Chương 19:
Quá khứ năm xưa.
Ánh mắt mệt mỏi của Hạo Quân dần hé mở ra, hắn khó khăn thẳng người dậy.
Chỉ thấy bản thân đang nằm trong căn phòng thân thuộc.
Hắn vội vàng sờ quanh khắp người, chẳng có lấy một vết xước chứ đừng nói đến cái v-ết t-hương kinh khủng trước ngực kia.
Bất giác trong lòng Hạo Quân dâng lên một dự cảm.
Hay nói đúng hơn là một hy vọng.
Hắn hy vọng rằng mọi chuyện xảy ra chỉ là một giấc mo!
Bạch Lan vẫn còn sống, nàng sẽ nhanh chóng đến và gọi hắn qua cái cửa sổ kia.
Tất cả những gì hắn trải qua, sự kinh hoàng trước cái c-hết của Bạch Lan.
Có lẽ chỉ là một giấc mo?
Hạo Quân cố gắng nhất cơ thể ra khỏi giường, không hiểu sao hắn cảm thấy cả người vô lực ngay cả việc hít thở cũng khó khăn chứ đừng nói đến đi lại bình thường.
Nói đến thì khá buồn cười, ngoại hình hắn thì rõ ràng là thiếu niên trẻ khoẻ nhưng hành động lúc này thì lại như ông lão gần đất xa trời.
Vừa đặt chân xuống đất Hạo Quân đã khuyu xuống, hắn phải vịn tay vào thành giường mới đứng lên lại được.
Bước tiếp được hai bước hắnliền ngã thẳng xuống đất.
Nghe thấy âm thanh trong phòng, một giọng nói từ phía bên ngoài cửa cất lên:
“Thiếu gia!
Ngài tỉnh rồi ư?
“Cạch”.
Cánh cửa mở ra, một thị nữ bước vào, chính là cái người mà hôm nọ đã mang quần áo đến cho Hạo Quân thay trong cái đêm hắn trở về khi cùng Bạch Lan đến nhà Tư Mặc lão nhân.
“Hạo Quân thiếu gia!
Ngài không sao chứ!
”.
Thị nữ này vội vàng tiến tới đỡ Hạo Quân đang nằm trên đất dậy, nàng dìu hắn trở về nằm lại trên cái giường.
“Lão đại nhân đã dặn dò tiểu nữ phải chăm sóc thiếu gia cẩn thận, thật sự thì trong lòng tiểu nữ còn lo lắng rằng thiếu gia sẽ không tỉnh lại luôn đó!
Vừa đắp chăn cho Hạo Quân viên thị nữ vừa nói bằng giọng mừng rỡ.
Chợt Hạo Quân không hiểu lấy sức lực từ đâu, hắn nắm chặt lấy bàn tay của viên thị nữ, từng chữ khó khăn thốt ra từ khoé miệng tái nhọt:
“Kể cho ta!
Chuyện hôm đó”.
Viên thị nữ tuy sợ hãi trước hành động bất chợt của Hạo Quân nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
Nghe hắn nói, nàng cũng không chút giấu giếm kể lại câu chuyện:
“Hôm đó lão đại nhân cứu thiếu gia trở về từ tay của tên ma đạo kia thì tình trạng của thiếu gia vô cùng thê thảm.
Sắc mặt tái nhọt như nrgười chết, hơi thở yếu ớt vô cùng.
Tiểu nữ được lão đại nhân giao cho trọng trách chăm sóc thiếu gia, người đưa cho tiểu nữ ba viên đan, dặn là cách ba ngày cho thiếu gia uống một viên.
Hôm nay vừa đúng hạn viên đan cuối cùng, trong lòng tiểu nữ còn đang không biết làm thế nào, may thay lão thiên có uy đã khiến thiếu gia tỉnh lại”.
Nghe đến đây Hạo Quân không còn cái hy vọng nào nữa, trong lòng hắn bây giờ chỉ còn lại trống rỗng một mảnh.
Chợt mày hắn cau thành một cục hỏi:
“Ngươi nói hôm nay là hạn viên đan cuối cùng?
Như vậy tức là ta đã hôn mê chín ngày rồi?
Viên thị nữ gật đầu tỏ vẻ chắc chắn, Hạo Quân không hỏi thì nàng cũng đang định nói.
Dù sao thì hôn mê nhiều ngày như vậy quả thật là hơi đáng lo ngại.
“Không còn việc gì nữa, tiểu nữ xin phép lui ra báo tin mừng này cho lão đại nhân.
Thiếu gie cũng nên nằm lại nghỉ ngơi cho lại sức”.
Viên thị nữ nhẹ nhàng đứng dậy rồi khom người bước lùi về sau.
Ra đến gần cánh cửa nàng mới xoay người lại, mắt thấy hai bàn tay mềm mại của nàng đặt lên cánh cửa chuẩn bị khép nó lại thì một tiếng nói vang lên:
“Chậm đã!
Hạo Quân gọi viên thị nữ dừng lại.
Nàng ta tỏ vẻ lo lắng mở cánh cửa ra, bước vào một lần nữa.
“Ngươi!
Tên là gì?
Nghe vị thiên tử thế gia trước mắt hỏi đến tên một tiểu thị nữ như mình.
Nhất thời làm nàng ta ngây cả ra, phải mất một lúc mới phản ứng lại câu hỏi của Hạo Quân.
“Tiểu nữ họ Tô, tên Thanh Linh.
Không biết thiếu gia có gì sai bảo”.
“Không có gì, chỉ là trước giờ gặp qua nhau khá nhiều mà chưa biết tên nên tò mò hỏi thôi.
Nghe đây Tô Thanh Linh, từ hôm nay trở đi ngươi chính là quản sự ở phủ này”.
“Dạ.
Hể!
Thiếu gia người nói gì vậy, người như tiểu nữ làm sao đảm nhiệm nổi vai trò đó chứ, mong thiếu gia suy xét lại”.
Viên thị nữ Tô Thanh Linh vội vàng tỏ vẻ không xứng.
“Đừng nhiều lời nữa, ý ta đã quyết, nếu không làm được thì cũng không sao.
Chỉ cần ngươi hàng ngày đến nói đôi câu chuyện với ta là được”.
Hạo Quân giọng nói không cho phép cự tuyệt.
Tô Thanh Linh sau đó cũng không dám từ chối nữa, nàng lui ra ngoài rồi bước đi trên con đường đá phía ngoài.
Trong tâm còn ngõ rằng chuyện vừa TỔi chỉ là một giấc mơ, nàng bỗng nhiên từ một thị nữ thấp kém lên thành quản sự.
Bạch Hạo Quân dáng người nửa nằm nửa ngồi trên giường, hai tay hắn buông xoã vô lực, trong ánh mắt chỉ có sự trống rỗng.
Hai hàng nước mắt khẽ chảy xuôi trên gương mặt tái nhọt.
Hạo Quân khóc không thành tiếng, trong lòng hắn tràn ngập sự ân hận cùng day dứt tột độ.
“Ha ha ha.
Ha ha ha.
Từng tiếng cười thê lương cũng theo đó mà thể hiện ra.
Từng dòng ký ức về một người con gái xinh đẹp, hai mắt đen láy.
Người đã từng ở bên khi hắn buồn, cùng cười khi hắn vui.
Giữa một ngày đông giá rét, tuyết ngoài trời như những sợi lông ngỗng rơi trắng xoá cả thiêr địa, Bạch Hạo Quân lúc này chỉ là một đứa nhỏ, hắn đang ngồi trong căn phòng ấm áp, trướ:
mặt là một quyển sách dày cộp.
Từng trang sách cứ thế được đứa nhỏ Hạo Quân học nằm lòng rồi lật qua.
Bên cạnh là hai th nữ luôn túc trực chăm lo sinh hoạt cho hắn.
Đã đến giờ dùng cơm, nô tì xin phép được rời đi chuẩn bị bữa ăn cho ngài”.
“Hoan hô cuối cùng cũng được nghỉ ngơi rồi!
Hai người cứ đi chuẩn bị đi, ta ra ngoài nghịch tuyết cái đã”.
Tiểu Hạo Quân vừa nghe đến giờ cơm thì vứt vội quyển sách sang một bên mà lao ra ngoài sân.
Tuy nhiên vừa ra được ba bước hắn đã chạy vào lại, trên mặt vẫn còn vương vài bông.
tuyết trắng.
“Hì hì, trong này ấm quá làm ta quên cả bên ngoài lạnh như thế nào, phiền hai người kiếm giúp ta chút quần áo ấm”.
Mặc quần áo lông thú ấm áp vào xong tiểu Hạo Quân lại tiếp tụsc chạy ra sân lần nữa.
Lần này hắn không cảm thấy lạnh như mới nãy nữa, từng nắm tuyết được bốc vào trong tay rồi tung lên cao tạo thành một đám bụi tuyết rơi xuống.
Hạo Quân thè cái lưỡi đỏ chót ra cố gắng hứng lấy từng bông tuyết rơi xuống, cái mũi hắn đỏ ứng như mấy ông lão say rượu, hai má ửng hồng nhìn rất dễ thương.
Đầu đội một cái mũ lông thú bao trọn xung quanh nhìn khôi hài ghê góm, từng tiếng cười khúc khích của hắn phát ra vang vọng xung quanh.
Được một lát, cảm thấy đã thẩm mệt nhưng.
vẫn chưa chơi đã, Hạo Quân không nghịch tuyết nữa mà chuyển sang đắp người tuyết.
Hắn gom một cục tuyết nhỏ lại rồi lấy chân đá cho nó lăn đi một đoạn, cứ như thế dần dần đã thành một cục tuyết cao đến hông Hạo Quân.
Tiếp theo tên nhóc tỉnh nghịch này lại chật vật làm thêm một cục tuyết nhỏ nữa rồi lại lăn cho nó thành cục tuyết lớn hơn.
Đặt chúng lên nhau thế là hắn đã hoàn thành một con người tuyết méo xẹo.
Tiểu Hạo Quân chạy xung quanh nhặt tạm vài cành que gỗ lại rồi cắm vào hai bên thế là đã hoàn thành xong cánh tay cho nó.
Cảm thấy vẫn còn thiếu Hạo Quân lại chạy đi tìm về được mấy viên đá cuội, hắn đặt chúng lên tạo thành mắt và cúc áo cho người tuyết.
Nhìn đi nhìn lại thấy vẫn còn thiếu cái miệng và mũi, tên nhóc tỉnh nghịch liền nảy ra một ý nghĩ!
Chỉ thấy hắn chạy vào trong phòng, lát sau đã đi ra, trên tay là mấy cây bút viết.
Từng vệt mực đen được viết lên trên mặt người tuyết.
Một vệt cong nhẹ lập tức đã thành cái miệng mỉm cười, tiếp đến lỗ tai thì Hạo Quân vẽ hai cái vòng tròn màu đen hai bên.
Cuối cùng đến cái mũi thì hắn trực tiếp cắm thẳng cái bút viết vào.
Thành phẩm là một con người tuyết xấu đến đáng thương, cả người méo xẹo, một bên mắt đá cuội bị rơi xuống rất, cái miệng thì nguệch ngoạc, từng giọt mực đen từ cái mũi chảy xuống thềm tuyết trắng xoá nhìn chẳng ra làm sao.
Nhưng tên nhóc Hạo Quân vẫn vui vẻ cảm thấy mãn nguyện, chạy lại ngồi xuống bên cạnh con người tuyết, hắn lấy từ trong ngực ra một bức vẽ còn chẳng thể gọi là tranh nữa.
“Tuyết huynh, xem này đây chính là bức tranh mà ta vẽ mẫu thân dựa trên những gì nghe được từ mọi người, cái gì màánh mắt hiển từ, nụ cười như nắng xuân, .
Ta không biết như này đã phải chưa nhưng ít ra cũng gọi là đẹp, hì hì”.
Lát sau tiểu Hạo Quân ngắm nghía bức tranh tự tay mình vẽ xong mới cẩn thận cất gọn vào trong lồng ngực.
“Oa!
Tuyết huynh, cái mùi này chính là thịt kho tàu mà ta thích nhất đó, hôm nay xem ra các vị tỷ tỷ sẽ nấu món này.
Lát nữa huynh tốt nhất đừng có tranh giành đấy, món này chỉ có mình ta ăn thôi”.
Tiếng “ục ục” từ phía bụng không hề báo trước mà phát ra làm Hạo Quân đỏ cả mặt lại, hắn cười ngượng nhìn con người tuyết vô tri trước mặt.
“Hì hì.
Thật ngại quá, từ sáng đến giờ phải học sách liên tục nên mau đói, tuyết huynh đừng cười ta đó nhé”.
Tưởng chỉ là lời nói đùa của đứa nhóc ngây thơ nào ngờ con người tuyết thật sự không cười nữa thật, thay vào đó nó tan tác luôn.
“Cái thứ khốn kiếp nào lại dám đánh tuyết huynh của ta.
A!
Là một người”.
Hạo Quân tức giận định xông đến xem thực hư thì thấy một người đang nằm ở chỗ từng là con người tuyết Hắn cảm thấy sợ hãi nhưng vẫn thử cầm lấy cái cành que bên cạnh lên chọc chọc thử vào người đối phương.
Thấy không có động tĩnh gì tên nhóc Hạo Quân mới dám tiến lại gần hơn, lật cái mũ vải lên hắn thấy rõ được dung mạo của người này.
Đây cũng là một đứa nhóc tầm tuổi hắn, hai mắt nhắm nghiền giống như đang hôn mê.
Đưa tay lại kiểm tra Hạo Quân thấy đối phương vẫn còn hơi thở, lập tức hắn thử lôi cái người này ra khỏi đống tuyết.
Lúc này mới thấy rõ được toàn thân của người này, quả thật là một đứa nhóc.
Có điều toàn thân chẳng chút quần áo giữ ấm nào, chỉ có vỏn vẹn một bộ quần áo mỏng dính giữa cái trời đông lạnh lẽo này, hai bàn chân cũng đỏ ửng phát cước do chỉ mang một cái giày cỏ.
“Nhanh!
Thứ sao chổi đó chỉ ở quanh đây thôi, mới nãy ta còn thấy nó chạy qua đây, các ngươi mau chia nhau ra tìm cho ta”.
Giọng một tên đại hãn từ phía ngoài bức tường của khu phủ vang lên.
Bạch Hạo Quân nghe vậy không khỏi nhìn cái người trước mặt, nhưng sau đó hắn vẫn chọn kéo đối phương vào trong nhà trước.
Vất vả mãi hắn mới đưa được đứa nhóc này lên trên cái giường duy nhất trong phòng, đắp chăn cho tên này xong còn bản thân Hạo Quân ngổi trên cái ghế nhìn xem liệu tên lạ mặt trước mặt có tỉnh lại không.
Một khắc trôi qua sắc mặt của đứa nhóc này vẫn không mấy tốt hơn thậm chí còn chuyển biến xấu, Hạo Quân cảm thấy lo lắng chạy lại kiểm tra.
Chỉ thấy cả toàn thân đối phương lạnh như băng, sắc mặt cũng tái nhọt vô cùng, vội vàng lật cái chăn ra thì hắn mới biết nguyên do.
Quần áo của người này ướt sũng như mới ngâm nước ra, xem ra là do những vụn tuyết bám vào.
Cuối cùng khi đắp chăn làm chúng tan ra, cũng vì vậy mà tình trạng của đứa nhóc này mới không chuyển biến tốt lên được.
Bất đắc dĩ Hạo Quân đành lấy tạm quần áo của mình ra, hắn tính thay đồ cho đứa nhóc trướ:
mặt.
Bàn tay của hắn nhanh chóng cởi bỏ từng chút một mấy cái miếng vải ướt sũng nước này ra.
Đến khi cởi xuống quần thì Hạo Quân thốt lên hoảng hốt:
“Cái.
Cái.
Phía ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa cộc cộc, Hạo Quân vội vàng đắp chăn lại che đi cái người trên giường.
Mỏ cửa ra, trước mắt hắn là hai viên thị nữ với một mâm thức ăn đầy ắp, đủ các món ngon 1 mắt và đặc biệt là có món thịt kho tàu mà hắn thích.
Đây là bữa trưa hôm nay, mời ngài dùng bữa”.
“À.
Được rồi các ngươi cứ để ở đó đi, lát nữa ta sẽ ăn.
Hôm nay không cần các ngươi giúp, ta muốn tự mình ăn”.
“Vâng, nếu vậy nô tì xin phép đứng ngoài này, có chuyện gì thì thiếu gia cứ việc gọi một tiếng là được”.
Thị nữ bê khay đổ ăn vào, ánh mắt nàng ta đảo quanh căn phòng một lượt, cái giường trước mắt tất nhiên là không giấu được.
Mắt thấy có điểu kỳ lạ, nàng ta muốn tiến đến kiểm tra nhưng bị Hạo Quân ngăn lại.
Có điểu làm như vậy thì càng chứng tỏ cái giường này có vấn đề, cuối cùng Hạo Quân cũng không ngăn được thị nữ.
Ánh mắt của thị nữ nhìn xuống cái tấm chăn trên giường, bàn tay của nàng ta vươn tới muốt lật nó lên.
Tim Hạo Quân đập rất nhanh, lần đầu tiên hắn cảm thấy hồi hộp như vậy.
Lúc lật cái tấm chăn lên, hắn thậm chí còn không dám nhìn mà nhắm chặt mắt lại.
Tại sao người lại làm như vậy?
Quả nhiên viên thị nữ nọ phát hiện ra được cái thứ giấu dưới lớp chăn.
“Ta.
Ta.
Hạo Quân ấp úng đáp lại.
“Tại sao thiếu gia lại đem cái đống giẻ rách này lên giường chứ, lại còn để chúng ướt sũng.
nữa, nếu như không xử lí kịp có thể kiến ngài bị cảm lạnh đó”.
Bạch Hạo Quân nghe vậy thì hả một cái, hắn nhìn qua thì chỉ thấy trên giường là cái bộ quần áo mà mới nấy hắn mới cởi ra, người trên đó thì không thấy đâu nữa.
Cánh cửa đóng lại Hạo Quân mới thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt của hắn vội vàng tìm quanh phòng nhưng chẳng thấy cái người nọ đâu.
Bỗng nhiên Hạo Quân nhìn đến cái gầm giường, ngay đưới chân giường còn dính chút nước ánh mắt hắn khá tốt nên phát hiện được cũng.
chẳng lạ.
Nhẹ nhàng cúi cái đầu xuống, vù một cái Hạo Quân bị một cước làm bản thân ngã đập mông về sau.
Tên háo sắc này, muốn làm gì bổn cô nương”.
Giọng nói từ trong gầm giường vang lên, lạ thay lại là một giọng nữ.
Ngươi hiểu lầm rồi, chỉ là thấy ngươi bị ngất trong sân phủ của ta, lại nằm giữa trời lạnh như thế này.
Cứ để như vậy thì ngươi sẽ c.
hết cóng nên ta mới đem ngươi vào đây”.
“Im miệng, ngươi lại còn muốn lừa bổn cô nương?
Vậy ngươi giải thích sao về chuyện ngươi lột đồ của ta?
“Cái đó.
Hoàn toàn là hiểu lầm, hiểu lầm mà thôi.
Nếu ngươi muốn ta có thể lấy thêm một bộ y phục khác đền cho ngươi coi như bồi tội”.
Hạo Quân vội cuống quýt thanh minh.
“Coi như ngươi thức thời, mau đem đồ đến đây”.
Tức thì tên nhóc Hạo Quân lại chạy đi như vịt ra bên ngoài, lát sau hắn cầm một bộ y phục mới toanh trở lại.
“Đặt y phục xuống rồi nhanh chóng lui ra, đợi bổn cô nương thay đồ xong mới được vào”.
Hạo Quân không có dị nghị gì, hắn lui ra phía ngoài cửa phòng, lưng tựa vào bức tường, ngẩng đầu nhìn từng bông tuyết trắng đang rơi xuống bên ngoài.
Lát sau cái người nọ mới lên tiếng cho hắn vào phòng, hiện ra trước mắt là một bé gái trạc tuổi hắn, có điều nhìn khuôn mặt bé gái này tỉnh ranh hơn nhiều.
“Cái đống thức ăn này là của ngươi?
Vừa thấy Hạo Quân, bé gái này đã chỉ tay vào mâm thức ăn, giọng nói rất tự nhiên.
“Đúng vậy.
Hạo Quân ngây ngô trả lời.
“Bổn cô nương tuyên bố tịch thu số thức ăn này, coi như vì tội ngươi dám giở trò háo sắc lột đồ của ta.
Hù!
Chỉ mới là tên nhóc vắt mũi chưa sạch mà tâm địa đã háo sắc thành tỉnh như vậy”.
Nói xong bé gái này tiến đến trước bàn đồ ăn, thẳng tay bốc một cái đùi gà lên bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến.
Nhìn cái thân hình nhỏ như cục kẹo nhưng không ngờ đứa bé này lại ăn rất khoẻ.
Từng đĩa thức ăn nhanh chóng được xử lí hết, Bạch Hạo Quân ngồi bó gối ở một bên, nhìn cái người trước mặt ăn một cách như vậy cũng làm hắn thấy thèm.
Đến cái đĩa thịt kho tàu mà mình thích nhất, ánh mắt Hạo Quân không giấu nổi nữa mà ngước nhìn theo, nước bọt sớm đã nuốt đến no cả bụng.
Bé gái trước mắt thấy cái ánh mắt cùng cử chỉ này của hắn thì cũng cảm thấy khó mà nuốt nổi cái đĩa thịt kho tàu trước mắt.
“Bổn cô nương ăn chán rồi, cái đĩa thịt kho tàu này.
Trả ngươi!
Hạo Quân ở một bên nhìn nãy giờ vốn đã thèm đến nhỏ đãi, hắn không khách sáo mà ngồi vào ăn một cách ngon lành.
Bé gái nọ thì đi quanh phòng khảo sát một vòng.
“Này!
Vừa nãy ngươi nói ngươi cái gì mà sân phủ của ngươi?
Lẽ nào ngươi là chủ nhân của khu phủ này?
“Đúng vậy”.
Bạch Hạo Quân đang ăn nghe vậy dừng lại mà trả lời, trên má còn dính vài hột cơm.
“Ngươi hỏi ta nhiều rồi, ta hỏi lại một câu được chứ?
Nuốt cục cơm xuống bụng Hạo Quân lại nói tiếp.
“Được tổi cho ngươi một câu hỏi coi như là trả on cứu mạng”.
“Tại sao mấy cái người đó lại tìm bắt ngươi?
Ta nghe giọng điệu của họ chắc chắn là không có ý đồ tốt”.
“Chuyện đó thì có gì khó nói đâu, chỉ là bổn cô nương trộm vài cái bánh nướng, thế mà lũ keo kiệt đó lại đuổi đánh đến tận đây.
Cuối cùng phải trèo tường nhảy vào mới trốn được”.
Tiểu Hạo Quân tỏ vẻ đã hiểu, nhưng cảm thấy vẫn chưa thoả lòng tò mò, hắn lại hỏi tiếp:
“Tại sao ngươi phải đi trộm mấy cái bánh nướng đó chứ?
“Đơn giản là vì đói thôi, ngươi nghĩ ai cũng được ăn no mặc ấm như ngươi chắc”.
“Ta không có ý đó.
Chỉ là muốn nói, nếu ngươi muốn thì những ngày sau có thể đến đây ăt cơm với ta”.
Bé gái nghe đến đây thì trong lòng thầm nghĩ tên nhóc trước mặt bị ấm đầu nhưng ngoài mặ thì vẫn tươi cười chạy lại hỏi:
“Ngươi.
À không vị tiểu huynh đệ này, đệ nói thật đó chứ?
“Đương nhiên là thật”.
“Được tổi, nếu vậy thì ngoắc hứa đi”.
Bé gái vừa nói vừa đưa bàn tay nhỏ xinh của mình tới, chìa ngón út ra.
“Ngoắc hứa?
Tiểu Hạo Quân tỏ vẻ không hiểu.
Bé gái trước mặt quả thật không lường trước được truyện này, bất đắc dĩ đành phải chỉ cho Hạo Quân từng chút một, từ tư thế cho đến ý nghĩa của ngoắc tay.
“Nghe kỹ đây, sau khi ngoắc tay rồi thì tuyệt đối không được làm trái lời hứa.
Ai làm trái sẽ phải làm con heo cụt đuôi”.
Tên nhóc Hạo Quân lần đầu được trải nghiệm cái thứ ngoắc hứa bình thường đến nhàm chán này thì lại cười ra mặt, hắn không chút do dự gật đầu.
^ đúng rồi!
Vừa nãy ta có thấy ngươi ngồi nói chuyện với con người tuyết, ngươi không phải bị ấm đầu đó chứ?
Tiểu Hạo Quân nghe vậy thì giật mình, cái mặt nhóc tỳ phấn nộn chẳng mấy chốc đã đỏ lên vì ngại.
“À!
Bổn cô nương hiểu rồi, xem ra là ngươi không có ai chơi cùng nên phải đắp người tuyết để trò chuyện phải không”.
Tiểu Hạo Quân không trả lời nhưng cảm xúc trên mặt đã nói lên sự thật.
Bé gái tiến sát đến trước mặt Hạo Quân, ngồi đối diện hắn.
Ta tên Hạo Quân, Bạch Hạo Quân.
Hạo trong Hạo Nhiên Chính Khí
Quân trong Quân tử”.
“Phi.
Ha ha ha, ngươi có chắc là mình không nhó nhầm tên đấy chứ?
Nghe tên nhóc Hạo Quân giải thích về tên của mình, bé gái không nhịn được mà cười lên giòn giã.
“Được tồi, Hạo Quân tử!
Từ hôm nay trở đi ngươi và ta chính là bằng hữu.
Ngươi có đồng ý không”.
Nghe đến hai từ “bằng hữu” tiểu Hạo Quân mới ban đầu còn ngơ ngác nhưng rất nhanh đã hiểu ra, khuôn mặt hắn không giấu nổi sự vui vẻ.
Nhưng không biết làm gì ngoài gật đầu một cái thật dứt khoát đáp:
⁄ÙỪm É”.
“Nếu ngươi đã đồng ý thì từ nay ta sẽ gọi ngươi là Hạo Quân, cơm cũng đã ăn của ngươi xong, quần áo cũng nhận rồi.
Để ta xem có cái gì đáp lễ lại không.
Hì hì, có bông hoa liễu này, ngươi cầm tạm đi vậy.
Bây giờ bổn cô nương rời đi đây”.
Bé gái nói xong thì bước ra phía trước cửa sổ, hai chân trèo lên đạp vào trang sách làm chúng nhàu nát.
Mắt thấy đối phương sắp ròi đi, Hạo Quân muốn lên tiếng nói gì đó nhưng chưa đợi hắn làn gì, bé gái liền quay đầu lại cười nói:
“Quên chưa nói cho ngươi biết, ta tên chỉ có một chữ Lan.
Lan trong.
Lan Lan”.
Nói xong thì tiểu Bạch Lan nhảy ra phía ngoài trời tuyết, rời đi mà không để cho ai biết ngoà tên nhóc Hạo Quân trong phòng.
Tiếng chuông gió vang lên bên cửa làm cắt đứt dòng hồi tưởng Hạo Quân, hắn liếc nhìn qua đó theo phản xạ.
Noi ánh mắt Hạo Quân nhìn đến chính là cái bàn gỗ vẫn như trong trí nhớ của cái ngày đầu mà hắn gặp Bạch Lan, trên mặt bàn vẫn là quyển sách mở toang.
Chỉ khác là chẳng còn người đặt dấu chân lên đó nữa.
Chiếc chuông gió một lần nữa rung lên phát ra từng tiếng lanh lảnh, cơn gió thổi qua làm cho một vật gì đó từ dưới đáy chuông rơi ra.
Chỉ thấy nó nhỏ mảnh như cánh hoa, phiêu du trong gió rồi rơi xuống trên trang sách trắng.
Là một bông hoa liễu đã héo úa.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập