Chương 2:
Thiên uy (1)
Thời thái cổ, thiên địa thai nghén ra vô số sinh linh, trong đó có những sinh mạng vượt qua cái tầm thường vô tri mà khai mở “trí”.
Những sinh linh này gọi chung là “nhân” bọn hắn sống trong một cái thế giới mà thực lực là trên hết khi bản thân “nhân” đã sử dụng “trí” để khai mở một cái con đường gọi là “tu luyện”.
Nhưng không có con đường nào là bằng phẳng cả, trên cái chi lộ mang tên “tu luyện” này cũng là như vậy.
Tài nguyên, tư chất, ngộ tính, cơ duyên, .
Đây đều là những thử thách mà “nhân” phải vượt qua trên con đường “tu luyện”.
Trong đó có một cái lạch trời mà bất cứ kẻ nào cũng phải vượt qua, cái lạch trời này không ai biết xuất hiện từ đâu cả, nó đã khiến cho biết bao kẻ ngã xuống dưới uy năng kinh thiên của mình.
“Nhân” gọi nó là “thiên kiếp”.
Cái thứ đang hình thành trên bầu trời Bạch gia ngay lúc này cũng là như vậy, nó chính là thú “thiên kiếp” với muôn hình vạn trạng.
Chỉ thấy bầu trời mới lúc nãy còn đang quang đãng đã trở nên u ám, mây đen kéo đến lũ lượt, gió lốc nổi lên kèm theo dao động nguyên khí mãnh liệt.
Mây đen cùng với kình phong nhanh chóng tạo thành một vòng xoáy khổng lồ trên bầu trời, ánh sáng chói chang cũng không xuyên qua được nó.
“Thiên tượng cỡ này!
Chẳng lẽ là thiên kiếp ngũ đẳng?
Một vị gia lão Bạch gia hoảng sợ quay ra hỏi lão tộc trưởng Bạch Thiên Hào.
Chỉ thấy lão tộc trưởng một thân khí thế ngũ đẳng không hề che giấu chút nào vẫn đang ngưng trọng mà liếc nhìn lên thiên tượng phía xa, nghe thấy vị gia lão hỏi mình nhưng ông t vẫn không chút bận tâm.
“Đến rồi!
”.
Một lúc sau lão tộc trưởng lên tiếng cảnh báo tất cả mọi người, giọng nói của lão không to nhưng lại vang lên rõ ràng bên tai tất cả.
“Sưu, sưu, sưu, .
Một loạt tiếng động vang lên, nghe như có vật gì đó xé rách không khí mà lao đi, mặc dù bầu trời đang có thiên tượng không hề nhỏ cùng với tiếng sấm chớp gió rí nhưng vẫn không át được cái tiếng “sưu” đang phát ra ngày một nhiều hơn.
Tầng mây đen dày đặc lúc này bỗng nhiên xuất hiện chút dao động rồi sau đó tán loạn, giống như có người ném đá xuống mặt nước vậy.
Từ trong tầng mây lao ra một loạt các viên châu đủ kích thước, nhỏ thì bằng cái bát, to thì bằng cái cối xay.
Từng tiếng “rắc, rắc” vang lên, nhìn kỹ thì đây chính là những viên Băng Châu, từ chúng toả ra hàn khí mãnh liệt, ngay cả khi rơi xuống cũng làm cho không khí xung quanh đóng băng.
mà hình thành nên những bông tuyết nhỏ.
“Chư vị gia lão cẩn thận, đây là thiên kiếp ngũ đẳng — Thiên Vũ Băng Châu kiếp, đừng để né rơi chúng người, nếu không ngay cả ta cũng lực bất tòng tâm”.
Lão tộc trưởng kinh nghiệm dày dặn nhanh chóng nhận ra thứ thiên kiếp trước mặt.
Bạch Phàm cùng với đám phàm nhân ngay bên dưới thấy khung cảnh này thì run rẩy sợ sệt, bọn họ cuống quýt theo cái bản năng nguyên thuỷ nhất là sinh tồn mà bất chấp mạo phạm tụ ý chạy vào trong khu phủ cao rộng.
Mái phủ rất dày, vừa cao vừa rộng, dư sức để che cho đám người mệnh hèn này.
Nhưng đứng trước sinh tử bản thân có mấy ai mà nghĩ được như vậy, bọn hắn xô đẩy nhau như những con chó đói khát tranh giành một miếng xương.
Căn phòng bên trong rất rộng rãi nhưng đám phàm nhân này vẫn đang mắc kẹt ở ngoài cửa vào, chẳng có kẻ nào muốn đem cái mạng nhỏ của mình ra mà đánh cược, cho nên đến lúc những viên băng châu đầu tiên chạm đất, bọn hắn mới có vài kẻ vào được bên trong.
Bạch Phàm cũng là một người may mắn mà vào được, trong lúc đang thở phào nhẹ nhõm thì bỗng một cánh tay thô to từ đằng sau vươn tới, hắn vội vàng quay mặt lại thì chỉ thấy một tê;
đại hãn đang hùng.
hổ gat đám người ra, giữa bao kẻ vào được bên trong thì tên đại hãn lại chọn đúng hắn.
“Cút, đừng có cản đường ông đây!
Chưa đợi Bạch Phàm kịp phản ứng tên đại hãn đã gào lên khiến nước bọt bắn đầy vào mặt hắn, sau đó hắn cảm thấy có một cường lực đè lên gáy cái áo rách rưới vá đụp của mình.
Tức thì hắn bị tên đại hãn một tay ném ngược ra ngoài, trên đường bay ra hắn va phải hai người khác khiến cho bọn chúng theo hắn mà bay ra ngoài.
Lúc Bạch Phàm mở mắt ra thì đã ở cách mái phủ cũng vài trượng, hai kẻ kia thì may mắn hơn chỉ cách mái phủ vài thước.
Bọn hắn gồm cả Bạch Phàm trong cơn cầu sinh mãnh liệt đã chẳng thèm nghĩ ngợi cái gì nữa.
Nhìn khuôn mặt kẻ nào cũng chỉ còn lại sự điên cuồng mà lao vào cái mái phủ trước mắt.
“Rầm!
” một tiếng vang lên, bụi đất bắn lên khắp nơi nhưng chỉ được một lúc đã bị đóng băng lại rồi rơi xuống.
Bạch Phàm nhìn lại thì chỉ thấy cái mái phủ kia đã bị một viên Băng Châu xuyên thủng, xung quanh nó lúc này là một đám hàn khí khổng lồ.
Đám phàm nhân đang chen chúc mà vào đã bị đóng băng thành những.
khối băng điêu bằng xương.
bằng thịt, trên khuôn mặt còn hiện rõ những nét đẹp của sinh tử.
Có người vào được bên trong khuôn mặt rạng rỡ mừng như bắt được vàng, những kẻ ở sau thì hiện lên vẻ điên cuồng dùng mọi thủ đoạn mà tiến vào.
Thiếu niên Bạch Phàm may mắn bị ném ra ngoài mà tránh được một kiếp, nhưng hắn biết bây giờ chưa phải lúc để mừng rỡ.
Vội vàng quay mặt nhìn xung quanh, thiếu niên thấy ở giữa phủ viện là một cái cây cổ thụ rất to, gốc của nó phải ba người trưởng thành mới ôm hết.
Dưới gốc cây kỳ thay lại có một cái hốc, có một người đàn ông mái tóc hoa râm đang đứng ở trong đó thở dốc, người này đang vẫy tay ra hiệu hắn chạy đến.
Bạch Phàm không dám nghĩ nhiều liền vắt chân lên cổ mà chạy, trên đường, hắn chạy đi có một vài viên băng châu rơi xuống nhưng vẫn cách hắn một đoạn, tuy vậy hàn khí mà chúng toả ra vẫn rất kinh khủng.
Cho đến khi Bạch Phàm tiến được vào cái hốc cây thì chân tay hắn thiếu chút nữa đã đóng băng, khuôn mặt hắn tím tái cắt không còn giọt máu.
“Tôn quản sự!
Cảm ơn ngài, nếu ngài không kéo ta vào thì e là Bạch Phàm đã bỏ mạng rồi”.
Bạch Phàm sau khi lấy lại chút huyết sắc vội lên tiếng cảm ơn người trước mắt.
Tôn Chính lão quản sự vốn là người lạnh lùng ít nói nên cũng chỉ khẽ ừm rồi nói:
“Muốn cảm ơn thì cảm ơn phu nhân Bạch Tình, cái hốc này là do người thấy cái cây bị sâu bệnh nên đã cho mộc phu khoét chỗ sâu ra, từ đó mới có cái hốc mà ta và ngươi đang đứng”.
Lúc này bên ngoài đã không còn chỉ là vài viên Băng Châu nữa, rất nhanh đã giống như mưz dầm mà trút xuống, mỗi viên rơi xuống đều khiến cho mặt đất đóng băng một khoảng rộng.
Chư vị gia lão tộc trưởng Bạch gia thì khốn đốn mà chống đỡ, chỉ có lão tộc trưởng là dám một thân một mình ngạnh kháng.
Đám gia lão tứ đẳng thì đều phải hợp thành các nhóm nhỏ mà hỗ trợ lẫn nhau.
Tuy vậy cũng không chống đỡ được lâu, số lượng Băng Châu quá nhiều khiến cho bọn họ ch cản được một số nhỏ, rất nhiều băng châu rơi xuống toả ra hàn khí lạnh thấu xương.
Kỳlạ ở chỗ là loại hàn khí này lại bốc thẳng lên trời, giống như chúng đang bay lên để bổ sung thêm uy năng cho thiên kiếp vậy, có không ít hàn khí bám vào người đám gia lão khiến cho bọn họ cử động khó khăn, đôi khi hô hấp còn thở ra những mảnh băng nhỏ li ti.
Nửa canh giờ mà ngỡ như nửa năm trôi qua, lúc này số lượng những viên Băng Châu đang bắt đầu giảm bót, tốc độ cũng bắt đầu chậm lại, sự mãnh liệt của chúng đã không còn nữa, thay vào đó là chút tàn.
kiếp còn đọng lại.
Chư vị gia lão tộc trưởng Bạch gia lúc này mới dám thả lỏng tỉnh thần, nhìn đến kẻ nào cũng giống như lột sạch quần áo mà đứng giữa trời tuyết.
Ngay cả lão tộc trưởng thân là Ngũ Đẳng Trung Giai cũng không chịu nổi, lão ho khan ra những viên Huyết Băng đỏ tươi.
Quay sang đám gia lão thì càng thê thảm hơn, có người trực tiếp bị phế đi một chị, tuy có thể chữa trị nhưng cái giá ắt không hề rẻ.
Bạch Phàm cũng rất may mắn khi lão quản sự Tôn Chính bên cạnh cũng là tu sĩ nên có thể đối phó được chút hàn khí xông vào bên trong cái hốc cây này.
Hắn nhìn qua bên ngoài thì chỉ thấy một khoảng đất băng viên rộng lớn.
Những toà lầu các xa hoa mới nãy bây giờ chỉ còn lại cái móng cụt lủn, xung quanh là các mảnh gạch ngói tứ tung, tất cả đều bị một lớp băng dày bao phủ.
Nhưng trong đó vẫn có một toà lầu các còn nguyên vẹn, xung quanh nó ngay cả một vết Băng Châu còn không có, bên trên là chư vị gia lão cùng tộc trưởng Bạch gia đưa thân mình ra mà cản Băng Châu rơi xuống.
Phía dưới là lão bà Dung Yến và một vài viên thị nữ đang xúm lại che trở cho Bạch Hạo Quân.
Viên Băng Châu cuối cùng rơi xuống bị một vị gia lão thẳng tay đánh nổ, nhìn lại thì người này một thân y phục màu đỏ xen lẫn chút màu trắng thanh tao, kết hợp với dáng người thắn tắp như thương khiến cho Bạch Phàm chỉ nhìn bóng lưng cũng thấy được cái phong thái bất phàm.
Người này quay mặt qua nhìn xuống đrống điổ nát bên dưới, ánh mắt y như xuyên qua cái hàn khí dày đặc mà thấy được tất cả, bao gồm cả hai người Bạch – Tôn.
Ánh mắt của y cao ngạo vô cùng, Bạch Phàm đứng dưới cái ánh nhìn này khiến hắn cảm thấy bản thân nhỏ bé vô cùng còn cái người trên cao kia thì giống như một người khổng lồ đang nhìn xuống, làm hắn không tự chủ được mà run lên.
Do mây đen đã tiêu tán khiến cho ánh nắng một lần nữa chiếu xuống, nên từ đầu đến cuối Bạch Phàm đều không thấy được dung mạo của đối phương.
“Chúc mừng Bạch Phú gia lão, chuyện hôm nay chính là tin vui của cả Bạch gia chúng ta.
Thiên kiếp cỡ này xem ra thiên tử ắt hắn là tiên tư hơn người, đám lão già chúng ta chịu thiệt một chút cũng không hề gì”.
Một vị gia lão khác hướng đến cái người này mà nói.
“Ha ha, Bạch Chung gia lão nói gì vậy chứ?
Thiên tử tuy đúng là chuyện vui của gia tộc nhưng ta sao dám để cho mọi người ra tay không công được, chuyện hôm nay coi như Bạch Phú nợ mọi người một cái ân tình đi”.
Nghe cái người kia nói vậy Bạch Phàm nhanh chóng nhận ra đây chính là vị gia lão Bạch Phí mà hắn mới nghe kể, Ông ta chính là phu quân của Bạch Tình, hiện tại chính là cha của đứa nhỏ Bạch Hạo Quân kia.
Bạch Phú gia lão lúc này dường như không nghĩ ngợi được gì nhiều nữa mà nhanh chóng phi hành xuống phía dưới, nơi lầu các có đám thị nữ đang ôm Bạch Hạo Quân trong tay.
Mấy viên thị nữ thấy Bạch Phú tiến xuống liền không dám chậm trễ liền quỳ xuống dùng tay mà nâng Bạch Hạo Quân lên trước đầu.
Lão bà Dung Yến bên cạnh đứng trước Bạch Phú cũng không dám làm trò mà đứng sang một bên hành.
lễ.
Bạch Phú phi hành xuống, Ông ta khẽ vận sức thôi động nguyên khí hình thành một cỗ gió ấm thối bay đám hàn khí cản đường ra.
Nhìn Bạch Phú như vậy đám gia lão phía trên dù trong lòng hậm hực, tiếc nuối không thôi nhưng vẫn phải kìm lại.
Lúc này chuyện kinh biến lại xảy ra, đám hàn khí xung quanh bỗng nhiên như có một thứ ngoại lực vô hình nào đó tác động mà theo chiều xoắn ốc nhanh chóng hợp lại với nhau.
Cả một vùng rộng lớn mới ban nãy còn đang tràn ngập hàn khí lạnh thấu xương mà chỉ chốc lát đã không còn một chút nào cả.
Chính giữa nơi mà đám hàn khí hợp lại với nhau lúc này bắt đầu xảy ra thay đổi.
Tiếng “tách, tách” vang lên, nó không mãnh liệt như tiếng “sưu, sưu” trước đó mà lại có phần từ tốn hơn.
Nhưng với đám người gia lão tộc trưởng Bạch gia sau khi chứng kiến và nghe thấy âm thanh này thì tâm kẻ nào cũng như chìm vào đáy cốc.
Rất nhanh từ chính giữa nơi đám hàn khí tụ lại xuất hiện ba khối băng hình trụ, nhỏ dài như cây bút, xung quanh liên tục có hàn khí tiến vào bổ sung thêm những lớp băng khiến cho ba khối băng này nhanh chóng bành trướng.
Chỉ lát sau chúng đã to gấp nhiều lần ban đầu, đến khi đợt hàn khí cuối cùng hợp lại chúng đã biến hành ba thanh băng mâu sắc nhọn.
cùng với từng bông tuyết như những chiếc lông ngông rơi xuống xung quanh.
“Khốn kiếp, thế mà lại là Song Thiên Kiếp, tại sao lại khủng bố như vậy chứ?
Tất cả gia lão không ai bảo ai mà cùng có chung một suy nghĩ.
Ngay cả lão tộc trưởng trước đó cũng không có cảm xúc gì thì lúc này cũng đang thất thố, hoảng sợ mà nhìn.
Lão nói bằng giọng nói run rẩy:
“Một trong thập.
Thập đại ngũ đẳng thiên kiếp — Băng Linh Cường Mâu kiếp, hỏng bét!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập