Chương 1: Truy sát

Chương 1:

Truy sát

Các đấu chân in hẳn trên nền tuyết lạnh.

Một bóng đáng nhỏ bé đang gắng gượng chạy, hơi thở nặng nhọc hòa cùng làn sương trắng.

Phía sau, tiếng la hét vang vọng giữa cơn gió buốt, đao kiếm và cung tên không ngừng rít lên.

“Thằng nhóc khốn khiiếp!

Đứng lại cho ta!

Bắn nó!

Cậu bé trượt chân, loạng choạng rồi tiếp tục lao đi.

Trên người cậu đầy vết thương, máu nhỏ giọt đỏ thẳm nhuộm loang tuyết trắng.

Mỗi bước chân để lại một dấu v:

ết máu, nhưng chí sinh tồn buộc cậu phải chạy, dù thân thể đã rệu rã.

Một mũi tên xé gió bay đến.

Tiếng rít ấy như chạm thẳng vào sinh mệnh.

Dòng máu nóng hắt lên, tan chảy lớp tuyết lạnh lẽo.

Mũi tên cắm phập vào ngực.

Cậu khụy xuống, hơi thở dồn dập, mỗi lần hít vào đều là một cơn đau như bị xé phổi.

Bàn chân run rẩy.

Cậu gục ngã.

Thế giới mờ dần trong mắt, chỉ còn nghe tiếng bọn truy đuổi đang tiến lại gần.

“Tắt thỏ rồi.

Ném xác nó xuống vực sâu kia, cho ma thú xử lý.

Không để lại dấu vết.

Một chút ý thức cuối cùng vẫn còn vương lại.

Kẻ cầm đầu cúi xuống, nắm cổ áo cậu nhóc, nhấtc lên như một con thú chết.

“Chỉ trách số phận mày thôi, nhóc con.

Dám chống lại bọn tao, đây là cái giá xứng đáng.

Những ký ức cuối cùng lướt qua trong đầu như một cuốn phim tua chậm.

Tên cậu là Kai.

Một đứa trẻ mồ côi sống trong khu ổ chuột ven làng.

Không cha, không mẹ.

Ngày qua ngày, cậu sống nhờ những việc nặng nhọc mà bọn côn đồ giao phó.

Có khi phải ăn đổ thừa trong thùng rác, sống như một cái bóng.

Hôm ấy, Kai vô tình phát hiện bọn chúng đang buôn bán trẻ em.

Cậu không thể làm ngơ.

Ka phá hỏng kế hoạch, giải thoát cho lũ trẻ, và rồi bị truy đuổi đến bước đường cùng.

Dù thân thể đẫm máu, cậu vẫn mỉm cười châm biếm.

“Mày cười cái gì hả thằng nhóc thối?

Hối hận vì cái cuộc đời chó c-hết của mày rồi à?

Kai ho ra máu, giọng yếu ớt nhưng vẫn dõng dạc.

“Các ngươi mới là kẻ đáng hổ thẹn.

Dù hôm nay ta chết, ta cũng không hối hận.

Tên kia bật cười khinh bi.

“Cuộc đời mày là một sai lầm.

Cha mẹ cũng bỏ mày, vậy mà mày vì lũ nhóc rác rưởi đó mà phá chuyện của bọn tao.

Nếu giả vờ như không thấy, có phải vẫn sống không?

Nhưng thôi, chẳng ai nhớ đến mày đâu.

Cái c-hết cô độc là kết cục xứng đáng.

Hắn nói xong, ném Kai xuống vực.

Dưới kia là dòng sông băng cuộn chảy, gào thét dữ đội như tiếng thét của quỷ.

Gió lạnh quất mạnh vào mặt, mái tóc đen tung bay.

Giữa khoảnh khắc cuối cùng, Kai vẫn mỉm cười.

“Có lẽ.

cuộc sống của mình đến đây thôi.

Dù không cam tâm, nhưng ngần ấy đau khổ là đủ.

Ít nhất, ta không bị bọn chúng làm mờ mắt.

Sống mà đánh mất lương tâm.

thì thà c.

hết còn hơn.

Một tiếng “tõm” vang lên, mặt nước tung bọt trắng xóa.

Cơ thể cậu bị cuốn đi trong dòng nước lạnh giá.

Rồi tất cả chìm vào bóng tối.

“Đây.

là đâu?

Mình c:

hết rồi sao?

Một giọng nói vang lên, vọng ra từ hư vô.

“Ngươi có hối hận vì những gì đã làm.

để rồi c.

hết thảm như vậy không?

Kai đáp khẽ, giọng run nhưng vững vàng.

“Ngài là tử thần sao?

Việc đã làm, ta không hối hận.

Đã hối hận, ta đã chẳng làm.

Hàng ngàn làn khói đen tràn ra, bao lấy linh hồn cậu.

Kai sợ hãi, nhưng không lùi bước.

“Vậy nếu ta cho ngươi cơ hội làm lại, ngươi vẫn sẽ cứu bọn trẻ đó chứ?

“Tôi vẫn sẽ làm vậy!

Dù có quay lại bao nhiêu lần”

Giọng nói trầm thấp bật ra một tiếng cười khẽ.

“Thú vị thật.

Một con người nhỏ bé mà không ham sống, không s-ợ c-hết.

Có lẽ ngươi chín!

là cơ hội để ta thoát khỏi nơi này.

Kai khẽ cau mày.

“Thoát khỏi nơi này?

Ý ngươi là sao?

“Ta sẽ cho ngươi một cơ hội làm lại.

Nhưng đổi lại, ngươi phải giúp ta rời khỏi đây.

Hãy lập giao ước.

“Giao ước?

“Đúng vậy.

Ta cho ngươi một cuộc sống mới.

Ngươi mang ta trở lại thế giới.

Kai trầm ngâm một lúc rồi gật đầu.

Một tờ khế ước hiện ra giữa hư không, tỏa ánh sáng đen.

“Hãy dùng một sợi linh hồn của ngươi ký vào đây.

Giao ước sẽ hoàn tất.

Kai làm theo.

Tờ khế ước tan biến, không gian rung chuyển.

Cậu rơi xuống vực sâu.

Giật mình, Kai mở mắt.

Thở dốc.

“Chuyện gì.

vừa xảy ra vậy?

Mình chưa c:

hết sao?

Cậu nhìn xuống đôi tay, cảm nhận rõ nhịp tim.

Vết thương nơi ngực biến mất.

Chỉ còn lỗ thủng trên áo làm chứng cho cái c-hết vừa qua.

Xung quanh là rừng cây rậm rạp, u ám.

Bầu trời mờ đục, gió lạnh và tiếng quạ kêu vọng lại.

Kai cúi nhìn mu bàn tay — một dấu ấn hình rồng đỏ rực đang tỏa sáng.

Làn khói đen từ đâu tràn ra, bao quanh cơ thể.

“Cái gì thế này?

!

Từ khói đen, một chiếc đầu rồng khổng lồ hiện ra, đôi mắt đỏ rực như than hồng.

“Cuộc sống thứ hai.

ngươi cảm thấy thế nào?

Kai khẽ lùi lại.

“Ngươi là.

giọng nói trong giấc mơ đó?

“Đó không phải mo.

Đó là không gian linh thức của ta.

“Ngươi là ai?

“Ta là linh hồn thuần túy của Ma đạo thư — Grimoire of Void.

“Ma đạo thư.

là gì vậy?

“Ngươi không biết sao?

Giọng rồng trầm xuống, đầy khó tin.

“Ma đạo thư, hay còn gọi là GOA, là hiện thân cổ xưa nhất của ma pháp.

Mỗi quyển mang một bản chất riêng.

Ta — Grimoire of Void – là kẻ thống trị hư vô, có thể vô hiệu hóa mọi phép thuật.

Kai im lặng, chỉ nghe tiếng gió tít qua tai.

“Vậy.

ngươi tên gì?

“Cứ gọi ta là Zerath.

“Vậy bây giờ ta phải làm gì?

“Yên tâm.

Đây là nơi của ta.

Ở lại đi.

Trước hết, ngươi cần hiểu thế giới của Ma đạo sư.

Ngoà kia khắc nghiệt hơn ngươi tưởng đấy, nhóc con.

Kai gật đầu.

Dưới sự dẫn dắt của Zerath, cậu băng qua rừng cây rậm rạp đến một hang động dưới chân núi cao.

Không khí lạnh lẽo, cỏ dại um tùm, bóng tối dày đặc.

“Tạm thời ở đây.

Zerath nói.

“Ta sẽ dạy ngươi những điểu cơ bản nhất về ma pháp.

Với thự:

lực bây giờ, ngươi mà ra ngoài, sẽ bị xé xác ngay.

Từ đó, ngày nối ngày, Kai miệt mài học tập.

Dưới sự chỉ dạy của Zerath, cậu lĩnh hội từng chút kiến thức về ma thuật và thế giới phép sư.

Cậu biết ơn Zerath – kẻ đã ban cho mình một cơ hội thứ hai.

Và trong sâu thắm, Kai thề sẽ hoàn thành lời hứa trong giao ước ấy, bằng bất cứ giá nào.

Ngoài kia, khu rừng quanh hang động vẫn vọng về tiếng gầm gừ của những sinh vật ẩn trong bóng tối – như những linh hổn lạc lối đang than khóc giữa đêm dài bất tận.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập