Chương 4: Gặp lại kẻ thù

Chương 4:

Gặp lại kẻ thù.

Kai ngã gục trong vũng máu của chính mình.

Trên vách đá phía trước, xác của Vong Linh Tà Hốổ bị ghim chặt bằng những cọc đá sắt nhọn nhô ra từ tường, máu đen đặc quánh chảy.

xuống từng dòng.

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, trong cơn mơ hồ giữa sự sống và cái chết, cậu dần mở mắt.

Cảm giác đầu tiên là cơn đau nhói buốt chạy dọc thái dương.

Cậu khẽ rên:

“Đầu mình.

đau quá.

Khi nhận ra cơ thể được băng bó khắp nơi, Kai mới biết mình vẫn còn sống.

Bên cạnh cậu là Zerath, con rồng hắcám đang ngồi gác cánh, ánh mắt lạnh lẽo thoáng chút mia mai.

“Nhóc con, tỉnh lại rồi à?

— Zerath cất tiếng.

Kai khẽ nhíu mày, giọng khàn đặc:

“Tôi.

vậy mà chưa chết sao?

Zerath bật cười khẽ:

“Ngươi mém c-hết rồi đấy.

Cũng may là ta kịp cầm máu cho ngươi.

Kai ngượng ngùng gãi đầu:

“Thật sự cảm ơn ngươi đã cứu ta.

lần nữa.

Zerath liếc đi nơi khác, giọng khinh khinh:

“Hừ, nếu ngươi chết thì ta cũng chẳng thoát được khỏi nơi này đâu.

Cậu thở dài, rồi hỏi:

“Ta ngất mấy ngày rồi?

“Bảy ngày.

“Bảy ngày sao?

Đã lâu vậy tổi ư.

Ký ức trận chiến đẫm máu với Vong Linh Tà Hổ ùa về.

Đó là lần đầu tiên Kai đối mặt với một sinh vật mạnh mẽ đến mức tuyệt vọng.

Cậu quay sang hỏi:

“Này Zerath, ngươi từng nói hư kiếm Exsolis có khả năng chặn ma pháp, đúng không?

“Không sai.

“Vậy tại sao khi ta chém trúng Vong Linh Tà Hổ, nó vẫn sử dụng được ma pháp?

Zerath trầm ngâm một lát rồi đáp:

“Có một điều ta quên nói với ngươi.

Hiệu ứng chặn ma pháp của Exsolis rất mạnh, nhưng nếu đối thủ vượt xa ngươi về đẳng cấp, chúng có thể cưỡng ép chống lại.

Dù vậy, hậu quả là sẽ bị phản vệ, Mana trong cơ thể chúng rối Loạn nghiêm trọng.

Kai trừng mắt:

“Chuyện quan trọng như vậy sao ngươi không nói trước?

Zerath quay đi, giọng thản nhiên:

“Chịu, ngươi có hỏi đâu.

Cậu cạn lời, chỉ còn biết thở dài.

“Được rồi, vậy giờ chúng ta làm gì để thoát khỏi nơi này?

“Không vội.

Trước tiên, hãy hồi phục vết thương đã.

Nói rồi, Zerath vung vuốt tạo ra một luồng năng lượng hắc ám, trong tay nó xuất hiện một vật thể phát sáng như khối tình thể đen.

Kai tò mò:

“Đây là gì vậy?

“Là Thần Tủy.

Mỗi khi ma thú c-hết sẽ có cơ hội rơi ra.

“Thần Tủy?

Nghe lạ quá.

“Đó là lõi sức mạnh của ma thú.

Giết ma thú càng mạnh thì Thần Tủy càng tỉnh khiết.

Nó dùng để củng cố vòng phép của ma đạo sư khi đột phá.

Kai chớp mắt, giọng nghi ngờ:

“Nghe quý vậy, có bán được không?

Zerath lập tức đấm vào đầu cậu một cái bốp.

“Ngươi biết thứ này giá trị cỡ nào không hả?

Tiển nhiều đến mấy cũng không mua nổi!

Kai ôm đầu rên rỉ:

“Ta tưởng quý thì phải bán được chứ.

Zerath chỉ biết thở dài.

“Thôi, tập trung đi.

Hấp thụ Thần Tủy, cảm nhận lại trận chiến vừa rồi, chuẩn bị đột phá.

Trước khi rời khỏi đây, ngươi phải đạt đến Ma đạo sư nhị vòng.

Từ hôm đó, Kai bắt đầu tĩnh tọa thiển định.

Dù thân thể vẫn còn thương tích, cậu vẫn kiên tr hấp thụ từng luồng Mana trong không khí.

Những hạt sáng lï ti dần hội tụ quanh người cậu, hoà vào hơi thở, lan dần trong huyết mạch.

Một tuần trôi qua.

Không gian quanh Kai tràn ngập năng lượng hắc ám.

Cậu run lên vì áp lực khủng khiếp khi Mana trong cơ thể sôi sục, gương mặt nhăn nhó, mồ hôi chảy ướt đẫm.

Zerath ở bên ngoài quát lớn:

“Hít thở đều!

Giữ vững ý niệm, đừng để Mana thoát ra!

Nếu không ngươi sẽ bạo thể mà chết!

Kai nghiến răng, tập trung điều khiển dòng Mana trong cơ thể.

Từ trung tâm, vòng ma pháp đầu tiên màu đen hiện rõ.

Những mảnh vỡ Mana quanh cậu xoay tròn rồi tụ lại, dần tái tạo thành vòng phép thứ hai.

Zerath nhanh chóng đổ:

dịch Thần Tủy vào người Kai.

Ánh sáng xám bạc tỏa ra, những ký tự ma pháp trên vòng thứ hai hiện rõ, run rẩy trong cơn cuồng lưu năng lượng.

Một cơn gió dữ bùng phát từ nơi Kai ngồi, thổi tung cả cỏ cây xung quanh.

Khi hơi thở dần ổn định, Kai mở mắt.

Hai vòng ma pháp – một đen, một xám — xoay quanh người cậu.

Cậu bật cười đầy phấn khích:

“Thành công rồi!

Zerath nở nụ cười hiếm hoi.

“Chúc mừng ngươi, Ma đạo sư nhị vòng.

“Vậy giờ chúng ta có thể rời khỏi đây rồi chứ?

“Từ từ.

Trước tiên, triệu hồi Ma đạo thư của ngươi.

Hãy thử chiêu thức mới.

Kai gật đầu.

Từ tay cậu, ấn ký rồng đen phát sáng, Ma đạo thư “Grimoire of Void” xuất hiện giữa không trung.

Từng trang sách tự động lật mở, ánh sáng hắcám xoáy quanh.

Cậu đọc khẽ:

“Ấn Khống Hồn?

Ngay tức khắc, một dấu ấn khổng lồ hình đôi mắt thần c:

hết hiện ra trên không.

Sức mạnh hắc ám tràn lan, khiến cả không gian rung động.

Mana xung quanh bị bóp méo, khiến mọi sinh vật gần đó đều đứng bất động.

Zerath nhìn cảnh tượng đó, trầm giọng:

“Ấn Khống Hồn là ma pháp diện rộng cực kỳ nguy hiểm.

Nó khống chế lĩnh hồn và Mana của đối thủ.

Những kẻ có Mana yếu sẽ bị đóng băng hoàn toàn, còn kẻ mạnh hơn có thể cưỡng ép kháng lại, nhưng sẽ bị tổn thương nặng.

Kai háo hức:

“Tuyệt thật!

Không ngờ lại mạnh đến vậy.

Zerath cười khẩy:

“Còn nhiều chiêu thức lợi hại hơn nữa.

Giờ thì, đi thôi.

Kai thu dọn hành trang – chỉ có chiếc áo choàng đen rách, vài bộ quần áo cũ và thanh hư kiếm Exsolis.

Trước khi rời đi, Zerath giải thích:

“Khu rừng này là một trong các Cấm Địa cổ xưa.

Mỗi lối ra đều bị ma thú cấp cao trấn giữ.

Vong Linh Tà Hổ mà ngươi griết chỉ là con yếu nhất.

Bên ngoài là vùng Cực Hàn Chi Địa — nơi lạnh đến mức ngay cả thời gian cũng như ngừng lại.

Muốn thoát, chúng ta phải vượt que đó.

Kai khẽ gật đầu.

Trong mắt cậu, ánh lên ý chí sắt đá.

Cuộc hành trình của cậu, Ma đạo sư trẻ tuổi, chỉ mới bắt đầu.

Băng qua khu rừng tối tăm, họ đến ranh giới Cấm Địa và Cực Hàn Chỉ Địa.

Bầu trời phía sau chìm trong bóng tối, còn trước mắt là một biển tuyết trắng xoá mênh mông.

Những cơn bão tuyết gào thét, những ngọn núi băng v-út cao đến tận mây trời.

Kai đặt chân lên nền tuyết, toàn thân run rẩy.

Cậu lập tức khởi động Mana để giữ ấm, từng hơi thở hóa thành khói trắng.

Cả hai lặng lẽ tiến bước giữa bão tuyết.

Trong hành trình đó, Kai bất ngờ nhận ra một đoàn xe phía xa – những kẻ từng truy s:

át và giết c-.

hết cậu năm xưa.

Chúng vẫn còn sống, vẫn tiếp tục việc buôn người đê tiện của mình.

Cậu bám theo, ánh mắt lạnh như băng.

Trong chiếc lồng phủ khăn trắng là những đứa trẻ co ro vì lạnh, sợ hãi đến nỗi không dám khóc.

Kai nắm chặt hư kiếm.

Nhưng khi cậu còn đang tính toán thời cơ, mặt đất rung chuyển dữ dội.

Một trận tuyết lở khổng lồ từ sườn núi đổ xuống, bầy sói tuyết kéo xe hoảng loạn, đoàn xe vỡ đội hình.

Tên thủ lĩnh hét lớn:

“Giữ đội hình!

Khống chế lại lũ sói!

Kai nhân cơ hội ấy lao ra như cơn gió.

Cậu vung hư kiếm, chém gục bọn canh gác, cắt đứt song sắt cứu đám trẻ.

Nhưng tiếng ồn khiến đám còn lại phát hiện, hàng loạt cung tên và ma pháp lao về phía cậu.

Kai xoay người, chém vỡ toàn bộ luồng ma pháp đang bay tới.

Bọn ma đạo sư thét lên:

“Không thể nào!

Hắn chém được ma pháp ư?

!

Kai mở Ma đạo thư, giọng lạnh lùng:

“Ấn Khống Hồn.

Bầu trời lập tức nhuốm đen.

Con mắt khổng lồ hiện ra, Mana dồn nén đến cực điểm.

Cả đoài người đứng c:

hết lặng, cơ thể bị đóng băng bởi sức mạnh khống hồn, Mana rối Loạn đến mức không thể cử động.

Trong khoảnh khắc đó, Kai lao tới, kết thúc tất cả.

Khi trận chiến lắng xuống, trên nền tuyết trắng chỉ còn lại vệt máu loang đỏ thẫm và hơi thở đồn dập của cậu.

“Phù.

cuối cùng cũng xong rồi.

— Kai thở hổn hển, thu hư kiếm lại.

Đám trẻ vẫn đang bất động vì hiệu ứng khống hồn.

Kai không muốn để chúng nhìn thấy cảnh tượng khủng khiiếp ấy, liền điều khiển xe đi xa khỏi nơi đó trước khi giải trừ ma pháp.

Cậu biết, bọn buôn người kia chắc chắn có đồng bọn, và viện binh sẽ sớm đến.

Trận chiến ấy chỉ là khởi đầu – nhưng trong đôi mắt Kai, ngọn lửa của ý chí đã cháy sáng hơn bao giờ hết.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập