Chương 7: Bạch, Uông, Hoành – Tam đại gia tộc (1)

Chương 7:

Bạch, Uông, Hoành – Tam đại gia tộc (1)

Chương 7:

Bạch, Uông, Hoành – Tam đại gia tộc (1)

Bạch Phàm chợt mở mắt ra, tiếng gà gáy làm hắn tỉnh giấc.

Lúc này ngoài trời đã tờ mờ sáng, vội vàng sửa soạn lại một chút, để nói thì hắn cũng chả có cái gì mà sửa soạn.

Vỏn vẹn gia sản sau khi lưu lạc đến đây tích góp tiền đưa thư và một phần từ đội buôn cũng chỉ đủ cho hắn mua cái nhà rách này mà thôi.

Những thứ khác hầu như là bản thân hắn nhặt nhạnh từ vật dụng mà người khác bỏ đi.

Bước chân của Bạch Phàm đi trên con đường đất vẫn còn ẩm ướt trong đêm sương vừa qua, lúc này trên đường cũng chỉ có lẻ tẻ vài mống người, đa số đều là gia nô thị nữ giống như hắn.

Đến trước một cánh cửa thật lớn, hai bên bản cửa là hai cột gỗ cao to sừng sững, đằng trước hai cây cột này là hai con tỳ hưu được chạm khắc tỉnh xảo bằng loại đá xanh cứng rắn toả ra ánh sáng nhu thuận như ngọc.

Bạch Phàm móc từ trong lồng ngực ra một tấm lệnh bài gia nô bằng gỗ, hai tên thị vệ cũng chả để ý liền cho hắn vào, bước vào trong phủ lúc này vẫn là khung cảnh tan hoang một mảnh.

Lão quản gia thấy Bạch Phàm thì tiến tới, tay cầm một bộ quần áo đưa cho hắn, lão nói:

“Cầm lấy!

Nhanh chóng thay đổ đi, tuy ngươi chỉ là gia nô nhưng cũng là gia nô của Bạch Phú đại nhân, không thể để hình ảnh của ngươi làm ảnh hưởng đến được”.

Nghe vậy Bạch Phàm hớn hở xen lẫn ngại ngùng, hắn đưa hai tay ra nhận lấy bộ y phục mới này.

Tuy nhìn cũng chả mấy.

bắt mắt nhưng so với cái thứ hắn đang mặc thì tốt hơn nhiều.

^ đúng rồi, hôm nay cũng chả có việc gì nhiều, phủ các sụp đổ kia cũng không cần đám gia nô các ngươi dọn dẹp, ngươi tranh thủ đi thăm dò nội tình đường đi nơi này đi, nửa canh gi nữa quay lại đây”.

Không thể không nói, thái độ của lão quản gia Tôn Chính với Bạch Phàm sau sự kiện hôm qua đã tốt lên nhiều.

Nửa canh giờ sau, Bạch Phàm đúng hẹn quay trở lại đây, chỉ thấy chỗ này có một đám gia nô đang túm tụm lại bàn chuyện phiếm.

Thấy Tôn Chính từ xa bước đến bọn họ vội khom người hành lễ.

Tôn Chính lão quản gia thấy vậy cũng chả thèm để ý, nói dăm ba câu khích lệ rồi phát cho mỗi nhóm một công việc khác nhau.

Sau sự kiện hôm qua gia nô ở phủ này c-hết rất nhiều, toàn bộ những kẻ trước mắt đều là gia nô mới ở bên ngoài vào.

Đến lượt Bạch Phàm, Tôn Chính nói:

“Đại nhân có lệnh, lát nữa sẽ có cuộc hội đàm diễn ra tại phủ chính của ngài, ngươi và mấy thị nữ còn lại mau chóng chạy qua đó dọn dẹp và chuẩn bị đi”.

Lúc này từ bên ngoài cũng có một loạt những kẻ dáng người khỏe khoắn, bắp thịt rắn chắc như thép, lưng hùm vai gấu.

Tôn Chính thấy vậy liền giục bọn Bạch Phàm đi lẹ.

Trên đường đi hắn nghe được mấy viên thị nữ to nhỏ với nhau, thì ra đám người kia toàn bộ đều là Tu Thể Sĩ.

Kẻ nào cũng có sức khỏe phi thường, được thuê đến để dọn dẹp và trùng kiến lại khu phủ nọ.

Lát sau đám người Bạch Phàm bước đến khu phủ của Bạch Phú, bước vào trong, sự xa hoa t lệ ở đây khiến bọn hắn tròn mắt mà nhìn.

Nhưng cứ nhìn như vậy thì công việc Tôn Chính giao cũng chẳng xong nổi, tức thì tất cả đều chia nhau ra mỗi người một việc, không dám chậm trễ chút nào.

Kẻ nào cũng cẩn thận từng li từng tí do sợ làm không tốt sẽ ảnh hưởng đến các vị tu sĩ cao cao tại thượng kia.

Bạch Phàm cũng lao vào làm, hắn làm việc rất năng nổ và nhiệt tình, việc nào cần dùng sức hắn đều nhao lên giành với đám thị nữ, khiến hắn được lời hoa tiếng ngọt đến đỏ cả mặt.

Từ đằng xa những vị gia lão quyền cao chức trọng lục tục đi tới.

Lúc này công việc dọn dẹp của đám Bạch Phàm cũng đã xong xuôi, mấy viên thị nữ được cho vào hầu nước còn hắn thì đứng ở ngoài canh gác.

Cùng lúc đó, ở nơi từng là khu phủ của Bạch Tình, Tôn Chính cũng đã bàn giao xong công việc cho đám người kia.

Lão hướng ánh mắt buồn đau cùng tiếc thương về đằng xa, chỉ thấy ở đó có một cái quan tài bằng gỗ bình thường cùng với vài kẻ gia nô thị nữ khiêng đi lễ bái.

“Chư vị gia lão, hôm nay Bạch Phú mời các vị đến là có hai chuyện muốn nói.

Đầu tiên là về sự ra đi của Tình nhị, bản thân ta cũng muốn qua đưa tiễn nàng lần cuối nhưng do còn trăm việc bám thân nên cũng đành mạn phép.

Thứ hai, cũng là vấn đề mà ta muốn mời các vị đến đây, chính là về hài tử mới sinh của ta, ta đã xin phép lão tộc trưởng ít hôm nữa sẽ cử hành đại lễ chúc phúc cho sự ra đời của hài tử cũng như tương lai quật khởi của Bạch gia ta”.

Chư vị gia lão nghe đến đây ngoài mặt thì cười nói nhưng trong lòng thì khó chịu không.

thôi:

“Hừ!

Chúc cái răm, đây rõ ràng là ngươi muốn thông qua tiểu tử này mà vơ vét nhiều lợi ích hơn mà thôi”.

Nhưng cái lý mà Bạch Phú lấy ra lại quá mức hợp lý khiến cho đám gia lão cũng chả làm gì được.

Nội dung còn lại của cuộc hội đàm thì chẳng có gì đáng nói, ít lâu sau cuộc hội đàm cũng kết thúc, ai lại về nhà nấy.

Cùng lúc đó tại một tửu quán, trên một phòng bao có bốn người, hai nam hai nữ.

Hai người nam thì vẻ mặt trẻ trung, khôi ngô tuần tú nhưng xen lẫn vẻ xảo trá âm hiểm, hai nữ thì phất son lộng lẫy khuôn mặt rõ ràng lớn hơn hai người kia không ít tuổi.

Hai nam nhân rót trà dâng lên rồi đứng ở một bên, nhị vị phu nhân cũng chỉ khẽ ừm rồi nhì:

nhau với ánh mắt hình viên đạn.

Phá vỡ sự im lặng này là một tiếng cười khẽ, nghe qua thì rõ ràng là giọng của đại phu nhân Uông Dao, bà ta nói:

“Tam phu nhân, việc đã đến nước này, chuyện của chúng ta chi bằng gác lại một bên tập trung vào việc lớn hiện tại đi thôi”.

Người được gọi là tam phu nhân kia hiển nhiên là Hoành Lan của Hoành gia, thoạt nhìn vị này trẻ hơn lão bà Uông Dao nhiều, nhưng vẻ mặt thì không sắc sảo bằng, Hoành Lan đáp:

“Đại phu nhân đã nói vậy ta cũng không ngại hợp tác một lần, chỉ có điểu.

Tiểu tử kia giờ là viên ngọc quý trong mắt đám cao tầng Bạch gia, tuy ta và ngài đều lấy lợi ích gia tộc mình làm đầu nhưng trước mặt mấy lão gia hoả Bạch gia cũng không thể múa rìu qua mắt thợ được”.

Uông Dao nghe vậy chọt cười, nói:

“Vấn đề này sư muội yêu quý không cần bận tâm, ta đã suy nghĩ thấu đáo cả rồi.

Vả lại ai bảo chúng ta phải động tay chân gì với tiểu tử đó?

”Ô!

Đại phu nhân có cao kiến gì xin cứ nói, Hoành Lan xin dỏng tai lắng nghe”.

“Ha ha thật ra cũng không có cái gì gọi là cao kiến, chẳng qua tiểu tử kia còn nhỏ, người thât thích thì chỉ có lão hám của Bạch Phú kia, lão ta thì ngoài việc làm ăn ra thì có đoái

hoài gì đến mấy chuyện khác chứ.

Chúng ta cứ việc để cho hai người tiểu nhi làm thân, sau này lợi dụng tiểu tử kia mà lấy lợi ích từ đám Bạch gia không phải là dễ dàng ư?

Nói xong bà ta liếc nhìn về phía hai người thiếu niên ngồi bên cạnh, hai người hiển nhiên là hai vị thiếu chủ trong lầu các hôm nọ.

Thấy ánh mắt của Uông Dao, hai người vội đứng lên khom người hành lễ nói:

“Xin hai vị phu nhân yên tâm, bọn tiểu nhi sẽ dốc sức mà làm”.

Ít hôm sau tại một gian điện xa hoa rộng rãi, có một cái cửa bằng đồng xanh cao lớn, trước cái cửa này là một vị trung niên dung mạo trầm ổn pha vẻ từng trải, khí chất bất phàm, dáng người thẳng tắp như thương, tóc búi cao lên chỉ để vài lọn tóc xõa xuống trước mặt trông rất tiêu sái.

Lúc này có người chạy từ xa tới, dáng vẻ sùng bái xen lẫn sợ sệt, vừa nói người này vừa quỳ xuống hai tay dâng lên một viên ngọc giản:

“Bẩm đường chủ đại nhân, việc mà ngài giao, Lăng Hầu đã cho người điều tra kĩ càng rồi, đây là toàn bộ thông tin về tên tiểu tử nọ cũng như động thái của ba nhà gần đây”.

Vị trung niên nọ hóa ra chính là Ngạo Thiên, đường chủ của Kiếm đường, một trong trăm đường của Bách Đường Môn, nghe vậy lão khẽ ừm một tiếng rồi giơ tay phải thành trảo thu lấy viên ngọc giản mà người nọ dâng lên.

Thứ ngọc giản này thực chất là một loại đá có rất nhiều ở nhân tộc, hầu như thông tin ngắn hạn đều sử dụng loại đá này.

Sử dụng chúng cũng rất dễ, chỉ cần tập trung tỉnh thần quán chú nguyên khí vào và nghĩ đến những thông tin muốn truyền đạt là được.

Cầm ngọc giản vào tay Ngạo Thiên khẽ động tâm thần đem nguyên khí từ trong đó luyện hóa, tức thì một luồng thông tin xoẹt qua trong thức hải của ông ta.

Vị đường chủ này cau mày, thầm nghĩ:

“Không ngờ lai lịch tiểu tử này lại tầm thường như vậy, phụ thân chỉ là tên tiểu hồ ly Bạch Phú, còn mẫu thân.

Uông Tình?

Cái tên này có vẻ hơi quen“.

Ngạo Thiên bèn quay ra hỏi người tên Lăng Hầu kia, đối phương thấy vậy liền kính cẩn nói cho ông ta biết về lai lịch vị phu nhân Uông Tình.

Hoá ra đối phương là con của lão tộc trưởng đời trước của Uông gia, về sau bị đệ đệ của mình m-ưu đ:

ồ đảo chính nên đã cấu kết giặc ngoài tàn sát gia tộc để leo lên chức tộc trưởng như hiện tại.

Uông Tình thân là con gái lão tộc trưởng khó mà tránh khỏi cái chết, tuy vậy lúc đó Uông gia vừa đảo chính, nội bộ còn lục đục mà hai nhà Bạch Hoành thì như đã thú luôn trực chờ cắn lấy một miếng thịt của bọn họ.

Uông Tiêu Hỗ cũng là kẻ thông minh, ông ta nhanh trí lấy lý do Uông Tình thương thầm Bạch Phú đã lâu nên đã ngỏ ý bắc cầu duyên hỷ cho hai nhà.

Dù Bạch Phú là kẻ hám sắc có rất nhiều thê thiếp, trong đó cũng có người của Uông gia rồi, nhưng so với sắc, thứ mà ông ta thích hơn vẫn là tiền tài.

Nhìn đống “quà hỷ” mà Uông gia chuẩn bị cho bản thân và Bạch gia, Bạch Phú cũng chả quản nhiều liền đứng ra chủ động tiến tới mối hôn sự chính trị đầy mùi thuốc súng này.

Cũng nhờ chuyện này mà Uông gia mới thoát khỏi nguy cơ bị hai nhà Bạch, Hoành vây công.

Nghe đến đây Ngạo Thiên lão quái mới nhớ ra được tại sao lại cảm thấy cái tên Uông Tình quen thuộc như vậy:

“Không nghĩ chỉ chút hành động ngẫu hứng mà lại có thể dẫn đến kết quả như vậy.

Nhớ lại năm đó chỉ là tiện tay đánh một ván cược với lão quỷ Hoang Thiên Dã, vậy mà bây giờ lại dẫn đến một tên thiên tử xuất thế.

Lại còn đúng lúc lão phu đang đi ngang qua nữa chứ.

Lẽ nào đây chính là cái gọi là nhân qu:

tuần hoàn?

Nếu là vậy, xem ra ngay cả ông trời cũng muốn giúp Ngạo Thiên ta, ha ha ha.

Nói đến cuộc sống của Bạch Tình khi về Bạch gia cũng chẳng khá hơn, nàng là tàn dư của Uông gia đời cũ nên luôn bị xa lánh.

Chỉ có lão quản gia Tôn Chính là người được nàng nâng đỡ từ Uông gia đến hiện tại là quan tâm đến nàng.

Cái ngày mà Bạch Tình thấy Bạch Phàm, từ ánh mắt tên thiếu niên này nàng thấy được sự kiên nghị lạ thường, nó khiến nàng không khỏi nhớ đến ánh mắt của phụ thân lúc lâm chung.

Chính là cái ánh mắt không chịu khuất phục trước khốn cảnh hiện tại, dù thế nào cũng phải quật khởi đứng lên.

Sau đó Bạch Tình liền ngỏ lời mời tên thiếu niên nọ vào làm gia nô trong phủ, ánh mắt của hắn đem lại cho nàng chút nào cảm giác thân quen ở cái nơi xa lạ này.

Ngạo Thiên lão quái tiếp tục rút nguyên khí ở trong ngọc giản ra mà luyện hoá, bỗng nhiên lông mày ông ta trau lại thành một cục, khuôn mặt hiện rõ vẻ tức giận.

“Lớn mật!

”.

Ngạo Thiên gầm lên trong căn điện im lặng, Lăng Hầu đang đứng ở một bên nghe vậy thì giật bắn mình, hiếm khi y thấy vị đường chủ này tức giận như vậy.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập