Chương 5:
Bạch Phàm.
(1)
Bên ngoài khu phủ của Bạch Phú, lúc này đã là chính ngọ, mặt trời đã lên cao, từng tia nắng như những thanh lợi kiếm được đúc từ ánh sáng thái dương mà đâm xuống.
Khung cảnh đường phố cũng rất nhộn nhịp, chính giữa là dòng người tới xuôi như thác lũ, hai bên là những hàng quán bày bán đủ thứ, từ đồ ăn thức uống đến pháp khí, pháp bảo.
Ở phía cuối con đường có một cái bình đài bằng gỗ cao độ một trượng, trên đó có những cái cọc gỗ thô to dựng thẳng cao quá đầu người, bề mặt chúng xù xì còn hằn rõ những dấu vết năm tháng.
Trên cái cọc gỗ chính giữa có trói gô một tên thiếu niên đang gục xuống, quần áo của hắn rách rưới vá đụp lỗ chỗ, mái tóc đen xoã xuống tận vai che đi khuôn mặt kiên nghị.
Con gió thổi qua khiến mái tóc rối bời tung bay hiện rõ khuôn mặt của người này, chính là Bạch Phàm.
Hắn bị Bạch Phú đánh ngất rồi giao cho lão quản gia Tôn Chính xử lý, đến khi tỉnh lại thì đã thấy bản thân bị trói chặt ở cái cọc gỗ này.
Bạch Phàm muốn lên tiếng thanh minh nhưng một kẻ thân phận thấp hèn từ bên ngoài đến như hắn thì có ai thèm nghe chứ?
Xung quanh có rất nhiều người qua lại nhìn hắn với ánh mắt hình viên đạn, từng tiếng chửi rủa vang lên không hề có chút quan tâm nào đến cảm xúc của tên thiếu niên trước mắt.
“Ném đi, ném chết hắn đi, chỉ vì hắn mà Bạch Tình đại nhân phải c:
hết oan”.
“Vị đạo hữu này, xin hỏi tên nhóc kia có chuyện gì vậy?
Một người qua đường tò mò tiến vào hỏi một kẻ đang to tiếng chửi rủa Bạch Phàm.
“Ngươi không biết hả?
Đám gia nô của phủ Bạch Tình đại nhân không hiểu sao bị ma đạo mua chuộc, trong lúc Bạch Tình đại nhân hạ sinh đã làm phản khiến cho đại nhân không que khỏi.
Bạch Phú đại nhân hay tin thì đã tức giận giết sạch đám người này, tên trước mặt chính là kẻ được đại nhân rộng lòng tha cho một cái mạng”.
Người nọ nghe vậy thì gật gù tỏ vẻ đã hiểu, tuy hắn không biết Bạch Tình đại nhân kia là ai, cũng chẳng cần biết, chuyện trước mắt càng không liên quan gì đến hắn.
Nhưng bao đồng là bản tính của con người, dù không có liên quan đến mình thì cũng nên bày tỏ chút thái độ, tránh để trông bản thân lạc lõng.
Bỗng một tên có phần quá khích đã thẳng tay nhặt một viên đá to bằng nắm tay lên, ném thẳng về phía Bạch Phàm, viên đá đập thẳng vào cơ thể thiếu niên gầy yếu rồi rơi xuống sàn gỗ phát ra tiếng lộp cộp.
“Hay!
Ném rất hay, mọi người ném c:
hết tên ma đầu này đi”.
Câu nói không biết từ ai trong đám đông phát ra, giống như một mồi lửa châm thẳng vào trong thùng dầu, ngay lập tức kích phát sự tức giận cùng nuối tiếc trong lòng quần chúng.
Ngày càng có nhiều người thẳng tay ném đủ thứ vào người Bạch Phàm, nhiều lần có kẻ ném thẳng vào đầu khiến hắn ngất đi nhưng ngay lập tức tỉnh lại vì đau đớn ập đến như thuỷ triều.
Cái c-hết của Bạch Tình khiến cho rất nhiều phàm nhân đau buồn, ngày thường nàng ta đều đối xử rất tốt, khoan hoà với lũ sâu kiến như bọn họ.
Trong cái thế giới tu hành, cường giả vi tôn này, phàm nhân không thể tu hành chính là sâu kiến.
Nếu như là phàm nhân lại còn mang danh cấu kết ma đạo như Bạch Phàm thì chính là sâu kiến của sâu kiến.
Có tên phàm nhân nào lại không muốn có một người thân ở quyển thế như Bạch Tình quan tâm đến mình chứ?
Người trong đám đông rời đi không ít nhưng đến lại càng nhiều hơn, mãi cho đến tận đêm khuya khi trăng đã lên cao, Bạch Phàm lúc này mới được người đến cởi trói khỏi cây cột gỗ.
Thiếu niên gầy yếu này ngay lập tức khuyu gối xuống, hai chân hắn tê cứng đến mức đứng còn không vững, những viên đá phía dưới đâm sâu vào da thịt khiến hắn khó khăn mà đứng dậy.
Mùi mổ hôi cùng với máu tanh nồng sộc thẳng vào mũi làm Bạch Phàm cảm thấy buồn nôn vô cùng, ngay cả cơn gió đêm rét lạnh thối qua cũng chẳng xua đi nổi cái mùi này chút nào.
Thân hình nhỏ bé của Bạch Phàm lẻ loi bước đi giữa con đường, sương đêm phủ xuống làm mặt đất trở nên tron trượt, mỗi bước chân của hắn đều hằn sâu lên mặt đường, trông muôn phần mãnh liệt và cương nghị.
“Bạch Phàm!
Ngươi không thể gục ngã bây giờ, ngươi còn đại cừu chưa báo!
Ngươi phải bước tiếp”.
Thiếu niên Bạch Phàm gào lên trong lòng.
Ý chí của hắn đúng thật là rất cương nghị, nhưng ý chí thì vẫn chỉ là ý chí.
Cơ thể của hắn sau một ngày bị cực hình như vậy thì đã không thể chịu được nữa rồi.
Bạch Phàm đổ gục xuống thềm đất ướt lạnh, hắn cố gắng đứng dậy nhưng vô ích, giống nhu có quả núi nặng ngàn cân đè lên cơ thể vậy.
Ánh mắt kiên nghị của hắn trở nên ủ rũ ngước nhìn lên muôn vàn vì sao đang toả sáng.
“Nương, người thử nói sau khi gia gia mất đi có còn nhớ đến Phàm nhi nữa không?
Bạch Phàm nhớ lại một lần hắn còn nhỏ, đứng trước đám tang của người gia gia mà mình rất yêu quý, ngây ngô hỏi mẫu thân bên cạnh.
“Phàm nhi ngoan, gia gia mất rồi, tuy có thể không còn ở bên cạnh chúng ta nhưng sẽ hoá thành những vì sao sáng trên bầu trời.
Con nhìn xem, ngôi sao sáng nhất trong tầm mắt chính là gia gia đang liếc nhìn con đó”.
Mẹ hắn dịu dàng đáp lại.
“Phải đó Phàm nhĩ, sau này hai người bọn ta chết đi rồi, con nếu có cảm thấy nhớ thì cứ nhìn lên bầu trời, chúng ta sẽ thấy con”.
Cha hắn ở bên cạnh cũng chen ngang vào.
Lúc đó Bạch Phàm chỉ là đứa nhóc ngây thơ vô tri, cha mình nói vậy thì hắn chỉ nửa hiểu nử:
không, còn mẹ hắn thì tức giận đánh cho gã chồng bên cạnh mấy cái.
“Cha, nương, muội muội!
Phàm nhi xin lỗi”.
Bạch Phàm khó khăn nói ra từng chữ, lúc này hắn cảm thấy mỏi mệt vô cùng, ánh mắthắn nặng trĩu cố ngước nhìn lên bầu trời tìm kiếm thứ gì đó.
Hắn thấy được trong tầm mắt dần xuất hiện bốn ngôi sao rất sáng, tuy xung quanh còn nhiều ngôi sao sáng hơn nhiều nhưng với hắn bốn ngôi sao này lại dịu dàng hơn hết thảy.
Càng ngày mí mắt Bạch Phàm càng rũ xuống, giống như khung cửa đang dần khép lại.
Từng tia sáng dịu dàng cố gắng len lỏi qua cái khung cửa này nhưng vô ích, giống như ngọn lửa sinh mệnh của hắn lúc này đang dần tắt vậy.
Xung quanh không một bóng người, chỉ có bản thân Bạch Phàm với màn đêm thăm thẳm và từng cơn gió rét lạnh của buổi đêm, sương, trắng Phủ xuống trên những tán lá, đọng thành giot rơi xuống cơ thể yếu ớt.
Tuy Bạch Phàm còn hoài bão phía trước, còn cả trách nhiệm nặng nề mà bản thân đã thề trước thiên địa.
Nhưng.
Hắn quá mệt rồi, quá mệt sau những ngày bôn ba tứ phương tìm nơi dừng chân, quá mệt sau những biến cố mà bản thân trải qua, hắn muốn buông xuôi!
Từng tia sáng cuối cùng trong tầm mắt của Bạch Phàm bắt đầu nhạt nhoà đi, âm thanh xung quanh cũng rõ ràng hơn, hắn nghe được tiếng cỏ cây xào xạc trong gió, tiếng dế gáy vang rội tiếng hơi thở của chính mình đang ngày càng chậm lại, .
Bỗng nhiên Bạch Phàm cảm thấy cả cơ thể như được một thứ ngoại lực thần bí nào tác động, hắn cố mở đôi mắt nặng trĩu của mình ra, sương trắng đọng kín hai mí mắt khiến hắn chỉ thấy được mơ màng.
Hoá ra chẳng có thứ ngoại lực thần bí nào cả, hắn đang được một người cõng trên lưng, từ đằng sau chỉ thấy người này có mái tóc hoa râm, dáng người cũng chỉ bình thường.
Đêm sương phủ xuống khiến mặt đất như khoác lên một lớp áo mới bóng loáng mà trơn trượt, bước chân người nọ càng thêm khó khăn, có vài lần suýt ngã người này đều vội vàng chống gối xuống cố ổn định lại thân hình.
Dường như không muốn để thiếu niên trên vai rơi xuống.
“Tiểu tử, vất vả cho ngươi rồi, coi như ngươi phúc lớn mệnh lớn mới qua được một kiếp này”.
Một giọng nói già nua cất lên, Bạch Phàm nhận ra giọng nói này là của lão quản gia Tôn Chính.
Nói đến thì Tôn Chính cũng là người biết nỗi oan của Bạch Phàm, nhưng bản thân lão ta “ốc còn không mang nổi mình ốc” lão lấy gì mà giải oan cho Bạch Phàm chứ?
“Tôn.
Tôn Chính quản sự, tại sao ngài lại cứu ta?
Bạch Phàm khó khăn thốt ra từng chữ tử tận đáy lòng.
“Để ta kể cho ngươi nghe một câu chuyện”.
Tôn Chính ngậm ngùi nói.
“Ngày xưa từng có một tên thiếu niên cũng giống như ngươi hiện tại, từng rất kiên định và đầy hoài bão.
Nhưng hắn lại chỉ có tư chất loại Đinh, con đường tương lai đặc sắc chưa đi đã bị hiện thực khép lại.
Năm tháng trôi qua tên thiếu niên năm nào đã trở thành một lão già, hoài bão trong hắn cũng đã tắt ngúm từ lâu.
Hắn nhận ra bản thân cũng chỉ là một kẻ bình thường, nên hắn đã yên phận mà làm một tên quản gia bình thường.
Cuối cùng vào ngày mà vị phu nhân từng một tay nâng đỡ một tên loại Đinh như hắn lên nh đẳng qua đời, hắn thấy được một tên gia nô làm gợi nhớ lại bản thân trước kia.
Bất giác tên thiếu niên năm nào nhận ra.
Bản thân đã trở nên yếu đuối thế nào trước cái hiện thực này.
Hắn không muốn như vậy nữa, hắn muốn thông qua tên gia nô nọ mà nhìn thấy con đường đặc sắc hắn hằng muốn thấy”.
Bạch Phàm nghe đến đây thì nhận ra Tôn Chính đang kể về bản thân lão.
Nhưng hắn không nói gì cả, cả đoạn đường tiếp theo cũng chỉ có sự im lặng bao trùm giữa hai người.
Đẩy cánh cửa mục nát ra, Tôn Chính bước vào một căn phòng tồi tàn, ngoài một cái giường tre rách nát, trên đó chăn gối đã rách tươm, một cái bàn thờ và vài đồ vật sinh hoạt, dụng cụ làm nông cũ kĩ ra thì chẳng còn lại gì.
Lão vội đặt Bạch Phàm lên cái giường tre rồi đắp chăn cho hắn, tấm chăn cũ kĩ đã phai màu, từng sợi chỉ bung ra tua tủa, nhiều chỗ rách được vá đụp bằng những mảnh vải không cùng màu.
Tình trạng của Bạch Phàm rất tệ, Tôn Chính phải vận dụng từng tia nguyên khí quý giá để thôi động thủ pháp chữa thương cho hắn.
Nhưng chút nguyên khí của nhị đẳng sơ giai quả thật chẳng đáng vào đâu, cắn răng Tôn Chính móc từ trong lồng ngực ra một cái bình nhỏ màu trắng, mùi đan dược từ trong đó toả ra thơm ngát.
Lão lắc mạnh cái bình từ đó rơi ra một viên đan dược màu đất, Tôn Chính nhìn lưu luyến rồi tự tay đưa đan dược vào miệng Bạch Phàm.
Hai bút cùng vẽ, rất nhanh tình trạng Bạch Phàm đã tốt hơn, hắn đã tự mình ngồi dậy được, nhìn Tôn Chính lão quản gia mà lòng đầy tâm tư khó tả.
“Cảm ơn ngài Tôn Chính đại nhân”.
Bạch Phàm chân thành nhướng người dậy, hai tay chắp lại vái Tôn Chính một cái.
Nhìn cử chỉ của hắn rất rứt khoát không hề có chút do dự nào.
Tôn Chính lão quản gia thấy vậy thì tỏ vẻ không bận tâm, lão tiếp tục lấy ra một cái túi bánh ngô rồi đưa cho tên thiếu niên trước mặt.
“Không cần nhiều lời, cầm lấy ăn đi, cái này là tiền công hôm nay của ngươi, nghỉ ngơi cho tốt sáng mai quay lại làm việc”.
Tôn Chính nói bằng giọng vừa xa lạ nhưng cũng có chút quan tâm.
Nhìn thấy lão quản gia Tôn Chính lủi thủi bước ra khỏi căn nhà lụp xụp rách nát rồi khuất dần trong cái màn đêm bên ngoài, Bạch Phàm cầm chiếc bánh trên tay mà không kìm được nước mắt.
Đây là lần đầu tiên hắn nhận được sự đối xử quan tâm như thế này kể từ khi biến cố ập đến với quê nhà khiến bản thân phải rời bỏ nơi chôn rau cắt rốn mà bôn ba lưu lạc.
Đưa miếng bánh đã nguội lạnh trong tay lên, Bạch Phàm nhẹ nhàng cắn rồi chậm rãi nhai nuốt thưởng thức trọn vẹn hương vị của nó.
Ánh mắt hắn đã kiên nghị trở lại, nhìn lên cái bàn thờ chính giữa nhà, trong lòng Bạch Phàm dấy lên sự đau buồn cũng như uất hận:
“Cha, nương, tiểu muội!
Bạch Phàm bất hiếu, đại cừu còn chưa báo cho mọi người mà đã có.
ý định buông xuôi, nhưng mọi người yên tâm, mọi chuyện đã ổn rồi.
Bạch Phàm xin thể sẽ báo được thù cho mọi người”.
Nhớ lại vừa rồi hắn quả thật đã bước một chân vào cửa tử, nếu như không có Tôn Chính lão quản gia kịp thời đến cứu, thậm chí còn không tiếc tiêu hao nguyên khí và đan được để trị thương thì Bạch Phàm khó lòng mà qua khỏi.
Bạch Phàm cố gắng đứng dậy, cơ thể vẫn còn đau nhức ê ẩm khiến hắn khó khăn mà hoạt động.
Tiến tới trước cái bàn thờ, Bạch Phàm nhẹ nhàng châm cái đèn dầu cũ kĩ bên cạnh lên.
Ánh lửa ấm áp thông qua khe hở mà xua đi bóng tối, chiếu sáng một góc nhỏ.
Bạch Phàm vộ rút vài que hương lên r Ồi đưa ra trước ngọn lửa phập phồng.
Từng làn khói trắng từ những que hương bốc ra rồi bay lên trước tầm mắt hắn.
Bất giác Bạch Phàm nhớ lại hành trình gian nan của mình, hắn nhớ về cái ngày định mệnh đó.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập