Chương 1:
Hữu duyên hay vô tình?
Tại một vùng quê hẻo lánh ở phía tây vương đô Regalis, phía Tây được xem là một vùng đất lạc hậu với khoa học kỹ thuật còn vô cùng hạn chế, người dân vẫn còn phải dựa dẫm nhiều vào sức động vật để làm việc.
Cuộc sống vô cùng thiếu thốn và khó khăn.
Tại làng Ashvale hay còn được gọi là Ngôi làng của Tro tàn vì ngôi làng này nằm gần một miệng núi lửa.
Trong quá khứ, đã từng có rất nhiểu lần núi Lửa prhun trào khiến thiệt hại là vô cùng lớn.
Người dân luôn phải trong tâm thế s-ơ trán mọi lúc mọi nơi.
Ở đây có một cậu bé tên là Mash, là một đứa trẻ mồ côi bị nước L-ũ cuốn trôi về hạ lưu sông Elderun, một dòng sông cổ xưa đã gắn liền với lịch sử của ngôi làng.
Ởnoixa lạ, Mash không có gia đình, người thân hay bạn bè.
Cậu sống ở một căn chòi nhỏ phía tây ngôi làng, hằng ngày dựa vào việc làm thuê mướn hoặc đi chặt cây củi để kiếm sống qua ngày, bữa đói bữa no.
Mùa đông không có áo mặc, quanh năm suốt tháng chỉ có một chiếc áo rách rưới duy nhất được chấp vá từ những mảnh vải rời rạc lại với nhau.
Cuộc sống khó khăn đã khiến Mash hình thành một tính cách kiên cường và điểm đạm.
Có lần cậu lên núi chặt củi, không may đụng độ thú hoang, may mắn thoát c:
hết.
Khi trở về làng, toàn thân bê bết máu, mém nữa là không thể cứu khỏi.
Cuộc sống như vậy dần làm cho cảm xúc của cậu ngày một chai lì, điểm đạm đến khó tả.
Ngoài việc làm thêm, khi nào rảnh là cậu lại lấy lá cây ra ngồi bên ngoài lớp học để nghe trộm thầy giảng và ghi chép lại, có một tỉnh thần rất ham học.
Vẫn như thường ngày tại xưởng gỗ.
"Này Mash, chiều nay nhóc rảnh không?
"
– Eli hỏi, mắt vẫn nhìn vào cuốn sổ trên tay.
"Cháu rảnh ạ, có chuyện gì không bác?
Mash đáp, ngước nhìn Eli đầy thắc mắc.
"Thế nhóc lên rừng chặt giúp ta ít cây, ta sai người lên khiêng về.
Hôm nay có đơn hàng đột xuất mà lại không có nguyên liệu, do trời gần tối rồi mà ta lại cần gỗ gấp nên tiền công ta sẽ trả nhóc gấp đôi mọi ngày.
"Được, cháu đi ngay đây.
"Được, thế cảm on nhóc nhiều nhé.
Cứ thế, Mash lại bắt đầu công việc hằng ngày của mình, cậu về nhà lấy chiếc rìu thô sơ, công cụ kiếm sống hằng ngày của Mash.
Nó được làm bằng một thanh gỗ hình trụ dài có vẻ đã cũ, cán được cố định với một chiếc lưỡi bằng đá đã có một vài vết mẻ.
Nhưng Mash không biết hôm nay lên rừng cậu sẽ phải đối mặt với nguy hiểm mà trước giờ cậu chưa gặp phải.
Vẫn cứ tâm thái thong dong, Mash bước đi trên ngọn núi, con đường hằng ngày mà cậu thường đi lấy gỗ, đến nơi mà bác Eli chỉ định từ trước.
Mash bắt tay vào công việc, trời thì dần tối nên Mash phải nhanh tay lên, nếu không trên núi về đêm chắc chắn sẽ vô cùng nguy hiểm.
Vài tiếng sau khi hoàn thành xong công việc, Mash mệt mỏi.
Cậu đặt chiếc rìu xuống đất, thở lấy sức:
"Phù, cuối cùng cũng xong.
Nhìn lên bầu trời đen khịt:
"Hôm nay thời tiết xấu quá, không có lấy một ánh trăng.
Thế rồi Mash quay đi, chuẩn bị về nhà thì bất chợt cậu quay lại nhìn xuống đất.
Dưới đất có những dấu chân thú kì lạ nhưng trong lúc chặt cây từ chiều đến giò cậu không hề phát hiện ra động tĩnh gì của thú hoang cả.
Mash nhìn xuống đất đánh giá:
"Dấu chân tương đối lớn, ước chừng của hổ hoặc sư tử.
Mìn!
phải nhanh chóng rời khỏi đây thôi.
Mash đã đối mặt với chuyện này hàng trăm lần rồi nên cậu cũng bình tĩnh, không rơi vào hoảng loạn mà chỉ cảnh giác cao độ.
Bỗng từ khi nào cái cây kế bên Mash xuất hiện một vết cào kì lạ.
Mash ngỡ ngàng:
"Vết cào sao?
Rõ ràng mình không thấy bất kì con thú nào quanh đây mà, thứ này dường như mới xuất hiện.
Tiếng động sột soạt phía sau làm Mash cảnh giác.
Từ phía sau đột nhiên một thứ gì đó lao về phía Mash để lại trên cánh tay phải của cậu một vết cào sắc lẹm, máu bắn ra tung toé.
Mash ôm cánh tay đau đớn:
"Tay mình.
Xung quanh không một bóng hình, trời thì tối chỉ còn thoảng lại tiếng lá cây sào soạt do gió thổi ban đêm, trời thì âm u như bất kể khi nào cũng có thể trút cơn mưa xuống.
Mash nghĩ thầm:
"Không dấu vết, nó là ma thú sao?
Nghĩ kĩ lại, Mash từng nghe thầy nói ma thú có rất nhiều hệ khác nhau tương tự như ma Pháp sư vậy nên rất có thể con trước mặt này là ma thú hệ tàng hình.
Lần đầu tiên đối mặt với ma thú nhưng Mash không toả ra vẻ sợ hãi, cậu cố gắng dùng vải áo để băng bó v:
ết thương lại.
"Thứ đó đã xuất hiện ở đây từ lúc chiều rồi.
Sở đĩ nó không trấn công mình vì giống đặc tính vờn con mổi của thú hoang, mình có thể lợi dụng đặc điểm này.
Nói xong, Mash cố gắng xác định hướng của nó, tay cầm rìu dần cúi thấp người lùi lại nơi có gần lá cây.
Con thú vồ tới chỗ Mash làm lá cây bay lên.
Nắm bắt cơ hội, Mash dùng rìu bổ thẳng vào chỗ lá cây chặt được vào người con thú, máu.
bắn ra tung toé.
Trong lúc con thú mấtcảnh giác, Mash nhân cơ hội chạy đi.
Trời trút cơn mưa xuống, nước mưa đổ lên người con ma thú khiến hình dạng của nó lộ ra tạo điều kiện cho Mash trốn thoát.
Là con người nên thể lực của Mash là có hạn.
Chạy một hồi, cậu kiệt sức, núp vào một bụi cây gần đó, cố gắng bịt miệng lại giữ yên lặng.
Nhưng cậu quên mất một điều, trời mưa làm cho đất nhão ra để lại dấu chân trên mặt đất.
Con ma thú từ từ tiến lại bụi cây gần chỗ Mash, nó vồ vào trong nhưng không thấy người.
Mash đã đu từ trên cành cây từ bao giờ, cậu nhảy xuống lưng của ma thú cố gắng hết sức rúi cây rìu ra khỏi người nó.
Con ma thú đau đớn gào thét cố hất cậu ra xa.
Mash thành công rút cây rìu ra nhưng con ma thú vì quá đau loạng choạng tiến đến gần mér vực.
Không để ý, Mash dùng cả hai tay đốc toàn lực bổ rìu vào giữa đầu con ma thú khiến nó và cậu cả hai lao thẳng xuống vực, không rõ sống crhết.
Một lúc sau, Mash gắng gương ngồi dậy.
Cậu ôm cánh tay và chân đau đớn:
"Tay và chân mình hình như gãy rồi, đau quá, hự hự.
Nhìn lại thì thấy cậu đang nằm trên người của con ma thú.
Do cậu nằm trên người nó nên lực va đập đã được giảm đáng kể.
Con ma thú c:
hết tươi, xương của nó gãy vụn hết còn lòi cả ra ngoài, phần bụng bị đá nhọn rạch nát, nội tạng lòi hết ra ngoài.
Mash biết được cách sơ cứu sơ sơ, cậu rút xương của con ma thú ra sau đó lấy vải từ áo mình buộc xương đó vào chân và tay cố định lại, sau đó dùng khúc xương lớn làm nạng để chống đỡ cơ thể mà đi.
Mash nhìn lên trên cao không thấy bầu trời:
"Cao quá, với tình trạng của mình hiện tại không có cách nào rồi.
Phải tìm đường khác thôi.
Lần mò trong hang động u tối, Mash chả thấy gì cả, cậu chỉ dựa vào trực giác của mình mà đ thôi.
Cánh tay gãy khiến Mash không thể nào dò đường được.
Trời càng ngày càng mưa to khiến nhiệt độ hang động ngày càng giảm xuống.
Xung quanh hang động dây leo xanh quấn quanh những tảng đá lớn kéo dài lên trên.
Mash thở ra hơi lạnh:
"Lạnh quá, mình sắp không chịu nổi rồi.
Vài tiếng sau, Mash vẫn không thể nào thoát khỏi hang động, cậu ngã khụy xuống bất lực, tỉnh thần sụp đổ hoàn toàn.
Dù cuộc sống này có cứng rắn với cậu bao nhiêu thì suy cho cùng Mash cũng chỉ là một đứa trẻ sắp lên mười thôi, những chuyện này, cơn đau và sự rét lạnh đã quá sức với một cậu nhóc.
Mash dần mất thức, cậu mất máu nhiều quá dần dần sinh ra ảo giác.
Cậu thấy trước mặt mình đang sống trong một gia đình hạnh phúc có cả cha và mẹ đang chuẩn bị bữa tối, thứ mà Mash không có ở thực tại.
Bàn tay nhỏ bé ấy dần buông xuôi như chấp nhận số phận tại đây.
Từ phía bên trong hang động, bỗng một âm thanh kì lạ như tiếng những sợi xích va đập vào nhau kéo Mash ra khỏi cơn mê, cậu lấy lại ý thức, trong lòng bùng lên hy vọng phía trước đang có người.
Mash dốc hết sức mặc kệ vết thương đang rỉ máu, lê lếch thân thể tàn tạ tiến về phía trước.
Ngay lúc này, không có gì quan trọng hơn ngoài việc cậu có thể thoát ra khỏi đây.
Tiến sâu vào bên trong, những khối thạch nhũ nhô ra, những giọt nước nhỏ giọt từ trên xuống nghe tiếng tí tách.
Càng vào sâu bên trong hang động, nhiệt độ càng giảm.
Bước vào một căn phòng tối trống rỗng, Mash thấy có rất nhiều bộ xương người và ma thú nằm rải rác xung quanh trông vô cùng đáng sợ.
Lần đầu thấy cảnh người chết, Mash sợ hãi đứng không vững, ngã về phía sau.
Mash chợt nhìn thấy một bộ xương đang ôm một cái gì đó.
Mash nhìn về phía bộ xương:
"Sách sao?
Mash tiến lại gần với vẻ tò mò, như có thứ gì đang thôi thúc cậu mở quyển sách ra vậy.
Mash cầm quyển sách trên tay, lau sạch bụi bên trên đó.
Cuốn sách khá kì lạ nhưng cũng rất đẹp, bên ngoài sách có một viền đỏ còn màu chủ đạo củ:
bìa sách là một màu đen chính giữa, một biểu tượng dây xích trông vô cùng kì lạ.
Không kiểm chế được bản thân, Mash mở cuốn sách ra xem.
Mash ngạc nhiên:
"Bên trong không có ghi chép gì hếtu?
Đột nhiên cuốn sách phát sáng, từ đó xuất hiện những sợi dây xích quấn lấy người cậu kéo vào bên trong.
Sợi xích đó dường như không nhắm vào thân xác của Mash, nó dần tách linh hồn của cậu ra và kéo vào bên trong.
Mash cố gắng đóng quyển sách lại nhưng không được:
"Đáng ghét, đây là thứ gì vậy chứ?
Linh hồn Mash hoàn toàn bị kéo vào bên trong, mở mắt ra Mash thấy xung quanh toàn là một màu đỏ rực, không có tạo tác gì ở không gian này cả.
Những sợi dây xích đều quấn chặt những linh hồn ở đây, đếm sơ bộ có khoảng hơn 1000 lin† hồn đang bị giam giữ tại nơi này, một cảnh tượng vô cùng đáng sợ.
Mash sợ hãi với thứ trước mắt:
"Đây.
đây là đâu?
Không gian này không khác gì địa ngục, những tiếng kêu ai oán phát ra như đang bị tra tấn
"Cứu chúng tôi với, xin hãy giải thoát chúng tôi khỏi đây.
Những giọng nói méo mó trong không gian càng làm nơi này trở nên quỷ dị hơn.
Bỗng từ đâu có những sợi dây xích sắt quấn quanh Mash như muốn bắt giữ cậu, biến cậu thành một phần của nơi này.
Mash cố gắng chạy thật nhanh, đột nhiên cậu thấy trước mặt có ánh sáng, những sợi dây xíc!
cũng dừng truy đuổi.
Một thứ gì đó chui tọt vào ngực Mash.
Mash hoảng loạn, ôm ngực.
Con đau truyền tới toàn thân Mash:
"Đau đớn, chuyện gì vậy?
Cơ thể mình đau quá như sắp phát nổ vậy.
Mash dần b-ất trình chìm sâu xuống không gian vô định bên trong cuốn sách.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập