Chương 18: Quan trọng vẫn là xuất hiện đúng lúc.

Chương 18:

Quan trọng vẫn là xuất hiện đúng lúc.

Chương 18:

Quan trọng vẫn là xuất hiện đúng lúc.

Mắt thấy lưỡi kiếm sắc bén chỉ còn cách đỉnh đầu Hạo Quân vài thước, cuối cùng thì nó chém xuống tận mặt đất tạo thành một cái lỗ trên đó.

Nhìn qua Hạo Quân thì hắn chỉ bị một vết chém đài từ trên ngực xuống tận hông, máu tươi chỉ chốc lát đã thấm đẫm cả y phục màu trắng.

“Kỳ lạ!

Tại sao lại như vậy, dưới một kiếm vừa rồi nhất định là chém hắn làm hai mới phải chứ?

Vốn định làm ra chút động tác giả làm chệch hướng mũi kiếm mà xem ra có vẻ cũng không cần nữa.

Vết thương trước ngực kia là đủ”.

Hắc nhân ánh mắt bất ngờ nghĩ thầm trong lòng.

Ánh mắt y nhìn đến một đoạn xích thì thấy ở đó quấn một cái cánh tay làm đoạn xích ngắn lại một chút.

Không phải cánh tay của Bạch Lan thì còn thứ gì vào đây.

Nực cười thay Bạch Lan c.

hết rồi vẫn cứu được tên nhóc Hạo Quân một mạng.

Hắc nhân đưa đoạn xích quấn cánh tay lên trước mặt, y vận lực giật mạnh hai bàn tay lập tức khiến cho cánh tay của Bạch Lan đứt lìa thành hai nửa rơi xuống mặt đất.

“Tiểu tử!

Lão thiên vương xem ra cũng muốn ngươi sống thêm chút ít nhưng đến đây là đủ rồi”.

Bạch Hạo Quân nãy giờ ngồi yên như bức tượng, sau khi bị một vết chém ngang ngực cơn đau thấu tim đã đánh thức cái bản năng sinh tồn mãnh liệt trong hắn.

Hạo Quân bỗng nhiên có lại sức lực mà đứng dậy, hắn cố gắng chạy thoát, dùng.

hết sức bình sinh mà chạy dù cho mỗi lần nhấc chân hạ xuống đều là một lần vết thương trước ngực ứa máu ra.

Hắc nhân thấy vậy thì chỉ cười mỉa mai, y còn chẳng thèm di chuyển.

Đứng tại chỗ, hắc nhân tay phải cầm sợi xích trong tay rồi quay lưỡi kiếm như cái chong chóng

Cuối cùng y xoay người một cái tạo lực rồi ném lưỡi kiếm trong tay đi hướng về phía Hạo Quân phía xa.

Tiếng “rít” lãnh thấu tận xương vang lên, mũi kiếm chẳng khác gì tử thần đoạt mạng trực ch cái đầu của Hạo Quân mà lao đến.

Nhưng đột nhiên một luồng sáng từ trong bóng tối lao ra, nó đánh thẳng đến lưỡi kiếm phát ra tiếng “keeng“ làm nó bật ngược lại.

“Tặc tử ma đạo khốn kiếp!

Lại dám lẻn vào Bạch gia ta, muốn giữa lúc thiên tử Bạch gia ra ngoài dạo chơi không người bảo vệ mà á:

m s-átư?

Ngươi cũng phải hỏi xem kẻ làm phụ thât như ta có cho phép hay không!

”.

Một giọng nói quen thuộc với Hạo Quân vang lên, hắn ngay lập tức nhận ra đây là lời nói từ phụ thân Bạch Phú của mình.

Động tác chạy loạng choạng của hắn cũng dần chậm lại.

“Đến rồi!

”.

Hắc nhân nhẩm bụng một câu, trông y hoàn toàn chẳng có cái gì gọi là bất ngờ cả, dường như chuyện này đã sớm nằm trong dự định.

“Ha ha ha.

Tiếng tăm của Bạch Phú đại.

Gia lão, ta sớm đã nghe qua, một thân Kim Đạo quả thật là không tầm thường.

Hôm nay cũng chỉ đến đây thôi, hẹn dịp khác lại gặp!

”.

Hắc nhân tất nhiên là bại lộ thì chẳng dại gì mà ỏ lại, nếu để mấy lão gia hoả Bạch gia khác tới thì y c:

hết là cái chắc!

Tức thì hắc nhân thôi động một làn khói đen bao quanh bản thân, lá sau thì biến mất hoàn toàn vào màn đêm xung quanh.

“Muốn chạy?

Ngươi nghĩ Bạch gia là nơi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi như vậy sao?

Bạch Phú nói vang vọng, hai bàn tay ông ta để ngang trước ngực kết thành trảo.

Một quả cầu màu vàng từ hư không bắt đầu hiện ra trước ngực Bạch Phú, sau đó ông ta một tay ném mạnh quả cầu lên cao.

Chỉ vài nhịp thở sau khi rời tay Bạch Phú quả cầu liền p:

hát nổ tạo thành vô số điểm sáng TỰC TỠ khắp bầu trời, chúng như lưu tỉnh lao thẳng xuống mặt đất.

Mỗi viên lưu tỉnh sau khi chạm đất đều chiếu sáng cả một vùng không gian xung quanh, nơi này chỉ sau một chiêu của Bạch Phú liền sáng như ban ngày.

Hắcnhân ngay lập tức hiện ra nguyên hình, trong mắt y là sự ngỡ ngàng dường như đang.

không hiểu chuyện diễn ra trước mắt.

“Thấy ngươi rồi!

”.

Bạch Phú khẽ nhếch miệng lạnh nhạt nói, ông ta một thân áo bào vàng kim bay trên trời, gió thổi kim bào tung bay phần phật.

Bạch Phú tay trái đưa ra phía trước, ngón trỏ và ngón giữa hợp lại thành chi, ba ngón còn lại thì co vào trong lòng bàn tay.

Tay phải của ông ta thì đặt lên trên bả vai trái rồi miết dần xuống.

Mỗi một khoảng cách miết xuống thì ở đầu hai ngón tay kết thành chỉ lại xuất hiện thêm một chút hình dáng của một mũi kim dài mảnh.

Đến khi Bạch Phú miết xuống cổ tay trái thì mũi kim đã thành hình, nhìn nó chẳng có vẻ gì l tỉnh xảo, nhìn giống như một cái gai dài mảnh thì đúng hơn.

Nhưng từ trên đó tản mát ra chút sắc đỏ yêu dị.

Hắc nhân thấy cái này thì ánh mắt co rụt lại, ÿylo lắng trong lòng:

“Không thể nào!

Đây rõ ràng là sát chiêu đoạt mạng của đại nhân, ngài ấy làm vậy không khỏi có chút diễn quá lố rồi!

Bạch Phú dường như chẳng hay biết gì về cái người đối diện, trong mắt chỉ là sự vô tình, chọt bàn tay phải của Bạch Phú hất mạnh về phía trước.

Tức thì mũi kim trước tay trái của ông ta bắn đi về phía hắc nhân, nó nhanh vô cùng chỉ một hơi thở đã đến trước mặt hắc nhân, nhìn quỹ đạo thì chính là một kích tất sát thẳng qua thủ cấp.

Cũng may nó chỉ sượt qua xuyên thủng một bên tai của hắc nhân chứ không hề lấy mạng người này.

“Xem ra ta đã nghĩ quá nhiều, ta theo đại nhân lâu như vậy làm gì có chuyện ngài ấy.

Ây da, đây không phải lúc nghĩ mấy chuyện này, phải mau chóng rời khỏi đây”.

Hắc nhân nhặt lại được một cái mạng thì thở phào trong lòng, phía trên cao Bạch Phú cũng không thấy có hành động gì nữa, ông ta chỉ lặng lẽ đứng giữa không trung nhìn xuống toàn cảnh.

Bước chân của hắc nhân nhanh chóng rời khỏi nơi này không dám chậm trễ chút nào.

Chọt hắc nhân sắc mặt tái lạnh lại, dù cho có mặt nạ che đi nhưng từ ánh mắt vẫn thấy được sự sợ hãi cùng không tin nổi trong mắt ÿ.

“Bạch Phú!

Ngươiiiiii.

Đây là những lời cuối cùng mà hắc nhân thốt ra được.

Ngay lập tức từ phía dưới mặt đất nơi bước chân.

hắc nhân đặt xuống, một mũi kim bén nhọn hiện ra, ban đầu chỉ là một mũi nhưng dần dần xuất hiện lên tới hàng trăm, hàng ngàn Chúng kết hợp với nhau thành những chiếc gai thô to nhô ra khỏi mặt đất, tất cả từ nhiều Phương hướng đồng loạt đâm đến hắc nhân.

Lời cuối cùng mà y thốt ra thì cũng là lúc một mũi kim đâm thủng thủ cấp.

Sau đó những mũi kim nhanh chóng biến mất, đến khi trở về tay Bạch Phú chỉ còn lại là cái mũi kim ban đầu.

Nằm lại mặt đất kia là cơ thể b-ị đâm lỗ chỗ không còn nguyên vẹn của hắc nhân.

Ánh mắt của Bạch Phú loé lên ánh sáng màu vàng kim khiến cho đêm tối xung quanh cũng chẳng giấu nổi ánh mắt ông ta.

Bạch Hạo Quân lúc này đang quỳ trước cái đầu của Bạch Lan.

Hắn ôm cái đầu trong lòng mà khóc nghẹn.

Cảm giác tội lỗi bao trùm lấy bản thân.

Từng giọt nước mắt rơi xuống hoà cùng với bãi máu dưới chân, chúng men theo mặt đất mà chảy xuôi đến khuôn mặt trắng đẹp của Bạch Lan, ngay cả tròng.

mắt đen trắng phân minh cũng đang bị sắc đỏ của máu nhuộm dần.

Bạch Phú chỉ đứng đằng sau lặng lẽ nhìn.

Khuôn mặt ông ta bình thản đến đáng sợ.

Hạo Quân khó khăn nhấc cái đầu của Bạch Lan lên, hắn bước từng bước khó nhọc đến chỗ cơ thể không đầu của nàng.

Từng bước chân nặng nề vang lên rõ ràng trong đêm tối, trên cao là những ánh trăng cùng vạn ngôi sao toả sáng rực rỡ.

Mái tóc Hạo Quân vốn búi gon lúc này bị bung ra trở nên rối mù, chúng tung bay theo gió làm che đi khuôn mặt của hắn.

Dòng máu đỏ tươi sớm đã thấm đẫm cả y phục trắng toát, hiện tại vẫn đang lặng lẽ chảy ra từng giọt.

Một lần nữa quỳ xuống, trước mắt Hạo Quân đã là cơ thể không còn nguyên vẹn của Bạch Lan.

Chẳng biết hắn ngu ngốc hay cố chấp!

Bàn tay nhẹ nhàng đặt cái đầu đã méo xẹo sau cú đá của hắc nhân về lại vị trí vốn là nối liền một thể của Bạch Lan.

Bạch Hạo Quân lúc này mới lên tiếng, giọng hắn khàn khàn:

“Phụ thân!

Người làm được mà phải không?

Mau dùng thứ gì đó làm Bạch Lan sống lại đi.

Bạch Phú lúc này mới thay đổi nét mặt, ông ta tiến tới sát bên người Hạo Quân đặt tay lên vai hắn, nhỏ giọng nói:

“Hạo Quân.

Người đã chết có thể sống lại nhưng bản lĩnh phụ thân còn chưa làm được đến chuyện đó.

Người chết thì đã c-hết, người sống thì vẫn phải sống tiếp, con nên chấp nhận chuyện này đ thôi.

Qua đây để phụ thân trị thương cho con.

Bạch Phú nói là vậy nhưng động tác ông ta lôi Hạo Quân lại, mặc kệ cái động tác của mình làm cho vết thương khủng khiiếp trước ngực Hạo Quân càng chảy thêm nhiều máu.

Cơ thể mất máu quá nhiều làm cho Hạo Quân chẳng ý thức nổi điều gì nữa, hắn chỉ cảm thấy ngũ quan càng ngày càng mờ nhạt lại.

Ngay cả cảm giác đau nhức trước ngực cũng biết mất.

Ánh mắt của hắn đang dần mờ lại, sợ là chẳng bao lâu nữa sẽ giống như Bạch Lan kia.

Nhưng khác với nàng ta, bên cạnh Hạo Quân lúc này là Bạch Phú, ông ta nào để cái chuyện này xảy ra với hắn được chứ.

Tức thì Bạch Phú lấy ra một con cổ trùng màu đỏ tươi, hình dạng nó như con rếf, chỉ là cái miệng thì giống như con đia.

Con cổ trùng này nằm gọn trong tay Bạch Phú nhưng khi được ông ta đưa đến trước ngực Hạo Quân, ngửi được mùi máu tanh của hắn liền khiến cho con cổ này điên cuồng ngọ nguậy lên.

Không cần Bạch Phú điều khiển nó đã nhanh chóng chui vào trong miệng vết thương điên cuồng luồn lách khắp da thịt Hạo Quân.

Con đau từ việc này phải gọi là vô cùng, ngay cả vừa rồi Hạo Quân gần như mất đi cảm giác đau vậy mà khi bị con cổ này chui vào hắn vẫn cảm thấy đau thấu tim gan.

Gân xanh trên mặt nổi lên từng đám, tiếng la hét đau đón thoát ra từ miệng liên tục.

Bàn tay hắn thậm chí còn cào xuống mặt đất xung quanh, gặp phải những viên đá làm cho da và móng tay toác ra lộ rõ máu thịt bên trong.

Nhưng nhìn đến miệng vết thương thì nó đang nhanh chóng lành lại với tốc độ mà mắt thường cũng thấy được.

Đến khi còn lại một vết nhỏ thì con cổ mới từ trong chui ra, nó dùng cái miệng của mình nhanh chóng hút lấy thứ gì đó từ Hạo Quân rồi các khớp chân ngọ nguậy như con nhện đang gói kén con mồi.

Chỉ khác thứ mà con cổ này làm ra lại là từng sợi máu thịt đỏ tươi.

Nỗi đau của một bước cuối cùng này lại khiến Hạo Quân trực tiếp ngất đi.

Bạch Phú ở bên cạnh thì tỏ vẻ tấm tắc gât đầu, cầm con cổ vào trong tay một lần nữa ông ta vừa đưa nó lên xem xét kỹ càng vừa nghĩ thầm trong bụng:

“Không nghĩ công dụng trị thương của con cổ này lại ma đạo như vậy, trực tiếp hút lấy tỉnh hồn của người dùng rồi từ đó làm nguyên liệu để trị thương.

Con đau từ hồn phách quả thật là thấu tận tim can.

Nhưng hiệu quả trị thương thì quả thật kinh người.

Xem ra trước đó tốn một vố lớn đổi từ tộc khố cũng không hắn là không thu được gì.

Thí nghiệm trên người Hạo Quân cũng cho thấy kết quả rất tốt”.

Nơi này lát sau chẳng còn lại gì cả, ngay cả hai cái thi thể không trọn vẹn cũng bị Bạch Phú mang VỀ gia tộc.

Trên mặt đất vẫn còn vương lại những v-ết m'áu loang lổ, mùi cỏ tươi sớm đã bị mùi tanh nồng của máu lấn át.

“Bịch”.

Bước chân của một người từ trong làn khói trắng bước ra khẽ đặt xuống, cảnh tượng trước mắt tất nhiên là hiện rõ ra trong mắt người này.

Nhưng do đêm tối, người này đang quay lưng lại với ánh trăng nên không thấy TÕ được cảm xúc trên mặt lúc này.

Chỉ thấy từ đằng sau người này có một bộ tóc bạc trắng rối mù như cái tổ qua, quần áo rách nát lôi thôi nhìn chẳng khác gì mấy lão khất cái.

Trên lưng còn đang giắt chéo một cái tẩu thuốc kỳ lạ.

Trong hai bàn tay khô gầy như que củi là một bình rượu còn dính bụi đất, bàn tay còn lại thì xách hai con gà đã được vặt kỹ lông lá chỉ còn đợi nướng lên là được.

“Lan Lan.

Người này ngồi xuống trước một vũng máu, ở đó còn vương lại một cái cánh tay đã đứt lìa, có lẽ là do Bạch Phú không để ý.

Mở cái nắp vò rượu dính đầy bụi đất ra, hương rượu nhanh chóng lan toả ra xung quanh lấn át lại phần nào mùi máu tanh nồng.

Người này đưa ngang vò rượu lên đổ xuống vũng máu cùng cánh tay trước mặt.

“Mời ngươi”.

Giọng nói khàn khàn thốt ra từ miệng người này, nói xong y đưa bình rượu lêr uống cạn một hoi.

Xong xuôi thì người này cầm cái tẩu trên vai xuống hít một hơi rồi thổi ra một làn khói trắng bao trùm bản thân rồi biến mất vô hình vô ảnh.

Nơi vừa rồi chỉ còn lại một cái vò rượu rỗng cùng hai con gà đặt trước cánh tay nọ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập