Chương 2: Thảm hoạ bất ngờ

Chương 2:

Thảm hoạ bất ngờ

Thời gian đã trôi qua không biết bao lâu.

Trong hang động tăm tối sâu trong vực thắm, từng ánh sáng.

chiếu qua những nơi không bị đá tảng và lá cây che khuất.

Một tia sáng len lỏi trong không gian rộng lớn chiếu vào trước mặt người đang.

nằm bất động.

Mash cố gắng ngồi dậy.

Mash ôm đầu:

"Ây, đầu mình đau quá, đây là đâu thế nhỉ?

"

Mash giật mình chợt nhớ kèm giọng nói hoảng hốt:

"Đúng rồi, cuốn sách, những sợi dây xích đang truy đuổi mình.

"

Mash nhìn dáo dác, quét mắt xung quanh:

"Kia rồi.

"

Cuốn sách nằm kế bên Mash nhưng lúc này đã đóng lại, dường như chả có phản ứng gì xảy ra như một cuốn sách bình thường vậy.

Mash vô cùng thắc mắc với những chuyện đã xảy ra với mình.

Mash ôm đầu:

"Không phải mọi chuyện tối qua là mơ chứ?

"

Mash đứng dậy nhưng chợt nhận ra.

Mash ôm lấy chân:

"Chân mình đi lại được rồi?

Tay cũng không còn đau nữa, mọi chuyện rố cuộc là sao chứ?

"

Mash ngước nhìn lên trên:

"Nhặt cuốn sách, thôi vậy, việc quan trọng là phải thoát khỏi đây, những chuyện này để sau vậy.

"

Sau một hồi tìm kiếm xung quanh, Mash phát hiện một sợi dây leo lớn khá rắn chắc nối thẳng lên trên.

Cậu một tay cầm cuốn sách, một tay đu dây leo lên phía trên, hai chân liên tục hoạt động.

Nhưng chắc do hang động này đã hình thành rất lâu về trước nên các mảng đá trên bức tường không còn chắc chắn, nó liên tục nứt ra rơi xuống đất khi chân Mash bám vào.

Mash nhìn xuống dưới:

"Những mảng đá này không chắc chắn xíu nào cả, mình phải thật cẩn thận, rớt xuống coi như đi đòi.

"

Cứ như thế theo đà, Mash trèo lên thuận lợi.

Mash hít thở sảng khoái, vương tay ra đón ánh mặt trời:

"Cuối cùng cũng thoát được, tưởng không bao giờ thoát khỏi nơi đấy rồi chứ.

"

Mash chạy một mạch về làng, cậu ghé qua căn chòi nhỏ của mình cất cuốn sách sau đó chạy.

qua xưởng gỗ thông báo cho Eli biết.

"Nhóc về rồi à?

"

– Eli hỏi, mắt vẫn dán vào cuốn sổ trên tay không quan tâm.

Sau khi nhận tiền công từ Eli xong, Mash cũng định quay đi nhưng Eli gọi lại.

"Này Mash, nhóc cũng gần 10 tuổi rồi đúng không?

"

– Eli hỏi.

"Đúng a.

"

– Mash đáp lại.

"Ta nghe nói năm nay địa điểm tổ chức lễ thức tỉnh là ngay tại làng của chúng ta đấy.

"

"Thật chứ ạ?

"

"Ừ, nhớ xem thời gian và đến đúng giờ đấy, thế không còn chuyện gì, ta đi làm việc đây.

"

– El quay vào trong xưởng gỗ.

Lễ trưởng thành là một chuyện vô cùng hệ trọng của đời người trong thế giới nơi đâu cũng II ma pháp này.

Nhưng không phải ai cũng may mắn thức tỉnh và được các sách phép hay còn được gọi là các GOE.

Những người được các GOE công nhận tương lai có thể trở thành một ma pháp sư hùng.

mạnh, nhưng số lượng người thì nhiều vô kể mà sách phép thì lại có hạn nên việc không được công nhận bởi GOE là một điều hết sức bình thường.

Không được GOE công nhận đồng nghĩa người đó sẽ trở thành một người bình thường không có gì nổi bật.

Tỉ lệ người được GOE công nhận tầm khoảng 1/10.

000 người, chưa kể phẩm cấp và sức mạn!

của GOE đó là gì.

Mash biết tư chất của mình không cao nên cũng không kì vọng gì quá nhiều vào buổi lễ thức tỉnh, ước mơ của Mash là chỉ cần có một công việc bình thường đàng hoàng tử tế là được.

Buổi tối hôm đó, Mash trở về nhà, cậu nhìn cuốn sách rất tò mò nhưng lại không dám mở ra như lần trước vì thứ bên trong thật sự vô cùng đáng sợ.

Cậu cứ nhìn chằm chằm cuốn sách trong gần nửa tiếng đồng hồ mà không dám chạm một ngón tay vào nó.

Mash nhìn cuốn sách, gãi đầu khó chịu:

"Mình muốn mở ra xem quá nhưng liệu chuyện xảy ra trong hang động có lặp lại lần nữa không?

"

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng thì Mash quyết định mở cuốn sách ra xem.

"Mặc kệ, mình có gì để mất đâu, xem thử coi có gì bên trong?

"

Mash tiến lại gần cuốn sách, cậu nhẹ nhàng đưa tay lên trên trang bìa một cách chậm rãi nhu sợ hãi cuốn sách sẽ làm điều gì đó đáng sợ.

Mash nhắm mắt lại.

Mash hít một hơi, hét to:

"Bùm.

"

Một hồi sau trôi qua, chẳng có bất kì động tĩnh gì đặc biệt.

Mash từ từ mở mắt:

"Hửm?

"

Khác với suy nghĩ của cậu về những thứ ma quái và kì lạ bên trong, cuốn sách không hề có bất kì chữ viết nào, hay một trận pháp nào được vẽ bên trong cả.

Mash thắc mắc:

"Không có gì hết sao?

Không lẽ mọi chuyện trong hang động là do mình mất nhiều máu quá nên sinh ảo giác, nhưng còn chuyện vết thương tự hồi phục thì sao?

"

Nghĩ mãi không ra, Mash cất cuốn sách vào ngăn bàn và lên giường đi ngủ.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, đến ngày cậu tròn 10 tuổi.

Đương nhiên, Mash chỉ có một mình nên không có năm nào có ai tổ chức sinh nhật cho MasƑ cả, đối với cậu ấy ngày sinh nhật không khác với ngày thường là mấy.

Hôm nay, Mash bắt đầu công việc gánh nước của mình từ sớm sau đó ghé qua lớp học.

Đi ngang qua một căn nhà, Mash thấy một cậu bé bên trong đang được cha, mẹ tổ chức sinh nhật cho.

Nhìn vào trong, ánh mắt cậu bé 10 tuổi suy tư không biết đang nghĩ gì, nhưng chắc chắn trong ánh mắt đó là chất chứa rất nhiều tâm sự mà cậu chẳng thể nói với bất cứ ai, thứ duy nhất cậu làm được là chịu đựng những cảm xúc này.

Nhìn qua trong thoáng chốc rồi Mash lại tiếp tục công việc của mình.

Ngày mà dân làng tìm thấy cậu ở hạ lưu sông, bọn họ cũng không khá giả gì nên cũng chỉ có thể nuôi Mash đến 3 tuổi để cậu biết đi, còn lại dựa vào sức người mà sống.

Mash không có bạn trong làng vì có lẽ ở một mình quá lâu, đối mặt với những thứ nguy hiểm hằng ngày cũng dần khiến Mash trưởng thành hơn những đứa trẻ cùng trang lứa.

Thời gian nhanh chóng chuyển đến ngày lễ thức tỉnh.

Hôm đó, một đoàn xe ngựa từ đế đô kéo về ngôi làng Ashvale, dân làng đổ ra xem nườm nượp vì có lẽ trong cả cuộc đời của họ sẽ chẳng bao giờ thấy cảnh hoành tráng như này lần thứ 2 trong đời.

Từng đoàn xe đều được làm bằng những vật liệu đắt tiền và vô cùng đẹp mắt, bên trên mỗi chiếc xe ngựa đều được phủ một tấm vải màu xanh có in hình hoàng gia tượng trưng cho quyền lực tuyệt đối mà hoàng gia mang lại.

Bọn họ có lẽ khá khinh thường người dân ở đây, họ điều khiển ngựa không coi ai ra gì, những ngôi nhà lá, rơm chắn đường đi của họ, họ đểu dẫm nát hết.

Mash đứng xem mà trong lòng có chút khó chịu.

"Đúng là họ đẹp thật, nhưng những hành động của họ làm lại trái ngược với vẻ đẹp ấy"

– Mash nói.

Trong một đám đông xôn xao trước cảnh tượng trước mắt, có một đứa trẻ tầm 1 tuổi bò ra bên đường đi của nhóm pháp sư hoàng gia mà tiếng vó ngựa to quá, với sự tập trung đều đô vào nhóm pháp sư hết nên chẳng ai chú ý.

Người điều khiển ngựa cũng chú ý đến nhưng hắn ta không thèm né, cứ thế mà muốn đẫm ngang qua đứa trẻ.

Khi mọi người phát hiện thì mọi chuyện đã quá muộn 1Ổi, vó ngựa cách người cậu bé chưa đến 10 cm là dẫm nát.

Không khí xung quanh như ngưng đọng lại trong khoảng khắc vô cùng nguy hiểm này.

Mash với thân thủ nhanh nhẹn lao nhanh ra, ôm cậu bé kéo vào lề, cứu thoát đứa trẻ 1 mạng Nhưng việc làm của Mash làm con ngựa hoảng sợ nhảy dựng lên khiến tên điều khiển khó.

khăn lắm mới lấy lại quyền kiểm soát.

Hắn ta nhìn Mash với vẻ mặt đầy tức giận.

"Thằng khốn, mày biết mày đang làm gì không?

"

Mash với ánh mắt sắc bén cũng nói lại hắn:

"Tôi chỉ cứu đứa bé này thôi.

"

Người điều khiển ngựa càng tức giận với lời trả treo của Mash, hắn định xuống ngựa dạy cho Mash một bài học.

Nhưng người phía sau đã can ngăn hắn:

"Alex, chúng ta có chuyện quan trọng hơn phải làm không cần chấp nhất với thứ này.

"

Nói xong, kẻ điều khiển ngựa tức giận bỏ đi.

Mash vội xem vết thương của đứa trẻ xem có bị gì không?

Bỗng cha, mẹ của đứa trẻ đó lao ra xô ngã Mash.

Người mẹ ôm đứa trẻ:

"Bỏ bàn tay dơ bẩn của mày khỏi con tao, đổ xui xẻo.

"

Mash cũng không nói gì vì có lẽ cậu cũng quen với những việc này rồi.

Trong làng chỉ có hai loại đối xử với Mash, một là đối xử giữa chủ và người làm, hai là kiểu đối xử giống người phụ nữ này.

Trong cuộc đời của Mash, cậu cũng chưa bao giờ cảm nhận được những điều tốt đẹp, có lẽ â huệ lớn nhất mà dân làng dành cho cậu là đã nuôi sống Mash đến lúc 3 tuổi, nên cậu không hề ghét họ mà còn biết ơn.

Tại ngôi lều lớn do nhóm pháp sư hoàng gia dựng lên để làm lễ thức tỉnh, những đứa trẻ bắt đầu xếp hàng bên ngoài chờ đến lượt đi vào bên trong.

Mash đến từ rất sớm, cậu xếp ở những vị trí đầu tiên nhưng không may cho cậu, tên Alex là người đứng gác bên ngoài, hắn làm khó dễ Mash để đẩy cậu xuống hàng cuối để trả đũa việt cậu làm hắn mất mặt trước mọi người.

Kết quả Mash bị đẩy xuống vị trí cuối cùng.

Những đứa trẻ lần lượt tiến vào trong để tiến hành buổi lễ thức tỉnh, những ánh sáng huyền áo cứ từ trong, lều phát sáng chói ra tới tận bên ngoài, đôi khi còn gây ra những cơn gió lớn.

Những đứa trẻ đi ra ngoài chỉ có một khuôn bậc cảm xúc là khuôn mặt buồn bã, dường như chúng đã thất bại.

Đến lượt Mash tiến vào bên trong, bên trong lều mọi thứ được sắp xếp cực kì ngăn nắp, những kệ sách chứa các GOE được đặt hai hàng, ở giữa có một quả cầu pha lê và một người pháp sư đứng chủ trì buổi lễ.

Người chủ trì hối thúc:

"Nhóc đặt tay lên lẹ nào.

"

Mash đặt bàn tay thô ráp của mình lên quả cầu, quả cầu phản ứng rất dữ dội.

Nguồn ánh sáng màu đỏ giống hệt như bên trong hang động mà Mash chứng kiến toả ra, ha kệ sách chứa các GOE rung lắc mạnh, các cuốn sách GOE như đang sợ hãi một thứ gì đó, người chủ trì buổi lễ cũng đổ mồ hôi.

"Nguồn năng lượng tà ác quá.

"

Nhưng không duy trì được lâu, nguồn năng lượng do Mash tạo ra nhanh chóng biến mất, đề lại thắc mắc vô cùng lớn cho cả cậu và người phụ trách.

Người phụ trách thắc mắc:

"Cái gì?

Động tĩnh lớn như vậy mà là người bình thường sao?

"

Hắn ta kêu Mash đặt tay lên quả cầu lần nữa nhưng không có phản ứng gì hết, cuối cùng kết luận rằng Mash là người bình thường.

Bỗng dưng đrộng đất kéo từ bên ngoài truyền xuống khắp ngôi làng, các pháp sư cũng bất ngờ không biết chuyện gì xảy ra.

Tiếng còi báo từ trưởng làng vang lên, trong căn lều ấy chỉ có Mash là biết chuyện gì sắp xảy ra.

Mash hét to:

"Mọi người mau s-ơ tán nhanh, núi lửa đang tỉnh giấc.

"

– Mash nói.

Mọi người lật đật chạy ra bên ngoài nhìn về phía xa, từ miệng ngọn núi lửa những cột khói dày đặc liên tục phun ra một lượng lớn lưu huỳnh xả thẳng lên bầu trời.

Dân làng bắt đầu s-ơ tán, nhưng núi lửa dường như chẳng muốn họ rời đi.

Những dòng dung nham nóng chảy trào ra dần dần lan xuống ngôi làng đốt sạch mọi thứ trên đường đi của nó, cánh rừng nhanh chóng bị dòng dung nham đỏ rực thiêu rrụi.

Mash nhanh chóng chạy về nhà lấy cuốn sách, cây rìu, và túi tiền cậu sau đó cùng dân làng sơ tán.

Nhưng trận núi lửa này có lẽ là lớn nhất từ trước đến giờ mà ngôi làng phải hứng chịu, từ miệng núi lửa những khối dung nham khổng lồ bắn về Phía ngôi làng tạo ra hỗn loạn.

Những người không may mắn chạy thoát đều bị những tảng dung nham đó thiêu c:

hết, trên đường chạy tiếng gào thét tuyệt vọng của con người vang lên, Mash cũng không thể cứu họ, mọi chuyện vô cùng hỗn loạn.

Chạy qua khu vực lúc nãy, Mash thấy hai mẹ con ban sáng đang bị nhà sập đè lên người không thể thoát được, cậu liền chạy ra giúp họ mặc kệ dòng dung nham đã ở phía sau.

Khi Mash cứu được họ ra, mụ đó vẫn thói cũ, đẩy cậu ngã lấy đà chạy đi.

Chân Mash bị té ngã đâm vào một cái cọc nhà khiến máu bắn lên cuốn sách và chiếc rìu của cậu.

Nhưng có lẽ trời cao cũng không thể đứng nhìn ả ta độc ác như vậy, liền có một tảng dung nham lao về phía của ả.

Tảng dung nham này lớn đến mức bao trùm luôn cả Mash.

Cậu không biết làm gì vì một chân của cậu đã bị người phụ nữ đẩy b:

ị thương.

Tình hình đang rất nguy kịch cho Mash.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập