cái gì thật là mơ hồ khó nói, hắn bản thân bước lên con đường này chỉ là tạm bợ thay người khác chịu tội, hắn cố gắng vì một chút hi vọng mỏng manh trở thành tu sĩ, được người đời xưng tụng là tiên gia, hắn cũng mơ về cảnh ngự phong ngắm cảnh, tiêu dao thiên địa, nhưng có làm được chăng?

“Vì sống sót a…” Vương Thanh cảm khái trả lời.

“Sống sót?

Lần này tới lượt Lữ Hào ngẩn ra, hắn muốn phản bác lại thấy có lý vô cùng, hắn muốn công nhận câu trả lời của Vương Thanh lại thấy thật khó chịu.

Ở đời, con người ta luôn muốn trèo lên cao hơn, bản thân Lữ Hào cũng thế, huống hồ tu tiên đây là ước vọng của bao phàm nhân, kẻ có linh căn đã là thiên địa ưu ái, cớ vì sao lại tu hành vì hai chữ “sống còn”?

Nhưng nói đi lại phải nói lại, tu sĩ như hắn trải qua bao sương gió lại rõ ràng nhất, tu hành là một còn đường hẹp bên cạnh vực sâu, chỉ không cẩn thận liền vạn kiếp bất phục, chung quy tu sĩ mỗi ngày đều là vì nâng cao tu vi, đột phá cảnh giới để có được năng lực càng lớn, cuối cùng chính là vì bảo vệ bản thân, giải quyết hiểm nguy, cuối cùng có thể nói là tu hành cũng chỉ vì sống sót lâu hơn một chút…

Lữ Hào lại hỏi:

“Nếu Vương Huynh đệ một ngày trở thành thiên địa tồn tại cao nhất thì ngươi sẽ làm gì?

Vương Thanh gãi cằm nghiêm túc suy nghĩ đáp:

“Tiểu đệ ngu dốt nào dám nghĩ đến chuyện đó, nhưng là nếu có thể trở nên cường đại như thế… thật muốn…không làm gì cả…!

” Lữ Hào kinh ngạc:

“Không làm gì cả?

nhưng ngươi có thể bài sơn đảo hải, có thể xem vạn vật như sô cẩu, vì cái gì không làm gì cả?

Vương Thanh gãi đầu:

“Như ta hỏi Lữ đại ca, thế bây giờ tiểu đệ tại thế giới này đột nhiên biến mất, vậy có gì đổi khác không?

có phải mọi thứ vẫn như cũ?

kẻ đáng sống vẫn sống, kẻ đáng c·hết vẫn sẽ c·hết, nơi nào nên mưa thì sẽ mưa, nên nào nên nắng thì vẫn nắng.

Thiên địa vốn dĩ không cần tiểu đệ, hà cớ gì tiểu đệ phải thay đổi nó?

Có chăng chỉ là tiểu đệ thấy vẫn không làm gì là thoải mái nhất.

” Mắt hắn lim dim nghĩ về cảnh không còn phải xách nước bổ củi cho người khác, hay chạy chọt từng bữa ăn như hiện tại liền hiện lên một tầng ửng đỏ mơ mộng trên mặt.

Lữ Hào lặng đi không nói, đạo tâm hắn xây dựng vững chắc lại như bị búa chày gõ nát trong vài câu nói của Vương Thanh, rõ ràng là ngây thơ vô tri lại nhìn nhận mọi chuyện đến tận cùng bản chất, mà Lữ Hào hắn lại chưa từng nghĩ như vậy, bản thân hắn luôn xem tu tiên là nghịch thiên mà đi, là chống lại thiên địa áp bức mà leo l·ên đ·ỉnh cao.

Chỉ là, Vương Thanh cho hắn một suy nghĩ khác, thật chất tu sĩ tu hành là vì bản thân, như vậy thiên địa thì có liên quan gì?

chúng ta muốn cải biến tất cả chỉ vì bản thân, nên cái Vương Thanh nói chính là tu thân, đạo của bản thân và đạo của thiên địa đều không phải gò bó làm gì.

Lần đầu tiên, ánh mắt Lữ Hào nhìn Vương Thanh có thêm một chút ánh sáng, nhưng rồi giây lát sau nó bị che mờ bằng thứ gì đó còn nhiều hơn trong lòng hắn:

Sát khí!

Sâu trong sơn cốc ven trấn Lữ Hào dựng nên một căn nhà tranh dựa sát vào núi, trong nhà lại xây một mật đạo dẫn xuống lòng đất, Lữ Hào cáo tri bởi luyện đan kiên ky phiền nhiều nên mới làm ra hành động xây mật thất.

Trong mật thất, Vương Thanh ngồi xếp bằng buồn chán cầm một cây quạt lông rách nát quạt vào lò đan, trong lò đan lúc này đang kêu ù ù, một đóm sáng đỏ huyền phù bên trong tỏa ra màu sắc ngọt ngào.

Vương Thanh càng nhìn càng đắm chìm vào đó, thế giới hắn chuyển dần sang màu đỏ, mà phía sau, Lữ Hào nhẹ nhàng tụng một đoạn chú ngữ, pháp trận dưới chân cũng tỏa sáng theo, hắn tới sau lưng Vương Thanh, tay đặt l·ên đ·ỉnh đầu Vương Thanh, miệng liên tục đọc chú ngữ, lò đan kêu ông ông, đóm sáng màu đỏ phân ra vài tia lao ra khỏi lò đan chui vào miệng mồm Vương Thanh lại chui ra rồi chạy đến trên người Lữ Hào, Lữ Hào vẻ mặt mê mẫn.

Vương Thanh ý thức sụp đổ, gương mặt méo xệch, miệng há to, nước dãi nước mũi cùng nước mắt tuôn trào, hai tay buông thỏm từ lâu, mắt thấy đã cần kề c·ái c·hết, thậm chi cơ thể cũng trở nên khô quắc như người già…

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập