Chương 21:
Chuyện của mười bảy năm trước.
“Thiếu gia, người ổn chứ?
Tô Thanh Linh đang cùng Hạo Quân đi trong khuôn viên, nàng.
cầm một cái dù giấy che nắng cho vị thiếu gia trước mặt.
Bạch Hạo Quân khuôn mặt thẫn thờ như đang suy nghĩ điều gì đó, phải mất một lúc hắn mới lên tiếng đáp lại:
“Không có gì, chỉ là suy nghĩ chút chuyện thôi.
Ngươi chỉ cần tiễn đến đây thôi, tiếp theo để ta tự đi”.
Thị nữ Tô Thanh Linh gật đầu cung kính, nàng thu gọn cây dù trên tay vào, đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của Hạo Quân đang bước ra ngoài phủ.
Bước chân Bạch Hạo Quân chậm rãi trên con đường đá trắng trong tộc địa, hắn một thân áo trắng khí độ bình thản, không uy nhưng lại nghiêm.
Hai bên đường là những tộc nhân Bạch gia với ánh mắt ngưỡng mộ cùng kính trọng, từng.
tiếng xì xào bàn tán không ngót như những làn sóng to nhỏ nhấp nhô trong không gian.
“Xem kìa!
Đó là Bạch Hạo Quân, y chính là tương lai của Bạch gia chúng ta đó.
Trông phong thái quả là danh xứng kỳ nhân”.
“Nghe nói chỉ hai tháng nữa sẽ đến ngày y khai khiếu, theo ta thấy ít nhất cũng sẽ là loại giáp, tư chất cỡ đó cả Bạch gia trước giờ cũng chả được mấy người”.
Ánh mắt Hạo Quân vẫn bình thản, bước chân vẫn chậm rãi bước đều tựa như những huyên.
náo xung quanh sớm đã chẳng còn chạm tới hắn được nữa.
Đôi khi gặp một số tộc nhân có danh tiếng hắn mới dừng lại mim cười đáp lễ đôi ba câu rồi tiếp tục cước bộ.
Dừng lại trước một cái tiệm rèn, Hạo Quân chưa kịp lên tiếng đã có người chạy ra tiếp đón cẩn thận.
Tên tiểu nhị này mồm mép có vẻ lưu loát, vừa rót trà cho Hạo Quân vừa tranh thủ giới thiệu:
“Công tử đại giá quang lâm quả thật là khiến cửa tiệm tiểu nhân như sao hưởng ánh trăng.
Không giấu gì công tử, cửa tiệm ta chính là nơi rèn đồ tốt nhất trong tộc địa đó, từ pháp bảo, pháp khí phổ thông đều có thể làm được”.
Nhấp một ngụm trà lên miệng, Hạo Quân chỉ nói ngắn gọn:
“Có làm vòng tay cho thiếu nữ không?
“Tất nhiên là có rồi, thường thì bổn tiệm không hay nhận mấy yêu cầu kiểu này nhưng nếu I¡ công tử thì tuyệt nhiên là không có vấn đề gì!
Để ta giới thiệu cho ngài một người có tay nghề tốt nhất tiệm ta, tên y là Bạch Phàm”.
Nói xong tên tiểu nhị này nhanh chóng lui ra rồi gọi một người quay vào.
Nếu Tô Thanh Linh ở đây thì nhất định sẽ nhận ra người trước mặt, y chính là người đã ra tay cứu đứa nhóc nọ.
Hạo Quân mí mắt khẽ động, hắn nhìn ánh mắt của Bạch Phàm có chút thú vị.
Nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó, Hạo Quân trao đổi đôi chút về yêu cầu làm vòng tay rồi lại rời đi.
“Ây dà Bạch Phàm à!
Ngươi trúng vố lớn rồi, vị này chính là thiên tử Bạch Hạo Quân của Bạch gia đó, chỉ cần làm tốt thì được thưởng thêm nguyên thạch cũng không phải lạ”.
Tên tiểu nhị kia mồm mép quả thật lưu loát.
Bước chân Hạo Quân lại bước tiếp trên con đường đá trắng, cuối cùng hắn tới trước một cánh cửa cao rộng, xung quanh có cả thị vệ đứng gác.
Mấy tên thị vệ trước mắt thấy Hạo Quân thì vội vàng cung kính hành lễ rồi mở cửa ra.
Bước vào bên trong là một khu phủ còn muốn cao rộng hơn nơi của Hạo Quân rất nhiều, gia nô thị nữ bên trong cũng chỉ có hơn không có kém.
Trước tầm mắt là một dãy lầu các xa hoa, phía bên trong đang là Bạch Phú yên vị tại ghế chủ vị, bên cạnh là một tên tâm phúc đang dâng.
mấy cái túi trữ vật lên nói:
“Đại nhân!
Đây là của gia lão tín đường, ngài ấy nói là muốn gác lại chuyện xưa.
“Ha ha.
Cuối cùng cũng không nhịn được mà phải hạ vị rồi ư?
Cứ để đó, nhân dịp này gõ Ông ta một chút về sau cũng dễ bề nói chuyện hơn”.
Bạch Phú vui vẻ cầm đổ vào tay, trên mặt không giấu nổi vẻ đắc ý.
Thấy Hạo Quân từ phía xa bước tới, ông ta liền ra lệnh cho tâm phúc lui xuống.
Bước vào trong, Hạo Quân trước tiên khom người hành lễ rồi mới chọn một chỗ cho mình, lát sau hắn hướng Bạch Phú chắp tay nói:
“Phụ thân!
Tiểu Quân đã nghĩ kỹ ba vấn để muốn hỏi, mong phụ thân thành toàn”.
“Không vội, trước tiên con cứ xem qua vật này đi”.
Chỉ thấy một quyển sách được Bạch Phú lấy từ trong người ra đưa đến chỗ của Hạo Quân.
“Đây là đồ của Ngạo Thiên tiền bối gửi đến, nghe bảo là ghi chép những kiến thức cốt lõi nhất của tu hành.
Con cứ việc lĩnh ngộ cho tốt”.
Vẻ mặt bình thản của Hạo Quân lần đầu tiên xuất hiện sự thay đổi, hắn không giấu nổi vẻ kích động cầm lấy quyển sách vào trong tay.
“Đáng tiếc, nếu không phải đã hạ cấm chế trên đó thì ta cũng muốn xem qua.
Kiến thức tu hành của một lão quái vật quả thực là quá hấp dẫn mà.
Bạch Phú suy nghĩ lan man trong lòng.
Hạo Quân cất gọn quyển sách đi rồi tiếp tục hướng Bạch Phú cảm ơn, cuối cùng hắn hỏi đến vấn đề thứ nhất, tất nhiên là chuyện về vị hôn thê nọ!
“Mười bảy năm trước, chỉ ít tháng sau đại lễ của Bạch gia chúng ta, Hoành gia cũng có một vị thiên nữ xuất thế.
Đối phương tên là Hoành Thẩm Yên, so thân phận cũng rất xứng với con, thậm chí tiểu cô nương đó cũng được một vị lão tiền bối của Bách Đường Môn nhận làm đệ tử.
Rất nhanh dưới sự đồng ý của hai vị lão tiền bối, hai nhà Bạch – Hoành đã quyết định cho hai đứa kết thành đạo lữ”.
Bạch Phú không chút bất ngờ, câu trả lời nhanh chóng được ông ta đưa ra.
Bạch Hạo Quân cũng đã chuẩn bị trước tâm lý cho chuyện này nên hắn chỉ dừng lại chốc lát rồi tiếp tục hỏi đến vấn đề thứ hai.
“Con muốn hỏi về Bạch Tư Mặc.
Chuyện về ông ta, ngay cả phụ thân cũng chỉ biết được chút ít.
Người đó từng là đệ nhất thiên tài của Bạch gia, danh xưng Mặc Chiến Si!
Sở dĩ gọi vậy là bởi vì ông ta rất thích chiến đấu, hầu như tất cả những thế lực chính đạo ở đây đều đã b:
ị đsánh qua một lần.
Bạch gia lúc đó quả thật là lên như diều gặp gió, một thân Khí đạo của Bạch Tư Mặc đánh cho quần hùng chính đạo thất điên bát đảo.
Cuối cùng Bạch Tư Mặc để thoả mãn lòng cuồng chiến đã thách đấu đến cả tán tu lai vãng.
Tất nhiên là vẫn toàn thắng, mấy tên tán tu nghèo rớt còn chẳng bằng nổi một góc quần hùng chính đạo đó thì lấy gì đánh lại chứ”.
Nói đến tán tu giọng điệu Bạch Phú hiện rõ vẻ khinh miệt, ông ta dừng lại nhấp một ngụm trà rồi lại tiếp tục:
“Đến cuối cùng Bạch Tư Mặc thậm chí còn một mình đi tìm mấy lão quái ma đạo thách đấu, bỏ ngoài tai lời khuyên nhủ của các vị cao tầng gia tộc.
Chuối ngày xưng hùng cũng dừng lại ở đó, chỉ nghe nói là bị đám ma đạo kia vây công!
Bạc!
Tư Mặc tuy mạnh nhưng song quyền nan địch tứ thủ.
Kết quả là vẫn phải nhận lấy thất bại, đến khi ta và các vị gia lão nhận được cầu viện chạy đến thì ông ta cũng chỉ còn lại chút hơi tàn.
Tuy được cứu sống nhưng từ đó ông ta thần trí mê loạn, lúc điên lúc tỉnh.
Đến hiện tại chỉ còn lại là hư danh.
Bạch Hạo Quân lại tiếp tục hỏi đến vấn đề thứ ba, đây cũng là chuyện mà hắn quan tâm nhất:
“Chuyện cuối cùng.
Tiểu Quân muốn hỏi về cái c hết của mẫu thân!
”.
Bạch Phú làm ra vẻ khó hiểu đáp:
“Chẳng phải đã nói cho con nhiều lần rồi hay sao, là do một gia nô tên Bạch Phàm hạ sát”.
“Ha ha ha.
Phụ thân nghĩ tiểu Quân vẫn còn là đứa nhóc ngày nào ư?
Mẫu thân chết vì mất máu, hôm đó đại phu trong tộc giống như cái rắm vậy!
Chỉ nghe tiếng mà không thấy gì cả.
Người nói chuyện này không khỏi quá phù hợp chứ?
Liệu một tên gia nô hèn mọn có thể làm ra cái chuyện này u?
Hạo Quân cười lớn tiếng, hắn ngồi tại chỗ ánh mắt hướng thẳng tới Bạch Phú, từng chữ thốt ra từ khoé miệng.
“Hỗn xược!
” Bạch Phú đập cái chén trà trong tay xuống bàn phát ra tiếng rầm, không khí cả căn phòng bỗng nhiên trở nên nặng nể.
Lông mày ông ta cau chặt lại, ánh mắt như thanh nộ kiếm nhìn về phía Hạo Quân.
“Phụ thân bớt giận!
Chỉ là chút nguyện vọng của đứa con sắp rời gia tộc đi tầm sư học đạo.
Trước khi rời đi cũng muốn biết được chân tướng về cái c.
hết của mẫu thân mình”.
Hạo Quân vờ như không thấy, chỉ ngồi cười mỉm, chắp hai tay vái Bạch Phú một cái tỏ ý xin lỗi.
Lát sau Hạo Quân đứng đậy rời đi, bỏ lại phía sau là Bạch Phú đang chẳng mấy vui vẻ.
Trên mặt hắn vẫn là nét bình thản, có điều trong đôi mắt lại có phần lãnh khốc.
Dừng lại trước một sạp hàng, Hạo Quân tuỳ ý chọn một cái hộp gỗ đỏ chót rồi lại tiếp tục cước bộ, chỉ một khắc sau hắn đã đến trước một căn nhà bình dị nằm trong tộc địa.
Bên trong chỉ thấy có một người thanh niên dáng người cao ráo, khuôn mặt bình thường.
Người này đang khom lưng tưới rau trong vườn.
Thấy Hạo Quân đẩy cánh cửa gỗ bước vào, y bèn dừng việc trong tay lại, trên mặt còn hiện rõ vẻ bất ngờ cùng hoảng sợ.
Rửa qua bàn tay còn đính bùn đất của mình đi, người này hành lễ với Hạo Quân, y cố nặn ra Tụ cười:
“Tam đệ!
Tại sao lại đến đột ngột như vậy, ít ra cũng nên báo trước một câu để đại huynh tiế{ đón chứ.
Ha ha.
“Không có gì, chỉ là có chút chuyện cần xử lý nên mới mạn phép đến làm phiền.
Mong huynh đừng trách.
Nhân tiện!
Không biết đại phu nhân đang ở đâu?
Tiểu Quân lần này đến là có chuyện cần gặp phu nhân”.
Hạo Quân chỉ khẽ mim cười, chắp tay đáp lễ lại.
“Cái này.
Đại huynh e là không được rồi!
Mẫu thân.
“Đản nhị!
Con làm gì lâu vậy, mau vào giúp ta với!
Một giọng nói bỗng vang lên làm cắt đứt lời nói của người thanh niên, nghe qua thì là của một phụ nhân.
Cánh cửa trong nhà được đẩy ra, bên trong quả thật là một phụ nhân, người này đang nằm tựa lưng trên một cái ghế gỗ, xung quanh cũng chi là những vật dụng bình thường khác.
“Đản nhi à!
Mau lên mẫu thân bị ngứa ở lưng, con mau gãi giúp ta chút đi”.
Giọng nói già nua từ người này phát ra, có vẻ là hướng người thanh niên bên ngoài.
“Đại phu nhân!
Người vẫn khoẻ chứ?
Hạo Quân bước từ bên ngoài vào, hắn vắt chéo hai tay sau lưng, vừa bình thản bước tới vừa nói.
Cái người trước mặt này không ai khác chính là Uông Dao – đại phu nhân của Bạch Phú, hoặc ít ra từng là như vậy.
Nghe giọng nói lạ lùng vang lên từ phía sau lưng, sắc mặt lông Dao chợt biến, làn da nhăn nheo của bà ta phút chốc lại trở nên già nua đi nhiều.
Tiếng bước chân bình thản của Hạo Quân rơi vào tai lại khiến cho bà ta thấp thỏm không yên.
Cánh tay của Hạo Quân khẽ đặt lên vai làm bà ta sợ hãi run rẩy lập cập.
Tuỳ ý chọn một cái ghế đơn đến, Hạo Quân đặt nó đối diện với tầm mắt của lão bà Uông Dao rồi ngồi xuống mặt đối mặt với nhau.
Người ổn chứ?
Tiểu Quân nhìn sắc mặt của người có vẻ không được tươi tỉnh cho lắm.
Chẳng lẽ Hạo Quân đến thăm không đúng lúc?
Hạo Quân khuôn mặt làm ra vẻ bàng hoàng vô cùng quan tâm nói.
Lão bà Uông Dao giống như lú lẫn, mặc cho Hạo Quân hỏi han thế nào thì trong miệng cũng chỉ thốt ra mấy từ:
“Ho.
Ho.
Đản nhi!
Con ở đâu”.
“Phu nhân tìm Đản ca?
Không cần phải nhọc lòng như vậy đâu, để tiểu Quân đem huynh ấy đến giúp người”.
Hạo Quân vội đứng dậy rồi bước ra phía ngoài, vừa mới khuất khỏi tầm mắt của lão bà Uông Dao, khuôn mặt hắn chỉ còn lại lãnh mang thấu xương.
Lát sau Hạo Quân trở lại có điều trên tay hắn lại có thêm một cái hộp gỗ.
Ngồi xuống đối diện với Uông Dao, hắn đặt hộp gỗ qua bên cạnh TỔi vẻ mặt tươi cười nói.
“Đại phu nhân, người xem!
Đây là quà của tiểu Quân mua tặng người đó, nghe nói phu nhât rất thích màu đỏ cho nên.
“Đản nhi!
Ở đâu, con ở đâu.
Mẫu thân sợ.
Lão bà Uông Dao gào lên cắt ngang lời nói của Hạo Quân.
Giọng nói già nua cùng với âm điệu gào thét quả thật là có chút ghê tai, Hạo Quân ngồi ở một bên cũng cảm thấy khó chịu.
Hắn bèn nâng cái hộp gỗ ở bên cạnh lên rồi mở nắp ra, lập tức một mùi máu tanh nồng từ trong đó thoát ra.
Lão bà Uông Dao đang gào thét cũng dừng lại khi ngửi thấy mùi này.
“Đản.
Từng chữ run rẩy thoát ra từ miệng Uông Dao.
Xem ra đại phu nhân con mắt vẫn còn tỉnh tường lắm, không sai đây chính là Đản huynh”.
Hạo Quân không muốn diễn nữa, sắc mặt hắn trở nên lãnh khốc, bàn tay lấy từ trong cái hộr gỗ ra một cái thủ cấp dính đầy máu, dung mạo rõ ràng là của thanh niên kia.
“A.
Aaaa.
Không thể nào!
Ngươi tên khốn Bạch gia, ta phải giết ngươi!
Uông Dao cũng không.
diễn nổi nữa, da mặt lập tức nhăn lại thành đống.
Bà ta chửi bới Hạo Quân một cách điên cuồng, nếu như có thể chửi c-hết được thì sợ là Hạo Quân đã chết không dưới trăm lần rồi.
Nhìn thấy bà ta như vậy, vẻ lãnh khốc trên mặt Hạo Quân lại mất đi thay vào là sự bình thản đến lạnh người.
Nhẹ nhàng đặt cái đầu lên đùi Uông Dao, hắn nhìn thẳng vào mắt bà ta nói:
“Mở đầu câu chuyện như vậy xem ra đủ để đại phu nhân hiểu cái thành ý của tiểu Quân rồi phải không?
Tiếp theo nên là nói đến chuyện của mười bảy năm trước rồi!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập