Chương 6:
Bạch Phàm.
(2)
Tại một thôn trang nhỏ, đang vào giữa hạ, cái nắng chói chang phủ xuống vạn vật, đưới một gốc cây cổ thụ cao to, một đám trẻ nhỏ đang ngồi chơi đùa dưới đó.
Thoạt nhìn đám trẻ này độ tuổi cao thấp không đều, đứa lớn nhất độ tầm mười hai tuổi, có nhóc tì còn đang bập bẹ tập đi, đứa bé này đi đến trước mặt một thiếu niên có gương mặt khôi ngô tuấn tú xen lẫn vẻ kiên nghị, chính là Bạch Phàm.
Lúc này hắn đang nằm đưới gốc cây, mồm ngậm một cây cỏ lau nhắm mắt say ngủ, thấy có cái gì đó lay mình hắn mới mở đôi mắt còn đang ngái ngủ ra, chỉ thấy tiểu muội hắn đang đứng lay hắn nói:
“Ca!
bế, bế”.
Bạch Phàm nghe vậy liền mim cười ôn hoà đưa hai tay xốc nách đứa bé lên rồi quay vòng, đứa bé kia không những không hoảng sợ mà còn cười lên toe toét.
Được một lúc Bạch Phàm liền đặt tiểu muội xuống, đứa bé chơi chưa đủ vui nét mặt hiện rõ vẻ hậm hực, thấy vậy Bạch Phàm vội xoa đầu con bé cười ôn hoà nói:
“Tiểu muội ngoan, hôm nay chơi đến đây thôi, ngày mai ca sẽ cho muội chơi một trò còn vui hơn quay vòng nhiều”.
Tiểu muội ngây thơ của hắn nghe vậy liền vui vẻ ra mặt cười hì hì, lúc này trời cũng đã có đám mây đến che khuất đi phần nào cái nắng gay gắt, tất cả vội vàng giục nhau ra khoảng đất bằng phẳng trước mặt.
Khoảng đất này là một bãi cỏ voi rộng lớn, đám trẻ lấy ở thắt lưng ra một cái liềm cong vrút, chúng vội vàng tranh thủ khom người cúi xuống cắt nhanh từng gốc cỏ bỏ vào một cái bao vải.
Bạch Phàm cũng ra sức cắt nhưng hắn vừa phải trông tiểu muội tĩnh nghịch của mình nên tốc độ kém xa lũ trẻ còn lại.
Từng gốc cỏ voi được Bạch Phàm cắt cẩn thận rồi nhanh chóng cất gọn vào trong cái bao vải của mình, cứ được một lúc hắn lại quay mặt qua liếc nhìn tiểu muội nhỏ vẫn nô đùa bên gốc cây cổ thụ.
Đến tối muộn khi mặt trời đằng Tây đã ngả dần xuống, khuất sau những dãy núi nhấp nhô, cả khoảng trời đỏ chót với những đám mây bồng bềnh dưới ánh chiều tà này rực rỡ như những dải lụa vắt ngang đất trời.
Lúc này Bạch Phàm mới chất đầy được cái bao vải của mình, vác cái bao cỏ to gấp nửa người lên vai xong hắn vội vàng gọi tiểu muội đang chơi đùa bên gốc cây cổ thụ về nhà.
Nhìn thấy tiểu muội đang vui đùa chạy nhảy, sự mệt nhọc của hắn cũng vơi đi được phần nào.
Từ chỗ bãi cỏ voi về nhà Bạch Phàm cũng không xa, chỉ độ một khắc sau hắn đã thấy loáng thoáng từng cột khói bốc lên từ nhà cửa đằng xa, tiếng trò chuyện rôm rả của mấy người nông phu đi làm về, tiếng trẻ con đang chạy nhảy nô đùa với nhau.
Tất cả tạo nên một khung cảnh nhân sinh bình dị mộc mạc nhưng cũng không kém phần tưo đẹp.
Đẹp đẽ là vậy nhưng.
Phá vỡ sự yên bình đó thì thật dễ dàng.
Chi thấy từ đằng xa bụi bặm nổi lên, từng đốm đen li ti hiện ra, rất nhanh tất cả người dân trong thôn vội biến sắc, sự hoảng sợ lan tràn khắp quanh thôn.
Mọi người vội nhốn nháo cả lên, tất cả phụ nữ trong thôn ôm nhanh con nhỏ và người già trốn vào trong nhà.
Gà chó xung quanh cũng kêu lên từng tiếng hoảng loạn.
Đám đàn ông trong thôn thì vội vàng cầm đủ thứ ra từ quốc, xẻng, dao, .
Ngẫu nhiên lắm mới thấy được một vài người tay cầm giáo sắt.
Chỉ thấy những đốm đen kia chưa đến nhưng tiếng ngựa hí đã vang lên từ đằng xa, hiện ra trước mặt Bạch Phàm là gần trăm tên mã phỉ, nhìn kẻ nào cũng khuôn mặt bặm trợn vai hùn lưng gấu.
Nổi bật nhất trong đám mã phi là một gã đàn ông to béo, hắn để trần phần thân trên, chỉ có một cái bao đựng đao được giắt chéo khiến đa thị béo mỡ của hắn lộ ra không khác gì một cục thịt, kẻ đó rút đại đao trên lưng ra quát lớn:
“Xông lên, bắt hết đám đàn bà lại, còn tất cả griết không tha, lão đại yêu cầu chúng ta nội trong nửa canh giờ phải dọn sạch cái thôn rách này”.
Bạch Phàm thấy vậy liền vứt bỏ bao cỏ mà bản thân phí sức nửa ngày mới lấy được, hắn lấy hết sức bình sinh xốc tiểu muội lên trên vai vội vàng chạy đi.
Còn về cha mẹ hắn?
Nghĩ cũng đừng nghĩ nữa, bọn họ toàn là nông phu đi làm về còn mệt mỏi, cả đời ngoài đồng áng ra cũng chả biết làm gì hơn.
Đối mặt với đám c-ướp hiếu chiến kia còn sống thoát khỏi là điều không tưởng.
Tuy Bạch Phàm không phải là kẻ bất hiếu nhưng hắn cũng biết chỉ với sức mình, có chạy vào thôn cũng chả tạo nên sóng gió gì.
Kẻ có hoài bão như Bạch Phàm luôn là dạng người co được duỗi được, lấy được thì cũng bỏ được, nên hắn vừa rằn xuống nỗi đau trong lòng mình vừa bế muội muội chạy xa khỏi thôn trang đang ngập tràn tiếng la hét kia.
Nhưng hiện thực thì luôn khốc liết.
Bản thân Bạch Phàm làm cả nửa ngày đã mệt lử bước chạy càng lúc càng nặng, chân nam đá chân siêu, nhưng.
vẫn cố giữ mình tỉnh táo vì hắn còn muội muội đang oà khóc trên lưng.
Chẳng bao lâu sau Bạch Phàm đã nghe thấy tiếng vó ngựa đẳng xa vọt tới như tử thần đòi mạng, hắn vôi quay đầu ra chỉ thấy thôn trang đã tan hoang, khói lửa bốc lên nghi ngút.
Đám crướp đã chia nhỏ ra lùa bắt những người bỏ trốn như Bạch Phàm, hắn sức người ốc còn không mang nổi mình ốc bây giờ còn cõng thêm muội muội đang giấy giụa oà khóc trướ cảnh thôn trang tan nát, làm sao mà chạy thoát khỏi đám crướp kia được chứ.
Trước mắt lúc này là một con sông rộng lớn, từ chỗ Bạch Phàm qua bờ bên kia cũng phải ít nhất ba mươi trượng.
Hắn biết chỉ có nhảy xuống bản thân mới có thể may mắn mà giữ được một mạng, còn ở lại chắc chắn là c-hết không có đất chôn.
Cắn răng, Bạch Phàm đành ôm theo muội muội nhảy xuống dòng nước xiết, đám mã phi thấy vậy dừng lại không đuổi nữa, một người trong số chúng cười nói:
“Tên tiểu tử kia xem ra cũng có bản lĩnh, tuy nhiên con sông này là sông Lưu Kim, dưới đáy sông có vô số mảnh vàng nhỏ sắc bén vô cùng, lại còn chảy xuôi suống hạ du, dòng nước sẽ vô cùng xiết.
Hắn chết là không thể nghi ngò!
Rơi vào tay ông đây ít ra còn được chết thống khoái”.
Mấy tên còn lại thấy đồng bọn nói vậy cũng không nhiều lời nữa tất cả lại cưỡi ngựa đi tìm “chiến công” cho mình.
Hai đứa trẻ mệnh khổ, đứa lớn hon ôm chặt đứa bé vào lòng lấy thân mình che cho đứa nhỏ.
Những mảnh vàng trong dòng nước xiết không khác gì lợi khí đâm vào da thịt Bạch Phàm.
Dòng nước mãnh liệt đập vào người khiến Bạch Phàm nhiều lần sắp ngất nhưng cơn đau cùng với tiếng khóc của tiểu muội đã khiến hắn kiên cường mà giữ bản thân tỉnh táo.
Lúc này hắn thấy phía trước có một cái cây già mới đổ xuống bắc ngang cả một đoạn sông đằng trước, gốc của nó toác ra chỉ còn lại những miếng gỗ xơ xác đang cố gắng giữ lại.
Bạch Phàm biết đây chính là sinh cơ duy nhất của mình lúc này, tức thì hắn lấy hết sức bình sinh một tay nâng tiểu muội lên vai.
Thiếu niên kiên nghị dồn toàn lực vào tay còn lại, sau khi cách cái cây chỉ còn một trượng hắn nhào người lên, cánh tay dồn sức bám chặt vào thân cây.
Cho dù có đau như muốn đứt rời nhưng Bạch Phàm quyết chí không buông ra.
Bạch Phàm vội vàng đặt tiểu muội lên trên sau đó dồn sức lực cuối cùng trèo lên, hắn làm được!
Mệnh hắn xem ra còn chưa tận nhưng hắn không thể nghỉ ngơi bây giờ được.
Bạch Phàm vội vàng bế tiểu muội đang b-ất trình của mình lên, khó khăn bám vào thân cây bò lên bò.
Buổi đêm ở nơi rừng hoang nước độc này không hề yên bình chút nào, hắn vội vàng bế tiểu muội chạy men theo bờ sông xem có tìm được chỗ nào nghỉ ngơi không.
Bạch Phàm vất vả mệt nhọc tìm suốt một canh giờ cuối cùng cũng tìm được một cái hốc đất do gốc cây và đất cát ở bờ sông sụt lở tạo thành.
Hiện tại hắn không nghĩ nhiều được nữa, liền nhảy thẳng vào trong cái hốc trước mắt.
Chỉ thấy cái hốc này cũng chẳng mấy rộng rãi, miễn cưỡng để cho hai huynh muội hắn nằm co r‹ trong đó.
Sự mệt mỏi cả về thể chất lẫn tĩnh thần làm Bạch Phàm thiếp đi, hắn ngủ rất say, đến mức lúc sau có toán cướp mò theo dấu chân đến đây lục soát nhưng hắn cũng không biết.
Đám crướp tìm một lúc không.
thấy, trời đêm ở ngoài này cũng không an toàn nên chúng đành bỏ về.
Nửa đêm, cái lạnh của sương phủ xuống làm Bạch Phàm từ trong giấc ngủ vội tỉnh lại.
Cảm thấy trong lòng lạnh toát!
Bạch Phàm hoảng sợ, vội vàng nhồng dậy trong cái hốc đất nhỏ này.
“Tí tách.
Hắn khóc, hắn cố kìm lại nước mắt nhưng không được.
Tiểu muội của hắn còn quá nhỏ.
Bản thân Bạch Phàm là thiếu niên còn mệt đến mức như vậy càng đừng nói đến tiểt muội của hắn, không cần nghĩ cũng biết cô bé đã không qua khỏi.
Biểu hiện của Bạch Phàm lúc này ư?
Trên mặt hắn có đủ mọi loại biểu cảm từ đau khổ, nỉ non, dằn vặt xen lẫn hận ý khó tả.
Mới qua bao lâu chứ?
Sáng nay Bạch Phàm còn cười nói với phụ mẫu và chơi đùa với tiểu muội tỉnh nghịch, bây giờ thì chỉ còn lại hắn lẻ loi giữa thiên địa này không một người thân bạn bè.
Với một thiếu niên như vậy, dù có kiên nghị đến mức nào cũng không khỏi không bật khóc.
Bạch Phàm khóc không thành tiếng, tiếng lòng của hắn lúc này không phải thông qua tiếng khóc là có thể biểu đạt hết được.
Sáng sớm mặt trời chỉ mới ló dạng, từng tia sáng.
vắt ngang thiên địa dần xua tan đi cái âm u lạnh lẽo của đêm tối.
Bạch Phàm vội vàng đi ra khỏi hốc đất, hắn cẩn thận rò xét xung quanh sự sợ hãi bao trùm lấy bản thân.
Cũng may đám cướp sau khi càn quét xong đã đi đến thôn trang khác, nhưng hắn cũng không cho phép bản thân thả lỏng lúc này được.
Vội vàng bốc từng khối đất từ bờ sông lên, Bạch Phàm bóp vụn chúng ra rồi ném xuống cái hố đất kia, tuy muốn làm tốt hơn nhưng hoàn cảnh không cho phép hắn.
Sau khi lấp đầy được phần nào cái hốc hắn lấy một tấm vỏ cây dày nặng của cây Thạch Bì gần đó ra.
Loại cây này vỏ cây cứng rắn nhưng rất dễ tách nó ra khỏi cây, Bạch Phàm lấy cái liềm giắt ở bên hông ra khắc lên trên đó “Bạch Từ Yên”.
Xong xuôi mọi việc hắn liền đi xuôi theo dòng sông xuống hạ du, đói thì hái quả dại ăn, có đôi khi vận khí tốt có thể bắt được cá hoặc chim chóc ngủ trên cây.
Đêm đến thì Bạch Phàm ngủ ở trên cây, nhiều khi có dã thú quanh quẩn hắn phải thức cả đêm để giữ cái mạng nhỏ của mình.
Lâu dần cũng quen nhưng cơ thể thiếu niên khó mà chịt được cái rét rừng đêm này.
Nhiều lần Bạch Phàm ốm rất nặng, với hắn có thể coi là cửu tử nhất sinh, những lần như vậy Bạch Phàm đều phải liều mạng ra ngoài tìm thảo dược để tự cứu lấy mình.
“Qua cơn bĩ cực thì ắt tới hồi thái lai”.
Một ngày nọ Bạch Phàm gặp được một đội buôn đang trên đường đến Hoang Kim quận.
Hắn liền xin vào làm chân chạy vriệc trong đội, trải qua năm tháng bôn ba cực nhọc hắn đến được Hoang Kim quận này.
Những việc về sau thì không cần nói nữa.
Bạch Phàm ăn xong miếng bánh cũng không muốn hồi tưởng lại về quá khứ đau buồn đó nữa, nhưng đôi khi hắn vẫn nhớ lại để lấy nó làm động lực thúc đẩy bản thân trên con đường báo thù phía trước.
Bạch Phàm biết trong mắt kẻ khác, bản thân chỉ là một tên thiếu niên bình thường, cuộc đời Phía trước nếu không có thay đổi gì lớn cũng sẽ bình thường.
Nếu hắn là người phi phàm có thực lực đám mã phi đã không buông xuôi hắn sinh tử ko rõ như vậy mà ắt sẽ sống phải thấy người c-hết phải thấy xác.
Nếu có thực lực hắn cũng không bị Bạch Phú ngang nhiên đem ra làm thủ phạm cho csái c hết của Bạch Tình, bị mọi người chửi rủa và trấn công.
Nhưng người như hắn có thể cam chịu làm người bình thường sao?
Không hể, kẻ khác có thể cam chịu nhưng Bạch Phàm hắn thì không, hắn phải làm một kẻ không bình thường vượt qua khỏi cái số phận bình thường này.
Thiên tài thì có thể là do bẩm sinh nhưng chưa chắc đã có được thành công, nỗ lực thì phải do chính bản thân mình, có thể ngươi nỗ lực sẽ có được thành công cũng có thể là không.
Nhân sinh đằng trước không phải chỉ do thứ nỗ lực đó quyết định hết được.
Nhưng nó cho thấy rằng ngươi không phải một kẻ chịu yên phận mà bình thường.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập