Chương 7:
Tu hành Tiên – Ma chính là thế gian phổ biến nhất đạo lý, không chỉ tu chân giả mới có định kiến này mà thường nhân cũng thế.
Nói đến Tiên liền là siêu phàm thoát tục bộ dáng, là đại diện chính nghĩa đẹp đẽ, là bảo vệ muôn dân lá chắn, hầu hết tông phái đều là dựa trên hình ảnh này mà dựng xây.
Ma thì đơn giản hơn, cực độ tương phản với Tiên chính là Ma, hầu như chỉ cần một chữ “Ác là đủ hình dung tất thảy, Ma cũng chính là công cụ để chính phái tự xưng thể hiện hình ảnh.
Từ đó, trong mắt mọi người Tu tiên giả chính phái là xứng đáng sùng bái, tu ma giả chính là người gặp người đánh, chó gặp chó đuổi.
Vương Thanh đánh rắm vào định kiến trên, ai chính ai tà còn phải xem cách sống, cách đối diện thế giới này, đối với hắn, tiên cũng tốt, ma cũng được, từ nay hắn sẽ là Vương Thanh!
Rừng thông đâu đó gần Phù Nguyên Thành, Vương Thanh bóng dáng trong rừng cô độc, hắn nhìn chằm chằm cây thông già trước mặt, hít sâu tụ khí, tay phải mang theo pháp quyết vận hành ma khí đánh ra,.
không có kết quả, chỉ là một cú vung tay vào không khí.
Cứ như vậy từ sáng đến tối, Vương Thanh mệt đến rã rời vẫn chẳng luyện ra hồn, đang định quay về thành thì sau lưng có tiếng cành khô bẻ gãy, hắn quay ngoắt người đề phòng, từ sau một góc cây lão răng chuột trống rỗng bước ra:
"Hắc hắc, cảnh giác khá tốt, đừng căng thẳng Lý gia không muốn cùng ngươi khó dễ.
"
Lão răng chuột trên dưới dò xét Vương Thanh rồi hỏi tiếp:
"Tiểu tử vẫn còn Nhân Đan trong tay chứ?
Ta đồng ra giá cao để mua lại"
Vương Thanh căng thẳng lắc đầu, ánh mắt nhìn thẳng đề phòng.
Lão già răng chuột phủi Phủi một gốc cây mục ngồi xuống, tay phải châm tẩu thuốc:
"Yên tâm, lão không quan tâm từ đâu ngươi có thứ này, cũng chẳng quan tâm đến cách làm ra nó, ta chỉ là một kẻ đang cần Nhân đan để dùng, vậy thôi, nếu ngươi đồng ý, 100 linh thạch cho mỗi viên, ngươi thấy sao?
Vương Thanh nhẹ thở phào, nhưng tay phải tụ lực, hắn không biết có đánh ra được quỷ trào hay không nhưng hắn tuyệt đối không tin lão già này.
Hắn chậm rãi lên tiếng:
"Tiền bối chê cười, đây là Huyết khí đan do bằng hữu tặng, chỉ là không biết tiền bối lại nghĩ nó là nhân đan, mà thú thật tiểu tử chỉ có một viên này, vì cần gấp chút kiến thức nên cắn răng đổi đi mà thôi.
Lão răng chuột rít một hơi thuốc ánh mắt như điện xẹt muốn soi rÕ Vương Thanh tâm can, hắn cứ nhìn như vậy cho đến hơn mười hơi thở thì cười khẩy:
"Được thôi"
Sau đó không dấu hiệu hoá thành trận gió cuốn lên trời biến mất.
Vương Thanh hít sâu một hơi lấy bình tĩnh, vừa rồi quá hung hiểm, nhưng cũng vì căng thẳng cực độ mà hắn đã trong vô thức đánh ra u minh quỷ trảo, phía sau hắn tự bao giờ mặt đất bị kéo dài ba rãnh song song sâu không thấy đáy, hắc khí bốc lên từng hồi.
Trải qua sinh tử, dù là đứa trẻ cũng muốn thoát khỏi khốn cảnh, Vương Thanh càng thấm thía điều đó, hắn chỉ vừa mới luyện khí khởi đầu nhưng thay vì mê muội với cảm giác mới, hắn lựa chọn U Linh Trảo để tu luyện trước tiên, phải có được sát thủ giản để phòng thân mới có thể lăn lộn tu chân giới.
Mấy ngày liên tiếp, hắn rời xa vị trí gặp lão răng chuột để tu luyện U Linh Trảo, trừ hôm đó quá hồi hộp mà thành, hắn chưa từng đánh ra được quỷ trảo, không phải vì khẩu quyết sai lầm mà là ma khí vận hành không thông, lộ tuyến rõ ràng nhưng đi qua kỳ kinh bách huyệt lại giống như nước đổ ngược thác.
Vương Thanh ngồi xếp bằng tập trung suy nghĩ, vì cớ gì bản thân làm đúng mọi thứ nhưng tu hành lại chẳng Ta sao, như chim bay ngược gió, cá lội ngược dòng.
“ngược dòng.
ngược dòng.
ngược dòng?
A thì ra là thế Vương Thanh trở người ngồi dậy, quen thuộc vung tay, nháy.
mắt một dòng ma khí tuôn ra hóa thành quỷ trảo xoet qua không gian, chỉ qua nửa hơi thở cây to trước mặt vô thanh vô thức bị cắt thành 3 đoạn.
Hắn ngửa mặt lên trời cười to, xung quanh ma khí tuôn ra đánh ra vô số quỷ trảo đến khi kiệt sức mới thôi, biến mấy chục trượng vuôn thành bình địa.
Hóa ra, ma khí cùng linh khí đối lập, hắn dùng cùng lộ tuyến nhưng thuận theo linh khí mà dẫn, làm cho ma khí giống như chảy ngược không thể đánh ra quỷ trảo, cho nên ma công cần dùng đối lập phương hướng với linh pháp mà tu hành.
Liên tiếp sau đó gần 10 ngày Vương Thanh tại trong núi tu hành, quỷ trảo đánh ra ngày càng tiện tay, hắn còn có thể giấu quỷ trảo vào lòng bàn tay để cận chiến, đó là cách thu phát tùy tâm mới làm được, quỷ trảo chưa ra nhưng tại lòng bàn tay thành hình, khi áp sát lại bùng nổ toàn bộ sát thương vào thể nội kẻ địch, một tảng đá lớn trúng chiêu cũng phải ầm vang ví vụn.
Đêm, Phú Quý Lâu, Vương Thanh ngồi trong phòng đờ đẫn nhìn hai tay, cách đây chưa được một tháng hắn còn ở trên núi đốn củi, xách nước, làm đủ việc vặt, bàn tay này vẫn còn mùi bùn đất Thanh Linh Sơn, vẫn còn nhớ rõ mình bao nhiêu lần bị khi nhục, nhưng bây giò hắn chính là Luyện khí kỳ tu sĩ, dù chỉ là tầng thấp nhất vẫn có thể đạp Triệu Hằng đưới chân hay khiến Lưu chấp sự kiên dè.
Chỉ là, Vương Thanh không thấy vui hay thỏa mãn, mà chỉ có trống rỗng.
hắn cảm khái cuộc sống luôn đánh đổi, sinh tồn là một lĩnh vực khác chỉ dành cho kẻ mạnh, kẻ mà tâm hồi đã tràn đầy vết rách.
Trưởng thành đồng nghĩa nhìn thấu mọi việc, cũng từ bỏ niềm vui nhé bé.
Trước đây, chỉ cần một bửa cơm có thịt đã bù đắp được uất ức của cả ngày, một hôm rảnh vào núi dạo chơi cũng bù đắp được tháng ngày tu hành bất lực.
Nhưng giờ đây, Vương Thanh là kẻ hoặc sẽ băm nát kẻ thù hoặc ẩn nhẫn đến khi làm được điều đó, hắn cũng không dừng lại nếu tu hành chưa đủ, với hắn giờ đây thế giới quan đã khác.
Vương Thanh trên giường mở mắt ra từ nhập định, tròng mắt phản chiếu ánh nến tạo ra con ngươi màu đỏ yêu dị, dưới ánh nến càng nổi bật làn da trắng bệch, gân máu màu đen ẩn ẩn dưới da.
Phú Quý Lâu, tiểu nhị ngoài cửa bồi hồi nửa ngày, Vương Thanh bỗng mở cửa bước ra, tay áo vung lên liền có mấy lượng bạc rơi vào tay tiểu nhị, hắn liền vui mừng khắp khỏi nói tạ lui xuống.
Lữ Hào tuy thân gia chủ yếu là đan dược, nhưng trong rương đồ của hắn vẫn có rất nhiều bạc, vì thế Vương Thanh vô lo vô nghĩ trốn trong Phú Quý Lâu tu luyện Thổ nạp pháp liên tục mà không sợ hết tiền.
Tiểu nhị mỗi ba ngày lại thu tiền phòng cùng tiền cơm, Vương Thanh đặn dò không làm phiền nên chỉ dám bổi hồi ở cửa.
Vương Thanh trả tiền xong liền quay lại phòng, trên bàn đang bày sẵn Diêm La Quỷ Lục cùng lá cờ đen, Vương Thanh dành ra mấy ngày để xem xét quả nhiên xác nhận lá cờ này chính là Khống Quỷ Kỳ, chỉ là thiếu cán cờ, cán của thứ này phải dùng một loại linh mộc tên là Kim Ti lĩnh mộc.
Thứ này không quá hiếm nhưng đủ quý, giá thành rất cao, ít nhất 100 linh thạch mới mua được, thêm nữa là chỉ có đại phái mới bồi dưỡng được loại vật liệu này.
Vương Thanh gấp lại Diêm La Quỷ Lục, môn công pháp này nếu có thể tu thành liền khống.
chế được quỷ vật thay bản thân chiến đấu cùng tu luyện.
Quỷ vật thấp nhất chính là luyện khí tu vi mà cao nhất lại vượt qua kim đan, Diêm La Quỷ Lục chia làm 18 tầng cảnh giới tương ứng 18 tầng địa ngục.
Nuôi dưỡng quỷ vật cũng theo đó gia tăng, mỗi 2 tầng lại có thê thu mới quỷ vật để nuôi dưỡng, nhưng cấp bậc quỷ vật sẽ tùy thuộc vào cấp bậc của pháp khí, Khống Quỷ Kỳ chỉ là luyện khí cấp bậc nên chỉ dung nạp được luyện khí quỷ vật, muốn thu phục trúc cơ thì cần luyện chế Khống Quỷ Kỳ lên cấp cao hơn, nguyên liệu cũng khó tìm hơn.
Lại xét quyển công pháp cũ từ mộ cổ trước đây, thời gian quá lâu hắn đều không nhớ rõ, chỉ nhớ năm đó vô duyên vô cớ tìm được thứ này, lại ma xui quỷ khiến tin vào nó mà tu hành.
Giờ có tu vi nhìn lại bản thân đúng thật là liểu lĩnh, Vương Thanh lật ra trang đầu tiên, vẫn II một mảng ố vàng rách mất một nửa, chỉ còn 2 chữ lờ mờ nhận ra là “Truyền thừa” còn cái gì truyền thừa thì vô vọng.
Hắnxem tiếp trang tiếp theo, là một đoạn khẩu quyết thổ nạp, không mô tả, không dài dòng, chỉ đơn giản nhìn là có thể tu luyện.
Vương Thanh nhắm mắt nội thị, theo khẩu quyết chậm rãi hô hấp, mấy tức trôi qua lập tức cảm nhận thiên địa linh khí đổ dồn về bản thân, nơi này thưa thớt linh khí vẫn cảm nhận được sự tập trung của chúng, quả thật công pháp này cao hơn Thổ nạp pháp không biết bao nhiêu lần.
Linh khí theo kinh mạch chạy thẳng về đan điền, trong đan điển, công pháp này chỉ hấp thu được linh khí, sau khi vào đan điền liền xoay tròn như vòng xoáy tập trung về trung tâm nơi có điểm sáng kia.
Điểm sáng theo công pháp vận hành càng sáng hơn, một lực hút cực đại sinh ra nháy mắt hấp thu toàn bộ linh khí màu trắng trong đan điền, chỉ còn lại ma khí màu đen chậm rãi xoay tròn, linh khí vừa cạn công pháp cũng ngưng vận hành.
Vương Thanh mở mắt ra, vẻ mặt sáng tỏ, thì ra công pháp này không làm tiêu tán linh khí mà hấp thu tất cả vào điểm sáng bằng hạt gạo kia, cứ hấp thu càng nhiều điểm sáng càng sáng hơn và to hơn.
Vương Thanh đoán đến thời điểm nào đó liền sẽ sinh ra biến dị về chất, nếu điểm sáng chứa đựng linh khí, đan điển là tràn đầy ma khí, vậy chẳng phải hắn là tiên – ma đồng tu hay sao?
Việc như vậy quả thật chưa từng nghe, chỉ biết đối với tu sĩ mà nói, nếu tu linh khí thì khi nhiễm phải ma khí trong đan điền sẽ vô cùng.
phiền phức va ngược lại.
Nên tu sĩ công pháp đều như một màng lọc, chỉ hấp thu linh khí hoặc ma khí mà thôi, việc tu luyện lung tung có thể khiến bản thân c-hết bất đắc kỳ tử.
Vương Thanh ánh mắt lấp lánh, nếu công pháp này thần kỳ, vậy chắc hẳn có thể giúp hắn ngày nào đó, tay phải cầm tiên kiếm diệt ma, tay trái cầm ma kiếm trảm tiên!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập