Chương 15: Bạch Phú bị Hạo Quân hố.

Chương 15:

Bạch Phú bị Hạo Quân hố.

Chương 15:

Bạch Phú bị Hạo Quân hố.

Tại căn nhà cũ kỹ ọp ep của Tư Mặc lão nhân, dưới gốc cây tại góc vườn có một tấm ván gỗ lơ lửng giữa không trung, hai bên có một sợi dây được buộc nối thẳng với cành cây chắc khoe.

Nói theo phong cách hiện đại thì nó chính là một cái xích đu thô so.

Bạch Lan đang ngồi trên cái thứ kỳ lạ này, nàng khẽ dùng sức ở chân đung đưa qua lại, khuôn mặt đang liếc nhìn về phía bên ngoài.

“Ngươi thật sự nghĩ là tên tiểu tử đó sẽ đến?

Một giọng nói già nua bỗng từ trên những tán lá cây rậm rạp phát ra, nhìn qua thì chính là Tư Mặc lão nhân đang lười biếng mànằm sõng soài trên đó.

Ánh mắt Bạch Lan hiện lên vẻ dao động.

“Này!

Lão phu đã đợi dài cả cổ rồi, ngươi rốt cuộc định chờ tên ngốc đó đến bao giờ”.

Tư Mặc lão nhân bỗng nhiên đổi tư thế, hai chân lão móc vào một cành cây thả người xoã xuống như con doi.

Nào ngờ lúc này Bạch Lan lại dùng lực ở chân hơi mạnh làm cái ván gỗ bay cao, lúc nó hạ xuống thì lại tình cờ đụng trúng Tư Mặc lão nhân.

Chuyện tiếp theo khá khôi hài, Tư Mặc lão nhân quần áo lôi thôi, đầu tóc rối bời bị Bạch Lan đụng một cái bay giữa không trung.

cuối cùng rơi xuống một cái “bịch”.

“Ây da!

C-hết cái lưng già của lão phu rồi”.

Bạch Tư Mặc ngã theo cái tư thế “chó ăn phân”.

Lát sau Tư Mặc lão nhân vẫn giữ nguyên cái tư thế đầu cắm xuống đất mông chổng lên trời, hai tay hai chân vô lực buông xoã.

Nếu không biết còn tưởng lão khất cái này đã ngỏm sau cú ngã vừa rồi.

Nhưng nhìn kỹ thì ánh mắt của lão khất cái này vẫn đang đảo qua đảo lại, thi thoảng còn dùng sức chống đầu xuống đất thông khe hở giữa hai chân mà liếc nhìn Bạch Lan phía sau.

Cuối cùng Tư Mặc lão nhân cảm thấy hít chán mùi đất mới hậm hực bò dậy, ông ta tiến tới chất vấn Bạch Lan:

“Ây dà Bạch Lan!

Ngươi cũng không khỏi quá cứng đầu rồi, vì một tên tiểu tử mà bỏ lỡ cơ hội mười năm một thủa này.

Không đáng đâu!

”.

“Nhưng.

Bạch Lan nhất thời muốn nói cái gì đó nhưng lại thôi.

“Ngươi còn nhưng nhị cái gì nữa?

Hài, nếu không phải hai người các ngươi đều là bằng hữu của ta, lão phu sớm đã tự mình đi đến nơi đó rồi!

”.

Theo cái nắng chiều ngày càng chói chang, rát như lưỡi dao cứa vào da thịt, sự sốt ruột trong lòng hai người Bạch Lan và Bạch Tư Mặc càng lên cao.

Bỗng nhiên Bạch Tư Mặc dừng cái động tác đi tới đi lui đến chóng cả mặt lại:

“Bạch Lan!

Lẽ nào ngươi.

Thích tên tiểu tử đó?

“Tư Mặc thúc!

Thúc nói cái gì vậy!

Giữa ta và Hạo Quân chỉ đơn giản là.

Bằng hữu”.

Bạch Lan giật thót mình, nàng nói một cách cuống quýt.

“Ây dô!

Ngươi mà cũng dám nói cái câu này trước mặt lão phu?

Còn nhớ năm đó lão phu ch chậm nửa khắc ngươi đã tự ý bỏ đi đến địa phương nọ một mình.

Giao tình lâu năm giữa ta và ngươi còn như vậy, bây giờ ngươi chỉ vì cái tên “bằng hữu Hạo Quân kia mà ngươi chấp nhận chờ lâu như vậy.

Ngươi nghĩ lão phu là trẻ lên ba à?

Tư Mặc lão nhân làm ra cái vẻ giống như đang nhìn một kẻ vô liêm sỉ nói mà không biết ngượng, vừa nói ông ta vừa giơ cánh tay khô gầy run run chỉ về phía Bạch Lan.

Lời ông ta nói quả thật giống như lưới trời lồng lộng, thưa mà khó thoát.

Bạch Lan nhất thời cúi gằm mặt xuống.

Nhìn thấy vị tiểu bằng hữu lâu năm của mình có nỗi khổ tâm như vậy, Bạch Tư Mặc cũng không đành lòng.

Ông ta ghé cái đầu rối mù của mình đến trước mặt nàng nói:

“Ngươi đó!

Chẳng phải bình thường rất mạnh mẽ hay sao.

Bây giờ chỉ vì một tên tiểu tử lại mềm yếu như vậy!

Theo ta ngươi vẫn nên nói thẳng với tiểu tử đó đi, nếu như hắn từ chối cứ để Tư Mặc ta cho tên Bạch Hạo Quân đó một trận!

”.

“Ta.

có chuyện gì hả?

Một giọng nói quen thuộc vang lên, ngoài Bạch Hạo Quân ra thì cò:

ai vào đây.

Ngay lập tức Bạch Lan dùng sức, mạnh tay đẩy mạnh cái đầu rối mù của Tư Mặc lão nhân ra, nhất thời lại làm ông ta ngã sõng soài ra đất.

Chỉ thấy hiện ra trước mắt nàng là hình ảnh một thiếu niên tầm mười ba tuổi, mái tóc thư sinh búi cao, khuôn dung không tính là đẹp nhưng cũng gọi là ưa nhìn.

Cậu thiếu niên thấy Bạch Lan nhìn mình thì khẽ nở nụ cười ngây ngô, trên khuôn mặt vẫn còn đọng lại từng giọt mồ hôi cùng tiếng thở dốc.

Có vẻ là vừa hoạt động mạnh.

“Ngươi còn biết đường đến hả?

Bạch Lan đứng dậy khỏi tấm ván gỗ, nàng hậm hực hai tay chống nạnh nói.

Bạch Hạo Quân chỉ biết cười khổ tồi xin lỗi rối rít.

“Bỏ qua?

Bỏ qua để ngươi lại tiếp tục cho bổn cô nương leo cây à?

Nói cho ngươi biết chuyệr mà ta muốn cho ngươi xem, mười năm mới có một lần, mỗi lần cũng chỉ vỏn vẹn vài canh giờ mà thôi”.

Bạch Lan vẫn còn hậm hực, nhưng nghe qua giọng điệu thì cũng nhẹ nhàng.

hơn.

“Nếu vậy chỉ bằng.

Chúng ta cứ đến cái nơi đó trước đi!

Chuyện hôm nay để hôm sau ta bồi tội cũng được mà.

Bạch Hạo Quân bày ra cái tư thế hối lỗi, giọng nói cũng trầm xuống.

“Như thế nào mặc xác ngươi, trời cũng không còn sớm nữa, nên chuẩn bị xuất phát đi thôi!

” Bạch Lan hai tay khoanh trước ngực, quay lưng bỏ ra phía ngoài, bỏ lại Bạch Hạo Quân đằng sau.

Nghe Bạch Lan nói có vẻ nửa buông nửa nắm Bạch Hạo Quân mới thở phào, hắn nhìn về phía Tư Mặc lão nhân vẫn đang sõng soài trên đất:

“Lúc nãy Tư Mặc thúc có nhắc đến Hạo Quân, không.

biết là có chuyện gì?

Bạch Tư Mặc thấy cuối cùng cũng có người để ý đến mình thì vội vàng đứng thẳng dậy, phủi đi bụi bặm trên người.

Đang định nói chuyện trước đó thì chọt ông ta nhìn thấy ánh mắt sắc lạnh như muốn ăn tươi nuốt sống của Bạch Lan.

“.

Ơ.

Kh.

không có gì, chỉ là muốn tìm ngươi để nói về chuyện hôm nọ.

Công pháp vô thượng lão phu không có nhưng có thể cho ngươi ba yêu cầu”.

Bạch Hạo Quân nghe vậy thì mừng ra mặt, hắn cũng không nghĩ nhiều trực tiếp nói ra ba yêu cầu.

“Hả?

Ngươi chỉ yêu cầu cái chuyện nhỏ nhặt như vậy?

Không phải ngươi chê Tư Mặc ta không đủ thực lực làm mấy chuyện lớn hơn đấy chứ?

Bạch Tư Mặc có phần bất ngờ về yêu cầu của Hạo Quân, hỏi ngược lại hắn.

Bạch Hạo Quân bày tỏ sự kiên quyết nên cuối cùng Bạch Tư Mặc cũng đành mặc kệ.

Lát sau cả ba người đều rời khỏi địa bàn Bạch gia đi ra phía ngoài.

Nói đến thì Bạch gia và hai gia tộc còn lại nằm trên một cái bình nguyên rộng lớn.

Chính giữa bình nguyên là một cái hồ nước rộng tới mười vạn dặm, nghe nói là từ thời viễn cổ có một viên lưu tỉnh rơi xuống tạo thành.

Xung quanh là rất nhiều cánh rừng lớn nhỏ, có rất nhiều đã thú từ những nơi này tới hồ nước sinh hoạt, đặc biệt là vào ngày hè nóng nực như.

thế này.

Bạch gia và hai nhà còn lại nằm ở một nơi phía Nam cái hồ.

Bên cạnh khu vực của Bạch gia có một ngọn núi hình đầu chim, có tên là Điểu Đầu Sơn, nơi này cư ngụ rất nhiều loài chim khác nhau.

Giữa sườn núi dốc gần như thẳng đứng, từng khe đá sắc như dao, trên những phiến đá bằng phẳng thì dính đầy phân chim trắng xoá, vừa trơn vừa.

Bẩn.

Bạch Hạo Quân đang khó khăn cùng hai người Bạch Lan và Tư Mặc lão nhân trèo lên, tất nhiên hắn là người sau cùng.

Từ dưới ngước nhìn Lên định núi mà Hạo Quân thở hồng hộc, tay hắn mỏi đến mức tê cứng, chiếc giày ỏ chân sớm đã rách toác.

Cũng may cứ cách một đoạn đều có một loại nấm kỳ lạ mọc giữa đốc núi, chúng có hình dạng như một cái nệm hình tròn.

Bạch Hạo Quân ngồi lên đó nghỉ ngơi rồi mới lại leo tiếp, lúc ngồi xuống cây nấm vốn đang phồng như cái nệm bỗng nhiên xẹp lại rồi trào ra rất nhiều bụi phấn.

Những bụi phấn này theo cơn gió phát tán đi khắp nơi trên Điểu Đầu Sơn.

Cùng lúc đó tại Bạch gia, trong nghị sự đường các vị gia lão tộc trưởng đều đang tụ tập đầy đủ.

Một người ở phe Bạch Chung đứng lên nói:

“Bạch Phú gia lão!

Ngài tại sao lại phung phí tộc khốnhư vậy?

Chỉ riêng việc cử hành một đại lễ cho Hạo Quân không khỏi quá mức rồi!

Còn nữa gần đây ta thấy ngài càng ngày càng lấy nhiều tư nguyên từ tộc khố hơn!

Phải nhớ ngài là gia lão, mọi chuyện đều phải là lấy gia tộc làm đầu!

”.

“Gia lão chiến đường, ngài nghĩ là Bạch Phú ta tham ô:

tài nguyên gia tộc?

Ta làm những điều đó chẳng phải đều là vì gia tộc hay sao?

Nên nhớ Bạch gia đã từng đứng trước buổi đại lễ cách đây mười hai năm mà hứa rằng sẽ thay mặt Kiếm Ngạo Thiên tiền bối nuôi dạy Bạch Hạo Quân thật tốt!

Kẻ làm cha như ta đây tất nhiên là trọng trách to lớn, những thứ ta lấy từ tộc khố đều là để bồi dưỡng Bạch Hạo Quân”.

Bạch Phú cũng không phải mặc cho người xâu xé, lập tức phản bác.

“Bồi dưỡng?

Ngài gọi cái việc cho Bạch Hạo Quân ngày ngày đọc sách như một hành động vô vị rồi trả lời những gì ngài hỏi là bồi dưỡng hả?

Một người khác ở phe Bạch Chung lại lên tiếng.

“Gia lão tín đường.

Ngài đừng có thiển cận như vậy nữa!

“Cái gì?

Vị gia lão tín đường nghe Bạch Phú nói mình thiển cận thì giận tím mặt.

“Ta nói bồi dưỡng thì chính là bồi dưỡng, chẳng lẽ ở đây các vị đều không biết rằng trước sau gì Bạch Hạo Quân sẽ bị lão quỷ Kiếm Ngạo Thiên đoạt mất hay sao?

Nếu là vậy tại sao Bạch gia chúng ta phải khổ công bồi dưỡng tận lực để rồi cuối cùng lại thành may áo cho người?

Ta cho Bạch Hạo Quân làm như vậy chính là đối sách chính xác nhất!

”.

Những lời Bạch Phú nói quả thật là có đạo lý, tuy có phần vô cảm ngay cả với chính con đẻ của mình.

Nhưng trước sau gì vẫn là đem gia tộc lên hàng đầu.

Nhất thời tất cả những gia lão có ý muốn kìm hãm Bạch Phú xuống trong buổi nghị sự này đều im lặng không nói được gì.

Lão tộc trưởng Bạch Thiên Hào thì vẫnim lặng không làm ra hành động nào.

Với ông ta thì chỉ cần không làm ảnh hưởng đến hưng suy của gia tộc thì không phải việc gì quan trọng.

“Ha ha ha, .

Gia lão Bạch Phú!

Ngài nói rất đúng, tại sao Bạch gia chúng ta phải khổ lòng bồi dưỡng Bạch Hạo Quân để rồi cuối cùng lại hai tay dâng lên cho Ngạo Thiên lão quái chứ?

Việc ngài làm như vậy ta hoàn toàn tán thành, chỉ có điều.

Ngài có bằng chứng về việc Bạc!

Hạo Quân thật sự tận dụng đúng những tài nguyên từ tộc khố vào việc mà ngài gọi là bồi dưỡng hay không?

Một giọng cười vang cả nghị sự đường, sau đó là từng lời nói bình thản, nhanh mà không loạn.

Bạch Phú nhìn qua người nói, nhất thời khuôn mặt ông ta cau lại, hiện rõ vẻ nghi ngò.

“Bạch Chung gia lão thắc mắc như vậy là chuyện đương nhiên!

Nhưng ta tin tưởng vào Bạch Hạo Quân, nó là đứa trẻ ngoan.

Nếu ngài không tin có thể đến phủ của nó giá-m s-át một lần thì khắc biết!

”.

“Ha ha ha, lời Bạch Phú gia lão nói.

Ta tất nhiên là muốn tin, phải nói rất muốn tin là đằng khác”.

Bạch Phú nghe đến đây thầm kêu không ổn trong lòng.

Quả nhiên chuyện tiếp theo đã làm ông ta thất thố.

“Không biết Bạch Phú gia lão giải thích sao về chuyện này?

Vừa nói Bạch Chung vừa xoè bàn tay ra, một tia sáng loé lên rồi hiện ra là một con cổ trùng như con kiến.

“Đây là Lưu Ảnh Tôn Thanh cổ!

Công dụng của nó chỉ có một chính là lưu lại hình ảnh và âm thanh tại một thời điểm nhất định.

Những gì ta muốn nói mời chư vị gia lão tộc trưởng xem qua là biết”.

Bạch Chung nói bằng giọng của kẻ chiến thắng.

Lát sau phần bụng con kiến bắt đầu phình to ra, đến một mức độ thì nổ tung thành những chùm sáng, kỳ lạ là nó p:

hát nổ không có một chút tiếng động nào.

Chùm sáng bắt đầu biến đổi thành khung cảnh một con đường trên một phố thị, chính giữa là một người y phục màu trắng như mây nhưng dính đầy bùn đất, khuôn mặt cũng trét bùn lên nhem nhuốc, đầu đội một cái mũ rom rách nát.

Đi bên cạnh người này cũng là một người đội mũ rom, trang phục là kiểu quần áo thợ săn màu đất.

Không phải ai khác mà là hai người Bạch Hạo Quân trên đoạn đường hôm nọ.

“Các ngươi đừng có mà vu khống, Bạch Lan là người tốt.

Âm thanh bỗng nhiên phát ra, chính là giọng của Bạch Hạo Quân.

Tuy hắn và Bạch Lan có nguy trang nhưng trước mặt đám cường giả Tứ và Ngũ đẳng này th chỉ như là trò trẻ con.

“Ngài gọi đây là bồi dưỡng?

Mong Bạch Phú gia lão cho chúng ta một lời giải thích!

”.

Bạch Chung nói vang vọng cả căn phòng, lúc này ông ta mỗi lời nói ra đều là chí mạng với Bạch Phú.

“Đáng c-hết!

Tại sao Bạch Hạo Quân lại dám chạy ra ngoài như vậy?

Chẳng phải đã cho người canh chừng TỔi hay sao?

Rốt cuộc nó ra ngoài bằng cách nào?

Khuôn mặt Bạch Phú đen như đáy nồi, trong lòng là hàng ngàn câu hỏi.

Chuyện xảy ra tiếp theo thì rất đương nhiên và rõ ràng, chẳng có gì đáng nói.

Bạch Phú bị Bạch Chung đè một đầu, bao nhiêu tư nguyên mà Bạch Phú lấy được từ tộc khố lại phải nôn ra trở lại, không những vậy ông ta còn phải bồi thường thêm là đằng khác.

Buổi nghị sự kết thúc, Bạch Chung rời đi với vẻ mặt không thể tốt hơn, đằng sau là Bạch Phú vẫn ngồi trên bàn.

Ông ta thở hồng hộc như dã thú nổi điên, răng cắn chặt đến mức phát ra tiếng ken két, gân xanh nổi lên khắp cổ, cái chén trà trong tay cũng bị bóp đến thành sứ vụn.

“Thằng nghịch tử Hạo Quân!

”.

Bạch Phú gào lên trong lòng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập