Chương 14:
Nỗi khổ của kẻ thiên kiêu
Bạch Phú nhìn lướt qua từng trang sách, vừa nhìn vừa nghe Hạo Quân đứng.
đối diện trả lời lưu loát.
Cảm thấy vừa lòng, vị gia lão Tứ Đẳng này mới nhẹ nhàng gật đầu khẽ ừm một cái.
Bạch Hạo Quân thì thở phào, hắn khó khăn vươn cái đôi mắt thâm quầng vì thức đêm ra nhìn người cha đang yên vị trước bàn trà.
Trong lòng đang.
thầm mong một cái lời khen từ Bạch Phú.
Nhưng hiện thực thì không như vị thiên tử này nghĩ, Bạch Phú chỉ gật đầu nhẹ nhàng biểu thị việc vừa lòng, lời mà ông ta nói giống như từng vết dao đâm sâu vào tâm hồn đứa con trai đối diện:
“Khảo luyện lần này coi như miễn cưỡng đủ yêu cầu!
Phải nhớ con là thiên tử!
Trọng trách của con chính là phải cố gắng càng nhiều thêm nữa, có như vậy mới xứng với cái danh thiên tử Bạch gia được.
Còn nữa!
Chuyện đêm qua là lần đầu cũng như là lần cuối!
Hạo Quân, con hiểu chứ?
“Vâng.
Tiểu Quân.
Hiểu rõ”.
Bạch Hạo Quân cúi gằm mặt, cắn chặt răng thốt ra từng chữ cố gắng dằn xuống cảm xúc trong lòng.
“Vậy thì tốt!
Hôm nay tiếp tục khảo luyện, con lui xuống đi lát nữa sẽ có người đem đến.
Bạch Phú chẳng buồn đếm xỉa đến đứa con trai trước mặt, chỉ vứt lại một câu rồi bình thản rời đi.
“Cha.
Bạch Hạo Quân nhìn theo bóng lưng Bạch Phú, bất giác kêu lên một tiếng.
Bạch Phú cha hắn thì cau mày dừng lại, một cái ngoảnh đầu nhìn lại cũng không có.
“Còn chuyện gì à?
Bạch Phú nói bằng giọng mất kiên nhẫn.
“Không có gì.
Chỉ là tiểu Quân muốn chúc cha sinh nhật vui vẻ”.
Bạch Hạo Quân vừa nói vừa lấy từ trong ngực ra một con hạc giấy, hai tay đưa cho cha mình.
Bạch Phú có chút ngỡ ngàng, bản thân ông ta còn chẳng nhớ cái ngày này lại là sinh nhật mình, nhưng con trai Hạo Quân trước mặt lại nhớ.
Vừa cầm con hạc giấy vào tay, Bạch Phú vừa nói:
“Ừm.
Không nghĩ đến con lại nhớ sinh nhật của lão cha già này.
Nói đến ở tuổi của ta mấy thứ sinh nhật này cũng chẳng quan trọng.
Nếu có thời gian lo nghĩ chuyện này chỉ bằng con tập trung hoàn thành khảo luyện cho tốt là được r ỒI!
”.
Bạch Phú bước ra khỏi phủ của mình, tiện tay vứt con hạc trên tay xuống bụi cỏ gần đó.
Lát sau vị gia lão này đến trước một cái cửa bằng đá cao rộng, trên đó còn bám đầy rêu xanh cho thấy dấu vết năm tháng.
“Lệnh bài?
Một giọng nói già nua vang lên từ phía bên trong cánh cửa truyền ra.
“Là hậu bối Bạch Phú.
Ít hôm trước có từng qua đây mượn đồ từ tộc khố, hẳn là tiên tổ còn nhớ”.
Lạ thay Bạch Phú thường ngày cao cao tại thượng lúc này lại khúm núm như con gà con.
Giọng nói thần bí lộ vẻ không vui nói rõ.
Bất đắc dĩ Bạch Phú đành lấy từ túi trữ vật ra một cái lệnh bài hình tròn làm bằng đồng xanh trên đó khắc chữ “Tứ”.
Xung quanh lệnh bài là ba cái góc nhọn nhô lên.
Bạch Phú nhẹ nhàng đặt lệnh bài lên cánh cửa bằng đá, loé một cái nó đã biến mất.
Một khắc sau lại xuất hiện trước mặt ông ta, chỉ khác là ba góc nhọn chỉ còn lại hai cái.
“Ẩm.
Ẩm.
Cánh cửa đá nặng nề dần mở ra, bên trong là một khoảng không tối đen như mực.
Bạch Phú vội vàng tiến vào, lúc này ông ta chỉ cảm thấy bản thân giống như bị treo lơ lửng trên không trung.
Tức thì một dòng chữ xẹt qua trong đầu Bạch Phú.
Vị gia lão này đắn đo một lúc rồi từ đó chọn ra một vài món đồ.
“Ngươi lấy gì để đổi?
Giọng nói thần bí lại một lần nữa vang lên.
Bạch Phú lấy từ trên người ra ba cái túi trữ vật đầy ắp.
“Hùm.
Ba trăm vạn nguyên thạch?
Vẫn còn chưa đủ”.
Giọng nói thần bí lộ ra cái vẻ buồn tẻ.
Bạch Phú nghe vậy liền lấy ra thêm vài món đồ nhưng giọng nói kia vẫn kêu không đủ.
Cứ lẹt đẹt từng món một khiến cho giọng nói càng ngày càng lộ vẻ mất kiên nhẫn.
Tức thì “xoet” một cái ánh sáng hiện ra trước mắt Bạch Phú khiến ngay cả cường giả Tứ Đẳng như Ông ta cũng phải nhắm chặt lại.
Đến khi mở được đôi mắt ra thì Bạch Phú đã thấy bản thân ở bên ngoài cánh cửa đá, vội vàng kiểm tra thì vị gia lão này cảm thấy đắng ngắt.
Cả người ông ta ngoại trừ quần áo thì tất cả đều bị giọng nói thần bí kia tịch mất sạch.
“Ngươi tại sao lại lấy phí đắtnhư vậy, chỉ là chút tài nguyên và vài con cổ trùng vớ vẩn?
Trong không gian tối đen thần bí kia vang lên giọng nói thứ hai.
“Cái rắm!
Ngươi nghĩ lão phu thèm cái đống đồ bỏ đi này chắc?
Chẳng qua luật lệ đã nói rõ phải là vật đổi vật nên ta mới phải làm vậy.
Còn cái tên tiểu tử kia, ai bảo hắn cứ lề mề tiếc của chứ?
Lấy sạch của hắn cũng coi như là trả giá cho bài học lần này”.
“Mặc kệ ngươi muốn làm gì thì làm.
Ta chỉ muốn nhắc kế hoạch của chúng ta vẫn đang bế tắc, mau chóng nghĩ cách đi!
“Im miệng!
Ngươi tưởng lão phu không nghĩ chắc?
Nhưng đối phương lại là lão quái vật Kiếm Ngạo Thiên.
Mưu kế đứng trước thực lực tuyệt đối còn chẳng bằng cái rắm!
Cả hai giọng nói thần bí lời qua tiếng lại với nhau, lát sau thì dừng hẳn.
“Đáng chết, lần này thế nào lại bị lấy mất nhiểu như vậy.
Chỗ đó gần như là toàn bộ mà ta lấy từ tộc khố rồi!
Bạch Phú rầu rĩ bước đi, trong lòng than thầm.
“Nhưng không hề gì, nghĩ lại thì ta đổi được không ít cổ trùng tốt cùng một ít tài nguyên tu hành.
Chút phí tổn kia, ngày sau đành tăng cường khảo luyện cho đứa nhỏ Hạo Quân, lấy đó làm lý do rút thêm tài nguyên từ tộc khố cũng coi như là bù đắp được.
Hôm qua tổ chức đại lễ cái gì mà chúc phúc thiên tử, ta cũng lấy được không ít.
Lão gia hoả Bạch Chung biết được chắc chắn sẽ tức đến thổ huyết.
Ha ha ha.
Ai bảo thiên tử lại là con trai ta chứ?
Trong đầu Bạch Phú không ngừng nghĩ đến cái viễn cảnh tươi đẹp trước mắt, với ông ta Bạch Hạo Quân chính là con gà đẻ trứng vàng.
Vị thiên tử Bạch gia kia thì không hay biết gì, trong lòng hắn lúc này vẫn đang buồn rầu vì không được Bạch Phú khen ngợi.
Không những vậy mà còn cho người đưa tới một chồng sách mới, nhìn độ cao thì không thua kém gì lần “khảo luyện” hôm qua.
Nhìn chồng sách này Bạch Hạo Quân như bà bầu ốm nghén nhìn thấy cá tanh.
Nhưng nghĩ đến lòi cha hắn đã nói “lần đầu cũng như lần cuối” tên thiếu niên này lại phải lao đầu vào m đèn sách cố gắng hoàn thành “khảo luyện”.
Sự cố gắng của hắn chẳng đổi được gì ngoài sự vui mừng của Bạch Phú, nhưng không phải vui mừng trước việc Hạo Quân hoàn thành, mà là vì bản thân ông ta có thể tiếp tục giao thêm khảo luyện từ đó rút thêm lợi ích từ tộc khố.
Không biết tên thiếu niên Hạo Quân ngây thơ biết được chuyện này thì sẽ có cảm xúc gì.
Từng trang sách dày đặc chữ cứ lần lượt hiện ra, Bạch Hạo Quân sớm đã nhìn đến phát sợ.
Trước đó có cái sự ảo tưởng được cha mình khen ngợi thúc đẩy lên hắn mới hoàn thành được.
Hiện tại thì hiện thực đập vào mặt khiến Hạo Quân.
chẳng còn dám ôm cái ảo tưởng này nữa Đơn giản chính là cái đạo lý “hy vọng càng nhiều, thất vọng càng lón”.
Cứ như vậy cho đến giờ sửu canh tư, Bạch Hạo Quân mới hoàn thành được một nửa.
Mặc kệ khay thức ăn ở góc phòng vẫn còn nguyên vẹn, sớm đã nguội ngắt từ lâu, y phục dính đầy mổ hôi cũng không kịp thay.
Hạo Quân không nghĩ ngợi nhiều mà lao lên giường, lăn ra ngủ như chết.
Mặt trời vừa ló dạng xua đi từng cái dư âm của đêm lạnh, vạn vật lúc này vẫn còn chìm trong giấc ngủ.
Chỉ có những cành cây đung đưa trong gió đón chút nắng sớm, hay những con chim chăm chỉ dậy sớm kiểm từng giọt sương còn đọng lại.
Bạch Hạo Quân vẫn đang ngủ say sưa, tính ra hắn mới ngủ được khoảng ba tiếng.
Bây giờ sc rằng chỉ cần không ai đến đánh thức, hắn có thể ngủ đến hôm sau cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng mọi chuyện thì không được như vậy, chỉ một lát sau khi mặt trời ló dạng Hạo Quân đã bị tiếng gõ cửa đánh thức.
Hắn cố gắng mở cái mí mắt nặng trĩu ra, đôi mắt thâm quầng ngái ngủ của vị thiên tử Bạch gia lúc này vô cùng n:
hạy c:
ảm, ngay cả chút nắng sớm dịu dàng cũng làm hắn phải nhắm chặt mắt lại.
“Thiếu gia Hạo Quân!
Lão nô xin mạn phép”.
Chưa đợi Bạch Hạo Quân cho phép, một ngườ đã đẩy cánh cửa bước vào, vừa đặt cái chồng sách trên tay xuống vừa nói.
“Đây là khảo luyện tiếp theo, lão gia có dặn thiếu gia hoàn thành thêm cả chuyện này.
Ba ngày sau lão gia sẽ quay lại kiểm tra”.
Nói xong cái người bê chồng sách vào liền ngoảnh mông đi ngay.
Để lại Bạch Hạo Quân mắt nhắm mắt mở mà nhìn.
Mọi chuyện sau đó thì cũng chẳng có gì đáng nói, Bạch Hạo Quân chỉ dám ngủ thêm chốc lát rồi lại lao đầu vào mà “khảo luyện”.
Bạch Phú lúc này đang từ từ thưởng thức bữa sáng, bên dưới là cái người vừa xuất hiện trong phòng Bạch Hạo Quân, hắn đang bẩm báo mọi chuyện cho vị gia lão trước mặt.
Bạch Phú nghe xong thì tấm tắc gật đầu rồi cho đối phương lui xuống, ăn uống xong xuôi vị gia lão này bước ra khỏi phủ của mình, bước chân ông ta dừng lại trước cánh cửa đá đầy rêu xanh nọ.
Tiếp theo vẫn là lặp lại hành động lúc trước, Bạch Phú lấy ra một tấm lệnh bài, cánh cửa tiếp nhận rồi mở ra.
Bạch Phú đần khuất dần vào không gian bên trong tổi lát sau lại “xoet” một cái xuất hiện bên ngoài.
Khuôn mặt vị gia lão này cười tươi rói, trên tay còn cầm một túi trữ vật đầy ấp.
Đến buổi trưa cơn đói mới giúp Bạch Hạo Quân rời bỏ khỏi cái bàn gỗ trong phòng, hắn vôi vàng kêu người bưng ra một khay thức ăn nóng hổi rồi đánh chén no nê.
Xong xuôi thì lại vùi đầu vào cái bàn gỗ.
Nhưng vẫn là “căng da bụng thì chùng da mắt” lá sau Bạch Hạo Quân trước con thiếu ngủ và cái bụng no căng đã ngủ gục trên bàn.
Tư thế cũng không khác mọi lần là bao, hắn nằm sấp hai tay vẫn đặt lên từng trang sách, nước miếng theo khoé miệng chảy ra thấm đẫm trang giấy trắng.
Bên cạnh vẫn là chồng sách cao dày.
“Hạo Quân.
Ngươi có ở đó không”.
Lại là giọng nói quen thuộc của Bạch Lan đánh thức hắn đậy.
Bạch Hạo Quân tỉnh dậy từ trong giấc ngủ vội, hắn mở cửa cho Bạch Lan trèo vào, nhất thời lại là màn đấu khẩu với nhau, tuy nói là vậy nhưng sự vui vẻ hiện rõ trên khuôn mặt Hạo Quân.
“Lần này bổn cô nương sẽ dẫn ngươi đi trải nghiệm cái gọi là kịch tính!
Bạch Lan tựa hông vào cạnh bàn, hai tay chống thẳng, ưỡn ngực ngẩng cao đầu nói.
“Kịch tính!
Chuyện gì kịch tính.
Nhưng hôm nay ta thật sự không đi được, cha ta mới đem đến thêm rất nhiều sách, yêu cầu ta phải hoàn thành trong ba ngày nữa”.
Bạch Hạo Quân vã là do dự không quyết.
“Ngươi đó!
Đúng là tên ngốc Hạo Quân mà, nhìn cái tướng ngươi đừng nói là ba ngày, cho dù có là mười ngày ngươi cũng không hoàn thành được đâu.
Đừng nói là ngươi ngốc đến mức không nhận ra chuyện hiển nhiên này đấy nhé?
Nghe Bạch Lan nói có vẻ châm biếm, Bạch Hạo Quân dù biết nhưng nhất thời cũng không nói được gì.
Hắn nằm ườn theo kiểu lười biếng lên cái giường trong phòng, hết thở dài lại thở ngắn, dường như đang đấu tranh tư tưởng mãnh liệt.
Bạch Lan thấy như vậy cũng chẳng làm gì, chỉ đứng ở đó chờ đợi.
“Lan Lan!
Ngươi nói ta lên làm thế nào cho phải.
Bạch Hạo Quân hướng ánh mắt lười biếng lên trần nhà nói nhỏ.
“Ngươi nói là chuyện khảo luyện?
Hay là chuyện ngươi không muốn phải suốt ngày như thí này?
Bạch Hạo Quân nghe vậy thì ngồi bật dậy, hắn nói gấp:
“Đương nhiên là chuyện khảo luyện rồi!
Nói ngươi đừng chê cười nhưng cha ta đã nói.
Thiên tử như ta phải nỗ lực càng nhiều hon nữa, ngày sau mới xứng với sự kỳ vọng của mọi người được.
Chút cố gắng này có đáng là gì”.
“Vậy ngươi nghĩ.
Có tên tộc nhân nào biết đến sự nỗ lực này của ngươi không?
Bạch Hạo Quân:
“.
câu hỏi này của Bạch Lan làm hắn câm nín, trên khuôn mặt cũng xuất hiện vẻ khó xử.
Bạch Lan cuối cùng cũng bỏ cái tư thế tựa bàn kia ra, nàng đi đến trước người Hạo Quân đẩy nhẹ hắn một cái:
“Được rồi!
Bổn cô nương cũng chỉ nói đến vậy thôi, quyết định như thế nào là nằm ở ngươi.
Về chuyện kịch tính mà ta sắp dẫn ngươi đi!
Ý ngươi như thế nào?
Bạch Hạo Quân liếc nhìn ra khung cảnh bầu trời bên ngoài rồi lại nhìn về căn phòng vững chãi, kín đáo này.
“Ngươi đúng là tên ngốc, ta nói ngươi không thể hoàn thành được cái đống sớ kia.
Không có nghĩa là người khác không làm được!
Với thân phận của ngươi, chỉ cần phất tay nói một câu còn sợ không có người đứng ra hay sao?
Bạch Lan mất kiên nhẫn nói với Hạo Quân.
“Tuyệt đối không được!
Nếu cha ta biết chuyện thì e là người sẽ nghiêm trị ta mất.
Bạch Hạo Quân cuống quýt từ chối.
“Ngươi cái tên ngốc nghếch này!
Bản thân ngươi là thiên tử Bạch gia, phía sau còn có lão sư là tiên tu Lục Đẳng!
Chỉ cần ngươi nói một câu không muốn, đừng nói là cha ngươi!
Ngay cả lão tộc trưởng đứng ra cũng chẳng dám khiển trách”.
“Nhưng.
“Được tồi, ta không muốn nghe cái tên ngốc nhà ngươi bàn lùi nữa.
Giờ thân chiểu nay, nếu ngươi muốn đi thì đến nhà của Tư Mặc thúc!
Bạch Lan vứt lại một câu sau cùng rổi rời đi.
Bỏ lại tên tiểu tử Hạo Quân một mình đứng nhìn theo, bước chân của hắn khẽ nhất, có vẻ muốn đuổi theo Bạch Lan nhưng nghĩ đến hình ảnh bị Bạch Phú khiển trách hôm qua hắn lạ dừng lại.
Bạch Hạo Quân ngồi bên cánh cửa sổ, hắn chỉ cách hai hiện thực khác nhau một cái bước chân tiến tới hoặc lùi lại.
Bước tới chính là mặc kệ cái gì gọi là “nỗ lực mà thiên tử phải làm” sống vì điều bản thân hắn muốn.
Lùi lại chính là giam cầm bản thân vào cái thứ nỗ lực này đổi lấy sự vui lòng của Bạch Phú và kỳ vọng của tộc nhân.
“Nương!
Người nói Hạo Quân nên làm thế nào cho phải?
Bạch Hạo Quân ngước nhìn về phía cái cây cao to chính giữa sân, gốc cây bị khoét thành một cái hốc.
Nói đến thì cái cây này giống như một cây liễu, giữa hè nó nở rộ từng bông hoa trắng, nhìn vào cảm thấy rất thư thái buông bỏ được mọi tâm tư.
Một bông hoa khẽ theo cơn gió thổi qua mà rời cành phiêu diêu theo gió.
Nó bay đến trước mặt thiếu niên Hạo Quân.
Cầm bông hoa liễu trong tay, ánh mắt của Hạo Quân dần thay đổi, là cái ánh mắt đã đi đến quyết định sau cùng.
Lát sau cả căn phòng không còn lại ai, chỉ còn cánh cửa sổ mở tung, từng con gió lùa vào căn phòng lật lên từng trang sách làm phát ra tiếng “soàn soạt”.
Chiếc chuông gió treo trên cao cũng đung đưa trong gió phát ra âm thanh “lanh lảnh” đặc trưng.
Nhìn kỹ thì thấy được phía dưới đuôi của chiếc chuông gió có buộc một bông hoa liễu trắng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập