Chương 9: Đại lễ Bạch gia.

Chương 9:

Đại lễ Bạch gia.

Chương 9:

Đại lễ Bạch gia.

Sự kiện Bạch gia có thiên kiêu chi tử được Ngạo Thiên lão quái nhận làm đệ tử nhanh chóng lan xa, ngay cả tán tu ma đạo cũng đều biết được một hai.

Nhiều người khôn khéo liền biết tận dụng cơ hội này mà muốn bắc một cái cầu cho chính mình và Bạch gia.

Bạch gia đối với việc này cũng vui vẻ chấp nhận những người không có bái th-iếp đến dự, chỉ cần có thực lực hay là đệ tử môn phái chính đạo là được.

Dù sao với bọn họ, đại lễ càng náo nhiệt thì việc mượn uy danh lão quái vật Kiếm Ngạo Thiên kia để khuếch trương thế lực lại càng dễ.

Trước đại môn cao lớn, bên trên có đề hai chữ bằng loại đá phát ánh vàng kim óng ánh:

“Bạch gia”.

Lúc này có hai tên tu sĩ một nhất đẳng, một nhị đẳng của Bạch gia đang đứng gác trước đại môn, đồng thời nhận kiểm tra bái thiếp cũng như lai lịch của những người đến dự.

“Bạch Tề học trưởng, ngài nói xem, rốt cuộc sinh ra có tiên tư là cơ duyên cỡ nào chứ.

Chỉ trong buổi sáng này mà ta tiếp đón cũng phải gần mười vị tứ đẳng, một vị ngũ đẳng”.

Tên tu sĩ nhất đẳng là một thiếu niên hỏi bằng giọng hâm mộ và ghen tị.

“Bạch Toàn học đệ, ngươi mới khai khiếu chưa lâu, còn nhiều thứ ngươi chưa biết lắm.

Tiên tư đều là vạn người không được một, quan trọng nhất vẫn là thiên tử tộc ta được Ngạo Thiêr tiền bối nhận làm đệ tử.

Đó mới là nguyên nhân khiến cho nhiều vị cường giả đến như vậy”.

Người tên Bạch T trả lời bằng giọng điệu của người đi trước dạy kẻ đi sau.

“Vả lại không phải ngươi khai khiếu được tư chất loại Ất cả hai hay sao?

Tương lai của ngươ cũng rộng mở hơn khối người rồi, ngay cả ta đây chỉ có tư chất loại bán Bính.

Phấn đấu mườ ba năm mới lên đượcnh† đẳng trung giai“.

Nghe vị Bạch Tề học trưởng vừa than khổ về nội tình của bản thân vừa khen ngợi cho cái tư chất loại Ất của mình, Bạch Toàn cũng chỉ cười ngượng gãi đầu.

Vì có thanh danh của Kiếm Ngạo Thiên đằng sau nên nhiều thế lực dù chả có chút giao tình nào cũng đến chúc phúc.

Muốn thông qua Bạch gia mà kiếm một cái duyên tình với vị tiên tt này, ngay cả ma đạo, chỉ cần ma danh không quá mức nổi tiếng đều có thể tiến vào.

“Cho cái đám ma đạo ăn thịt không nhả xương này vào.

Liệu có ổn không vậy?

Bạch Toài lo lắng hỏi.

“Đây là lệnh của tộc trưởng đại nhân, ta cũng chỉ là phụng mệnh mà làm thôi.

Nói ra thì hôn nay với Bạch gia chúng ta càng nhiều người đến dự càng tốt, cứ cho bọn chúng vào kiếm chút canh thịt cũng được.

Nói đến trong đó bây giờ toàn là các vị cường giả chính đạo nổi danh gần xa, ngươi còn lo cái thứ ma đạo đó dám làm ra hành động gì sao?

Bạch Tề tiếp tục chỉ điểm cho tên học đệ tư chất loại Ấtbên cạnh, lúc này có hai người phục sức sang trọng bước đến, khí chất nhìn không hề tầm thường.

Một người thân mặc thanh bào màu xanh, chất vải nhẹ nhàng đung đưa trong gió kết hợp với mái tóc hoa râm xoã thẳng và khuôn mặt anh tuấn khiến người nhìn vào cảm thấy vừa ôn hoà vừa chững chạc.

Chính là lão tộc trưởng Uông gia ~ Uông Tiêu Hỗ.

Người còn lại là tộc trưởng Hoành gia – Hoành Câu, ông ta bận một cái trường bào màu đỏ sặc sỡ, trên đó đính rất nhiều vàng bạc đá quý, khuôn mặt ông ta trọc lốc, lông mày như thanh đao chỉ có một bộ râu dê được bện thắt bím trông rất lạ mắt.

Thấy hai người từ xa bước đến, hai tên Bạch gia vội vàng chạy đến khom người hành lễ, sau đó Bạch Tề đứng ra cung kính dẫn hai lão tộc trưởng vào trong khách điện, hắn nói:

“Hai vị đại nhân xin chờ chốc lát, tộc trưởng đã dặn dò vãn bối không được để các vị cảm thấy buồn chán nên đã chuẩn bị sẵn đám thị nữ thượng đẳng này cho các ngài giải khuây.

Đợi vấn bối qua thông cáo với lão tộc trưởng một tiếng, hai vị đại nhân thong thả, vãn bối cáo từ”

Lão tộc trưởng Hoành gia thấy vậy cũng chả để ý đến hắn nữa, lão liền giang tay ra ôm lấy hai thị nữ thân hình đầy đặn vào lòng, bàn tay giống như con cá trạch không ngừng di chuyển trên đường cong mềm mại kia.

Uông Tiêu Hỗ bên cạnh thấy vậy cũng chỉ cau mày lườm nguýt một cái rồi cũng chả để tâm, ông ta khoát tay ra vẻ không cần với mấy viên thị nữ.

Nói đến vị tộc trưởng này vốn là kẻ dã tâm bừng bừng, dám đảo chính đứng lên nắm quyền gia tộc, trong lúc khốn khó đã quyết đoán hi sinh Bạch Tình cùng một số lớn lợi lộc để kiểm chế Bạch gia đồng thời cũng làm Hoành gia biết khó mà lui.

Người như vậy đã sóm không coi chuyện sắc dục này vào đâu, nhìn thấy lão già Hoành Câu kia vẫn đang mò mẫm như vậy, vị tộc trưởng Uông Tiêu Hỗ không khỏi nghĩ lại về mối liên minh vừa thành lập.

Lúc này Bạch Thiên Hào đang ở trong một căn phòng, bàn tay lật qua lật lại một cái ngọc tỷ khắc hình một con rồng đang múa lượn rất đẹp, nó được làm bằng loại ngọc Thanh Tâm quý hiếm.

Ngọc Thanh Tâm là một loại ngọc màu xanh lục, toả ra ánh sáng nhu hoà nhìn vào rất thoải mái, chưa hết nó còn có tác dụng bình tâm tĩnh khí rất tốt trong quá trình đột phá cảnh giói.

Một miếng nhỏ bằng nắm tay đã hiếm rồi, huống chỉ cái lão tộc trưởng này cầm trong tay là miếng ngọc hình con rồng to bằng cái bát.

Vị tộc trưởng Bạch gia này đắc ý trong lòng nhưng ngoài mặt thì vẫn làm ra vẻ xem xét đắn đo, một tiếng nói từ phía đối diện ông ta vang lên:

“Ây dà!

Bạch tộc trưởng đại nhân, ngài không tin vãn bối cũng đành, chẳng lẽ ngài lại không tin cái thành ý này của vấn bối hay sao?

Hì hì.

Đại nhân yên tâm vấn bối chỉ muốn ngài giúp ta nói đôi lời với Kiếm Ngạo Thiên tiền bối mê thôi, thành hay bại tuyệt không oán thán!

Thấy đối phương cuối cùng cũng không nhịn được mà xuất động trước, lão tộc trưởng Bạch Thiên Hào việc nhân đức không nhường ai liền nói:

“Thôi được, coi như ta đã thấy thành ý của ngươi, nếu có cơ hội nhất định sẽ thay ngươi chuyển lời đến Ngạo Thiên tiền bối”.

Vừa nói ông ta vừa nhanh tay thu kiện Ngọc Long Tỷ này vào trong túi trữ vật.

Người kia nghe vậy dù lòng đau như cắt, nhưng ngoài mặt thì cười hì hì lấy lòng.

Bỗng lúc này từ ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, lão tộc trưởng khẽ quát:

“Kẻ nào lén lút ở đó?

Cút ra đây cho ta”.

Khí tức Ngũ Đẳng toả ra không giữ lại chút nào, khiến cho chủ nhân kiện Ngọc Long Tỷ ở phía đối diện cảm thấy hô hấp khó khăn vô cùng.

Một giọng nói run sợ vang lên ngoài cửa, nghe qua thì là giọng của Bạch Tềng:

“Bẩm tộc trưởng đại nhân, là.

Là tộc nhân Bạch Tể, ngài dặn ta phải để ý hành tung của hai lão tộc trưởng Uông, Hoành gia.

Lúc này họ đang ở trong khách điện, xin tộc trưởng đại nhân minh giám”.

Nghe vậy Bạch Thiên Hào cau mày, lão nói bằng giọng điệu quyền thế:

“Ngươi nói hai lão hồ ly kia đã đến?

Bọn họ đi cùng nhau hay sao?

“Tộc trưởng anh minh, quả thật là hai người họ đi cùng nhau hơn nữa còn rất hoà hoãn nữa”.

Bạch Tề không chút giấu giếm nói ra.

“Được tồi, ngươi lui ra đi, bảo hai kẻ bọn hắn đợi ta xong chút chuyện bên này sẽ qua ngay”

“Dạ, vãn bối cáo từ”.

Bạch Tề nói xong vội vàng rời đi, Nhị Đẳng như hắn đứng trước cái uy Ngũ Đẳng vừa rồi quả thật là đến mức tim muốn nhảy ra ngoài.

Cất xong kiện Ngọc Long Tỷ kia xong, Bạch Thiên Hào cũng không dài dòng liền lấy lý do phải đi tiếp đón hai vị tộc trưởng đuổi mà kẻ nọ đi.

Trên đường đến khách điện ông ta cau mày nghĩ thầm trong bụng:

“Quả như ta đã dự đoán, hai lão gia hoả kia đã liên minh lại nhằm chống lại sự quật khởi củ:

Bạch gia ta, nhưng cũng chỉ là tạm thời mà thôi.

Để ta dỏng mắt lên xem trước thế cục và thanh danh của Kiếm Ngạo Thiên các ngươi chống được tới đâu”.

“Cạch”.

Cánh cửa khách điện mở ra, Bạch Thiên Hào một thân áo bào đen bên trong mặc ÿ phục màu.

trắng bước vào.

Lão tộc trưởng Uông gia là người đầu tiên đứng lên hành lỗ, lão háo sắc Hoành Câu thấy vậy cũng vội rời bàn tay đang mò mẫm kia ra, ông ta đứng lên hành lễ đồng thời hất hai viên thị Tữ ra một cách dứt khoát.

Vị tộc trưởng Bạch Thiên Hào thấy vậy cũng chả để ý, chỉ mim cười đáp lễ lại đối phương, lá sau ông ta phất tay ra hiệu cho đám thị nữ lui ra.

“Hai vị hảo hữu, hôm nay lại “cùng nhau!

đến chúc mừng đại lễ của cả Bạch gia ta, lão hủ không tiếp đón từ xa được, thất lễ, thất lễ”.

Bạch Thiên Hào chủ động lên tiếng, nghe qua thì có chút châm biếm, rõ là nói đến hành động kết minh của hai nhà còn lại.

Hai vị tộc trưởng Uông, Hoành gia nghe vậy, ngoài mặt thì cười nói tỏ vẻ không sao nhưng trong lòng thì hừ lạnh.

“Lão hồ ly này, nhanh như vậy đã đoán ra được liên minh của hai nhà chúng ta.

Muốn thông qua bọn ta mà dò ra chút phong thanh sao?

“Bạch lão hữu bận trăm việc quấn thân như vậy mà vẫn đến tiếp đón hai lão già khó chiểu bọn ta.

Thật sự ta mới là người cảm thấy hổ thẹn.

À đúng rồi, đây là chút lễ mọn hai nhà bọn ta chuẩn bị cho quý tộc coi như chúc mừng quý tộc có được thiên mệnh chi tử”.

Nói xong lão tộc trưởng Uông gia liền vỗ tay, tức thì một đám người từ bên ngoài kính cẩn đi vào, người nào cũng hai tay bưng một cái khay gỗ đỏ chót chạm khắc tinh tế.

Trên khay gỗ đủ thứ kỳ trân dị bảo, khiến cho người ta phải đỏ mắt mà nhìn.

Bạch Thiên Hà thấy vậy cũng không khỏi sửng sốt, ông ta nhẩm bụng:

“Hai lão gia hoả này rốt cuộc có ý đồ gì?

Tuy nói đây là đại lễ của Bạch gia ta nhưng.

Số kỳ trân dị bảo này cũng không khỏi quá nhiều rồi”.

Dường như nghe được tiếng lòng của đối phương, Uông gia tộc trưởng liền lên tiếng, giọng nói xen lẫn một chút khó xử cùng bất đắc dĩ:

“Bạch tộc trưởng không cần nghĩ nhiều, kỳ thật số kỳ trân dị bảo này là do hai gia tộc ta muốn chuẩn bị cho quý tộc.

Chỉ là.

Quý tộc chỉ được hưởng một phần trong đó mà thôi”.

Lão tộc trưởng Bạch gia khẽ vậy liền biến sắc, ông ta cau mày hỏi:

“Uông tộc trưởng nói vậy là có ý gì?

“Ây dà, Bạch huynh xin hạ hoả, thật ra cũng không có ý đồ gà.

Chỉ là nghe nói thiên kiêu chi tử của quý tộc được đường chủ Kiếm đường Ngạo Thiên của Bách Đường Môn nhận làm đệ tử ký danh.

Nên chúng ta mạn phép muốn nhờ Bạch huynh thay mặt chuyển ít chút lễ mọn này cho tiền bối coi như là quà lễ hai nhà chúng ta chúc mừng tiền bối.

Tất nhiên nếu tiền bối không nhận, Bạch huynh cứ việc cầm lấy coi như bồi lỗi cho việc chúng ta làm phiền Bạch huynh”.

Uông Tiêu Hỗ không nóng không vội đáp lễ lại.

“Ha ha, còn tưởng là chuyện gì to tác, hoá ra là muốn lão hủ giúp việc này sao.

Hai vị lão hữu yên tâm, chắc chắn ta sẽ chuyển lời đến Ngạo Thiên tiền bối.

Trước đó có chút nóng giận xin hai vị lão hữu lượng thứ, lượng thứ”.

Nghe Bạch Thiên Hào nói vậy rất nhanh không khí lại trở nên hoà hoãn, từ đầu đến cuối lão tộc trưởng Hoành Câu cũng không nói câu gì.

Ông ta chỉ ngồi đó thưởng trà, giống như cuộc chiến sặc mùi thuốc súng vừa xảy ra không liên quan gì đến bản thân.

Thật ra trước khi đến Bạch gia, Hoành Câu và Uông Tiêu Hỗ đã bàn bạc qua, bản thân ông ta là kẻ mãng phu không giỏi ăn nói nên toàn bộ quá trình này đều do Uông Tiêu Hỗ lên tiếng.

Chỉ cần là người hữu tâm liền có thể nhận ra trong lời nói vừa rồi của Uông Tiêu Hỗ không chỉ đơn thuần là muốn tặng lễ Chủ yếu là lão muốn thông qua cái lễ này mà thăm dò thực hư mối quan hệ giữa Bạch gia và lão quái vật Kiếm Ngạo Thiên.

Chính đạo là vậy không phải việc gì cũng tự do tự tại được mà luôn phải dựa theo quy củ luật lệ, làm việc bó tay bó chân.

Vì vậy nên muốn làm những việc như trước mặt đây, bọn họ luôn phải trùm lên nó một cái vỏ bọc.

Dù cái vỏ bọc này có lộ liễu thế nào cũng được, chỉ cần cho người ngoài thấy được bọn họ có lý do chính đáng cho mục đích đằng sau, như vậy là đủ.

Lúc này ở ngoài quảng trường đại lễ Bạch gia, những nhân vật có máu mặt cũng đã đến đông đủ cả rồi, chỉ còn lục tục vài tán tu và ma đạo muốn đến kiếm một chén canh mà thôi.

Mắt thấy cũng chả còn ai từ xa đến nữa, hai tên vãn bối Bạch gia cũng cảm thấy nhác việc, Bạch Toàn há rộng miệng ngáp một cái rõ to.

Đúng lúc này một luồng uy áp xen lẫn ngạo ý cường đại ập đến làm cho cả hai quỳ xụp xuống, Bạch Toàn đang ngáp cái miệng rộng cũng bỗng nhiên ngậm lại, hắn không kiểm soá được nên cắn vào lưỡi khiến máu từ kế miệng chảy ra.

Phía trong quảng trường cũng náo loạn một mảng, không ít kẻ ngước cái cổ của mình lên mè tìm kiếm thứ gì đó trên bầu trời.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập