Chương 3:
Thiên uy (2)
Chư vị gia lão nghe vậy thì lạnh run cả người, đây đúng là đã rét vì tuyết lại lạnh vì sương.
Vừa rồi mới chỉ là thiên kiếp ngũ đẳng bình thường mà sau khi khó khăn vượt qua nhìn kẻ nào cũng như đèn cạn dầu.
Bây giờ lại chính là một trong thập đại thiên kiếp ngũ đẳng, uy năng không phải Thiên Vũ Băng Châu có thể so sánh được.
Ba thanh băng mâu toả ra hàn khí bức người lúc này bắt đầu quay tròn tại chỗ, đầu băng mâu chữa xuống lầu các nơi Bạch Hạo Quân được bảo vệ phía dưới.
Tốc độ quay tròn của chúng ngày càng nhanh, những bông tuyết phiêu tán xung quanh cũng phiêu du theo luồng cường lực xoắn ốc này mà trở thành những kiện ám khí sắc bén.
Lấy ba thanh băng mâu làm gốc rất nhanh đã hình thành ba cơn Đại Phong Tuyết, chúng chia nhau thành thế kiểng ba chân từ ba hướng khác nhau càn xuống.
Trong mỗi một con Đại Phong Tuyết đều là vô số những mảnh băng sắc nhọn, hàn khí theo lực xung kích từ cái tốc độ quay kinh người mà tản ra xung quanh.
Không ít mảnh Băng Nhận theo lực xung kích này mà bắn văng ra xung quanh khiến cho gia lão tộc trưởng Bạch gia càng thêm khó khăn, mỗi một vrết thương do Băng Nhận tạo thành đều bị đóng băng thành thịt đá.
Đấu trí của đám người Bạch gia nhanh chóng rơi xuống đáy cốc, không ít người sinh thoái ý trong lòng.
Trước uy năng kinh khủng của Băng Linh Cường Mâu kiếp còn chưa thi triển toàn lực trước mắt, chẳng có ai dám đem cái mạng nhỏ của mình ra đánh cược cả.
“Chư vị chớ hoảng, thiên kiếp dù mạnh đến đâu cũng có đạo cân bằng của mình, đây chỉ là tàn kiếp mà nó lưu lại thôi”.
Lão tộc trưởng Bạch Thiên Hào biết được tiếng lòng của đám gia lão, vội lên tiếng cổ vũ sĩ khí.
Tâm của các vị gia lão vốn như chìm vào đáy cốc nghe vậy liền giống như được rót thêm chú ánh sáng hy vọng.
Tuy vậy sự do dự vẫn là tất yếu, không có kẻ nào dám đứng ra hưởng ứng.
Nhưng thời thế còn mạnh hơn người, phận làm gia lão nếu như trong lúc này mà hèn nhát rời đi bỏ mặc tiểu bối thiên tử phía dưới.
Chuyện này lộ ra ngoài thì đừng nói gì đến cái chức vị gia lão nữa cả, lúc đó ngay cả mặt mũi lăn lộn chính đạo còn không có.
Chính vì vậy nên sự do dự này chỉ diễn ra trong chốc lát, chư vị gia lão lúc này đã là đám châu chấu buộc cùng trên một cây lao ném thẳng về cái hiện thực phải đứng ra ngạnh kháng thiên kiếp trước mắt.
Lấy lão tộc trưởng làm đầu, tất cả đều tụ tập lại trên nóc lầu các duy nhất còn sót lại, bọn họ cùng bày ra cái trận thế mai rùa hình bán cầu, mỗi người đều chia ra các phương vị khác nhau, khuôn mặt kẻ nào cũng đầy sự căng.
thẳng.
Ba cơn Đại Phong Tuyết lúc này cũng đã tiến sát đến đỉnh các, chúng lập tức tạo thành áp lực to lớn đè lên đám người Bạch gia.
Nhưng nhờ có trận thế giúp tất cả cùng nhau san sẻ bót áp lực, nên mọi chuyện vẫn cầm cự được.
Tốc độ quay vòng của ba thanh băng mâu ngày càng nhanh, kéo theo gió lốc vòi rồng mà nó tạo thành cũng càng mãnh liệt hơn.
Đám người Bạch gia càng ngày càng khó chống đỡ.
Những vrết thương do băng nhận tạo ra ngay lập tức bị đóng băng khiến cho máu huyết kh‹ khăn lưu thông, không khí xung quanh cũng bị gió lốc lạnh buốt cuốn đi làm cho mỗi một cái hít thở đều giống như có vạn chiếc kim đâm vào cổ họng, lồng ngực.
“C-hết tiệt, ta không cầm cự nổi nữa, mau đến thế chỗ cho ta!
”.
Bạch Chung gia lão dường như đến giới hạn gào lên, cổ họng ông ta lúc này gần như đóng băng khiến cho mỗi chữ thốt ra đều như hai miếng băng ma sát với nhau.
Nhưng đáp lại lời kêu cứu của ông ta chỉ có hiện thực khó khăn trước mắt, tất cả gia lão đều đang oằn mình mà ngạnh kháng thiên kiếp nào có tâm tư đi giúp Bạch Chung chứ.
Bỗng nhiên lúc này gió lốc phong tuyết bỗng nhiên địu lại, lát sau thì biến mất hắn.
Đám gia lão thì ngơ ngác mà nhìn nhau, kẻ nào cũng vui mừng khi giữ được cái mạng nhỏ của mình.
“Chư vị đừng vội mừng, Băng Linh Cường Mâu kiếp bây giờ mới chính thức bắt đầu.
Vòi rồng phong tuyết trước đó chỉ là do hàn khí nó phóng ra cùng với tốc độ quay kinh người tạo thành mà thôi”.
Lão tộc trưởng không dám thả lỏng vội lên tiếng cảnh báo.
Nghe vậy tất cả gia lão, kẻ nào mặt cũng xám như đáy nồi mà nhìn về phía lão tộc trưởng, tình trạng của ông ta lúc này còn muốn thê thảm hơn bọn họ mấy lần.
Ba cơn vòi rồng phong tuyết vừa rồi đều là lão tộc trưởng đứng mũi chịu sào, đám gia lão ch là đối phó chút dư âm mà thôi.
Trên người lão tộc trưởng chỉ chít những viết thương lớn nh‹ khác nhau, có cái miệng v-ết thương đóng băng khiến da thịt tím ngắt, có cái bị mảnh băng.
nhận găm thẳng vào tận xương.
Nhưng dù vậy vị tộc trưởng trước mắt vẫn cắn răng đứng.
thẳng người làm ra cái tư thế chuẩn bị ngạnh kháng uy lực thực sự của Băng Linh Cường Mâu kiếp.
Thấy ông ta như vậy, tất cả gia lão giống như được rót thêm muôn vàn chiến ý.
Không ai bảo ai, tất cả đều riêng phần mình mà tiến lên sát cánh bên lão tộc trưởng, sự bất chấp mạo hiểm của ông ta quả thực đã khơi lên được cái tỉnh thần gia tộc trong người bọn họ.
Hàn khí vốn đang được phóng thích ra xung quanh hiện tại đã được ba thanh băng mâu thu liễm lại, có sự bổ khuyết này khiến cho ba thanh băng mâu nhìn càng thêm tỉnh xảo sắc bén.
Không còn vòi rồng phong tuyết làm cản trở tầm nhìn, nên Bạch Phàm lúc này cũng thấy rõ được chuyện xảy ra xung quanh.
Hắn ngước nhìn cái cổ của mình lên mà thấy được khung cảnh trên đỉnh lầu các.
Ba thanh băng mâu lúc này lấy tốc độ quay vòng kinh người mà lao xuống đám gia lão tộc trưởng, khoảng khắc mà chúng chuẩn bị va chạm với đội hình của đám người Bạch gia thì chuyện ngoài sức tưởng tượng của mọi người bỗng nhiên phát sinh.
Một thanh băng mâu bỗng nhiên phân tán thành vô số mảnh băng nhỏ rồi luồn lách qua cái đội hình Bạch gia phía trước, hai thanh băng mâu còn lại thì điên cuồng công kích loạn xạ.
“Cái quái.
Gì vậy?
Thiên kiếp này!
Bạch Phú thất thố kêu lên nhưng nhất thời không biết nói gì.
“Cẩn thận, Băng Linh Cường Mâu được tôn là thập đại thiên.
kiếp ngũ đẳng chính là bởi vì nó không cần thiên uy duy trì, hơn nữa chúng có vài phần linh tính, chư vị không được lơ là”.
Lão tộc trưởng lúc này mới kịp lên tiếng cảnh báo nhưng đã muộn.
Những mảnh nhỏ của thanh băng mâu kia sau khi lọt qua đã nhanh chóng hợp lại thành nguyên trạng ban đầu, có điều nhìn kỹ thì hàn khí của nó hao hụt không ít.
Nhưng lúc này mấy thứ đó cũng chả quan trọng, bởi vì nó chỉ cách nóc lầu các vài trượng.
Lấy tốc độ nhanh đến doạ người của mình, thanh băng mâu lao xuống như lưu tỉnh thẳng hướng đám thị nữ đang ôm Bạch Hạo Quân.
“Khốn kiếp, để ta tới!
Lúc này một vị gia lão đứng ra mà phi độn hết tốc độ xuống.
“Là Bạch Phong gia lão, hiện tại cũng chỉ đành tin vào lão gia hoả này, ở đây ông ta là người có khả năng phi hành nhanh nhất chỉ dưới lão phu, chư vị đừng phân tâm nếu để cho hai thanh băng mâu còn lại phá vây e là vạn kiếp bất phục”.
Lão tộc trưởng lên tiếng nói rõ thế cục trước mắt.
Mấy vị gia lão lúc này có muốn rứt ra cũng không được nữa, đành cắn răng mà làm theo lời lão tộc trưởng.
Bạch Phong không.
hổlà người có khả năng phi hành nhanh nhất chỉ sau Bạch Thiên Hào, ch thấy ông ta thôi động nguyên khí làm xuất hiện một cơn gió lốc bọc lấy bản thân từ đó điên cuồng mà phi hành xuống.
Cuối cùng Bạch Phong cũng đuổi kịp thanh băng mâu kia, không có thời gian để suy nghĩ, ông ta liền cường ngạnh đứng ra mà một mình ngăn cản thanh băng mâu.
Nhưng vị Tứ Đẳng Cao Giai này đã đánh giá quá thấp uy năng của Băng Linh Cường Mâu kiếp.
Khoảng khắc hai cánh tay của Bạch Phong ngạnh kháng với uy năng của băng mâu, chi trong tích tắc đưới cái lực xoay vòng và tốc độ kinh người, cả hai cánh tay của Bạch Phong đí bị xoắn thành thịt nát.
Chỉ một cái tích tắc thôi mà ngay cả một Tứ Đẳng như Bạch Phong dù đã phòng bị hết mức nhưng vẫn không hề có một chút nào đối kháng được với thanh băng mâu trước mắt.
Hai cánh tay ông ta hình dáng đã không còn, xương và thịt lẫn lộn thành một đống.
Hàn khí từ thanh băng mâu nhanh chóng toả ra làm đông cứng hai cánh tay của ông ta thàn!
một khối băng từ máu và thịt đúng nghĩa đen.
Tiếp theo dưới lực xoáy kinh người của mình, thanh băng mâu tiếp tục lấn tới làm cho hai cánh tay đã đóng đăng của Bạch Phong toái liệt hoàn toàn.
Nói ra thì dài dòng nhưng trong thực tế chuyện này chỉ diễn ra chưa đầy một hơi thở tính từ lúc Bạch Phong ngạnh kháng với băng mâu, cho đến lúc hai cánh tay của mình toái liệt hoàn toàn ông ta mới kịp nhận ra chuyện này.
Tiếng kêu thảm thiết của Bạch Phong vang lên khiến cho đám gia lão tộc trưởng Bạch gia vội phân thần ra mà nhìn, thấy tình trạng của Bạch Chung khiến cho đám người lạnh cả gáy.
Cũng may mắn là thanh băng mâu kia sau khi đánh cho Bạch Phong không kịp trở tay thì tố độ của nó chậm lại không ít.
Lát sau trước mắt đám người Bạch gia cả ba thanh băng mâu liền chủ động lui lại.
Trải qua pha đánh liều cường công vừa rồi cả ba thanh băng mâu đã tổn hại không ít, nhưng tình trạng của đám người Bạch gia còn muốn thảm hơn nhiều.
Có được khoảng trống để nghỉ ngơi quý giá khiến cho gia lão tộc trưởng Bạch gia vội vàng điều chỉnh lại trạng thái, chuẩn bị ngạnh kháng lần công kích tiếp theo.
Nhưng Băng Linh Cường Mâu kiếp đặc biệt ở chỗ là nó có linh tính.
Có ngu mới để cho đám gia hoả Bạch gia trước mắt nghỉ ngơi hồi sức, rất nhanh chóng cả ba thanh băng mâu làm ra hành động cuối cùng.
Trước sự kinh hoảng của gia lão tộc trưởng Bạch gia, ba thanh băng mâu bắt đầu xoay tròn ngày càng nhanh nhưng chúng không hề trấn c Công mà chỉ đứng yên tại chỗ.
Tốc độ của chúng ngày càng nhanh, mơ hồ đã đạt gần đến tốc độ trước đó, đúng lúc này cả ba thanh băng mâu liền lao vào nhau.
Tiếng “rầm, uỳnh” phát ra vang rội, thậm chí ngay cả không khí xung quanh cũng bị dao động kịch liệt mà nổ lên đôm đốp.
Lực xung kích từ cú v'a chạm hình thành một cơn sóng không khí hất mạnh ra xung quanh.
Chư vị gia lão Bạch gia khó khăn nhìn lên chỉ thấy lúc này cả ba thanh băng mâu đã tan biến thay vào đó là một kiện tam xoa kích có phần mãnh liệt hơn ba thanh băng mâu mấy lần.
“Chư vị gia lão cẩn thận, thiên kiếp biết rằng chỉ dựa vào ba thanh băng mâu phân tán sức mạnh thì không thể qua nổi, nó muốn làm ra một kích toàn lực.
Chỉ cần chống đỡ được lần này, thiên kiếp sẽ tan biến”.
Lão tộc trưởng gào lên trong vô vọng.
Nói là vô vọng bỏi vì hiện tại nhìn kẻ nào cũng như đèn cạn đầu, đối mặt với một kích toàn lực này cho dù là tất cả cùng chống đỡ có thể thành công nhưng thương v-ong là điều chắc chắn sẽ có.
Chuyện sinh tử bản thân chẳng có ai dám nói trước, cho dù bên dưới có là sinh mạng tộc nhân thiên tử thì cũng có liên quan gì đến bọn họ chứ?
Quan trọng nhất vẫn là phải giữ được cái mạng nhỏ của mình trước đã.
Chuyện tiếp theo xảy ra cũng chẳng có cái gì đáng nói, kiện tam xoa kích lấy khí thế như đại lưu tỉnh mà phi xuống, nó nhanh đến mức không khí xung quanh còn bị xé rách.
Các vị gia lão tộc trưởng cao cao tại thượng thì một chút tâm trí ngăn cản cũng không có.
Nhưng thân làm chính đạo, bọn họ vẫn phải cho thấy được bản thân tâm có dư mà lực không đủ.
Sau khi làm ra phong thái ngăn cản.
đồng thời ném ra vài cái hoả cầu hay phong nhận, quang nhận cho có lệ thì tất cả đều nhanh chóng lui ra, kẻ nào cũng sợ bị dính phải công kích của kiện tam xoa kích kia.
Một kích toàn lực này của Băng Linh Cường Mâu kiếp quả thật kinh khủng vô cùng, nó còn chưa đến đỉnh lầu các nhưng cường lực từ tốc độ kinh người đã ép xuống làm cho cả căn lẩu các rung lên bần bật.
Cuối cùng trước ánh mắt tiếc nuối giống như nhìn đồ vật mình trân quý bị lấy đi của gia lão tộc trưởng Bạch gia và tiếng kêu hét sợ hãi của đám thị nữ bên dưới, kiện tam xoa kích đã phá tan đỉnh lầu các mà bay vào.
Khoảng khắc mà nó chuẩn bị một kích đâm xuyên qua đám thị nữ hòng đoạt mạng sinh linh bé nhỏ bên trong thì chuyện kinh biến đột nhiên xảy ra.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập