Chương 13: Thiếu gia và kẻ mệnh tiện

Chương 13:

Thiếu gia và kẻ mệnh tiện

Chương 13:

Thiếu gia và kẻ mệnh tiện

Bạch Hạo Quân theo lối cũ mà đi vào, đường đường là một thiên tử như hắn mà phải chọn cách trèo tường khoét vách để vào nhà của chính mình.

Nhưng so với việc được ra ngoài thăm thú làm quen bằng hữu mới thì chút chuyện này chẳng đáng là gì với Hạo Quân hắn.

Trèo qua cái cửa sổ rồi vào phòng, Bạch Hạo Quân vội lấy từ dưới gầm giường ra một cái chậu nước, hắn lau chùi mặt mũi cẩn thận.

Ngay cả bộ y phục trắng toát cũng cởi ra ném vào trong chậu nước này.

“Như vậy chắc là ổn thoả rồi, vừa lau đi được vết bùn trên mặt, vừa che giấu vết bẩn trên y phục.

Hạo Quân ta đúng là thông minh quá đi mà, ha ha ha.

Bạch Hạo Quân nhìn cái chậu nước trước mặt mà trong lòng không khỏi tự khen cách hành sự của mình.

Trong lúc hắn đang tự mãn thì có tiếng gõ cửa “cộc, cộc” vang lên, từ phía ngoài có tiếng mộ nữ nhân:

“Hạo Quân thiếu chủ!

Nô tỳ mang cơm tối đến cho ngài đây”.

“Không được!

Ngươi không được phép vào đây.

Đợi thêm một lát, ta bảo được thì ngươi hằng bê đồ vào”.

Bạch Hạo Quân cuống quýt nói, nghe qua thì rõ ràng là có chuyện gì đó.

Nhìn đến bản thân hắn bây giờ thì lại hiểu được tất cả.

Cả người vị thiên tử này trần như nhộng, từ trên đến dưới không một mảnh vải che thân.

Để lộ ra từng tấc da thịt thiếu niên trắng toát.

Trong cái khó thì ló cái khăn.

Nhìn qua trong cả căn phòng này chỉ có tủ sách, bàn học và một cái giường với chăm nệm.

Bạch Hạo Quân tìm khắp nơi cũng.

chẳng thấy một cái mảnh vải chứ đừng nói đến là y phục.

“Thiếu gia.

Người ổn chứ?

Nếu là không có gì bất ổn thì mong thiếu gia cho nô tỳ vào, thức ăn để lâu sợ rằng sẽ nguội làm ảnh hưởng đến bữa ăn của thiếu gia.

Nghe viên thị nữ bên ngoài lên tiếng như vậy, Bạch Hạo Quân càng quýnh quáng hơn.

Nếu hắn cứ như vậy thì viên thị nữ gọi người đến phá cửa cũng không phải là chuyện gì lạ, dù sao cũng là an uy của thiên tử Bạch gia.

Bất đắc dĩ Bạch Hạo Quân chỉ có thể làm liểu.

Lát sau hắn kêu lên với thị nữ bên ngoài:

“Được.

Được tồi, ngươi đi vào đi, cửa cũng không có khoá đâu”.

“A!

Thiếu gia.

Người.

Viên thị nữ vừa bước vào thì bất ngờ sau đó là đỏ mặt ấp úng nói.

“Không có gì!

Chỉ là ngẫu hứng nên muốn thay đổi chút mà thôi, chuyện này chỉ có ngươi biết, ta biết, trời biết, đất biết!

”.

Bạch Hạo Quân cố nắm chặt cứng tay, mỗi chữ thốt ra đều khó khăn.

Tên tiểu thiên tử Bạch gia này đang đứng quay người về phía cửa vào.

Trên người quấn một tấm vải, nhìn qua thì chính là tấm vải trải giường, có lẽ hắn trong lúc quýnh quáng đã vơ tạn cái thứ này mà quàng lên người.

Nhưng có điều Bạch Hạo Quân lại không biết rằng.

Tấm vải này thế nào lại thủng một cái lỗ to bằng nắm tay.

Tình cờ thay lỗ thủng này lại nằm đúng ở khe mông của hắn.

Viên thị nữ bê đồ ăn nọ bước vào thì đập vào tầm nhìn lại là cái lỗ thủng “bắt mắt” này, da mặt trắng toát của nàng bỗng chốc trở nên đỏ bừng, hay tay bê khay đồ ăn cũng hơi run lên.

Bạch Hạo Quân tất nhiên không hay biết gì, hắn vẫn đang thấp thỏm trong lòng nhưng ngoà mặt thì làm ra vẻ bình thản mà liếc nhìn ánh trăng bên ngoài.

“Nô tỳ xin đặt đồ ăn ở đây, thiếu gia nên ăn nhanh kẻo nguội.

Xong bữa nô tỳ sẽ đến dọn dẹp cho người”.

Vừa nói viên thị nữ vừa khom người rồi từ từ đi lùi ra phía ngoài.

“Cuối cùng cũng đi rồi!

Làm cho ta ngại muốn chết đi được.

Hạo Quân thở phào nhẹ nhõm.

Bước đến bàn ăn với cái bụng đói meo, Hạo Quân chẳng nghĩ nhiều mà ăn lấy ăn để.

Nhìn qua thì toàn là các món cao lương mỹ vị.

Từ vịt gói lá sen gắp một miếng bỏ vào miệng, độ dai mềm của thịt cùng với sự thanh tao củi lá sen khiến Hạo Quân chỉ muốn nhai mãi mà ko muốn nuốt xuống.

Thịt kho tàu với những miếng thịt ba chỉ mọng nước, vừa bỏ vào miệng là giống như tan chảy.

Món chay thì có đậu phụ sốt cay, củ sen xào nấm, .

Xong xuôi còn có dưa hấu mát lạn!

tráng miệng.

Bạch Hạo Quân đánh chén một bụng no nê xong thì kêu người vào dọn dẹp, chỉ thấy viên th nữ nọ dường như cũng tỉnh ý mà mang cho hắn thêm một bộ y phục.

Thay y phục xong xuôi, Hạo Quân đưa thêm cả cái chậu quần áo đầy bùn đất kia cho thị nữ xử lý rồi nằm lên giường.

Vừa nằm vừa nghĩ về những chuyện trải qua hôm nay.

Nghĩ đến khúc vị Bạch Lan và Tư Mặc lão nhân kết hợp hố mình một vố rõ đau, dù lúc đó tức giận thật nhưng giờ nghĩ lại Hạo Quân lại thấy vui vẻ lạ thường.

Cổ nhân có câu “căng da bụng thì chùng da mắt”.

Rất nhanh dưới tiếng lanh lảnh du dương của chuông gió Bạch Hạo Quân đã ngủ thiếp đi, trên mặt vẫn còn vẻ tươi cười từ những chuyện hôm nay.

Đêm hè, bầu trời không một gọn mây, trăng sáng thoả sức phô diễn vẻ đẹp của mình, ánh trăng êm dịu vô cùng.

Bạch Phàm nhìn lên bầu trời đầy sao và trăng mà không muốn rời ánh mắt ra nơi khác.

Một dòng ký ức thân thương hiện lên trong đầu Bạch Phàm, lúc đó hắn cùng cả nhà đang đứng giữa đêm hè oi ả như này, cùng nhau ngắm nhìn bầu trời đêm tuyệt đẹp.

“Một mẹ đẻ một vạn con.

Đến sáng c:

hết hết chẳng còn đứa nào.

Mặt mẹ như hương như hoa.

Mặt cha nhăn nhó, chẳng ma nào nhìn”.

“Hể?

Là cái gì vậy nương?

Bạch phàm ngây ngô mà hỏi.

“Haha.

Chẳng phải Phàm nhi bình thường thông minh lắm hay sao, nếu con giải được câu đố này thì mới là thông minh chứ”.

Mẫu thân hắn không vội giải đáp mà muốn thử thách tiểu nhi một chút.

Bạch Phàm vắt óc suy nghĩ nhưng quả thật chẳng nghĩ ra được, nhưng đứa nhóc cứng.

đầu này không chịu thua mà vẫn cố giải bằng được câu đố.

Không ngoài dự liệu, cha hắn một lần nữa xen vào, vừa đúng lúc Bạch Phàm sắp chịu thua:

“Tiểu tử ngốc, để lão cha già này chỉ cho ngươi.

Đáp án chính là trăng sáng, vạn vì sao sáng và thái dương chói loá.

Một mẹ đẻ một vạn con chính là trăng sáng ví như người mẹ đẻ vạn vì sao.

Nhưng đến sáng thì chẳng còn lại gì.

Mặt mẹ như hương như hoa chính là ví nhìn vầng trăng khi đêm đến đẹp như hoa.

Mặt cha nhăn nhó chẳng ma nào nhìn là chỉ thái dương ban ngày, chẳng có ai dám nhìn thẳng vào cả”.

Bạch Phàm vỡ lẽ ra, hắn vội vàng kêu hay mà cười lên giòn giã.

Mẫu thân hắn bên cạnh vốn định cho lão chồng thích tọc mạch này vài quyền nhưng nhìn tiểu nhi vui cười như vậy thì chỉ mim cười ôn hoà.

Ký ức thì chỉ là quá khứ, hiện thực mới là cái trước mắt.

Bạch Phàm chuyển rời ánh mắt từ trên bầu trời xuống, cả người hắn vẫn còn ê ẩm sau một ngày làm việc mệt nhọc.

“Công việc xưởng rèn này cũng chẳng mấy dễ dàng, nhưng ít ra tiền lương cũng hậu hĩnh.

Ta phải mau tích luỹ nguyên thạch, mới có thể có hy vọng thành công báo thù!

”.

Co thể mệt nhọc nhưng ý chí của Bạch Phàm thì chưa bao giờ khuất phục cả.

Trước tầm mắt tên thiếu niên mệnh khổ này là con đường tối om, dẫn về căn nhà rách nát của mình.

Nói đến thì căn nhà này vốn đã rách nát lại thêm nằm ở nơi hiu quạnh nên Bạch Phàm mới bỏ tiền mua nổi.

Đẩy cánh cửa mục nát ra, bên trong vẫn như vậy.

Vẫn là chỉ có vài bộ dụng cụ cũ kỹ và một cái giường tre ọp ep, trên đó là một tấm chăn vá đụp lỗ chỗ.

Chỉ có cái bàn thờ bằng gỗ giữa nhà là nhìn còn có chút chấp nhận được.

Dù rất muốn nằm xuống nghỉ ngơi nhưng Bạch Phàm vẫn còn nhiều việc phải làm.

Châm cái đèn dầu cũ kỹ lên, ánh lửa loé lên trong không gian u tối, từng tia sáng len lỏi theo khe hở lan toả ra xung quanh nhưng cũng chỉ đủ chiếu sáng một góc trong cái căn nhà nhỏ hẹp này.

Bạch Phàm vội vàng tận dùng từng chút ánh sáng một, nhanh chóng chạy ra chuẩn bị cơm nước.

Một lát sau hắn bưng lên một cái mâm cơm giản dị của giản dị.

Nhìn qua chỉ có chút cơm gạo, một vài con cá kho nhỏ, một ít rau xanh và một bát nước tương.

Bạch Phàm không vội ăn mà đặt mầm cơm này lên trên bàn thờ.

“Hôm nay là sinh nhật của tiểu muội!

Ca ca đã làm món cá kho mà muội rất thích”.

Bạch Phàm hướng ánh mắt đượm buồn lên cái bài vị ghi tên Bạch Từ Yên mà thủ thi.

Xong xuôi hắn mới ra ngoài tắm gôi sạch sẽ.

Đến lúc quay trở lại thì mâm cơm đã nguội lạnh vì từng cơn gió đêm theo lỗ hổng trong nhà lùa vào, ba nén hương mới thắp cũng đã tắm ngúm.

Vội vàng châm lại ba nén hương xong, Bạch Phàm vừa ngồi canh để gió không thổi tắt chúng vừa ngồi xuống tận dụng ánh trắng trên cao mà lọ mọ từng tí.

Nhìn kỹ thì hắn đang bện giày cỏ để bán, từng đôi giày được bện cẩn thận rổi treo lên trước cửa.

Con gió đêm thổi qua làm chúng va vào nhau phát ra âm thanh “bộp, bộp”.

Lát sau cuối cùng Bạch Phàm cũng bê mâm cơm xuống mà thưởng thức, cái bụng đang tuổi ăn tuổi lớn của hắn giống như không đáy.

Vét đến hạt cơm cuối cùng mà Bạch Phàm vẫn cản thấy không no nổi.

Nhưng hắn cũng chỉ dám ăn đến vậy, sau đó liền dọn dẹp sạch sẽ rồi lê tấm thân mệt mỏi rã rời lên cái giường tre ọp ẹp mà ngủ như chết, tiếng ngáy hắn vang vọng.

khắp căn nhà hiu quạnh.

Lúc Bạch Phàm đặt lưng xuống ngủ thì cũng đã là giờ tý canh ba.

Cùng thời điểm này ở phủ của Bạch Hạo Quân thì lại ngược lại.

“Cạch”.

Cánh cửa phòng Hạo Quân đột nhiên bị đẩy ra làm hắn bừng tỉnh lại.

Vì đêm tối nên hắn nhìn không rõ, chỉ thấy mơ màng một bóng người đứng trước cửa.

Người này lấy từ đâu đó ra một viên Dạ Minh Châu rất to, ánh sáng toả ra lại êm dịu như ánh trăng.

Hạo Quân thấy dung mạo đối phương vội vàng từ trên giường đứng dậy hành lễ, hắn nói bằng giọng cung kính:

“Phụ.

Phụ thân, tại sao người đến lại không báo trước để tiểu Quân tiếp đón?

Không sai người đứng trước cửa lúc này chính là Bạch Phú, ông ta vừa mới kết thúc một ngày trên gia tộc.

Lúc này có vẻ là quay về để kiểm tra khảo luyện mà mình giao cho Bạch Hạo Quân.

Quả nhiên lát sau Bạch Phú liền nói ra lý do đến đây, quả thật là để kiểm tra khảo luyện đã giao.

Bạch Hạo Quân đối với việc này thì tất nhiên là như gà mắc tóc, hắn nào có biết cái gì mà trả bài cho người cha trước mặt chứ.

Bạch Phú thấy Hạo Quân mãi vẫn không rặn ra được cái chữ nào, ông ta cau mày nhìn về phía bàn học của tên con trai này.

Từng cuốn sách được xếp gọn thành chồng cao quá một đứa trẻ, vẫn còn y nguyên như lúc cho người đưa đến.

Vừa nhìn cũng biết là Hạo Quân không hề động gì đến.

Trên bàn thì là một quyển sách mở toang, nhàu nát, trang giấy trắng cũng dính đầy màu bùn đất.

Bạch Hạo Quân lúc này mới để ý đến điều này, hắn thầm kêu hỏng bét trong lòng.

Chuyện này nghĩ đến là do bản thân Hạo Quân lúc bị Bạch Lan hù doa đã vô ý nhảy dựng mà dẫm lên mấy trang sách kia.

“Cha.

Hạo Quân hư đốn!

Chuyện mà cha giao, Hạo Quân vẫn chưa hoàn thành.

Nhưng chị yên tâm, ngày mai Hạo Quân sẽ hoàn thành, nhất định là như vậy”.

Nghe tiểu nhi trước mắt thanh minh như vậy nhưng Bạch Phú không có chút thương cảm nào cả, trong lòng chỉ là sự tức giận, ông ta nói gắt

“Hoàn thành?

Còn cái gì mà hoàn thành nữa?

Nói cho con biết những thứ này đều là ta cất công mượn từ tộc khố ra, đều phải trả một cái giá không hề nhỏ.

Ngày mai là hạn phải nộp trả rồi, con lại còn làm hỏng chúng như vậy.

Bảo ta làm sao mà dám bàn giao cho gia lão học đường!

”.

Bạch Hạo Quân bị nói đến thối cả đầu, dù không muốn nhưng hắn vẫn phải lặng yên nghe Bạch Phú giáo huấn.

Cho đến khi Bạch Phú rời đi bên tai Hạo Quân vẫn còn văng vắng từng tiếng cùng giọng điệu thất vọng của cha mình.

Thiên tử Bạch gia, cuộc sống vô lo vô nghĩ, thân phận đứng trên vạn người.

Lặng lẽ rơi nước mắt.

Bạch Phú là người thân thích duy nhất còn lại của Hạo Quân, hiện tại bị chính người mà mình yêu quý quở trách bằng giọng điệu như vậy.

Một tên thiếu niên mười hai tuổi như hắn khóc cũng chẳng có gì là lạ.

Nhưng Hạo Quân hắn cũng không phải loại người vô năng, tức thì hắn lao vào mà đèn sách điên cuồng.

Thế mà đến buổi trưa hôm sau tên thiếu niên này lại thật sự hoàn thành được cá chồng sách cao ngất kia.

Hạo Quân vừa bước đi từng bước loạng choạng vì kiệt quệ, vừa bê cái chồng sách cao quá đầu người kia đi về phía phủ của cha mình.

Hai mắt hắn lúc này thâm quầng, da đẻ cũng tái nhọt lại, nhưng khuôn mặt lại tươi cười khác lạ.

Trong lòng đang nghĩ đến khung cảnh được cha mình khen ngợi vì sự nỗ lực kỳ tích này.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập